Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 643: Khoảng Cách Vô Hình, Nỗi Đau Lặng Thầm

Đêm tàn. Ánh trăng mờ nhạt dần nhường chỗ cho rạng đông, xua đi những bóng đêm lạnh lẽo còn vương vấn trên con đường nhỏ dẫn vào nhà Lê An. Trần Hạo đã quay lưng bước đi, mang theo một quyết tâm lạnh lùng, pha lẫn nỗi đau đớn tột cùng. Anh không thể tiếp tục là kẻ lẩn khuất trong bóng tối, bám víu vào những ký ức đã phai mờ. Anh phải đối mặt, dù cho sự thật có nghiệt ngã đến đâu chăng nữa. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng, là nhịp đập cuối cùng của trái tim anh dành cho một điều gì đó đã tưởng chừng như mãi mãi mất đi. Nhưng liệu một quyết tâm muộn màng có thể thay đổi được gì, khi "khoảng cách vô hình" đã trở thành vực sâu không đáy?

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên của một ngày mới lách qua khe cửa sổ cũ kỹ, rải những vệt vàng nhạt lên sàn bếp nhà Trần Hạo. Không khí trong nhà ấm áp hơn hẳn cái lạnh lẽo của đêm qua, mang theo mùi của đất ẩm quyện lẫn hương trà mẹ anh vừa pha. Trần Hạo ngồi lặng lẽ bên bàn ăn, trước mặt là bát phở nghi ngút khói, nhưng anh chỉ khuấy nhẹ đũa, hơi thở phở bốc lên làm mờ đi ánh mắt đang dại đi vì thiếu ngủ. Đêm qua, anh đã không ngủ. Hình ảnh ngôi nhà của Lê An, ánh đèn vàng hắt ra từ ô cửa sổ, và mùi hoa dạ lan hương cứ vương vấn trong tâm trí, giày vò anh đến tận bình minh. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để dằn vặt, và để củng cố quyết tâm của mình.

Nguyễn Thị Tư, mẹ anh, đặt đĩa quẩy nóng hổi lên bàn, đoạn ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt hiền từ nhưng đầy lo lắng nhìn con trai. Bà nhìn thấy rõ vẻ tiều tụy trên gương mặt anh, những quầng thâm dưới mắt, và đôi vai gầy gò hơn hẳn so với lần cuối anh về thăm. Giọng bà nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc của một người mẹ.

“Con có ăn thêm chút nào không, Hạo? Sao gầy đi nhiều vậy?” Bà Tư khẽ vuốt mái tóc đã bạc gần hết của mình, đoạn đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay anh. Cảm giác ấm áp từ bàn tay mẹ khiến lòng Trần Hạo khẽ nhói lên. Anh gượng cười, khẽ lắc đầu. Cổ họng anh nghẹn lại, không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì.

“Con không sao đâu mẹ. Con ăn rồi.” Anh đáp khẽ, giọng trầm khàn, cố gắng che giấu đi sự mệt mỏi trong mình. Anh biết, mẹ anh luôn tinh ý. Bà có thể cảm nhận được những nỗi niềm ẩn giấu trong lòng anh, dù anh có cố gắng che đậy đến đâu.

Bà Tư thở dài một tiếng, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng trên lá cây. “Mấy hôm nay con về, mẹ thấy con cứ đi đâu đó. Đêm thì thức khuya, sáng thì ủ rũ. Có chuyện gì cứ nói với mẹ. Mẹ con mình cùng chia sẻ, cùng tìm cách giải quyết.” Bà nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng lời lẽ lại như chạm đúng vào nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Trần Hạo.

Anh im lặng, không biết phải trả lời thế nào. Làm sao anh có thể nói với mẹ rằng anh đang chạy theo một bóng hình đã thuộc về người khác, rằng anh đang dằn vặt vì những sai lầm của tuổi trẻ, vì đã "chậm một nhịp" quá lâu? Anh không muốn mẹ phải lo lắng thêm cho anh.

Bữa sáng trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Mãi đến khi bà Tư đứng lên dọn dẹp, bà mới lại cất lời, lần này là một câu nói bâng quơ, nhưng lại khiến cả người Trần Hạo giật nảy.

“À này, mẹ nghe nói con An nó cũng bận rộn lắm, dạo này cứ thấy nó chạy tới chạy lui. Nghe đâu hôm nay phải lên ủy ban giải quyết giấy tờ gì đó cho đám cưới… tội nghiệp con bé.” Bà Tư vừa nói vừa cọ rửa bát đĩa, không hề hay biết câu nói của mình đã tạo nên một cơn địa chấn trong lòng con trai.

Trần Hạo đứng sững người. Cái tên "Lê An" như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến mọi giác quan của anh bỗng trở nên cực kỳ nhạy bén. "Ủy ban... giấy tờ... đám cưới..." Những từ ngữ ấy cứ xoáy vào tâm trí anh, tạo thành một vòng xoáy hỗn loạn. Ánh mắt anh chợt lóe lên một tia sáng, như một người sắp chết đuối vừa vớ được cọng rơm. Nó là một tia hy vọng mỏng manh, một cơ hội để anh có thể nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa. Nhưng ngay lập tức, tia sáng ấy lại vụt tắt, chìm vào suy tư. Anh nhớ lại lời nói của mẹ, "tội nghiệp con bé", và chợt nhận ra rằng, cô không còn là "con bé" của riêng anh nữa. Cô đã lớn, đã trưởng thành, và đang bước đi trên con đường của riêng mình, một con đường không có anh.

Anh cảm thấy một cảm giác lạ lùng xâm chiếm, vừa là sự hối tiếc tột cùng vì đã bỏ lỡ, vừa là một nỗi đau âm ỉ khi nhận ra rằng, sự bình yên của cô lại đến từ một người khác, một tương lai không có anh. “Nếu như ngày đó… anh đã không chần chừ…” Lời nói không thành ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở thật sâu. Có lẽ, đây là cơ hội cuối cùng. Anh phải đi. Anh phải nhìn thấy cô, dù chỉ là để tự mình xác nhận sự thật phũ phàng, để rồi chấp nhận và buông bỏ.

***

Giữa trưa, cái nắng dịu của thị trấn ven sông trải dài trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua từng tán cây cổ thụ. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi thức ăn từ những quán hàng ven đường. Thị trấn bình yên, như một bức tranh thủy mặc, nhưng trong lòng Trần Hạo, mọi thứ lại đang cuộn sóng dữ dội. Anh đứng khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ lớn, tán lá rộng che khuất gần như hoàn toàn bóng dáng anh khỏi con đường chính. Từ vị trí này, anh có thể quan sát rõ ràng lối ra vào của Văn phòng Ủy ban Nhân dân thị trấn, một tòa nhà màu vàng cũ kỹ với những ô cửa sổ gỗ đã bạc màu.

Nhịp thở của anh gấp gáp, từng hơi thở như muốn xé toạc lồng ngực. Mồ hôi lấm tấm trên trán, dù tiết trời không quá nóng. Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau rát giúp anh giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Anh cảm thấy mình như một kẻ trộm, một kẻ bám đuôi lén lút, đang chờ đợi con mồi của mình. Cảm giác đó thật tồi tệ, nó gặm nhấm lòng tự trọng của anh, nhưng anh không thể rời đi. Một lực vô hình nào đó giữ chân anh lại, một lực được tạo nên từ sự hối hận và khao khát được nhìn thấy cô.

"Lê An..." Anh thì thầm, cái tên ấy thoát ra khỏi môi như một lời cầu nguyện, nhưng cũng lại như một tiếng thở dài đầy đau đớn. Anh dán chặt ánh mắt vào cánh cửa gỗ của ủy ban, hy vọng, rồi lại sợ hãi. Anh sợ phải đối mặt với sự thật, nhưng anh lại không thể không tìm kiếm nó. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà từ một đối tác quan trọng, lạnh lẽo trên cổ tay anh, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Nó nhắc nhở anh về thời gian, về những gì anh đã đánh mất, về những cơ hội đã vụt qua.

Tiếng nói chuyện xôn xao từ chợ gần đó vọng lại, tiếng xe cộ lướt qua trên đường, tiếng chim hót líu lo trên cành cây, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thị trấn. Nhưng trong tai Trần Hạo, tất cả những âm thanh đó đều trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng tim anh đập thình thịch, và tiếng gió xào xạc mang theo những nỗi niềm không tên.

Bỗng, một bóng người quen thuộc lướt qua tầm mắt anh. Là Bà Mai, hàng xóm cũ của anh. Bà đang đi bộ về từ chợ, trên tay xách một chiếc làn đầy ắp rau củ. Mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, bà vẫn mặc chiếc áo bà ba màu nâu quen thuộc. Ánh mắt bà chợt lướt qua gốc cây nơi Trần Hạo đang ẩn mình. Bà dừng lại một chút, ánh mắt tò mò thoáng dừng lại trên Trần Hạo. Có lẽ bà nhận ra anh, hoặc ít nhất là cảm thấy có điều gì đó không bình thường khi một người đàn ông lại đứng lặng lẽ như vậy giữa trưa nắng. Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, anh cố gắng cúi thấp đầu hơn, né tránh ánh mắt của bà. Anh không muốn bị phát hiện, không muốn bất cứ ai biết anh đang làm gì ở đây. Anh không hề hay biết rằng, ánh mắt của bà Mai không chỉ tò mò, mà còn có chút lo lắng, như thể bà đã nhìn thấu được nỗi lòng giằng xé của anh.

Bà Mai khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi hơi nhạt đi, rồi tiếp tục bước đi. Có lẽ bà nghĩ anh đang đợi ai đó. Nhưng trong lòng Trần Hạo, cảm giác bị nhìn thấy, bị phán xét, khiến anh càng thêm tủi hổ. Anh tự hỏi, liệu có phải tất cả mọi người ở đây đều biết chuyện của anh và Lê An? Liệu họ có đang thầm cười nhạo sự ngây thơ, sự chần chừ của anh? Anh lại càng siết chặt tay hơn, móng tay gần như xuyên qua da thịt. Nỗi đau thể xác giúp anh tập trung, giúp anh kiềm chế những cảm xúc đang muốn vỡ òa.

Hàng chục phút trôi qua như cả một thế kỷ. Anh đứng đó, bất động, như một bức tượng giữa dòng đời xuôi ngược. Mỗi chiếc xe máy đi qua, mỗi người đi bộ lướt qua, đều khiến trái tim anh thắt lại vì hy vọng, rồi lại giãn ra trong thất vọng. Anh đã đi khắp thị trấn, trở về những nơi họ từng có chung kỷ niệm, tìm kiếm bóng hình cô trong vô vọng. Anh đã hy vọng vào một sự tình cờ, một khoảnh khắc định mệnh sẽ đưa họ đến gần nhau. Nhưng không. Lê An không xuất hiện. Cô như một bóng ma, hiện hữu trong ký ức anh, trong mọi góc phố, nhưng lại hoàn toàn vắng mặt trong thực tại. Cảm giác bất lực và mệt mỏi dâng trào. Anh biết, anh không thể tiếp tục lẩn trốn, không thể tiếp tục hy vọng vào những sự tình cờ. Anh phải đối mặt.

***

Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ mở ra, kéo Trần Hạo thoát khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Mọi giác quan của anh lập tức dồn về phía đó. Trái tim anh đập mạnh đến nỗi anh tưởng chừng như nó sẽ nổ tung trong lồng ngực. Anh nín thở, dán chặt ánh mắt vào lối ra vào của Văn phòng UBND thị trấn.

Và rồi, cô xuất hiện.

Lê An bước ra, trên tay cầm một tập giấy tờ màu trắng. Ánh nắng dịu của buổi trưa khẽ hắt lên mái tóc đen nhánh của cô, tạo thành một vầng sáng mỏng manh. Cô không nhìn về phía anh, ánh mắt cô hướng về phía trước, nơi người phụ nữ đi cùng cô đang đợi. Đó là Chi Mai, cô bạn thân từ thuở nhỏ của Lê An, một cô gái nhanh nhẹn và hoạt bát. Chi Mai đang tươi cười nói gì đó, và Lê An mỉm cười nhẹ đáp lại. Nụ cười ấy, bình thản và rạng rỡ, như ánh nắng ban trưa, không một chút gợn sóng.

Toàn thân Trần Hạo như đông cứng lại. Đôi chân anh như bị đóng đinh xuống đất, không thể nhúc nhích. Anh khao khát được lao đến, được gọi tên cô, được ôm lấy cô thật chặt. Nhưng hình ảnh của Lê An, bình yên và xa lạ, cùng với nụ cười mà anh đã từng nghĩ là của riêng anh, đã chặn đứng mọi ý định. Anh cảm thấy một bức tường vô hình, kiên cố, sừng sững chắn ngang giữa anh và cô. Đó không chỉ là khoảng cách vật lý vài chục mét, mà là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của cả một cuộc đời đã rẽ lối.

Rồi ánh mắt anh chợt dừng lại. Trên ngón áp út của bàn tay trái Lê An, một chiếc nhẫn lấp lánh phản chiếu ánh nắng. Nó không phải là một chiếc nhẫn cầu kỳ, không quá lớn hay quá chói mắt, mà là một chiếc nhẫn đơn giản, tinh tế, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Chiếc nhẫn ấy như một lời tuyên bố không lời, một biểu tượng cho một lời hứa, một sự cam kết mà anh đã bỏ lỡ. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự thật mà anh đang cố gắng né tránh: Lê An không còn là của riêng anh nữa. Cô đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, một bến đỗ không có anh.

Anh nghe thấy tiếng Lê An nói với Chi Mai, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như làn gió mát giữa trưa hè. “Vậy là xong xuôi hết rồi, cũng nhẹ nhõm phần nào.” Cô nói, vẻ mặt vẫn rạng rỡ, ánh mắt cô thoáng nét suy tư, nhưng đó là sự suy tư của một người đang hài lòng với cuộc sống của mình, chứ không phải sự dằn vặt hay tiếc nuối. Mùi giấy mới từ tập giấy tờ trên tay cô, trộn lẫn với mùi hương tự nhiên của cơ thể cô, thoảng trong gió, khiến lòng anh càng thêm quặn thắt. Đó là mùi hương anh đã từng rất yêu, đã từng rất quen thuộc.

Mọi thứ xung quanh Trần Hạo bỗng trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại hình ảnh Lê An, nụ cười của cô, và chiếc nhẫn trên tay cô. Anh cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Nó không phải là nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau của tâm hồn, của sự hối tiếc, của sự bất lực. Anh đã "chậm một nhịp", đã để "lời nói không thành" trở thành một gánh nặng khổng lồ, và giờ đây, anh phải trả giá cho tất cả.

Lê An và Chi Mai bước đi, bóng dáng họ dần khuất sau những hàng cây cổ thụ dọc con đường. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng đá. Đôi mắt anh dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lê An vừa biến mất. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim mình, khiến anh không thể thở nổi.

Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh, dù ánh nắng vẫn còn đó. Anh biết, anh đã không thể phá vỡ "khoảng cách vô hình" này. Anh đã không có quyền phá vỡ sự bình yên của cô. Hình ảnh chiếc nhẫn, nụ cười bình thản của Lê An, và những lời nói về "giấy tờ đám cưới" như những mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim anh.

Anh vẫn đứng đó, một mình, giữa dòng người qua lại, giữa cái nắng dịu của thị trấn. Anh đã nhìn thấy cô, đã xác nhận được sự thật. Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm, anh lại thấy lòng mình càng thêm nặng trĩu. Nỗi đau ấy, nó sẽ đi theo anh, như một vết sẹo không bao giờ lành. "Nếu như ngày đó..." Lời nói không thành ấy lại vọng lên, giờ đây không chỉ là tiếc nuối, mà còn là sự chấp nhận nghiệt ngã của một cuộc tình đã vĩnh viễn lỡ làng.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free