Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 644: Đối Mặt Khoảng Cách Vô Hình
“Nếu như ngày đó...” Lời nói không thành ấy lại vọng lên, giờ đây không chỉ là tiếc nuối, mà còn là sự chấp nhận nghiệt ngã của một cuộc tình đã vĩnh viễn lỡ làng. Chấp nhận rồi, nhưng trái tim anh vẫn không ngừng thắt lại. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy Trần Hạo, dù ánh nắng cuối chiều vẫn còn cố gắng len lỏi qua những tán cây cổ thụ. Anh đứng đó, một mình, giữa dòng người qua lại, giữa cái nắng dịu của thị trấn, như một pho tượng đá vô tri. Đôi mắt anh dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lê An vừa biến mất, nơi chỉ còn lại những vệt nắng vàng úa trên nền đất bụi. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên trái tim mình, khiến anh không thể thở nổi. Nỗi đau ấy, nó sẽ đi theo anh, như một vết sẹo không bao giờ lành, một định mệnh nghiệt ngã đã được khắc ghi.
Đêm đó, Trần Hạo không ngủ. Anh ngồi lặng lẽ trong phòng khách ngôi nhà cũ của mình, ánh đèn vàng vọt hắt lên những bức tường đã ngả màu thời gian. Tiếng quạt trần quay đều đều, cọt kẹt, như một lời than thở kéo dài, hòa lẫn vào tiếng xe cộ thưa thớt từ con đường làng phía xa. Mùi gỗ cũ của ngôi nhà, mùi trầu cau thoang thoảng từ phòng mẹ anh, và một chút mùi ẩm nhẹ của đất trời sau cơn mưa đêm qua cứ quẩn quanh, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ, nặng nề và u ám như chính nỗi trăn trở đang gặm nhấm tâm hồn anh. Trần Hạo nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay dài và gân guốc, đã từng nắm chặt tay cô bé Lê An thuở nào, đã từng vuốt ve mái tóc mượt mà của cô dưới những đêm trăng thanh. Giờ đây, chúng trống rỗng, vô lực, và chỉ còn hằn sâu hình ảnh chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của Lê An. Chiếc nhẫn ấy không chỉ là một món trang sức, nó là một lời tuyên bố không lời, một biểu tượng cho sự cam kết đã có chủ, một rào cản vô hình nhưng kiên cố, chia cắt anh khỏi mọi hy vọng mong manh cuối cùng.
Cả một đời người, đôi khi chỉ là một khoảnh khắc "chậm một nhịp". Anh đã chậm, chậm đến mức để thời gian và những lựa chọn của Lê An định hình một cuộc sống mà ở đó, anh hoàn toàn vắng mặt. Anh đã để "lời nói không thành" trở thành một gánh nặng khổng lồ, một khối đá tảng đè nặng lên lồng ngực. Giờ đây, mọi nỗ lực tìm kiếm, mọi sự tình cờ mà anh đã cố gắng dàn dựng đều trở nên vô nghĩa. Anh không thể tiếp tục lẩn tránh, không thể tiếp tục hy vọng vào những điều may rủi. Anh phải đối mặt. Dù có phải đối mặt với một Lê An bình thản, xa lạ, hay một sự thật phũ phàng hơn nữa, anh cũng không thể trốn tránh thêm một giây phút nào. Đó là điều cuối cùng anh có thể làm, không phải để níu kéo, mà để giải thoát cho chính mình khỏi sự giày vò, để anh không phải sống với sự tiếc nuối này mãi mãi.
Trần Hạo đứng dậy, đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn của anh giờ đây đã kiên quyết hơn bao giờ hết. Anh đi thẳng ra cửa, không một chút chần chừ. Anh sẽ tìm cô, sẽ nói chuyện với cô, dù chỉ một lần. Anh sẽ nghe cô nói, và nếu có thể, anh sẽ nói ra những điều anh đã giữ kín bấy lâu nay, những điều mà nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm để thốt lên, có lẽ mọi chuyện đã khác. Thị trấn nhỏ này, dù đã thay đổi ít nhiều, vẫn giữ lại những mối quan hệ chằng chịt, những tin tức thị trấn được lan truyền nhanh chóng. Anh sẽ hỏi thăm, sẽ tìm hiểu lịch trình của Lê An qua những người quen, những người vẫn còn nhớ anh, và nhớ về "hai đứa nhỏ thanh mai trúc mã" ngày xưa. Anh biết, cơ hội này mong manh như sương sớm, nhưng anh không thể để nó vuột mất. Đồng hồ đeo tay cao cấp, món quà từ một đối tác quan trọng, lạnh lẽo trên cổ tay anh, như một lời nhắc nhở về cuộc sống thành công ở thành phố, nhưng lại hoàn toàn trống rỗng trong tình yêu. Nó không thể mua được thời gian, không thể quay ngược lại "nếu như ngày đó..."
***
Sáng muộn, khoảng chín giờ, Trần Hạo bước vào Khu Chợ Dân Sinh. Nắng đã lên cao, trời trong xanh, rải những vệt vàng óng ả lên những mái che tạm bợ, những sạp hàng chen chúc và lối đi hẹp. Tiếng rao hàng của những người bán cá, tiếng trả giá của các bà nội trợ, tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của chợ quê. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, và cả mùi đất ẩm bốc lên từ những sạp rau củ, tạo nên một bức tranh sống động, ồn ào và đầy màu sắc.
Trần Hạo cố gắng hòa mình vào dòng người tấp nập, nhưng trái tim anh vẫn đập thình thịch, một nhịp đập nhanh và mạnh mẽ như tiếng trống dồn trong lồng ngực. Anh đã nghe ngóng được rằng Lê An và Nguyễn Hoàng Huy thường ghé chợ vào sáng cuối tuần để mua sắm chuẩn bị cho đám cưới. Một tia hy vọng mong manh, xen lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng, thúc giục anh đến đây. Anh đi qua những sạp hàng hoa quả rực rỡ, những quầy thịt tươi ngon, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Từng bước chân của anh nặng trĩu, mỗi hơi thở là một sự cố gắng để giữ bình tĩnh.
Rồi anh thấy họ.
Ở cuối một dãy hàng rau củ tươi xanh, dưới một mái che đã bạc màu thời gian, Lê An đang đứng. Cô quay lưng về phía anh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, để lộ chiếc cổ thanh tú. Cô đang cúi xuống, cẩn thận lựa chọn những mớ rau xanh mướt. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đứng đó, tay cầm một chiếc giỏ lớn, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng cúi xuống nói gì đó với cô. Anh ta trông cao lớn, vững chãi, và luôn nở nụ cười hiền lành. Họ trông thật tự nhiên, thật hòa hợp, như một cặp đôi đã gắn bó từ lâu, cùng nhau xây dựng tổ ấm. Cảnh tượng này như một nhát dao sắc lạnh cứa vào lòng Trần Hạo, cắt đứt từng thớ thịt, từng sợi gân cảm xúc của anh. Sự bình yên và hạnh phúc hiện tại của Lê An, thứ mà anh đã từng nghĩ là mình có thể mang lại cho cô, giờ đây lại thuộc về một người khác. Anh siết chặt bàn tay, những ngón tay nắm chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Đây rồi... Giờ hoặc không bao giờ." Tiếng nói ấy vang vọng trong tâm trí anh, dồn nén mọi nỗi sợ hãi, mọi sự chần chừ bấy lâu nay.
Anh đứng chững lại một vài giây, quan sát họ từ xa, cảm nhận rõ "khoảng cách vô hình" đang ngăn cách anh với thế giới mà Lê An đang sống. Khoảng cách ấy không chỉ là vài chục mét giữa hai dãy hàng, mà là cả một quãng thời gian dài đằng đẵng, là vô vàn những lựa chọn đã đưa họ đi về hai ngả đường khác nhau. Nhưng rồi, bằng một quyết tâm phi thường, anh bắt đầu bước chân. Chậm rãi, nhưng kiên định. Mỗi bước chân là một nỗ lực vượt qua chính mình, vượt qua nỗi sợ hãi bị từ chối, vượt qua sự hối hận đang giày vò. Anh xuyên qua đám đông, những tiếng rao hàng, tiếng cười nói chợt trở nên mờ nhạt, chỉ còn tiếng tim anh đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ánh nắng chói chang của buổi sáng chợt trở nên lạnh lẽo, như muốn nhấn chìm anh vào một không gian khác, nơi chỉ có anh và quá khứ không thể níu giữ.
Anh tiến đến gần, đủ gần để nghe rõ tiếng Nguyễn Hoàng Huy đang đùa một câu gì đó khiến Lê An bật cười khúc khích. Tiếng cười ấy, vẫn trong trẻo như ngày nào, nhưng giờ đây lại mang một nỗi đau đớn khôn nguôi trong lòng Trần Hạo. Anh dừng lại, cách họ chỉ vài bước chân.
***
Trần Hạo đứng đó, hơi thở dồn dập, ánh mắt khóa chặt vào bóng lưng Lê An. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một sự căng thẳng tột độ. Lê An, đang quay lưng về phía anh, chợt khựng lại. Có lẽ cô cảm nhận được một ánh nhìn lạ lẫm, một luồng không khí khác biệt, hay chỉ đơn thuần là một linh cảm mơ hồ nào đó. Cô từ từ quay lại, ánh mắt cô lướt qua những sạp hàng, qua những gương mặt xa lạ, rồi dừng lại. Ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh.
Thời gian như ngừng lại giữa dòng người tấp nập, giữa tiếng ồn ào của chợ búa. Mọi âm thanh bỗng chìm vào một khoảng không vô tận. Trần Hạo cảm thấy cả thế giới thu nhỏ lại, chỉ còn lại anh và cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy một thoáng bất ngờ trong đôi mắt Lê An, một sự ngạc nhiên đến ngỡ ngàng, như thể cô không tin vào những gì mình đang thấy. Nhưng chỉ trong một tích tắc, khoảnh khắc ấy tan biến, nhường chỗ cho một vẻ mặt bình thản đến lạ lùng, gần như không cảm xúc. Một lớp băng mỏng manh vừa hình thành, che giấu mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc của cô.
Nguyễn Hoàng Huy, đang vui vẻ nói chuyện, nhận ra sự im lặng đột ngột của Lê An và ánh mắt cô hướng về phía sau. Anh ta quay sang, ánh mắt sắc bén lướt qua Trần Hạo. Một nụ cười xã giao nở trên môi Hoàng Huy, lịch thiệp nhưng có phần thăm dò, như một người chủ nhà đang chào đón một vị khách không mời mà đến. Anh ta nhướn mày, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, vang lên giữa không gian chợ: “Chào Hạo, cậu về hồi nào thế? Không báo trước gì cả.”
Trần Hạo gật đầu, ánh mắt anh vẫn không rời Lê An dù chỉ một giây, như thể anh đang cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu vết của cô gái ngày xưa trong đôi mắt lạnh nhạt kia. Anh cố gắng quay sang Hoàng Huy, một nụ cười méo mó gượng gạo nở trên môi. “Mới về vài hôm. Về thăm nhà.” Anh nói, giọng khàn đặc, mỗi chữ như phải nặn ra từ cổ họng. Anh không thể nói rằng anh về vì cô, không thể nói rằng anh đã dành cả đêm để dằn vặt, để rồi quyết tâm đối mặt. Tất cả những lời nói ấy nghẹn ứ lại trong lồng ngực, trở thành "lời nói không thành" một lần nữa.
Lê An chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt cô vẫn bình thản đến đáng sợ. “Chào anh Hạo.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió mùa hạ, nhưng lại xa cách, khách sáo, như thể đang nói chuyện với một người quen cũ không còn thân thiết, một người chỉ còn tồn tại trong những ký ức xa xăm. Không một chút thân mật, không một chút hoài niệm, không một chút hờn trách. Chỉ là sự lịch thiệp của một người xa lạ.
Khoảng cách vô hình giữa họ, dù chỉ là vài bước chân, dường như rộng lớn hơn bao giờ hết. Nó không chỉ là khoảng cách vật lý, mà là khoảng cách của thời gian, của những lựa chọn, của cả một cuộc đời đã rẽ lối. Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, dù ánh nắng vẫn rải đầy trên vai anh. Anh đứng ngay trước mặt cô, nhưng cô lại ở xa anh hơn bao giờ hết. Chiếc nhẫn trên ngón áp út của bàn tay trái Lê An lấp lánh dưới nắng, như một lời khẳng định không thể chối cãi, một rào chắn kiên cố mà anh không thể nào vượt qua. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự thật đã được định đoạt: Lê An đã có bến đỗ riêng của mình, một bến đỗ không có anh.
Hoàng Huy đặt tay lên vai Lê An một cách tự nhiên, một cử chỉ thân mật mà Trần Hạo chưa bao giờ có cơ hội thực hiện. Anh ta nhìn Lê An với ánh mắt trìu mến, rồi quay sang Trần Hạo, nụ cười vẫn lịch thiệp nhưng có thêm một chút sắc lạnh, một sự sở hữu ngầm. “An đang bận chuẩn bị cho đám cưới, Hạo ạ. Chắc cậu cũng biết rồi chứ?”
Trần Hạo nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Anh nhìn vào ánh mắt Lê An, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một tia hy vọng, một lời giải thích. Nhưng cô chỉ nhìn lại anh, đôi mắt ấy trống rỗng, bình thản. Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một sự xác nhận cho lời nói của Hoàng Huy. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị đặc trưng của chợ, mùi đất ẩm, tất cả bỗng trở nên ngột ngạt, như muốn bóp nghẹt anh. Tiếng tim anh đập dồn dập, mạnh đến nỗi anh sợ rằng cả chợ sẽ nghe thấy.
Cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực Trần Hạo. Anh đã đến đây, đã đối mặt, đã nói chuyện với cô. Nhưng kết quả còn nghiệt ngã hơn cả những gì anh tưởng tượng. Sự bình thản và khách sáo của Lê An, sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy như một rào cản không thể phá vỡ, tất cả như những mũi kim châm vào trái tim anh. Anh cảm thấy lúng túng, không biết phải nói gì tiếp theo, không biết phải làm gì để phá vỡ cái "khoảng cách vô hình" này. Anh nhìn Lê An, một nỗi đau đớn, hối hận và bất lực dâng trào. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.