Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 645: Khoảng Cách Trong Ánh Mắt
Tiếng ồn ào của chợ búa như một dòng chảy xiết, cuốn Trần Hạo vào vòng xoáy của những âm thanh và mùi vị. Nhưng kỳ lạ thay, trong tâm trí anh, tất cả bỗng chốc trở nên mơ hồ, bị đẩy lùi về phía sau bởi sự hiện diện của Lê An và Nguyễn Hoàng Huy. Anh đứng đó, giữa dòng người tấp nập, cảm nhận rõ rệt từng ánh mắt lướt qua mình, từng lời rao hàng vang vọng, nhưng tất cả đều không thể xuyên thủng lớp vỏ bọc cô độc mà anh đang khoác lên mình. Hoàng Huy, với nụ cười lịch thiệp nhưng ẩn chứa sự thăm dò, đã lên tiếng, kéo anh trở về với thực tại nghiệt ngã.
“Anh Hạo về từ bao giờ? Nghe nói anh công tác ở tận Sài Gòn mà.” Giọng Hoàng Huy trầm ấm, vang rõ giữa không gian ồn ã. Anh ta không dùng từ “cậu” hay “chú” như những người đàn ông lớn tuổi trong thị trấn, mà gọi “anh Hạo”, một cách xưng hô vừa tôn trọng, vừa giữ khoảng cách, lại vừa ngầm khẳng định vị thế của mình bên cạnh Lê An. Ánh mắt Hoàng Huy lướt qua Trần Hạo, dừng lại một chút ở chiếc áo sơ mi chỉnh tề và chiếc đồng hồ đeo tay anh đang mang, rồi lại quay về phía Lê An, như một lời nhắc nhở ngầm về sự khác biệt giữa hai người đàn ông.
Trần Hạo cảm thấy cổ họng mình khô khốc, mỗi hơi thở đều nặng nề như thể anh vừa chạy một quãng đường dài. Anh muốn trả lời, muốn nói thật nhiều điều, nhưng những lời nói cứ nghẹn ứ lại, tạo thành một nút thắt vô hình trong lồng ngực. Anh đã tập luyện bao nhiêu lần trong đầu về cuộc gặp gỡ này, đã hình dung đủ mọi kịch bản, nhưng chưa bao giờ anh tưởng tượng được rằng mình sẽ lại trở nên vụng về, yếu ớt đến thế. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, đôi mắt vẫn không rời Lê An, như thể tìm kiếm một tín hiệu, một dấu vết của quá khứ trong đôi mắt bình thản kia.
Lê An, đứng cạnh Hoàng Huy, khẽ gật đầu, môi mỉm cười nhẹ. “Chào anh Hạo. Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như làn gió mùa hạ, nhưng lại xa cách đến đáng sợ, như thể cô đang nói chuyện với một người bạn xã giao, một đồng nghiệp cũ, chứ không phải là Trần Hạo, người đã từng chia sẻ mọi kỷ niệm tuổi thơ với cô. Không một chút thân mật, không một chút hoài niệm, không một chút hờn trách. Chỉ là sự lịch thiệp, sự khách sáo của một người lạ. Ánh mắt cô lướt qua anh, không dừng lại quá lâu, đủ để xác nhận sự hiện diện của anh, nhưng không đủ để chạm đến tâm hồn anh. Nó trống rỗng, bình thản, như một mặt hồ không gợn sóng, phản chiếu lên đó là sự yên bình đến đáng sợ.
“Anh... anh vừa về. Em... em vẫn vậy, An.” Trần Hạo cố gắng đáp lại, giọng anh khàn đặc, từng chữ như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy bàn tay mình run rẩy khẽ nắm chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh muốn nói rằng anh không khỏe, rằng anh đã trải qua những đêm dài dằn vặt, rằng anh đã quay về đây chỉ vì cô. Nhưng những lời nói ấy, những cảm xúc chân thật nhất, lại một lần nữa trở thành "lời nói không thành", mắc kẹt nơi cuống họng. Anh nhìn Lê An, cố gắng tìm kiếm trong đôi mắt cô một chút xao động, một chút bối rối, nhưng chỉ thấy một sự tĩnh lặng đến lạnh lùng.
Hoàng Huy nhẹ nhàng đặt tay lên eo Lê An, một cử chỉ thân mật, tự nhiên, như một lời khẳng định quyền sở hữu không cần phải nói thành lời. Anh ta nhìn Trần Hạo, nụ cười vẫn giữ nguyên, nhưng có thêm một chút tự mãn, một chút thách thức. “Bọn em đang lựa đồ chuẩn bị cho đám cưới, anh Hạo có muốn ghé qua chung vui không?” Câu hỏi được đặt ra như một lời mời xã giao, nhưng thực chất lại là một mũi kim nhọn đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Nó không chỉ là lời thông báo về đám cưới, mà còn là một lời nhắc nhở phũ phàng về vị trí của anh trong cuộc đời Lê An.
Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, dù ánh nắng mặt trời vẫn đang rải đầy trên vai anh. Anh đứng ngay trước mặt cô, nhưng cô lại ở xa anh hơn bao giờ hết. Chiếc nhẫn trên ngón áp út của bàn tay trái Lê An lấp lánh dưới nắng, như một lời khẳng định không thể chối cãi, một rào chắn kiên cố mà anh không thể nào vượt qua. Nó là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự thật đã được định đoạt: Lê An đã có bến đỗ riêng của mình, một bến đỗ không có anh. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị đặc trưng của chợ, mùi cá tanh nồng, mùi đất ẩm, tất cả bỗng trở nên ngột ngạt, như muốn bóp nghẹt anh. Tiếng tim anh đập dồn dập, mạnh đến nỗi anh sợ rằng cả chợ sẽ nghe thấy.
Anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn đó, cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Anh đã đến đây, đã đối mặt, đã nói chuyện với cô. Nhưng kết quả còn nghiệt ngã hơn cả những gì anh tưởng tượng. Sự bình thản và khách sáo của Lê An, sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy như một rào cản không thể phá vỡ, tất cả như những mũi kim châm vào trái tim anh. Anh cảm thấy lúng túng, không biết phải nói gì tiếp theo, không biết phải làm gì để phá vỡ cái "khoảng cách vô hình" này. Anh nhìn Lê An, một nỗi đau đớn, hối hận và bất lực dâng trào. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.
Hoàng Huy nhận thấy sự im lặng khó xử của Trần Hạo, khẽ mỉm cười, rồi quay sang Lê An. “Thôi được rồi, An. Mình đi xem mấy sạp rau quả bên kia đi, còn nhiều thứ cần mua lắm.” Anh ta nói, giọng điệu dịu dàng nhưng dứt khoát, như thể muốn kết thúc cuộc trò chuyện không mong muốn này. Lê An khẽ gật đầu, một lần nữa ánh mắt cô lướt qua Trần Hạo, vẫn là sự bình thản ấy, nhưng thoáng qua một tia gì đó rất nhanh, rất mờ nhạt, như một gợn sóng nhỏ trên mặt hồ phẳng lặng – một chút buồn bã, một chút tiếc nuối, hay chỉ là sự cảm thông cho một người quen cũ? Trần Hạo không thể nắm bắt được. Khoảnh khắc đó quá ngắn ngủi, tan biến nhanh như hơi sương ban mai.
Hoàng Huy siết nhẹ eo Lê An, dẫn cô đi về phía sâu hơn của chợ, nơi có những sạp rau quả tươi xanh. Bóng lưng họ dần khuất vào dòng người, hòa lẫn vào âm thanh ồn ã. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một bức tượng giữa biển người, mọi giác quan đều bị tê liệt. Anh nghe tiếng rao của bà bán cá, tiếng trả giá của cô hàng xóm, mùi thơm của những bó rau xanh ngát, nhưng tất cả đều chỉ là phông nền cho nỗi đau đang gặm nhấm tâm can anh. Anh cảm thấy mình như một kẻ lạc lõng, một người đứng ngoài cuộc, nhìn vào một thế giới mà lẽ ra anh phải là một phần của nó. Anh cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn nặng trĩu. "Khoảng cách vô hình" giờ đây không chỉ là cảm giác, mà là một bức tường vững chắc, chắn ngang giữa anh và cô, được xây nên từ những lựa chọn, những im lặng và những lời nói đã quá muộn màng.
Hoàng Huy và Lê An di chuyển đến một góc chợ vắng người hơn, nơi ánh nắng mặt trời trở nên gắt gao hơn một chút, xuyên qua lớp mái che tạm bợ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Nơi đây, tiếng rao hàng nhỏ dần, thay vào đó là tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ bên đường và tiếng nói chuyện thì thầm của một vài người mua bán. Mùi hoa quả tươi, ngọt lành, quyện với mùi đất ẩm sau những trận mưa đêm, tạo nên một bầu không khí dễ chịu hơn, nhưng trong lòng Trần Hạo, sự ngột ngạt vẫn không hề vơi bớt.
Hoàng Huy dừng lại trước một sạp cam sành căng mọng, mỉm cười quay sang Lê An. “Để anh chọn cam cho em. Em cứ đứng đây nghỉ một chút đi.” Anh nói, giọng điệu ân cần, tự nhiên như thể đó là việc anh vẫn thường làm. Lê An chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn bình thản, nhưng ánh nhìn của cô thoáng lướt về phía Trần Hạo, người vẫn đứng cách đó không xa, như một cái bóng đơn độc. Hoàng Huy quay lưng lại, tập trung vào việc lựa chọn những trái cam đẹp nhất, để lại một khoảng trống ngắn ngủi giữa Trần Hạo và Lê An.
Khoảnh khắc đó, dù chỉ kéo dài vài phút ngắn ngủi, lại trở nên dài vô tận đối với Trần Hạo. Đây là cơ hội, có lẽ là cơ hội cuối cùng, để anh nói ra những điều anh đã giữ kín suốt bao năm qua. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa quả tươi mát đang phảng phất trong không khí, nhưng nó không thể xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng anh. Anh bước thêm một bước về phía Lê An, đôi chân nặng trĩu.
“Anh... anh không ngờ lại gặp em ở đây.” Anh bắt đầu, giọng nói vẫn còn run rẩy, “Em... có vẻ rất hạnh phúc.” Câu nói của anh không phải là một lời chúc phúc, mà là một câu hỏi dò xét, một nỗi đau âm ỉ được che giấu. Anh muốn biết liệu cô có thực sự hạnh phúc không, hay đó chỉ là vẻ bề ngoài mà cô cố gắng xây dựng.
Lê An khẽ ngẩng đầu, ánh mắt cô nhìn xa xăm, vượt qua anh, hướng về phía những dãy hàng hóa xanh tươi. “Cuộc sống mà anh. Ai rồi cũng phải lớn lên và tìm cho mình một bến đỗ.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, bình thản, nhưng từng lời nói lại như một lưỡi dao sắc lẹm, cứa vào trái tim Trần Hạo. Cô không trực tiếp trả lời câu hỏi của anh, mà nói một cách chung chung, như thể muốn né tránh mọi sự đào sâu vào cảm xúc cá nhân. Câu nói của cô như một sự chấp nhận số phận, một sự an bài, chứ không phải là niềm hạnh phúc rạng rỡ của một người sắp kết hôn.
Trần Hạo cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng lên. Anh đã đến quá gần, nhưng lại không thể chạm tới. “Anh... anh có nhiều điều muốn nói với em.” Anh thốt lên, gần như là một lời cầu xin. Anh muốn nói về những đêm không ngủ, về những tiếc nuối đã gặm nhấm anh suốt bao năm, về những "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh không ngừng. Anh muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh đã sai, rằng anh muốn một cơ hội để sửa chữa.
Lê An khẽ cúi đầu, ánh mắt cô hướng xuống chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón áp út của bàn tay trái. Cô dùng ngón cái của tay phải nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, một hành động vô thức nhưng lại đầy ý nghĩa, như một lời nhắc nhở cho chính cô, và cho cả Trần Hạo, về sự ràng buộc hiện tại. “Chuyện cũ thì nhắc lại làm gì, anh Hạo. Giờ chúng ta... đều đã khác rồi.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng lần này có thêm một chút kiên quyết, một chút dứt khoát. Cô không cho anh cơ hội để nói thêm. Lời nói của cô như một bức tường cuối cùng, kiên cố và không thể xuyên thủng, được dựng lên giữa hai người. Cái "khoảng cách vô hình" giờ đây không còn là cảm giác nữa, mà là một lời tuyên bố rõ ràng.
Trần Hạo cảm thấy bàn tay mình đưa ra như muốn chạm vào vai cô, muốn níu giữ lấy một chút gì đó từ quá khứ, nhưng rồi lại rụt về, như thể sợ hãi sẽ làm vỡ tan đi sự bình yên mong manh đang bao phủ lấy Lê An. Anh nhìn cô, nỗi đau đớn tột cùng len lỏi vào từng tế bào. Anh muốn hét lên, muốn phá vỡ sự im lặng này, nhưng anh biết, tất cả đều vô ích. Cô đã quyết định, và anh đã chậm một nhịp, đã để lỡ cả một đời.
Đúng lúc đó, Hoàng Huy quay lại, trên tay là một túi cam vàng ươm. Anh ta mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm khi nhìn Lê An. “Cam tươi lắm em. Về mình ép lấy nước uống giải nhiệt nhé.” Anh ta nói, rồi tự nhiên khoác lấy vai Lê An, kéo cô về phía mình, như thể muốn che chắn cô khỏi ánh mắt của Trần Hạo. Cử chỉ đó, tuy nhỏ, lại như một nhát dao sắc lẹm cắt đứt hoàn toàn cơ hội của Trần Hạo. Anh ta không nói gì với Trần Hạo, chỉ khẽ gật đầu, rồi cùng Lê An bước đi, hòa vào dòng người của chợ.
Trần Hạo đứng đó, giữa mùi hoa quả ngọt ngào và tiếng ồn ào dần xa, cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa đại dương mênh mông, không còn điểm tựa, không còn hướng đi. Anh nhìn bóng lưng Lê An dần khuất xa, và trong khoảnh khắc đó, anh tin rằng mình đã thấy một tia buồn bã, một thoáng tiếc nuối rất khẽ lướt qua trong ánh mắt cô khi cô quay lưng đi. Nhưng nó chỉ là một ảo ảnh, hay là sự tự huyễn hoặc của một trái tim đang tan nát? Anh không biết. Anh chỉ biết rằng, giờ đây, anh đã mất cô thật rồi. Mất cô, không phải vì không yêu, mà vì đã yêu quá muộn màng, đã "chậm một nhịp".
Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt vương vãi trên những mái ngói rêu phong của thị trấn, len lỏi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng huyền ảo trên con đường đất. Trần Hạo ngồi một mình trong quán cà phê quen thuộc thuở thiếu thời, ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh. Từng hạt mưa bụi khẽ rơi lất phất, như những giọt nước mắt vô hình của bầu trời, càng làm tăng thêm không khí trầm mặc, u hoài. Quán cà phê nhỏ, ấm cúng này từng là nơi anh và Lê An thường đến sau mỗi buổi học, cùng nhau làm bài, cùng nhau mơ mộng về tương lai. Giờ đây, chỉ còn một mình anh, đối diện với những ký ức chìm vào quên lãng.
Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy pha chế, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách thưa thớt, và cả tiếng chim hót líu lo từ cây xanh bên ngoài. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình, thư thái, nhưng lại càng khiến nỗi cô đơn trong lòng Trần Hạo trở nên sâu sắc hơn. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn ghế, và một chút mùi hoa nhài dịu nhẹ từ vườn nhỏ bên hiên, tất cả đều gợi lên những kỷ niệm xưa cũ, những hình ảnh về một Lê An rạng rỡ, hồn nhiên.
Chú Nam, chủ quán, một người đàn ông trung niên hiền lành với mái tóc điểm bạc, bước đến bên bàn Trần Hạo, đặt xuống một chiếc khăn giấy khô. “Cháu Hạo dạo này ít về thăm quê. Công việc bận rộn lắm sao?” Giọng chú Nam ấm áp, chất phác, chất chứa sự quan tâm của một người lớn đối với đứa cháu nhỏ mà chú đã nhìn lớn lên. Đối với chú, Trần Hạo vẫn là cậu bé thông minh, sáng dạ ngày nào, chứ không phải là một giám đốc thành đạt từ thành phố lớn.
Trần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi những hạt mưa bụi đang nhảy múa. “Dạ... cháu bận.” Anh nói khẽ, giọng trầm hẳn, như thể không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Anh không muốn giải thích về những áp lực công việc, về những chuyến công tác triền miên, về những thành công mà giờ đây anh thấy thật vô nghĩa. Bởi lẽ, tất cả những bận rộn đó đều không thể xoa dịu đi nỗi trống trải trong lòng anh.
Chú Nam thở dài, đặt tay lên vai Trần Hạo, vỗ nhẹ. “Thấy con An nhà bác Năm sắp cưới rồi. Thời gian trôi nhanh quá, mới ngày nào còn hai đứa ngồi đây học bài, giờ đứa thì thành đạt, đứa thì yên bề gia thất.” Lời nói của chú Nam như một mũi kim sắc nhọn, vô tình chạm vào vết thương lòng của Trần Hạo. Anh giật mình, đôi mắt bỗng trở nên vô định. Mới ngày nào, anh và Lê An còn ngồi đây, bên nhau, dưới ánh đèn vàng ấm áp, cùng nhau học bài, cùng nhau chia sẻ những ước mơ ngây thơ. Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng giờ đây, những giấc mơ ấy đã tan vỡ, những mặc định ấy đã trở thành "lời nói không thành" của một thời đã xa.
Trần Hạo lấy điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh cũ trong thư viện. Đó là những tấm hình chụp lén Lê An khi cô đang cười đùa bên bờ sông, những tấm hình chụp chung cả hai trong những buổi dã ngoại của trường, nụ cười của họ hồn nhiên, không chút vướng bận. Anh so sánh với hình ảnh Lê An mà anh vừa gặp ở chợ, ánh mắt bình thản, xa cách, nụ cười khách sáo. Thời gian đã thay đổi quá nhiều, đến nỗi anh không còn nhận ra cô gái anh từng yêu. Cô vẫn là cô, nhưng không phải là của anh.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn, một chiếc Patek Philippe mà anh đã phải làm việc cật lực để có được. Nó là biểu tượng của sự thành công, của những nỗ lực không ngừng nghỉ nơi thành phố hoa lệ. Nhưng giờ đây, nó không còn là niềm tự hào, mà là một lời nhắc nhở cay đắng về thời gian anh đã đánh mất, về những khoảnh khắc anh đã bỏ lỡ. Nó là minh chứng cho việc anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào những tham vọng phù phiếm, mà quên đi điều quan trọng nhất: cô gái anh yêu.
Trên ngón áp út của bàn tay trái anh, một chiếc nhẫn bạc đơn giản, chiếc nhẫn kỷ niệm mà anh đã đeo từ thời sinh viên, nó không phải nhẫn đính hôn, chỉ là một vật kỷ niệm vô tri. Anh nhìn chằm chằm vào nó, rồi lại nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống ngoài cửa sổ. Một cảm giác trống rỗng và bất lực bao trùm lấy anh. Anh đã về, đã đối mặt, nhưng tất cả chỉ khiến nỗi đau thêm sâu sắc. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể vượt qua, được ngăn cách bởi chiếc nhẫn trên tay cô, bởi Nguyễn Hoàng Huy, và bởi chính những lựa chọn đã "chậm một nhịp" của anh. Anh biết, anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh cần làm gì đó, dù chỉ là một hành động liều lĩnh cuối cùng, để giải thoát cho trái tim mình, hoặc để chấp nhận rằng tình yêu của anh đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.