Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 646: Khoảng Cách Vô Hình, Lời Khách Sáo
Trần Hạo vẫn ngồi đó, trong góc khuất quen thuộc của quán cà phê 'Góc Yên Bình', nhưng không còn là cậu thiếu niên mơ mộng của những ngày xưa cũ. Ly cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh tự bao giờ, lớp váng sữa đặc lại như một tấm màn mỏng che đi sự đắng chát bên dưới. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, đáng lẽ phải ru lòng người vào cõi bình yên, giờ đây lại càng xoáy sâu vào nỗi trống trải trong anh, từng nốt trầm như một tiếng thở dài thườn thượt. Anh đã ngồi đây gần một tiếng đồng hồ, mắt không rời con đường nhỏ dẫn vào quán, nơi mỗi bóng người lướt qua đều khiến trái tim anh đập thình thịch một nhịp lỗi.
Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ kỹ của những chiếc bàn ghế, và một chút mùi hoa nhài dịu nhẹ từ vườn nhỏ bên hiên – tất cả những hương vị quen thuộc ấy, từng là một phần của tuổi thơ anh và Lê An, giờ đây lại trở thành những mũi kim châm vào lồng ngực. Chúng gợi lại quá khứ, khi quán cà phê này là nơi trú ẩn của họ sau những giờ học căng thẳng, nơi những nụ cười hồn nhiên và những lời hứa vu vơ được trao đổi. "Ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau," chú Nam đã nói vậy, và câu nói đó cứ lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời nguyền, một sự thật đau đớn không thể chối bỏ.
Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng nơi thành phố hoa lệ. Nó không còn là niềm tự hào, mà là một cỗ máy đếm ngược tàn nhẫn, mỗi tích tắc như đang cướp đi một mảnh hy vọng mong manh cuối cùng. Nó nhắc nhở anh về những năm tháng miệt mài chạy theo danh vọng, bỏ quên đi điều quan trọng nhất, để rồi giờ đây phải đối mặt với thực tại phũ phàng: "chậm một nhịp" đã đủ để "lỡ cả một đời".
Chú Nam, với mái tóc điểm bạc và ánh mắt tinh anh, đặt một đĩa bánh ngọt nhỏ lên bàn Trần Hạo, không nói lời nào, chỉ khẽ vỗ nhẹ vai anh một cái, rồi quay về quầy pha chế. Cử chỉ ấy, không cần lời nói, đã đủ để Trần Hạo hiểu. Chú Nam đã nhìn thấy anh lớn lên, nhìn thấy anh và Lê An bên nhau, và có lẽ, chú cũng cảm nhận được nỗi buồn thẳm sâu trong đôi mắt anh.
“Cà phê của cháu vẫn chưa hết, Hạo? Lâu lắm rồi mới thấy cháu ngồi lâu đến vậy,” chú Nam nói, giọng ấm áp và chất phác, nhưng lại vang lên như tiếng chuông trong thinh không của Trần Hạo.
Trần Hạo khẽ giật mình, ánh mắt xa xăm từ khung cửa sổ quay về phía chú Nam. “Vâng, cháu muốn ngồi đây một lát... ngắm cảnh.” Anh nói khẽ, giọng trầm hẳn, nặng trĩu. Ngắm cảnh? Anh đang ngắm nhìn những mảnh vỡ của quá khứ, ngắm nhìn những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thật. Cái quán cà phê này, từng là biểu tượng của sự kết nối, giờ đây lại là nơi anh cảm nhận rõ nhất "khoảng cách vô hình" đang bao trùm lấy anh.
Anh miết nhẹ ngón tay lên chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón áp út tay trái, chiếc nhẫn kỷ niệm vô tri từ thời sinh viên. Nó không phải nhẫn đính hôn, chỉ là một vật nhắc nhở về một thời thanh xuân đã qua, một lời nói không thành mà anh đã mãi mãi chôn vùi. Anh đã tự nhủ rằng mình sẽ làm gì đó, một hành động liều lĩnh cuối cùng, nhưng ngay cả việc chờ đợi Lê An xuất hiện cũng khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Nỗi lo lắng cuộn xoáy trong dạ dày, trộn lẫn với sự bối rối tột độ khi không biết phải đối mặt với cô như thế nào, phải nói những gì để có thể vượt qua bức tường của sự xa cách mà cô đã dựng lên. Anh cảm thấy bất lực, tựa như một con thuyền nhỏ đơn độc giữa biển khơi, cố gắng chống chọi với cơn bão của số phận đã an bài. Mỗi giây trôi qua, anh lại cảm thấy mình chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự tiếc nuối. Tiếng chim hót líu lo từ cây xanh bên ngoài, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách thưa thớt, tất cả đều trở thành những âm thanh xa xăm, không thể chạm tới được nỗi cô đơn và sự dằn vặt đang gặm nhấm tâm hồn anh.
*
Tiếng chuông cửa khẽ vang lên, kéo Trần Hạo thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh ngẩng đầu lên, trái tim đột ngột đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô bước vào, dáng người thanh mảnh, mái tóc dài mượt mà khẽ đung đưa theo từng bước chân, như một dòng sông lượn sóng trong ánh chiều tà. Lê An. Cô vẫn vậy, vẫn đẹp, nhưng giờ đây có thêm một vẻ gì đó chín chắn, kiên định mà trước đây anh chưa từng thấy. Khuôn mặt cô vẫn giữ nét dịu dàng, đôi mắt vẫn trong veo như hồ nước mùa thu, nhưng có một sự bình thản đến xa lạ, như thể thời gian và cuộc đời đã mài giũa cô thành một tảng đá vững chãi, không thể lay chuyển.
Cô mỉm cười nhẹ với chú Nam, nụ cười ấy như một làn gió mát lành xua đi cái nóng bức cuối ngày, rồi ánh mắt cô lướt qua một lượt tìm kiếm bàn trống. Khoảnh khắc ánh mắt cô chạm vào anh, một thoáng ngạc nhiên lướt qua, nhưng ngay lập tức, vẻ bình thản, khách sáo thường thấy lại trở về, như một tấm màn che chắn cảm xúc. Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân căng cứng. Anh đứng dậy, ghế kêu kèn kẹt, phá vỡ sự yên tĩnh của quán. Anh tiến lại gần bàn cô, mỗi bước chân như nặng cả ngàn cân, trong đầu bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại ở cổ họng.
“An… em khỏe không?” Anh hỏi, giọng hơi run, cố gắng kìm nén sự lo lắng và bối rối đang dâng trào. Anh muốn nói nhiều hơn thế, muốn hỏi về những năm tháng xa cách, muốn biết cô đã sống ra sao, đã nghĩ gì, nhưng tất cả những gì thoát ra khỏi môi anh chỉ là một câu hỏi xã giao, yếu ớt.
Lê An ngước lên, đôi mắt cô thoáng một tia nhìn khó hiểu, rồi nhanh chóng trở lại vẻ dịu dàng nhưng xa cách. “À, Hạo. Anh đến đây từ bao giờ? Em vẫn khỏe, cảm ơn anh. Anh dạo này thế nào?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như vẫn vậy, nhưng có một ranh giới vô hình được dựng lên ngay trong từng lời nói. Đó là ranh giới của sự lịch sự, của sự trưởng thành, của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ an yên cho riêng mình, không còn là cô bé hồn nhiên năm xưa có thể chia sẻ mọi điều với anh.
“Anh… anh về thăm nhà mấy hôm. Nghe nói em sắp… kết hôn?” Trần Hạo cố gắng giữ ánh mắt mình không nhìn chằm chằm vào ngón áp út của cô, nơi anh biết có một chiếc nhẫn đang lấp lánh, nhưng sự tò mò và nỗi đau quá lớn khiến anh không thể cưỡng lại. Anh cần một lời xác nhận, dù cho lời xác nhận ấy có thể nghiền nát trái tim anh thành trăm mảnh.
Lê An khẽ gật đầu, nụ cười trên môi cô vẫn bình thản. “Vâng. Cũng gần đến ngày rồi. Anh có bận gì không? Ngồi xuống đây uống nước đi.” Cô mời, như một người quen cũ mà cô tình cờ gặp, không hơn không kém. Cái cách cô nói về đám cưới của mình, như một chuyện hiển nhiên, như một phần của cuộc đời cô mà anh không hề liên quan, khiến Trần Hạo cảm thấy nghẹt thở. Anh ngồi xuống đối diện cô, kéo chiếc ghế ra một cách nặng nề. Ánh mắt anh không thể rời chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của Lê An, một vòng tròn nhỏ bé nhưng lại là một vực thẳm không thể vượt qua, một lời khẳng định cay nghiệt cho sự "chậm một nhịp" của anh.
“Anh nhớ… ngày xưa chúng ta vẫn hay ngồi ở đây, cùng học bài, cùng đọc sách,” Trần Hạo cố gắng khơi gợi lại những kỷ niệm cũ, giọng anh tràn đầy hoài niệm, mong muốn tìm thấy một chút gì đó quen thuộc trong ánh mắt cô. Anh khao khát được nhìn thấy Lê An của những ngày xưa, cô gái có thể cười vang và tranh cãi với anh về một bài toán khó, hay trầm tư lắng nghe anh kể về những giấc mơ xa xôi.
Nhưng Lê An chỉ mỉm cười nhẹ. “Vâng, đúng là nhiều kỷ niệm thật. Mà anh này, công việc ở thành phố của anh dạo này có thuận lợi không? Em nghe nói anh đang có một dự án lớn?” Cô khéo léo lái câu chuyện sang một hướng khác, hoàn toàn tránh né những ký ức mà Trần Hạo đang cố gắng níu kéo. Cô không muốn đào sâu vào quá khứ, không muốn khơi lại những vết sẹo đã lành, hay những "lời nói không thành" đã phủ bụi thời gian.
Trần Hạo cảm thấy một sự thất vọng tràn ngập. Anh muốn kể cho cô nghe về những dự án, về những thành công, về những áp lực mà anh đã phải đối mặt, nhưng anh biết, đó không phải là điều cô muốn nghe. Cô đang tạo ra một "khoảng cách vô hình" rõ ràng giữa họ, một bức tường của sự khách sáo mà anh không thể vượt qua. Anh cố gắng một lần nữa, giọng anh trầm hơn, chất chứa nhiều nỗi niềm hơn. “Anh… anh từng nghĩ, nếu như ngày đó…”
Lê An cắt lời anh một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Anh biết không, thị trấn mình dạo này thay đổi nhiều lắm. Con sông cũ vẫn êm đềm, nhưng những ngôi nhà ven bờ đã được sửa sang lại. Em và Huy cũng đang tính xem nên sửa sang nhà mình thế nào cho tiện nghi hơn, để đón khách đến chơi.” Cô nhắc đến Nguyễn Hoàng Huy một cách tự nhiên, như một phần không thể thiếu trong cuộc sống hiện tại của cô, như một lời khẳng định chắc nịch về bến đỗ an yên mà cô đã chọn. Câu chuyện của cô không có anh, không có những "nếu như ngày đó", chỉ có hiện tại và tương lai của cô cùng với một người đàn ông khác.
Trần Hạo im lặng. Anh nhìn cô, nhìn vào đôi mắt bình thản ấy, và cảm thấy mình như đang nói chuyện với một người xa lạ. Cô vẫn là Lê An, nhưng không còn là Lê An của anh. Cô đã trưởng thành, đã có những lựa chọn, và những lựa chọn ấy không hề có anh. Anh cảm nhận rõ sự vững vàng trong ánh mắt cô, sự kiên định trong từng lời nói, và một nỗi đau thắt lại trong lồng ngực. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng máy xay cà phê vẫn rì rì, nhưng đối với Trần Hạo, tất cả đều trở nên ngột ngạt, như một khúc bi ca cho tình yêu đã lỡ. Mùi hoa nhài dịu nhẹ từ vườn nhỏ bên hiên giờ đây lại khiến anh cảm thấy trống rỗng, một hương thơm thanh khiết nhưng lại gợi lên một quá khứ không thể quay lại. Anh cảm thấy như mình đang đứng bên bờ sông cũ, nhưng con sông đã đổi dòng, và anh chỉ còn là một bóng hình cô độc trên bãi cát hoang tàn của những ký ức.
*
Cuộc trò chuyện cứ thế trôi đi trong sự gượng gạo và khách sáo. Trần Hạo cố gắng hỏi về cuộc sống của cô, về công việc ở ủy ban, về những dự định của cô sau khi kết hôn, nhưng mọi câu trả lời của Lê An đều ngắn gọn, lịch sự, và không bao giờ vượt qua ranh giới của một người bạn cũ. Cô nói về kế hoạch mua sắm cho đám cưới, về việc chọn hoa, chọn thiệp, về những buổi gặp mặt gia đình hai bên, tất cả đều với một giọng điệu bình thản, như thể đang kể về một ngày làm việc bình thường. Mỗi chi tiết nhỏ về cuộc sống tương lai của cô với Nguyễn Hoàng Huy lại như một nhát dao cứa vào lòng Trần Hạo, nhắc nhở anh về vị trí của mình: một người ngoài cuộc, một kẻ đến sau, hay đúng hơn là một kẻ đã "chậm một nhịp".
Không khí trong quán cà phê dần chuyển từ ấm áp của bu��i chiều sang se lạnh của tối muộn. Ánh sáng vàng dịu từ những ngọn đèn bắt đầu nổi bật hơn khi màn đêm buông xuống. Tiếng nhạc acoustic vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây nó mang một giai điệu buồn bã hơn, như một lời tiễn biệt. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào ly cà phê nguội ngắt của mình, cảm thấy một sự bất lực cùng cực. Anh đã về, đã đối mặt, đã cố gắng phá vỡ "khoảng cách vô hình" này, nhưng tất cả những gì anh nhận lại chỉ là sự lịch thiệp, sự khách sáo và một bức tường kiên cố không thể xuyên thủng.
Lê An khẽ nhìn đồng hồ, rồi mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy vẫn đẹp, nhưng giờ đây đối với Trần Hạo, nó lại chất chứa một sự xa cách không thể với tới. “Thôi, em phải về rồi, cũng muộn. Anh ở lại nhé. Chúc anh một chuyến về thăm nhà thật vui vẻ.” Cô đứng dậy, dáng người thanh mảnh khuất dần trong ánh đèn lờ mờ của quán. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của cô lấp lánh một cách kiêu hãnh dưới ánh sáng, như một ngọn hải đăng khẳng định chủ quyền, thiêu rụi mọi hy vọng mong manh cuối cùng trong lòng Trần Hạo.
“An… anh…” Trần Hạo cố gắng giữ cô lại, hàng ngàn lời muốn nói lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh muốn nói rằng anh yêu cô, rằng anh hối hận, rằng anh không muốn để cô rời đi, nhưng tất cả những gì thoát ra chỉ là những âm thanh vô nghĩa, đứt quãng.
Lê An không quay đầu lại. Cô chỉ khẽ gật đầu, cánh tay vẫy nhẹ trong không trung như một lời tạm biệt cuối cùng. “Chào anh.” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng dứt khoát. Rồi cô bước ra khỏi cửa, hòa vào màn đêm đang dần bao phủ thị trấn. Bóng cô khuất dần trên con đường nhỏ, để lại Trần Hạo một mình trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.
Anh ngồi sụp xuống ghế, tay ôm lấy đầu, cảm giác bối rối và tuyệt vọng tột độ bao trùm lấy anh. Mùi cà phê rang xay và bánh ngọt, lẫn mùi gỗ cũ của quán, giờ đây trở nên ngột ngạt, như đang bóp nghẹt anh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng bỗng hóa thành một bản nhạc tang thương, tiễn đưa một tình yêu đã chết. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi Lê An vừa đứng, những hình ảnh về Lê An của ngày xưa và Lê An của hiện tại cứ chồng chéo lên nhau, tạo thành một mớ hỗn độn trong tâm trí anh. Cô gái hồn nhiên từng ngồi bên anh "bên bờ sông cũ" giờ đã xa vời vợi, chỉ còn lại một Lê An bình thản, kiên định với cuộc đời đã chọn.
Chú Nam bước đến bên bàn Trần Hạo, đặt tay lên vai anh. Ánh mắt chú đầy tiếc nuối, thấu hiểu. Chú không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Trần Hạo không còn cảm thấy sự lạnh lẽo từ ly cà phê nguội trong tay nữa, anh chỉ cảm thấy một sự tê buốt đến tận xương tủy. Anh đã về, đã cố gắng, nhưng kết quả chỉ khiến nỗi đau thêm sâu sắc. Cái "quyết tâm lạnh lùng" của anh từ đêm hôm trước giờ đây đã tan biến, thay vào đó là một nỗi đau rát bỏng và sự bối rối tột độ. Anh không biết phải làm gì, phải đi đâu, phải tìm kiếm điều gì nữa.
"Khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An giờ đây không chỉ là một vực thẳm mà là một vũ trụ khác, nơi cô đang sống một cuộc đời trọn vẹn, còn anh thì mắc kẹt trong vòng xoáy của "nếu như ngày đó" và "lời nói không thành". Anh đã thất bại. Hoàn toàn thất bại. Nhưng liệu anh có chấp nhận được sự thật này không? Hay nỗi bối rối và thất vọng tột độ này sẽ thúc đẩy anh tìm đến một cách tiếp cận quyết liệt và trực diện hơn, không còn là những cuộc trò chuyện xã giao vô nghĩa? Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ hoàn toàn, một sự lạnh lẽo len lỏi vào tận tâm can. Anh biết, anh không thể để mọi thứ kết thúc như vậy. Anh cần làm gì đó, một hành động cuối cùng, dù có phải đánh đổi bằng tất cả.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.