Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 648: Lời Bàn Tán Vang Vọng, Nỗi Bất An Dâng Trào

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía chân trời những vệt màu tím than và cam đỏ cuối cùng, rồi dần chìm vào bóng đêm. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt những vệt sáng vàng vọt xuống bờ sông, soi rõ những gợn sóng lăn tăn và bóng hình của Lê An và Hoàng Huy. Tiếng sóng vỗ vào bờ lúc này nghe mạnh hơn, như tiếng vọng của nỗi đau trong lòng Trần Hạo. Gió lạnh rít qua tai anh, mang theo hơi nước sông lạnh lẽo và mùi đất ẩm, khiến anh rùng mình. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thể sánh bằng sự tê buốt, lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can anh.

Tầm nhìn của Trần Hạo bỗng trở nên mờ đi. Không phải vì bóng tối, mà vì một lớp màng mỏng nước mắt đang che phủ đôi mắt anh. Anh cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lan tỏa khắp lồng ngực. Sự bình yên và hạnh phúc của Lê An, sự quan tâm dịu dàng của Hoàng Huy, và cả chiếc vòng tay bạc kia, tất cả như một lời khẳng định đanh thép về thực tế phũ phàng: anh đã thực sự lỡ mất rồi. Không còn một chút nghi ngờ nào nữa. Mọi hy vọng mong manh cuối cùng đều tan biến, hóa thành tro bụi.

Nỗi hối hận và đau đớn dâng trào, cuộn xiết lấy anh như một cơn sóng dữ. Anh đã từng nghĩ rằng mình đủ mạnh mẽ để chấp nhận, đủ lý trí để buông bỏ. Nhưng giờ đây, đứng trước cảnh tượng này, anh nhận ra mình yếu đuối đến nhường nào. Anh không thể chấp nhận được việc Lê An đã thuộc về một người khác, đã tìm thấy hạnh phúc mà không có anh. “Nếu như ngày đó…” câu nói quen thuộc lại vang lên trong tâm trí, nhưng lần này, nó không còn là một câu hỏi mà là một tiếng kêu tuyệt vọng.

Nhưng cùng lúc đó, trong sâu thẳm nỗi tuyệt vọng, một quyết tâm tột cùng bỗng trỗi dậy. Một ngọn lửa nhỏ, bùng cháy từ đống tro tàn của hy vọng. Anh không thể quay lưng đi một lần nữa. Không thể để những “lời nói không thành” này vĩnh viễn chôn vùi trong lòng. Dù có tan vỡ hoàn toàn, dù cô có từ chối anh ngay tại đây, ngay lúc này, anh vẫn phải nói ra lời đã chôn giấu bao nhiêu năm. Anh phải tự giải thoát cho chính mình, phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã nhất, dù nó có đau đớn đến đâu.

“Không, anh không thể bỏ cuộc.” Trần Hạo tự nhủ, giọng nói nội tâm kiên quyết đến lạ thường. “Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, anh cũng phải nắm lấy. Dù phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã nhất, anh cũng phải nói ra.” Lời nói này không phải là sự cố chấp mù quáng, mà là một nhu cầu bức thiết, một sự cần thiết để anh có thể tiếp tục sống mà không bị nỗi hối tiếc gặm nhấm đến tận xương tủy. Anh không muốn cả đời phải sống trong hối hận vì những lời chưa nói.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn đau đang cào xé lồng ngực. Anh siết chặt bàn tay đang run rẩy, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh dưới lớp da. Ánh mắt anh không còn mờ đi vì nước mắt, mà trở nên sắc lạnh, đầy quyết tâm. Bóng tối của gốc cây cổ thụ không còn là nơi ẩn nấp, mà là một cánh cửa mà anh cần phải bước qua.

Trần Hạo bước chậm rãi, dứt khoát ra khỏi chỗ nấp, tiến về phía Lê An và Hoàng Huy. Mỗi bước chân của anh như nặng trĩu, nhưng lại mang một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Bóng anh đổ dài trên mặt đất dưới ánh đèn đường, một hình bóng cô độc nhưng đầy mạnh mẽ, tiến về phía đôi tình nhân đang bình yên bên bờ sông. Tiếng sóng vỗ mạnh hơn, tiếng gió rít qua tai anh, nhưng giờ đây, tất cả những âm thanh xung quanh dường như đã mờ đi, chỉ còn lại tiếng trái tim anh đập dữ dội trong lồng ngực, như một tiếng trống trận báo hiệu cho một trận chiến cuối cùng. Anh biết, khoảnh khắc này, định mệnh của anh và Lê An sẽ được định đoạt.

***

Từng bước chân của Trần Hạo vang vọng trên nền đất ẩm ướt, khô khốc dưới lớp lá khô, như tiếng trống trận đập dồn trong lồng ngực anh. Anh tiến gần hơn, mỗi hơi thở mang theo mùi nước sông lạnh lẽo và mùi phù sa đặc trưng của thị trấn nhỏ ven sông này. Ánh đèn đường hắt ra những vệt sáng vàng vọt, đủ để anh nhìn rõ hơn khuôn mặt Lê An, một khuôn mặt mà anh đã khắc sâu vào ký ức từ thuở bé thơ, nhưng giờ đây lại mang một nét bình yên, mãn nguyện đến lạ lùng. Cô tựa nhẹ vào vai Nguyễn Hoàng Huy, mái tóc dài khẽ bay trong gió, đôi mắt lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, không còn chút buồn vương vấn nào của những ngày xa xưa.

Trần Hạo chợt khựng lại. Chỉ còn vài bước chân nữa là anh có thể chạm tới họ, có thể gọi tên cô. Nhưng khoảnh khắc ấy, mọi sự kiên định, mọi quyết tâm bỗng vụn vỡ. Anh thấy Hoàng Huy nhẹ nhàng đưa tay vén lọn tóc vương trên má Lê An, một cử chỉ ân cần, tự nhiên đến mức khiến tim Trần Hạo quặn thắt. Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười không còn gượng gạo, không còn ẩn chứa sự chờ đợi mỏi mòn nào nữa. Đó là nụ cười của một người phụ nữ đã tìm thấy bến đỗ, đã thực sự an yên. Dưới ánh đèn mờ, chiếc vòng tay bạc trên cổ tay Lê An lấp lánh, như một lời nhắc nhở không cần nói thành lời về sợi dây liên kết vô hình giữa cô và Hoàng Huy.

“Cô ấy… đã thực sự bình yên rồi sao?” Trần Hạo thầm nghĩ, giọng nói nội tâm run rẩy, lạc đi trong tiếng sóng vỗ. Bình yên, một từ mà anh đã từng ước ao có thể mang lại cho cô, nhưng giờ đây, nó lại đến từ một bàn tay khác, một tình yêu khác. Anh nhận ra, sự xuất hiện của anh lúc này, lời thổ lộ mà anh đã ấp ủ bấy lâu, có lẽ sẽ chỉ phá vỡ cái bình yên quý giá ấy. Anh không muốn làm điều đó, không muốn trở thành kẻ phá hoại, dù trái tim anh đang rỉ máu.

Một nỗi đau âm ỉ, lạnh buốt len lỏi khắp cơ thể Trần Hạo, còn hơn cả cái giá lạnh của gió đêm. Đó là nỗi đau của sự thừa thãi, của một kẻ đến sau đã quá muộn màng. Anh cảm thấy mình như một bóng ma, một ký ức xa xăm vừa hiện về để chứng kiến sự thật phũ phàng. Cái vực thẳm mà anh đã tự tạo ra bằng sự im lặng, bằng những “lời nói không thành” giờ đây đã trở nên rộng lớn đến mức không thể nào lấp đầy. Khoảng cách vô hình giữa họ không còn là một bức tường, mà là cả một vũ trụ khác biệt, nơi Lê An đang sống một cuộc đời trọn vẹn, còn anh thì mắc kẹt trong vòng xoáy của sự tiếc nuối và dằn vặt.

Anh lùi lại chậm rãi, từng bước chân nặng nề, như thể đang bước trên thủy tinh vỡ. Ánh mắt anh không rời khỏi Lê An, cố gắng ghi nhớ từng nét bình yên trên khuôn mặt cô, từng cử chỉ ân cần của Hoàng Huy. Đó là một vết cứa sâu hơn vào trái tim anh, một vết cứa không thể lành. Anh đã tưởng mình đủ dũng cảm để đối mặt, nhưng sự bình yên rạng ngời của Lê An đã đánh gục anh hoàn toàn. Nó không phải là một sự từ chối bằng lời nói, mà là một sự từ chối bằng cả hiện thực phũ phàng.

Anh trốn mình vào bóng tối của gốc cây cổ thụ một lần nữa, nơi ban nãy anh đã ẩn nấp. Chiếc áo khoác mỏng manh của anh không đủ để chống lại cái lạnh từ bên ngoài, cũng như không đủ để che giấu sự trống rỗng, cô độc từ bên trong. Tiếng sóng vẫn vỗ đều đều, nhưng trong tai anh, nó như tiếng cười nhạo, tiếng thì thầm của số phận trêu ngươi. “Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” Cụm từ ấy cứ lặp đi lặp lại, ám ảnh tâm trí anh, như một bản nhạc buồn không hồi kết. Anh đã chậm một nhịp, và cái giá phải trả là cả một đời lỡ làng.

Anh đứng đó rất lâu, cho đến khi Lê An và Hoàng Huy rời đi, bóng họ khuất dần trong ánh đèn đường mờ ảo. Bờ sông cũ lại trở về với vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và tiếng gió rít qua những hàng cây. Nhưng đối với Trần Hạo, bờ sông này, nơi từng là chứng nhân cho bao kỷ niệm thơ ấu, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của sự mất mát, của những điều không thể quay lại. Anh cảm thấy trống rỗng, vô định, không biết nên đi đâu về đâu. Thị trấn nhỏ này, nơi anh từng xem là quê hương, giờ đây lại mang đến cho anh một cảm giác xa lạ, lạc lõng. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ ven sông, tất cả đều nhuốm màu u buồn, như chính tâm trạng anh lúc này.

***

Trần Hạo rời bờ sông, lang thang vô định trên những con đường quen thuộc của thị trấn. Bước chân anh nặng nịch, mỗi bước đi đều kéo theo một nỗi buồn thấu tận tâm can. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng mình không thể quay về nhà, không thể đối mặt với sự yên tĩnh của bốn bức tường trong khi lòng anh đang dậy sóng. Gió đêm se lạnh, lùa qua từng kẽ tóc, mang theo hơi sương mỏng manh và mùi đất ẩm đặc trưng sau những cơn mưa chiều. Những ngôi nhà hai bên đường đã lên đèn, ánh sáng vàng ấm áp hắt ra qua những khung cửa sổ, tạo nên một cảm giác bình yên mà anh không cách nào chạm tới. Tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, hòa cùng tiếng chó sủa xa xăm, càng làm tăng thêm sự cô độc trong tâm hồn anh.

Anh đi ngang qua khu Chợ Dân Sinh, nơi ban ngày vốn ồn ào, tấp nập. Giờ đây, chợ đã vãn người, chỉ còn vài ánh đèn lờ mờ từ những sạp hàng chưa kịp dọn dẹp và những người bán hàng cuối cùng đang thu dọn đồ đạc. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị, mùi cá còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất và những mái che tạm bợ. Anh định bước nhanh qua, nhưng rồi những âm thanh lọt vào tai anh khiến bước chân anh chững lại.

Đó là tiếng của Bà Mai và Bác Thu, hai người hàng xóm mà anh quen mặt từ thuở bé. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu thường trực, đang đứng tựa vào cột điện. Bên cạnh bà là Bác Thu, dáng người mũm mĩm, giọng nói sang sảng quen thuộc. Cả hai đang chuyện trò rôm rả, dường như không để ý đến sự xuất hiện của anh trong bóng tối. Trần Hạo nấp mình sau một xe đẩy hàng đã trống rỗng, không phải cố ý nghe lén, nhưng những lời họ nói cứ thế lọt vào tai anh, rõ ràng đến từng câu chữ.

“Con bé An giờ sướng thật. Thằng Huy nó chăm lo từng li từng tí,” Bà Mai cất lời, giọng điệu đầy vẻ mãn nguyện, như thể đang nói về con cháu mình.

Tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh vừa tận mắt chứng kiến sự quan tâm của Hoàng Huy, nhưng nghe từ miệng người ngoài, nó lại mang một sức nặng khác, một sự xác nhận không thể chối cãi.

Bác Thu liền tiếp lời, giọng sang sảng: “Phải rồi, số nó vất vả mấy năm, giờ thì được hưởng rồi. Nghe đâu ông Ba trưởng thôn cũng hết lời khen thằng rể tương lai.”

“Số nó vất vả mấy năm…” Câu nói ấy xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo. Phải chăng, những năm tháng anh vắng mặt, những năm tháng anh chìm đắm trong sự nghiệp nơi thành phố, Lê An đã phải trải qua những khó khăn, những sự chờ đợi vô vọng? Phải chăng, chính sự chậm trễ của anh đã đẩy cô vào "số phận vất vả" đó? Nỗi ân hận cuộn trào, dâng lên như sóng dữ. Ông Ba trưởng thôn, người luôn nghiêm khắc nhưng gần gũi với dân làng, cũng hết lời khen ngợi Hoàng Huy. Điều đó có nghĩa là Hoàng Huy đã thực sự được mọi người chấp nhận, đã thực sự trở thành một phần của thị trấn này, một phần của cuộc đời Lê An.

Bà Mai lại tiếp tục, giọng đầy vẻ xuýt xoa: “Cưới xong chắc nó ra ở riêng, thằng Huy nó xây nhà to lắm. Con bé An nó cũng mãn nguyện lắm chứ. Mới hôm qua tôi thấy nó chọn gạch lát nền, mặt mũi tươi rói, trông hạnh phúc gì đâu.”

Nghe đến đây, Trần Hạo cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Xây nhà to, ở riêng… Tất cả đều là những kế hoạch cụ thể, những bước đi vững chắc cho một tương lai mà anh không hề có mặt. Lê An "mãn nguyện", "tươi rói", "hạnh phúc". Những từ ngữ ấy như những nhát dao cứa vào lòng anh, khiến anh không còn cảm thấy sự tê buốt, mà chỉ còn là một nỗi đau nhói buốt, rát bỏng. Anh đã từng mơ về một ngôi nhà, một tương lai với cô, nhưng giờ đây, tất cả những giấc mơ đó đều đã thuộc về một người khác. Anh đã bỏ lỡ không chỉ một khoảnh khắc, mà cả một đời người.

Bác Thu thở dài, giọng bỗng chùng xuống một chút: “Cái số, hồi xưa ai cũng tưởng nó với thằng Hạo kia kìa… Ai dè đâu.”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng lại giáng một đòn chí mạng vào Trần Hạo. "Thằng Hạo kia kìa..." Cái tên anh, được nhắc đến như một kỷ niệm xa xăm, một giả thuyết đã không bao giờ trở thành hiện thực. "Ai dè đâu..." Đúng vậy, ai dè đâu, chính anh lại là người tự tay đẩy mình ra khỏi câu chuyện cổ tích ấy. Anh đứng sững lại trong bóng tối, từng lời nói như nhát dao cứa vào lòng anh, khiến anh không thể bước tiếp. Anh không còn cảm thấy cái lạnh của gió đêm, không còn nghe thấy tiếng côn trùng rả rích. Tất cả những gì còn lại chỉ là tiếng vang vọng của những lời bàn tán ấy, xoáy sâu vào tâm trí anh, lặp đi lặp lại không ngừng. Anh là kẻ ngoài cuộc, là người đã "chậm một nhịp", là kẻ đã để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Nỗi bất an ban đầu giờ đây đã biến thành một nỗi tuyệt vọng sâu sắc, nhấn chìm anh vào vực thẳm của sự hối hận.

***

Trần Hạo lang thang vô định trên những con đường nhỏ của thị trấn, những lời bàn tán của Bà Mai và Bác Thu cứ vang vọng mãi trong đầu anh, như một bản án vô hình. Đêm đã khuya lắm rồi, thị trấn chìm trong một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo. Tiếng côn trùng kêu đêm thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm và hơi nước đọng trên những mái ngói rêu phong. Ánh sáng vàng yếu ớt từ những cột đèn đường thắp sáng những vũng nước đọng sau cơn mưa, phản chiếu một cách méo mó hình ảnh cô độc của anh. Anh đi qua con dốc quen thuộc dẫn vào nhà Lê An, nhưng không đủ can đảm để ngẩng đầu nhìn vào. Cái cảm giác bị tước đoạt, bị bỏ lại phía sau, cứ thế cuộn xiết lấy anh, khiến anh gần như nghẹt thở.

Mỗi ngôi nhà, mỗi góc phố nơi anh đi qua đều gợi lại một kỷ niệm xưa cũ, giờ đây nhuốm màu tiếc nuối và sự thật phũ phàng về cuộc sống mới của Lê An. Anh nhớ những buổi chiều tan học, anh và An đạp xe trên con đường này, những tiếng cười giòn tan hòa vào gió. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ dưới bóng cây bàng già đầu ngõ, những lời hứa hẹn không thành hình nhưng lại chất chứa cả một trời yêu thương thầm lặng. Tất cả, giờ đây, đều đã trở thành một phần của quá khứ, một quá khứ mà anh đã không dám nắm giữ, không dám lên tiếng. "Nếu như ngày đó..." câu nói quen thuộc lại một lần nữa vang lên, nhưng không còn là một câu hỏi mà là một lời than thở xé lòng.

Anh dừng lại dưới một cột đèn đường đã cũ kỹ, ánh sáng vàng yếu ớt hắt xuống khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ dằn vặt, hốc hác. Anh nhìn bàn tay mình, bàn tay đã từng muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, nhưng lại chần chừ, do dự, rồi buông lơi. "Lời nói không thành" của anh đã biến thành "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà thời gian và số phận đã nới rộng thành một vực thẳm.

Trần Hạo ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh xa xăm, lạnh lẽo, như chính tâm hồn anh lúc này. "Bình yên... mãn nguyện... mình đã bỏ lỡ điều gì? Hay mình chưa bao giờ thực sự có nó?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm khản đặc. Cái bình yên mà Lê An tìm thấy bên Hoàng Huy không phải là sự giả tạo, mà là một sự an bài tự nhiên, một lựa chọn mà cô đã xứng đáng có được sau bao nhiêu năm chờ đợi. Còn anh, anh đã mang đến cho cô điều gì? Chỉ là sự im lặng, sự chần chừ, và một trái tim đầy những lời chưa nói.

Sự bất an, nỗi tuyệt vọng mà anh cảm nhận từ bờ sông, từ những lời bàn tán ở chợ, giờ đây đã kết tụ lại thành một quyết tâm mới, một quyết tâm không còn mang theo chút hy vọng nào về việc níu kéo, mà là một nhu cầu bức thiết để tự giải thoát. Anh không thể tiếp tục sống trong vòng xoáy của sự hối tiếc này nữa. Anh không muốn cả đời phải dằn vặt về những "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành". Dù kết quả có thế nào, dù Lê An có từ chối anh một lần nữa, anh cũng phải nói ra. Anh phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu, để có thể tìm thấy một chút bình yên cho chính mình, dù chỉ là sự bình yên của một tâm hồn đã được giải tỏa khỏi gánh nặng của những lời chưa nói.

Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh dưới lớp da. Cái lạnh của đêm khuya không còn quan trọng, nỗi đau trong lồng ngực cũng không còn là tất cả. Trong sâu thẳm con người anh, một ngọn lửa nhỏ của sự kiên định bùng cháy. Nó không phải là ngọn lửa của tình yêu cuồng nhiệt thuở ban đầu, mà là ngọn lửa của một kẻ tuyệt vọng, muốn dùng tất cả những gì còn lại để thắp sáng một lần cuối, dù chỉ để chiếu rọi con đường cho chính mình thoát khỏi bóng tối của sự dằn vặt. Anh không muốn tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh phải nói, dù chỉ là để chính anh được nghe thấy, để giải thoát cho trái tim đã "chậm một nhịp" của mình. Anh sẽ không bỏ cuộc, ít nhất là không bỏ cuộc với chính bản thân anh. Một quyết định nhen nhóm trong lòng anh, kiên định và đau đớn như chính số phận đã an bài.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free