Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 649: Sự Thật Từ Người Bạn Cũ
Trần Hạo lê bước vô định trên những con đường nhỏ của thị trấn, mỗi bước chân như kéo lê cả một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng màn đêm không mang lại sự che chở hay tĩnh lặng mà anh hằng mong đợi. Thay vào đó, nó chìm trong một màn sương mờ ảo, lạnh lẽo, thấm đẫm mùi ẩm của đất và hơi nước còn vương lại sau cơn mưa chiều. Tiếng côn trùng kêu đêm thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng gió thổi xào xạc qua những tán lá cây cổ thụ, một âm thanh thê lương như tiếng thở dài của chính thị trấn. Ánh sáng vàng yếu ớt từ những cột đèn đường thắp sáng những vũng nước đọng, phản chiếu một cách méo mó hình ảnh cô độc của anh, càng làm nổi bật sự lạc lõng.
Nỗi bất an từ những lời bàn tán của Bà Mai và Bác Thu đêm qua vẫn vang vọng trong đầu anh, không ngừng xoáy vào tâm trí như một bản án vô hình. Nó là một mũi kim châm nhỏ, dai dẳng và không ngừng nhức nhối, buộc anh phải đối mặt với một sự thật mà anh đã cố gắng chối bỏ. Trần Hạo bước qua con dốc quen thuộc dẫn vào nhà Lê An, nhưng ánh mắt anh không đủ can đảm để ngẩng lên nhìn vào ánh đèn hắt ra từ khung cửa sổ. Anh biết, nếu anh nhìn, anh sẽ thấy một thứ gì đó đã không còn thuộc về anh, và anh chưa sẵn sàng để đối diện với hình ảnh đó một lần nữa. Cái cảm giác bị tước đoạt, bị bỏ lại phía sau, cứ thế cuộn xiết lấy anh, khiến anh gần như nghẹt thở. Nó không chỉ là nỗi đau của một mối tình đã lỡ, mà còn là nỗi hổ thẹn của một kẻ đã quá chần chừ, quá yếu đuối.
Mỗi ngôi nhà, mỗi góc phố nơi anh đi qua đều gợi lại một kỷ niệm xưa cũ, giờ đây nhuốm màu tiếc nuối và sự thật phũ phàng về cuộc sống mới của Lê An. Con đường lát gạch nghiêng nghiêng, hàng rào dâm bụt xanh rì, cái cây bàng già đầu ngõ với những tán lá xum xuê. Anh nhớ những buổi chiều tan học, anh và An đạp xe trên con đường này, những tiếng cười giòn tan hòa vào gió, những câu chuyện vu vơ về bài vở, về những ước mơ con trẻ. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ dưới bóng cây bàng già, nơi họ đã chia sẻ những bí mật thầm kín nhất, những lời hứa hẹn không thành hình nhưng lại chất chứa cả một trời yêu thương thầm lặng. Tất cả, giờ đây, đều đã trở thành một phần của quá khứ, một quá khứ mà anh đã không dám nắm giữ, không dám lên tiếng. "Nếu như ngày đó..." câu nói quen thuộc lại một lần nữa vang lên, nhưng không còn là một câu hỏi mà là một lời than thở xé lòng, một tiếng nấc nghẹn ngào từ sâu thẳm tâm hồn.
Anh dừng lại dưới một cột đèn đường đã cũ kỹ, ánh sáng vàng yếu ớt hắt xuống khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ dằn vặt, hốc hác của một đêm không ngủ. Hàng mi anh trĩu nặng, quầng thâm dưới mắt càng thêm rõ nét trên làn da xanh xao. Anh nhìn bàn tay mình, bàn tay đã từng muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn che chở cô khỏi mọi giông bão cuộc đời, nhưng lại chần chừ, do dự, rồi buông lơi một cách hèn nhát. "Lời nói không thành" của anh đã biến thành "khoảng cách vô hình" giữa hai người, một khoảng cách mà thời gian và số phận đã nới rộng thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Nó không chỉ là một lời nói, mà là cả một đời người, cả một tương lai mà anh đã đánh mất.
Trần Hạo ngước nhìn bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh xa xăm, lạnh lẽo, như chính tâm hồn anh lúc này. Cái lạnh của đêm khuya không còn quan trọng, nỗi đau trong lồng ngực cũng không còn là tất cả. "Bình yên... mãn nguyện... mình đã bỏ lỡ điều gì? Hay mình chưa bao giờ thực sự có nó?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm khản đặc, như thể đã trải qua hàng vạn lời thét gào không thành tiếng. Cái bình yên mà Lê An tìm thấy bên Hoàng Huy không phải là sự giả tạo, mà là một sự an bài tự nhiên, một lựa chọn mà cô đã xứng đáng có được sau bao nhiêu năm chờ đợi. Còn anh, anh đã mang đến cho cô điều gì? Chỉ là sự im lặng, sự chần chừ, và một trái tim đầy những lời chưa nói.
Sự bất an, nỗi tuyệt vọng mà anh cảm nhận từ bờ sông, từ những lời bàn tán ở chợ, giờ đây đã kết tụ lại thành một quyết tâm mới, một quyết tâm không còn mang theo chút hy vọng nào về việc níu kéo, mà là một nhu cầu bức thiết để tự giải thoát. Anh không thể tiếp tục sống trong vòng xoáy của sự hối tiếc này nữa. Anh không muốn cả đời phải dằn vặt về những "nếu như ngày đó", về những "lời nói không thành". Anh cần một câu trả lời rõ ràng, một sự xác nhận, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Dù kết quả có thế nào, dù Lê An có từ chối anh một lần nữa, anh cũng phải nói ra. Anh phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu, để có thể tìm thấy một chút bình yên cho chính mình, dù chỉ là sự bình yên của một tâm hồn đã được giải tỏa khỏi gánh nặng của những lời chưa nói.
Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận từng mạch máu đang đập mạnh dưới lớp da. Cái lạnh của đêm khuya không còn quan trọng, nỗi đau trong lồng ngực cũng không còn là tất cả. Trong sâu thẳm con người anh, một ngọn lửa nhỏ của sự kiên định bùng cháy. Nó không phải là ngọn lửa của tình yêu cuồng nhiệt thuở ban đầu, mà là ngọn lửa của một kẻ tuyệt vọng, muốn dùng tất cả những gì còn lại để thắp sáng một lần cuối, dù chỉ để chiếu rọi con đường cho chính mình thoát khỏi bóng tối của sự dằn vặt. Anh không muốn tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Anh phải nói, dù chỉ là để chính anh được nghe thấy, để giải thoát cho trái tim đã "chậm một nhịp" của mình. Anh sẽ không bỏ cuộc, ít nhất là không bỏ cuộc với chính bản thân anh. Một quyết định nhen nhóm trong lòng anh, kiên định và đau đớn như chính số phận đã an bài. Anh cần biết rõ sự thật, anh cần một lời xác nhận. Và chỉ có một người bạn cũ có thể cung cấp cho anh câu trả lời đó, một người bạn vẫn còn gắn bó với thị trấn này, với cuộc sống của Lê An. Thanh Tùng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang lấp ló sau những rặng tre xanh mướt, nhuộm hồng cả một góc trời, Trần Hạo đã có mặt ở quán cà phê của Chú Nam. Không khí buổi sớm ở thị trấn vẫn còn vương vấn chút hơi sương lạnh ngắt, mặc dù mặt trời đã bắt đầu nhô lên, sưởi ấm dần không gian. Trên những con đường lát gạch cũ kỹ, tiếng xe cộ thưa thớt qua lại, hòa cùng tiếng gà gáy râm ran từ những khu vườn nhà ai đó. Mùi ẩm đất sau cơn mưa đêm vẫn còn thoang thoảng trong gió, xen lẫn với hương hoa nhài tinh khiết từ những hàng rào dọc lối đi. Quán cà phê của Chú Nam, vốn là một ngôi nhà gỗ cổ kính với mái ngói rêu phong, tọa lạc ngay góc phố quen thuộc, nơi giao nhau của hai con đường chính dẫn vào trung tâm thị trấn. Vài chiếc bàn gỗ mộc mạc được kê ra vỉa hè, vài ba chiếc ghế tre đã bạc màu theo năm tháng. Trần Hạo chọn một góc khuất, khuất sau một cây bàng cổ thụ, nơi anh có thể quan sát mà không bị ai chú ý quá nhiều.
Anh gọi một ly cà phê đen đá, cái vị đắng chát quen thuộc ngay lập tức lan tỏa trong khoang miệng, đánh thức những giác quan còn đang uể oải. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, vẫn đứng sau quầy pha chế, tỉ mẩn với từng hạt cà phê. Tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng lách cách của tách chén va vào nhau, và tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng phát ra từ chiếc radio cũ kỹ tạo nên một không gian vừa tĩnh tại vừa thân thuộc. Trần Hạo đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại trên cổ tay. Nó là một vật xa xỉ, biểu trưng cho sự thành công của anh ở thành phố lớn, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến anh cảm thấy thêm xa lạ với chính nơi mình đã sinh ra và lớn lên.
Anh nhìn ra phố, ánh mắt vô định dõi theo dòng người thưa thớt. Hàng loạt câu hỏi không ngừng xoáy sâu vào tâm trí anh, như những mũi khoan nhọn hoắt. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất, nhưng vẫn không khỏi lo sợ khi đối diện với sự thật. Anh tự nhủ, mình cần phải mạnh mẽ, phải đối mặt với nó, dù nó có đau đớn đến đâu. Đúng lúc đó, một bóng người quen thuộc xuất hiện ở đầu phố. Thanh Tùng, vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền vẫn như ngày nào, đang tiến về phía quán cà phê. Cậu mặc một chiếc áo phông đơn giản, quần jean bạc màu, trông vẫn hồn nhiên và vô tư như thời niên thiếu. Trần Hạo cảm thấy một chút nhẹ nhõm, ít nhất là anh đã tìm đúng người.
"Lâu rồi không gặp, Tùng. Cậu vẫn hay ra quán chú Nam à?" Trần Hạo cất tiếng, cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể, dù trong lòng anh, một cơn bão đang cuộn trào.
Thanh Tùng ngước lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên, rồi ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ. "Hạo! Trời ơi, Hạo đó hả? Mày về bao giờ đấy? Mấy bữa nay nghe nói mày về mà tao bận quá, chưa kịp gọi mày. Vẫn vậy thôi, quán chú Nam là 'tụ điểm' của tụi mình mà. Chú Nam ơi, cho cháu một cà phê sữa đá như mọi khi nhé!" Thanh Tùng nói liền một tràng, giọng điệu vui vẻ, hào hứng, không hề nhận ra vẻ mặt chất chứa tâm sự của Trần Hạo.
Chú Nam quay ra, nụ cười hiền hậu nở trên môi. "À, Tùng đấy à. Mới sáng ra đã có khách quý rồi. Vẫn vị cũ chứ cháu?"
Thanh Tùng gật đầu lia lịa, rồi quay sang Trần Hạo, vỗ vai anh thân mật. "Mày ngồi đây từ bao giờ? Sao không báo trước một tiếng để tao còn ra đón? Lâu lắm rồi mới thấy mày về, chắc là công việc bận rộn lắm hả?"
Trần Hạo khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. "Cũng không hẳn. Về có chút việc riêng. Mà... cậu dạo này thế nào? Vẫn làm ở xưởng gỗ của Bác Hải à?" Anh cố gắng chuyển hướng câu chuyện, tạo ra một không khí bình thường nhất có thể.
"Ờ, vẫn vậy thôi. Lương lậu cũng ổn, đủ sống. Thôi, đừng nói chuyện tao nữa. Mày về lần này có định ở lâu không? Tụi mình phải đi nhậu một bữa cho ra trò chứ!" Thanh Tùng vẫn giữ vẻ nhiệt tình, hồn nhiên, vô tư. "Mà này, tao nghe nói mày về từ mấy hôm trước rồi. Có ghé nhà con An chưa?"
Nghe đến tên Lê An, tim Trần Hạo như hẫng đi một nhịp. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Đây rồi, khoảnh khắc anh vừa mong chờ vừa sợ hãi. "À... An dạo này thế nào rồi? Cũng lâu rồi tao không gặp." Anh cố gắng che giấu sự căng thẳng trong giọng nói, nhưng bàn tay đang nắm chặt ly cà phê đã tố cáo sự bất an của anh. Ly cà phê đá trên tay anh dường như lạnh ngắt hơn bao giờ hết, như thể nó đang thấm vào từng mạch máu, đóng băng trái tim anh.
Thanh Tùng không hề nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Trần Hạo. Cậu ta vẫn vui vẻ, hào hứng. "À, con An á! Mày không biết à? Sắp lấy chồng rồi mày ơi! Hoàng Huy đó, thằng đó cũng được lắm, lo cho nó đủ điều. Đám hỏi xong xuôi hết rồi, đang chuẩn bị đám cưới rần rần cả làng lên. Tao nghe nói là cuối tháng sau là cưới rồi đó."
Từng lời nói của Thanh Tùng như những nhát dao cứa vào lòng Trần Hạo. "Sắp lấy chồng"... "Hoàng Huy đó"... "lo cho nó đủ điều"... "Đám hỏi xong xuôi hết rồi"... "cuối tháng sau là cưới". Mỗi từ, mỗi cụm từ đều là một mũi kim đâm thẳng vào trái tim anh, khiến nó co thắt lại trong đau đớn tột cùng. Anh cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa sụp đổ bên trong mình, kéo theo tất cả những hy vọng mong manh cuối cùng mà anh đã cố gắng bám víu. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nghe sự thật được thốt ra từ miệng người khác vẫn là một cú sốc quá lớn.
"Con An nó mừng ra mặt, ai cũng bảo nó có phúc, gặp được người đàn ông tốt như Hoàng Huy. Mày biết đó, mấy năm nay nó cũng vất vả nhiều rồi, giờ tìm được bến đỗ bình yên là quá mừng. Cả làng ai cũng chúc phúc cho nó hết." Thanh Tùng tiếp tục thao thao bất tuyệt, với một sự vô tư đến tàn nhẫn, không hề hay biết rằng mỗi lời cậu nói ra đang xé nát tâm can người đối diện. Cậu ta còn kể thêm về những chi tiết nhỏ nhặt của đám cưới sắp tới, về việc Hoàng Huy đã chu đáo thế nào khi lo liệu mọi thứ, về sự hân hoan của gia đình Lê An, và cả sự chấp thuận của cả làng đối với mối quan hệ này. Những lời bàn tán mà Trần Hạo đã nghe lỏm được đêm qua giờ đây đã được xác nhận một cách rõ ràng và chi tiết, không còn một chút nghi ngờ nào. Cái "số phận vất vả mấy năm" của Lê An mà Bà Mai và Bác Thu đã nhắc đến, giờ đây anh mới thực sự thấu hiểu. Nó là những năm tháng cô chờ đợi trong vô vọng, những năm tháng anh đã vắng mặt.
Trần Hạo cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt anh đã tái mét đi trông thấy. Anh cảm thấy máu trong người như đông cứng lại, không khí xung quanh dường như đặc quánh và khó thở. Anh nhìn ly cà phê đá trên tay, những viên đá đã tan chảy gần hết, để lại một chất lỏng đen ngòm, đắng ngắt. Đó cũng chính là cảm giác trong lòng anh lúc này. Ly cà phê lạnh ngắt như chính trái tim anh, bị đóng băng bởi sự thật phũ phàng. Anh không thể nói thêm lời nào, chỉ có thể gật đầu một cách vô thức, cố gắng che giấu sự bàng hoàng và đau đớn đang dâng trào. Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng, những "lời nói không thành" của anh không chỉ tạo ra một "khoảng cách vô hình" mà còn dẫn đến một kết cục không thể cứu vãn. Anh đã thực sự "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời người.
***
Trần Hạo rời khỏi quán cà phê của Chú Nam trong một trạng thái hoàn toàn trống rỗng. Bước chân anh nặng nề, lảo đảo như một kẻ mộng du, mặc dù ánh nắng ban mai đã trải vàng khắp các con phố, xua tan đi màn sương lạnh lẽo của đêm qua. Tiếng cười nói vui vẻ của Thanh Tùng, tiếng nhạc acoustic du dương từ quán cà phê, và cả tiếng xe cộ qua lại, tất cả đều trở nên xa lạ, vô nghĩa trong tai anh. Khứu giác anh vẫn còn thoang thoảng mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò, nhưng những hương vị đó không thể xoa dịu đi nỗi đắng chát đang dâng lên trong cổ họng anh. Anh đứng sững sờ giữa dòng người đang tấp nập đi lại, cảm giác choáng váng, tê dại toàn thân, như thể một cú đấm vô hình vừa giáng xuống, đánh gục mọi giác quan.
Thông tin về đám cưới của Lê An, về sự mãn nguyện và hạnh phúc của cô bên Hoàng Huy, về sự chúc phúc của cả làng, đã giáng một đòn chí mạng vào anh. Mọi hy vọng mong manh, dù là nhỏ nhất, dù chỉ là một ảo ảnh về một "nếu như ngày đó" đã có thể thay đổi mọi thứ, giờ đây đều tan vỡ thành từng mảnh vụn, không thể nào hàn gắn lại được. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình đau nhói như bị xé toạc. Trong bóng tối sau mí mắt, hình ảnh Lê An trong chiếc váy cưới trắng tinh, sánh bước bên Hoàng Huy, hiện lên rõ mồn một, như một lời chế giễu tàn nhẫn. "Kết hôn... cô ấy sắp kết hôn thật rồi. Mình đã lỡ thật rồi..." Lời độc thoại nội tâm ấy không phải là một câu hỏi, mà là một sự xác nhận nghiệt ngã, một bản án cuối cùng cho tình yêu của anh.
Anh đột ngột mở mắt. Trong ánh mắt đó, nỗi đau đớn tột cùng hòa lẫn với một sự quyết tâm lạnh lẽo, gần như tàn nhẫn. Nó không còn là sự hối hận hay tuyệt vọng đơn thuần, mà là một cảm giác cấp bách, một nhu cầu bức thiết phải hành động. Anh biết, anh không thể để mọi chuyện kết thúc trong im lặng như thế này. Anh không thể chấp nhận việc tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi dưới lớp đất của sự chần chừ và hèn nhát. Ngay cả khi kết quả đã quá rõ ràng, anh vẫn cần phải nói. Anh cần phải thốt ra những lời đã chôn giấu bấy lâu, không phải để níu kéo, không phải để thay đổi số phận, mà là để giải thoát cho chính mình.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh nắng, như một lời nhắc nhở về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Nhưng giờ đây, Trần Hạo không còn bận tâm đến thời gian nữa. Anh không muốn tình yêu của mình chỉ là một câu chuyện buồn được kể lại trong những đêm không ngủ, về một kẻ đã "chậm một nhịp" và "lời nói không thành". Anh cần một kết thúc, một kết thúc do chính anh tạo ra, dù nó có đau đớn đến đâu. Tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, vang vọng trong tai, như tiếng trống thúc giục anh hành động. Dù Lê An có từ chối, dù cô có mỉm cười bình thản nói "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," anh vẫn phải nói. Anh phải đối mặt trực tiếp với cô, một lần cuối cùng, để giải thoát cho trái tim đã mang nặng quá nhiều gánh nặng của quá khứ. Anh không muốn cô, hay bất cứ ai, phải nghi ngờ về tình cảm mà anh đã dành cho cô. Anh sẽ không bỏ cuộc, ít nhất là không bỏ cuộc với chính bản thân anh, không bỏ cuộc với sự thật về những gì anh đã cảm nhận. Một quyết định kiên định, lạnh lẽo và đầy đau đớn đã hoàn toàn chiếm lấy anh, nó là ngọn lửa cuối cùng thắp sáng con đường cho anh thoát khỏi bóng tối của sự dằn vặt.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.