Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 650: Khoảnh Khắc Vỡ Vụn: Bên Bờ Sông Cũ

Một quyết định kiên định, lạnh lẽo và đầy đau đớn đã hoàn toàn chiếm lấy anh, nó là ngọn lửa cuối cùng thắp sáng con đường cho anh thoát khỏi bóng tối của sự dằn vặt. Trần Hạo không chần chừ thêm một khắc. Anh quay người, bước đi như một người vừa thoát khỏi cơn ác mộng, nhưng lại lao vào một thực tại còn tàn khốc hơn.

Dòng người tấp nập trên Đường Phố Trung Tâm Thị Trấn dường như bị đẩy lùi bởi bước chân vội vã của Trần Hạo. Buổi chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu nhường chỗ cho sắc cam đỏ của hoàng hôn, nhuộm một vẻ bi tráng lên những dãy nhà, cửa hàng và biển hiệu quảng cáo rực rỡ đang dần lên đèn. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng cười nói xôn xao của những người tan tầm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào, hỗn loạn. Mùi khói bụi đường phố, mùi xăng xe đặc trưng của giờ cao điểm, đôi khi lẫn vào đó là mùi thức ăn chiên xào hấp dẫn từ những quán ăn vỉa hè, hay mùi nước hoa thoang thoảng của những cô gái trẻ bước ngang qua. Nhưng tất cả những âm thanh, mùi vị đó đều trở nên mờ nhạt, vô nghĩa trong tâm trí Trần Hạo. Anh chỉ cảm nhận được một thứ duy nhất: sự thôi thúc cháy bỏng phải đến gặp Lê An, phải đối diện với sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu.

Từng bước chân của anh nặng trịch, dường như cả thế giới đang đè nén lên đôi vai gầy. Mặc dù anh đang di chuyển nhanh, tâm trí anh lại quay cuồng trong một vòng xoáy không lối thoát của những câu hỏi và sự phủ nhận. "Không thể nào... không thể là sự thật...", anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc, lạc lõng giữa dòng người. Cảm giác choáng váng vẫn còn nguyên vẹn từ khi anh nghe lời Thanh Tùng, như một vết thương trí mạng vừa giáng xuống, khiến anh mất đi khả năng cảm nhận mọi thứ xung quanh. Đôi mắt anh vô định, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên một tia nhìn sắc lạnh, tập trung vào một mục tiêu duy nhất: ngôi nhà của Lê An. Anh không biết mình sẽ nói gì, sẽ làm gì khi đến đó, nhưng anh biết mình không thể không đến. Đây không còn là vấn đề của hy vọng hay níu kéo, mà là của sự giải thoát, của một lời khẳng định cho những "lời nói không thành" đã đeo bám anh suốt bao năm.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh dưới ánh đèn đường vừa bật sáng, như một lời chế giễu cho thời gian đã trôi qua lãng phí. Bao nhiêu năm tháng đã trôi đi, bao nhiêu cơ hội đã mất. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh quay về, mọi thứ sẽ trở lại như xưa. Nhưng cuộc đời đâu phải là một dòng sông đứng yên chờ đợi. Nó vẫn chảy, vẫn cuốn đi, mang theo những con thuyền nhỏ bé đến những bến bờ mới. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, và cái nhịp chậm ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy. Giờ đây, khoảng cách ấy không còn là vô hình nữa, nó đã hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn và không thể chối cãi.

Càng gần đến khu vực ngoại ô, nơi nhà Lê An tọa lạc, không khí càng trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng ồn ào của phố xá dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng chim hót râm ran trong những lùm cây ven đường, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ cuối hạ. Ánh nắng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi ẩm và mùi đất thoang thoảng. Trần Hạo rẽ vào con đường quen thuộc, con đường mà anh đã từng đi qua biết bao lần trong tuổi thơ, con đường dẫn đến ngôi nhà nhỏ ấm cúng của Lê An. Nhưng hôm nay, ngôi nhà ấy không còn nhỏ bé hay ấm cúng nữa, ít nhất là trong mắt anh.

Anh dừng lại, nấp mình sau một hàng cây dâm bụt rậm rạp, cách nhà Lê An một quãng. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập lớn đến nỗi anh có thể nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của màn đêm. Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà. Dưới ánh trăng mờ nhạt và ánh đèn đường vàng vọt, ngôi nhà hiện lên khác lạ. Một tấm bảng hiệu nhỏ được treo trang trọng trước cổng, những dây đèn lấp lánh đủ màu sắc được giăng mắc cẩn thận, dù chưa bật sáng hết, nhưng cũng đủ để báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Thỉnh thoảng, anh thấy bóng người thấp thoáng bên trong, có vẻ như đang bận rộn di chuyển đồ đạc, sắp xếp lại mọi thứ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh, xuyên qua từng thớ thịt, từng mạch máu, thấm vào tận xương tủy.

Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. "Đã muộn rồi sao...?", anh thốt lên trong vô vọng, tiếng nói lạc đi trong gió đêm. Không cần phải lại gần, không cần phải nghe thêm bất kỳ lời xác nhận nào. Những hình ảnh anh đang chứng kiến, dù chỉ là thoáng qua, đã đủ để khẳng định lời Thanh Tùng nói là sự thật nghiệt ngã. Lê An thực sự sắp kết hôn. Ngôi nhà này, nơi đã từng là biểu tượng của sự chờ đợi mong manh trong trái tim anh, giờ đây lại là nhân chứng cho sự bắt đầu một cuộc đời mới của cô, một cuộc đời không có anh.

Trần Hạo đứng chết lặng, đôi mắt vô hồn dõi theo từng cử động nhỏ nhất bên trong cánh cổng. Anh cảm thấy như mình đang đứng bên ngoài một bức tranh, một thế giới mà anh từng là một phần, nhưng giờ đây đã bị đẩy ra xa, trở thành một người ngoài cuộc hoàn toàn. Nỗi đau đớn gặm nhấm từng tế bào, từng ngóc ngách trong tâm hồn anh. Anh hối hận. Hối hận vì đã không đủ dũng cảm, hối hận vì đã chần chừ, hối hận vì đã để những "lời nói không thành" chôn vùi cảm xúc của mình. Anh đã từng nghĩ, thời gian và khoảng cách sẽ làm phai nhạt tất cả, nhưng thực tế lại tàn nhẫn hơn nhiều. Nó không làm phai nhạt, mà nó biến những hy vọng mong manh thành những mảnh vỡ sắc nhọn, cứa sâu vào trái tim anh mỗi khi anh đối diện với chúng.

Anh biết, anh không thể làm gì được ở đây. Anh không thể bước vào, không thể phá hỏng sự bình yên mà Lê An đang có, không thể chen chân vào hạnh phúc mà cô đã tìm thấy. Anh đã đánh mất cơ hội đó, chính tay anh đã để nó tuột khỏi tầm tay. Cái khoảnh khắc "nếu như ngày đó" đã qua đi, và giờ đây, chỉ còn lại là sự tiếc nuối vô hạn. Anh quay lưng lại, bước đi trong vô định, cảm giác như một kẻ bại trận vừa rời khỏi chiến trường. Bóng tối nuốt chửng anh, và anh để mặc cho nó dẫn dắt mình đi bất cứ đâu. Dường như, chỉ có bóng tối mới đủ sức che giấu đi nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng đang cuộn trào trong anh.

Bước chân Trần Hạo lang thang, vô thức dẫn anh đến "bên bờ sông cũ" – nơi chất chứa bao kỷ niệm của anh và Lê An. Dưới ánh trăng bạc vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đêm, dòng sông vẫn hiền hòa chảy, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn viên kim cương nhỏ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và êm ái, như tiếng thở dài của thời gian. Gió đêm mát rượi thổi qua, mang theo mùi nước sông thoang thoảng, mùi cỏ cây ẩm ướt, và cả mùi của những ký ức xa xưa. Mùi hương ấy, âm thanh ấy, lẽ ra phải mang đến sự bình yên, nhưng đối với Trần Hạo lúc này, chúng chỉ khoét sâu thêm vào nỗi đau. Anh đã từng ước ao được cùng Lê An ngồi đây, kể cho cô nghe về những giấc mơ, những hoài bão, và quan trọng hơn cả, là lời thổ lộ tình cảm mà anh đã chôn giấu bấy lâu. Nhưng giờ đây, những ước ao đó chỉ còn là tàn tro của một quá khứ không thể quay lại.

Anh chậm rãi bước về phía chiếc ghế đá quen thuộc, nơi họ đã từng ngồi hàng giờ liền, ngắm nhìn dòng sông và bầu trời đêm. Tim anh thắt lại khi anh thấy một bóng dáng quen thuộc. Lê An. Cô đang ngồi đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, ánh trăng vắt ngang qua tấm lưng gầy của cô, tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Và bên cạnh cô, không ai khác, chính là Nguyễn Hoàng Huy. Họ không nắm tay, không có những cử chỉ quá thân mật, nhưng chỉ cần nhìn cách Hoàng Huy nghiêng người về phía Lê An, cách anh ấy lắng nghe cô, và nụ cười nhẹ nhàng của Lê An khi cô đáp lời, cũng đủ để Trần Hạo cảm nhận được một sự gắn kết, một sự bình yên mà anh đã vĩnh viễn đánh mất.

Hoàng Huy nhẹ nhàng khoác vai Lê An, một cử chỉ tự nhiên và đầy quan tâm. Lê An không né tránh, mà khẽ dựa vào vai anh, ánh mắt cô hướng về phía dòng sông, xa xăm. Trần Hạo nấp sau một gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi và thô ráp, nhưng không đủ để che giấu đi sự vỡ vụn trong lòng anh. Anh dõi theo từng cử chỉ, từng ánh mắt của họ, cảm giác như một lưỡi dao vô hình đang cứa vào tim. Lê An có vẻ hơi trầm tư, nhưng ánh mắt cô không còn sự mỏi mòn, chờ đợi như anh từng thấy ngày nào. Thay vào đó là một vẻ bình yên, một sự mãn nguyện nhẹ nhàng, như thể cô đã tìm thấy bến đỗ an yên cho cuộc đời mình.

"Em lại suy nghĩ gì à?", Hoàng Huy hỏi, giọng nói anh trầm ấm và dịu dàng, đủ để Trần Hạo nghe thấy rõ mồn một. Anh ấy không vội vàng, không thúc ép, mà chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe.

Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một chút suy tư, nhưng không hề bi lụy. "Không có gì đâu anh. Chỉ là... em nhớ lại chuyện cũ một chút thôi."

Hoàng Huy siết nhẹ vai cô, không hỏi thêm, chỉ im lặng, để cô chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình. Sự im lặng của anh ấy không phải là thờ ơ, mà là một sự thấu hiểu, một sự chia sẻ đầy tinh tế.

Cảnh tượng này, ngay tại "bên bờ sông cũ", nơi từng là của riêng anh và Lê An, đã giáng một đòn chí mạng vào Trần Hạo. Mọi hy vọng mong manh, mọi ảo ảnh về một "nếu như ngày đó" có thể thay đổi mọi thứ, giờ đây đều tan vỡ thành từng mảnh vụn, không thể nào hàn gắn lại được. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, cảm giác đau rát nhưng không thể sánh bằng nỗi đau trong lòng. Nước mắt anh nóng hổi, nhưng anh không cho phép mình rơi lệ. Anh đã không khóc khi cô kết hôn, anh sẽ không khóc khi cô tìm thấy hạnh phúc mới.

Thực tế phũ phàng về hôn lễ sắp diễn ra của Lê An với Nguyễn Hoàng Huy không còn là lời đồn, không còn là những mảnh ghép thông tin vụn vặt. Nó đang hiện hữu rõ ràng, tàn nhẫn ngay trước mắt anh. Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đang ở bên Lê An, chăm sóc cô, mang lại cho cô sự bình yên mà anh đã không thể làm được. Đó là bằng chứng không thể chối cãi cho sự "lỡ làng" của anh. Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời người. Anh cảm nhận sự vỡ vụn trong lòng, một nỗi hối hận tột cùng bủa vây.

Trần Hạo đứng đó, giữa bóng tối và ánh trăng, giữa quá khứ và hiện tại, cảm thấy mình cô độc đến cùng cực. Anh không biết mình phải làm gì tiếp theo. Quay lưng bỏ đi một lần nữa, để mọi thứ chìm vào quên lãng? Hay tiến đến, nói ra tất cả, dù chỉ để giải thoát cho chính mình, dù biết rằng lời nói đó sẽ không thể thay đổi được bất cứ điều gì? Lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" vẫn còn nguyên trong lồng ngực anh, nung nấu như một ngọn lửa cuối cùng. Anh đã quyết tâm, đã gạt bỏ mọi sự hèn nhát, mọi sự chần chừ. Nhưng liệu, trong khoảnh khắc này, khi nhìn thấy Lê An bình yên bên người đàn ông khác, liệu anh có còn đủ dũng khí để nói ra? Ngọn lửa quyết tâm trong anh lung lay dữ dội, đối diện với một bức tường kiên cố của hạnh phúc mà Lê An đã xây dựng. Anh biết, dù lời nói có được thốt ra, dù nó có là sự thật lòng đến mấy, thì cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại bấy lâu nay, giờ đã hóa thành một vực thẳm không đáy, không thể nào vượt qua.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free