Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 651: Dòng Sông Ký Ức, Lời Tự Vấn Muộn Màng
Trần Hạo đứng đó, giữa bóng tối và ánh trăng, giữa quá khứ và hiện tại, cảm thấy mình cô độc đến cùng cực. Anh không biết mình phải làm gì tiếp theo. Quay lưng bỏ đi một lần nữa, để mọi thứ chìm vào quên lãng? Hay tiến đến, nói ra tất cả, dù chỉ để giải thoát cho chính mình, dù biết rằng lời nói đó sẽ không thể thay đổi được bất cứ điều gì? Lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" vẫn còn nguyên trong lồng ngực anh, nung nấu như một ngọn lửa cuối cùng. Anh đã quyết tâm, đã gạt bỏ mọi sự hèn nhát, mọi sự chần chừ. Nhưng liệu, trong khoảnh khắc này, khi nhìn thấy Lê An bình yên bên người đàn ông khác, liệu anh có còn đủ dũng khí để nói ra? Ngọn lửa quyết tâm trong anh lung lay dữ dội, đối diện với một bức tường kiên cố của hạnh phúc mà Lê An đã xây dựng. Anh biết, dù lời nói có được thốt ra, dù nó có là sự thật lòng đến mấy, thì cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại bấy lâu nay, giờ đã hóa thành một vực thẳm không đáy, không thể nào vượt qua.
Gió đêm từ mặt sông thổi lên, mang theo hơi ẩm và mùi phù sa quen thuộc, quấn lấy thân ảnh anh, lạnh buốt thấu xương. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại vệt tím sẫm cuối chân trời đang nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Vài vì sao bắt đầu lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình trên bầu trời, phản chiếu nỗi đau quặn thắt trong lồng ngực Trần Hạo. Anh vẫn nấp sau gốc cây cổ thụ, thân cây sần sùi, thô ráp, nhưng không thể che giấu nổi sự vỡ vụn đang diễn ra bên trong anh. Từ vị trí của mình, anh dõi mắt về phía Lê An và Hoàng Huy. Họ vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế đá cũ kỹ, nơi đã chứng kiến vô vàn bí mật và ước mơ thuở thiếu thời của anh và An. Dòng sông vẫn lẳng lặng trôi, như một chứng nhân bất biến của thời gian, cuốn theo những gì đã cũ, và mang đến những điều mới mẻ.
Trần Hạo nhìn Lê An, ánh trăng mờ nhạt hắt lên vầng tóc dài buông xõa của cô, tạo nên một vầng sáng dịu dàng, gần như hư ảo. Cô khẽ nghiêng đầu, để Hoàng Huy khoác vai, một cử chỉ đơn giản mà Trần Hạo đã từng ao ước được thực hiện biết bao lần. Hoàng Huy không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng siết vai cô, ánh mắt anh ấy đầy sự quan tâm và thấu hiểu. Lê An khẽ dựa vào vai anh, ánh mắt cô hướng về phía dòng sông, xa xăm. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cô, không rạng rỡ như ánh nắng ban trưa, mà bình yên như ánh trăng. Trần Hạo cảm nhận được một luồng điện xẹt qua trái tim mình, không phải là ghen tuông dữ dội, mà là một nỗi đau thấu tận tâm can, một sự tiếc nuối khôn nguôi cho những gì anh đã không dám làm, đã bỏ lỡ.
"Em lại suy nghĩ gì à?", Hoàng Huy hỏi, giọng nói trầm ấm và dịu dàng ấy, dù không lớn, nhưng đủ để Trần Hạo nghe thấy rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của đêm. Anh ấy không vội vàng, không thúc ép, mà chỉ đơn giản là ở đó, lắng nghe, trao cho Lê An một không gian riêng tư. Đó là điều mà Trần Hạo đã không thể làm được ngày trước, anh luôn sợ hãi, luôn chần chừ, luôn để những lời nói không thành cứ thế tan biến vào không khí.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một chút suy tư, nhưng không hề bi lụy. Đó không phải là nỗi buồn của sự cô đơn, mà là vẻ trầm mặc của một người đã trải qua nhiều điều và tìm thấy sự an yên. "Không có gì đâu anh. Chỉ là... em nhớ lại chuyện cũ một chút thôi."
Hoàng Huy siết nhẹ vai cô, không hỏi thêm, chỉ im lặng, để cô chìm đắm trong dòng suy nghĩ của riêng mình. Sự im lặng của anh ấy không phải là thờ ơ, mà là một sự thấu hiểu, một sự chia sẻ đầy tinh tế, điều mà Trần Hạo đã từng nghĩ rằng chỉ mình anh mới có thể làm được cho An. Cử chỉ đó, ánh mắt đó, sự bình yên đó... tất cả đều là những lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim Trần Hạo. Anh nhìn thấy sự mãn nguyện nhẹ nhàng trên gương mặt Lê An, như thể cô đã tìm thấy bến đỗ an yên cho cuộc đời mình, một bến đỗ mà anh đã không thể, hoặc không dám, mang lại.
Trần Hạo nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi cảnh tượng trước mắt, nhưng chúng càng hiện rõ hơn, sâu hơn trong tâm trí. Cảm giác đau rát ở lòng bàn tay nơi anh đã siết chặt nắm đấm lúc trước giờ đã nhường chỗ cho một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng hơn, nỗi đau của sự hối hận. Nước mắt anh nóng hổi, nhưng anh không cho phép mình rơi lệ. Anh đã không khóc khi cô kết hôn, anh sẽ không khóc khi cô tìm thấy hạnh phúc mới. Anh đã quyết tâm không khóc, nhưng nước mắt cứ chực trào, nuốt ngược vào trong, mặn chát.
Trong cái khoảnh khắc giao thoa giữa ánh trăng non và bóng tối bủa vây, một dòng ký ức ùa về, cuộn xoáy trong tâm trí Trần Hạo như một cơn lũ quét. Anh thấy mình và Lê An, hai đứa bé tí hon, chạy nhảy trên con đường đất đỏ quen thuộc của thị trấn ven sông, những buổi chiều nắng vàng như mật. Tiếng cười trong trẻo của An, tiếng bước chân lạch bạch của anh khi cố chạy theo cô, tất cả đều sống động như mới hôm qua. Anh nhớ như in cái cảm giác bàn tay nhỏ xíu của An nắm chặt lấy tay anh khi băng qua con suối cạn, đôi mắt cô bé mở to tròn, tin tưởng.
Ký ức chuyển cảnh, đến những năm tháng cấp sách đến trường. Lê An, cô bé với mái tóc đen nhánh, thường ngồi dưới gốc phượng già ở sân trường cũ, kiên nhẫn chờ anh tan học. Gốc phượng ấy, giờ đây vẫn sừng sững đó, nhưng người chờ đợi thì đã khác. Anh nhớ ánh mắt cô bé long lanh khi anh chia sẻ chiếc kẹo dâu cuối cùng, nụ cười rạng rỡ bừng sáng cả một góc sân trường. "Hạo ơi, đợi An với!" – tiếng gọi trong trẻo ấy vang vọng trong đầu anh, rõ ràng đến mức anh tưởng như có thể quay đầu lại và thấy cô bé đang chạy đến, vạt áo trắng bay bay theo gió. Anh đã từng đi chậm lại, để cô bắt kịp, để bờ vai cô chạm nhẹ vào anh, một sự tiếp xúc vô tình mà anh đã giữ mãi trong tim. Anh đã từng rất thích cái cảm giác đó, cái cảm giác được Lê An tin tưởng, được cô dựa dẫm, được cô xem là cả thế giới. Nhưng anh đã quá hèn nhát để biến cái "thích" ấy thành "yêu".
Những đêm trăng sáng vằng vặc, hai đứa ngồi bên bờ sông, ngắm nhìn ánh trăng dát bạc trên mặt nước. Anh muốn nói điều gì đó, muốn thổ lộ hết những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, nhưng rồi lại thôi. Cái cảm giác e dè, sợ hãi bị từ chối, sợ hãi làm mất đi tình bạn thân thiết đã níu giữ anh lại. Anh chỉ biết ngắm nhìn bóng cô in trên mặt nước, khao khát được nắm lấy bàn tay cô, khao khát được nói rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào. Nhưng "lời nói không thành" đã trở thành một định mệnh. Anh chỉ biết im lặng, và Lê An cũng im lặng, sự im lặng ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa hai người, dần dần lớn lên theo năm tháng.
Rồi đến ngày anh chuẩn bị lên thành phố học cấp ba, ánh mắt chờ đợi của cô, đong đầy những hy vọng mong manh. Anh đã hứa "không quên em", một lời hứa yếu ớt, dễ vỡ như bong bóng xà phòng. Anh đã không giữ được lời hứa ấy. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, bởi áp lực và tham vọng nơi thành thị. Anh đã để sự im lặng của mình đẩy cô ra xa, để cô mệt mỏi với sự chờ đợi vô vọng. "Anh đi rồi, có quên em không?" – câu hỏi ấy của cô, dù đã rất lâu rồi, vẫn vang vọng trong tâm trí anh, như một lời trách móc nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Anh đã quên, không phải quên An, mà là quên đi cái tình cảm anh dành cho cô, quên đi những gì anh đã bỏ lại phía sau, để rồi bây giờ phải đối mặt với hậu quả nghiệt ngã của sự lãng quên đó.
Mỗi hình ảnh trong dòng ký ức là một nhát dao cứa vào lòng, vì anh biết, tất cả những cơ hội đó, những khoảnh khắc mà anh có thể thay đổi mọi thứ, anh đã để vụt mất. "Nếu ngày đó mình đủ dũng khí... Nếu mình đã không im lặng... Nếu mình đã nói sớm hơn một chút..." – những tiếng 'nếu như ngày đó' vang vọng trong đầu anh, mỗi tiếng 'nếu' là một vết cứa sâu hơn vào trái tim đang rỉ máu. Anh tự hỏi, tại sao anh lại có thể mù quáng đến thế, hèn nhát đến thế, để rồi bây giờ phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng này? Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời người, cả một tương lai đáng lẽ ra đã có Lê An ở bên. Trần Hạo nhắm nghiền mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh, nhưng chúng càng hiện rõ hơn, sống động đến tàn nhẫn. Nước mắt anh chảy dài, hòa lẫn với gió đêm, mặn chát và lạnh lẽo.
Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều như một khúc ca buồn, kéo Trần Hạo trở về thực tại. Anh mở mắt, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía khoảng không vô định nơi Lê An và Hoàng Huy vừa đứng. Nơi đó, giờ chỉ còn lại sự trống rỗng, lạnh lẽo. Ánh trăng đã lên cao hơn, soi rõ từng gợn sóng lăn tăn trên mặt sông, nhưng không thể xua tan đi bóng đêm đang bao trùm lấy tâm hồn Trần Hạo. Anh đứng đó thật lâu, cảm giác như thời gian ngừng lại, như thể cả thế giới đang đứng yên để chứng kiến nỗi đau của riêng anh. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những câu chuyện của nó, nhưng mọi thứ đã khác. Anh đã để lỡ quá nhiều, và giờ đây, anh phải đối diện với cái giá của sự chậm trễ, cái giá của "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự mình tạo ra.
Cảm giác se lạnh của gió đêm đã thấm sâu vào da thịt anh, khiến anh rùng mình. Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, một bóng ma của quá khứ, chứng kiến hạnh phúc của người khác. Sự bình yên của Lê An, sự quan tâm của Hoàng Huy, tất cả như một bức tranh hoàn hảo, mà anh, Trần Hạo, đã vĩnh viễn bị loại khỏi khung hình đó. Anh đã không đủ dũng khí để bước vào, và giờ đây, anh đã không còn cơ hội. Nỗi hối hận tột cùng bủa vây, đè nặng lên từng hơi thở của anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình chật cứng, như có một tảng đá đè lên, khiến anh khó thở.
Nhưng chính trong nỗi đau cùng cực đó, một tia lửa nhỏ lại bùng lên, cháy âm ỉ rồi dần trở nên mãnh liệt hơn. Một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết trỗi dậy trong lòng Trần Hạo. Anh không thể cứ thế này được. Anh không thể quay lưng bỏ đi một lần nữa, để nỗi đau này gặm nhấm anh suốt phần đời còn lại. Anh phải nói ra. Dù lời nói đó không thể thay đổi bất cứ điều gì, dù nó không thể kéo Lê An trở lại bên anh, nhưng anh cần phải nói ra, dù chỉ để giải thoát cho chính mình, dù để cô biết, anh đã từng yêu cô nhiều đến nhường nào, đã từng tiếc nuối ra sao.
Anh siết chặt nắm đấm một lần nữa, nhưng lần này không phải là sự đau đớn của nỗi hối hận, mà là sức mạnh của một quyết định. "Không... Mình không thể cứ thế này được... Mình phải nói..." Giọng anh khàn đặc, thầm thì trong gió đêm, như một lời thề nguyền với chính bản thân mình. Anh quay lưng lại với dòng sông, nơi chất chứa vô vàn ký ức ngọt ngào nhưng cũng đầy cay đắng. Anh đã nhìn đủ rồi. Anh đã khóc đủ rồi. Giờ là lúc anh phải đối mặt.
Trần Hạo bước đi, những bước chân nặng nề, nhưng đầy kiên quyết. Anh không còn nấp mình sau bóng tối nữa. Anh hướng về phía nhà Lê An, nơi ánh đèn vàng vọt còn le lói qua khung cửa sổ. Con đường quen thuộc giờ đây như một hành trình cuối cùng, một hành trình mà anh biết sẽ không có kết quả như anh mong muốn, nhưng lại là điều anh phải làm. Cái "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách anh và Lê An bấy lâu nay, giờ anh sẽ cố gắng phá vỡ nó, dù chỉ là một lần, để nói ra lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em", lời nói đã bị chôn vùi quá lâu trong tim anh, lời nói đã "chậm một nhịp" so với thời gian. Anh biết, Lê An đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, và dù trong lòng cô có thể thoáng nét buồn nhẹ khi nhìn về xa xăm, thì đó cũng không phải là nỗi buồn của sự chờ đợi anh. Nhưng anh vẫn phải đến, phải nói, dù chỉ là để tự giải thoát cho linh hồn mình khỏi gánh nặng của sự tiếc nuối khôn nguôi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.