Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 652: Nụ Cười Bình Thản Và Quyết Định Níu Kéo

Gió đêm vẫn rít qua những tán cây bàng cổ thụ, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ một góc vườn nào đó. Trần Hạo đứng chôn chân trước cổng nhà Lê An, bóng anh đổ dài trên con đường lát đá phủ rêu phong dưới ánh trăng mờ nhạt, một bóng hình cô độc và nặng trĩu ưu tư. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ bên trong căn nhà gỗ nhỏ, xuyên qua khung cửa sổ có rèm ren trắng, vẽ nên một bức tranh bình yên đến lạ. Bình yên một cách tàn nhẫn, đối lập hoàn toàn với cơn bão tố đang gào thét trong lòng Trần Hạo. Anh thấy Lê An thấp thoáng bên trong, bóng cô in lên bức tường, có vẻ như đang sắp xếp gì đó, chuẩn bị cho ngày mai, cho một khởi đầu mới mà anh không hề có mặt trong đó. Gương mặt cô, dù chỉ là một cái bóng mờ, vẫn toát lên vẻ thanh thản đến kinh ngạc, như thể mọi giông bão của cuộc đời đã nằm lại phía sau.

Trái tim Trần Hạo quặn thắt. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức đến đau đớn, cố gắng dồn nén mọi cảm xúc hỗn loạn đang chực trào. Ngón tay anh khẽ run rẩy chạm vào cánh cổng sắt lạnh ngắt, một sự do dự cuối cùng gặm nhấm anh. Anh tự hỏi, liệu anh có nên quay đầu, có nên để mọi thứ trôi qua như một giấc mơ tồi tệ, hay anh phải đối mặt, phải nói ra những lời đã chôn giấu suốt bao năm tháng? Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, liệu có thể được san lấp chỉ bằng một lời nói muộn màng? Nhưng không, anh đã thề với chính mình bên bờ sông, anh không thể hèn nhát thêm một lần nào nữa. Anh không thể để nỗi tiếc nuối này gặm nhấm anh đến hết cuộc đời. Dù kết quả có ra sao, anh cũng phải nói. Anh phải giải thoát cho linh hồn mình khỏi gánh nặng của sự im lặng.

Anh đưa tay gõ nhẹ lên cánh cổng sắt, tiếng "cốc, cốc" khô khốc vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, nghe như tiếng trống đánh vào ngực anh. Anh chờ đợi, từng giây phút trôi qua như một thế kỷ. Anh nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng từ bên trong, rồi cánh cửa gỗ chậm rãi mở ra. Lê An đứng đó, mái tóc dài buông xõa trên vai, mặc một chiếc áo ngủ đơn giản màu trắng ngà. Cô không hề tỏ ra ngạc nhiên hay bối rối, ánh mắt cô vẫn bình thản đến lạ, như thể cô đã biết trước anh sẽ đến. Một thoáng buồn len lỏi qua đôi mắt trong veo ấy, nhưng nó nhanh chóng bị che lấp bởi sự dịu dàng thường thấy.

"Anh Hạo..." Giọng Lê An nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng không hề run rẩy, "Có chuyện gì sao?"

Câu hỏi của cô như một nhát dao xuyên qua trái tim Trần Hạo. Nó quá đỗi bình thản, quá đỗi khách sáo, như thể giữa họ chưa từng có một quá khứ chung, chưa từng có những ký ức ngọt ngào "bên bờ sông cũ". Anh nhìn vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó của Lê An của ngày xưa, của cô bé đã từng chờ anh dưới gốc cây phượng mỗi buổi tan trường. Nhưng anh chỉ thấy một sự trưởng thành, một sự an yên đã được tìm thấy, một sự kiên định không gì lay chuyển.

"An..." Giọng Trần Hạo khàn đặc, nghẹn ứ trong cổ họng, như thể từng từ anh nói ra đều phải vượt qua một ngọn núi đá. Anh tiến lại gần hơn một bước, hai tay nắm chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. "Anh... anh có chuyện muốn nói với em."

Lê An khẽ gật đầu, vẫn giữ ánh mắt bình thản, nhưng khóe môi cô chợt cong lên một nụ cười rất nhẹ, một nụ cười mà Trần Hạo không thể giải mã được. Đó có phải là sự cảm thông, hay sự tiếc nuối, hay chỉ đơn thuần là sự chấp nhận của một người đã buông bỏ?

"Em nghe đây, anh Hạo." Cô nói, giọng vẫn điềm tĩnh, như thể đang nói chuyện về thời tiết.

Trần Hạo hít thêm một hơi, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí tràn vào phổi, nhưng nó không thể làm dịu đi ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong anh. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê An, ánh mắt đầy đau đớn và hối hận.

"Ngày đó... anh đã rất thích em." Anh bắt đầu, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực, nặng trĩu. Anh không biết phải nói thế nào, không biết phải bắt đầu từ đâu. Những lời nói đã bị kìm nén quá lâu, giờ đây tuôn trào một cách vụng về, không theo một trình tự nào cả. "Rất, rất thích... Hơn cả thích... Anh... anh yêu em, An ạ."

Anh ngừng lại, chờ đợi một phản ứng nào đó từ cô, một chút giật mình, một ánh mắt bối rối, một giọt nước mắt. Nhưng không, Lê An vẫn đứng đó, đôi mắt trong veo nhìn anh không chút chớp. Nụ cười nhẹ trên môi cô vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn hơi sâu hơn một chút, như thể cô đang lắng nghe một câu chuyện cũ, một câu chuyện mà cô đã thuộc nằm lòng.

"Em biết." Lê An nói, giọng cô vẫn dịu dàng, nhưng lời nói lại mang một sức nặng ghê gớm, đánh thẳng vào trái tim đang khao khát của Trần Hạo. "Em biết, anh Hạo."

Trần Hạo cảm thấy như có ai đó vừa giáng một đòn mạnh vào đầu anh. Anh sững sờ. "Em biết?"

"Vâng, em biết." Cô lặp lại, ánh mắt cô nhìn xa xăm, vượt qua anh, hướng về phía màn đêm. "Em biết anh thích em. Em đã luôn biết. Từ những ngày còn bé, anh nhường em cây kẹo, anh đợi em sau mỗi buổi tan học, anh lẳng lặng đi phía sau em khi đường về tối. Em biết chứ, anh Hạo."

Nỗi đau đớn dâng trào trong lòng Trần Hạo, nhưng đó không phải là nỗi đau của sự từ chối, mà là nỗi đau của sự muộn màng, của những cơ hội đã vụt mất. Cô đã biết. Cô đã luôn biết. Vậy mà anh lại hèn nhát, lại "chậm một nhịp", để rồi bây giờ phải nói ra những lời này trong tuyệt vọng.

"Vậy tại sao... tại sao em lại không...?" Anh muốn hỏi, tại sao cô lại không cho anh một cơ hội, tại sao cô lại chấp nhận một người khác? Nhưng lời nói không thành, nghẹn ứ lại trong cổ họng.

Lê An mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung nhưng cũng ẩn chứa một chút buồn bã và tiếc nuối mà chỉ anh mới có thể nhận ra được. "Nhưng thích thì không đủ, anh Hạo."

"Không đủ?" Trần Hạo thì thầm, như thể anh vừa bị ném vào một thế giới xa lạ. "Không đủ là sao?"

"Tình yêu không chỉ là thích, anh Hạo." Lê An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô vẫn nhìn xa xăm. "Tình yêu là sự quan tâm, là những lời nói đúng lúc, là sự hiện diện khi em cần, là một bến đỗ bình yên. Em đã chờ đợi quá lâu... chờ đợi một lời nói, một cử chỉ, một sự khẳng định. Nhưng tất cả những gì em nhận được chỉ là sự im lặng, là "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra giữa chúng ta. Em đã mệt mỏi rồi, anh Hạo. Em đã mệt mỏi với việc chờ đợi một điều gì đó không bao giờ đến."

Giọng cô không hề trách móc, chỉ là một sự thật được thốt ra bằng tất cả sự cam chịu và bình thản. Trần Hạo cảm thấy như có ngàn mũi kim đâm vào tim. Cô đã mệt mỏi. Cô đã chờ anh. Và anh đã để cô chờ đợi trong vô vọng. "Nếu như ngày đó..." lại vang vọng trong đầu anh, day dứt và ám ảnh.

"Giờ đây, em đã tìm thấy sự bình yên của mình." Lê An nói tiếp, giọng cô trầm hơn một chút, như một lời kết luận không thể lay chuyển. "Em đã có một bến đỗ. Hoàng Huy... anh ấy cho em sự an toàn, sự quan tâm mà em đã tìm kiếm bấy lâu. Anh ấy không để em phải chờ đợi."

Trần Hạo đứng chết lặng. Mọi hy vọng cuối cùng trong anh vỡ vụn. Anh không thể tin, không thể chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc như vậy. Anh đã mất tất cả chỉ vì sự chậm trễ, sự hèn nhát của mình. Lời thổ lộ muộn màng này không những không thể níu kéo cô ở lại, mà còn khiến anh nhận ra sự thật phũ phàng hơn cả: cô đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời anh, không một chút do dự. Anh cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, như thể một phần linh hồn anh vừa bị rút cạn. Hơi thở anh trở nên dồn dập, khó khăn.

"Vậy sao..." Trần Hạo thốt lên, giọng anh khàn đặc, lạc lõng. "Vậy sao... em không thể cho anh một cơ hội? Một cơ hội cuối cùng để anh bù đắp tất cả?"

Lê An khẽ lắc đầu, ánh mắt cô đầy kiên định. "Em xin lỗi, anh Hạo. Nhưng em không thể. Em đã chọn con đường của mình rồi. Và em tin, đó là con đường đúng đắn cho em."

Anh biết, lời nói của cô là chân thành. Anh biết, cô không hề cố ý làm tổn thương anh. Nhưng sự thật đó lại càng khiến anh đau đớn hơn. Anh là kẻ đến sau, là kẻ muộn màng, là kẻ đã tự tay đánh mất tình yêu của đời mình.

Trần Hạo nhìn Lê An lần cuối, cố gắng khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí. Nụ cười bình thản của cô, ánh mắt xa xăm nhưng kiên định, tất cả như một bức tranh hoàn hảo mà anh đã vĩnh viễn bị loại khỏi khung hình. Anh không còn gì để nói, không còn gì để níu kéo. Anh biết, anh đã thua. Thua một cách đau đớn và cay đắng. Anh quay lưng lại, bước đi, những bước chân nặng nề, như thể mỗi bước là một nhát dao cứa vào trái tim anh. Anh không dám ngoái đầu nhìn lại, sợ rằng nếu nhìn, anh sẽ không thể kìm nén được nỗi đau đang chực trào, sợ rằng anh sẽ lại thấy ánh mắt bình thản của cô, ánh mắt đã chứng kiến sự vỡ vụn của anh. Anh cứ thế bước đi, hòa vào màn đêm lạnh giá, bỏ lại phía sau ánh đèn vàng ấm áp và lời thổ lộ "lời nói không thành" của đời mình.

***

Đường phố thị trấn về đêm vắng lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng cây và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường. Trần Hạo bước đi vô định, từng bước chân nặng nề như thể mang theo sức nặng của cả thế giới. Lời nói của Lê An, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," cứ vang vọng mãi trong đầu anh, như một bản nhạc ai oán không ngừng. Nó không chỉ là một câu từ chối, mà là một bản án, một lời tuyên bố về sự thất bại của anh, của tình yêu mà anh đã chôn giấu quá lâu. Anh không thể tin, không thể chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc như vậy. Anh đã mất tất cả chỉ vì sự chậm trễ, sự hèn nhát của mình.

Cảm giác se lạnh của đêm khuya đã thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh, khiến anh rùng mình. Anh ngước nhìn bầu trời đen kịt, không một ánh sao, như thể cả vũ trụ cũng đang chìm trong màn đêm u tối của riêng anh. Nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh cảm thấy lồng ngực mình chật cứng, như có một tảng đá đè nặng, khiến anh khó thở. Anh muốn hét lên, muốn gào thét, muốn đấm vào bất cứ thứ gì có thể, để giải tỏa nỗi uất nghẹn đang dồn nén. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể lặng lẽ bước đi, cô độc giữa màn đêm.

Anh đi qua những con đường quen thuộc, những nơi đã chứng kiến tuổi thơ anh và Lê An, những góc phố nơi họ từng cùng nhau cười đùa, cùng nhau chia sẻ những bí mật ngây thơ. Mỗi gốc cây, mỗi vách tường đều như một tấm gương phản chiếu lại những kỷ niệm, những hình ảnh về Lê An, về những khoảnh khắc mà anh đã có thể nắm lấy tay cô, đã có thể nói ra lời yêu. Nhưng anh đã không làm. Anh đã để những cơ hội đó trôi qua như dòng sông chảy, không bao giờ quay lại.

Anh dừng lại dưới một gốc cây bàng già cỗi, thân cây sần sùi với những vết sẹo của thời gian. Anh tựa lưng vào đó, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của vỏ cây. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn, nhưng chúng càng hiện rõ hơn, sống động đến tàn nhẫn. "Nếu như ngày đó mình đủ dũng khí... Nếu mình đã không im lặng... Nếu mình đã nói sớm hơn một chút..." – những tiếng 'nếu như ngày đó' lại vang vọng, mỗi tiếng 'nếu' là một vết cứa sâu hơn vào trái tim đang rỉ máu. Anh tự hỏi, tại sao anh lại có thể mù quáng đến thế, hèn nhát đến thế, để rồi bây giờ phải chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng này? Anh đã "chậm một nhịp", và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi của anh cả một đời người, cả một tương lai đáng lẽ ra đã có Lê An ở bên.

Nhưng chính trong nỗi tuyệt vọng cùng cực đó, một tia lửa nhỏ lại bùng lên, cháy âm ỉ rồi dần trở nên mãnh liệt hơn. Một sự từ chối mạnh mẽ hiện thực bắt đầu nhen nhóm trong anh. Không thể nào. Không thể kết thúc như vậy được. Anh không thể cứ thế này được. Anh không thể quay lưng bỏ đi một lần nữa, để nỗi đau này gặm nhấm anh suốt phần đời còn lại. Anh không thể để mất Lê An dễ dàng như vậy. Anh tự nhủ, Nguyễn Hoàng Huy... hắn ta có gì hơn mình? Lê An không thể chọn hắn vì tình yêu... phải có lý do khác. Phải có một lý do nào đó mà anh chưa biết. Anh không tin. Anh không thể tin rằng Lê An đã hoàn toàn quên đi những kỷ niệm của họ, quên đi những gì đã từng tồn tại giữa anh và cô.

Một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết trỗi dậy trong lòng Trần Hạo. Anh siết chặt nắm đấm, nhưng lần này không phải là sự đau đớn của nỗi hối hận, mà là sức mạnh của một quyết định. Anh phải tìm hiểu. Anh phải tìm hiểu về Nguyễn Hoàng Huy – người đã đường đường chính chính bước vào cuộc đời Lê An, người đã cướp đi hạnh phúc mà lẽ ra phải thuộc về anh. Anh cần phải biết rõ về con người này, về cuộc sống của anh ta, về cách anh ta đã chinh phục trái tim Lê An. Phải có một sơ hở nào đó, một điểm yếu nào đó. Anh không thể để mình thua cuộc mà không chiến đấu. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An, anh sẽ phá vỡ nó, dù phải dùng mọi cách.

Anh lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra khỏi túi quần. Màn hình điện thoại đã cũ, nhưng vẫn hoạt động tốt. Anh lướt qua danh bạ, tìm kiếm một cái tên, một số điện thoại, bất cứ thứ gì có thể giúp anh. Hay là anh nên bắt đầu bằng việc quan sát? Anh cần thông tin, càng nhiều càng tốt. Lê An xứng đáng với một tình yêu mãnh liệt hơn thế, hơn cái sự bình yên ổn định mà Hoàng Huy mang lại. Anh tin là như vậy. Và anh sẽ chứng minh điều đó.

Ánh mắt anh dần trở nên sắc lạnh, đầy ám ảnh. Từ một người đàn ông đau khổ và tuyệt vọng, Trần Hạo đã biến thành một kẻ mang trong mình một quyết tâm sắt đá, một sự ám ảnh đến đáng sợ. Anh sẽ không buông tay. Anh sẽ níu kéo. Dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới vừa hé rạng, xua tan đi màn đêm lạnh lẽo, thị trấn ven sông thức dậy với một vẻ đẹp yên bình vốn có. Mùi đất ẩm và hương hoa cỏ sau đêm sương đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bếp từ những ngôi nhà mới nhóm lửa. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, tiếng xe cộ thưa thớt bắt đầu lăn bánh trên con đường chính, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, đối lập hoàn toàn với bão tố vẫn đang gào thét trong lòng Trần Hạo.

Trần Hạo đứng khuất sau một gốc cây xà cừ cổ thụ đối diện Văn phòng UBND thị trấn. Đêm qua anh không ngủ, nhưng đôi mắt anh không hề lờ đờ mà ánh lên một sự kiên định đến đáng sợ. Gương mặt anh hốc hác, râu lún phún, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để vạch ra một kế hoạch, dù chỉ là một kế hoạch thô sơ ban đầu. Anh cần biết về Nguyễn Hoàng Huy. Anh cần biết mọi thứ về người đàn ông này.

Vài phút sau, một chiếc xe máy đời cũ dừng lại trước cổng Văn phòng UBND. Nguyễn Hoàng Huy bước xuống xe, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa, nụ cười hiền lành thường trực trên môi. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi công sở màu xanh nhạt, quần tây phẳng phiu, toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy. Anh ta chào hỏi bảo vệ bằng một nụ cười thân thiện, rồi nhanh chóng bước vào bên trong.

Trần Hạo đứng đó, quan sát từng cử chỉ của Huy. Anh ta trông có vẻ ổn định, thật sự ổn định. Cách anh ta chào hỏi mọi người, cách anh ta bước đi, cách anh ta mở cửa phòng làm việc, tất cả đều toát lên một sự tự tin, một sự chuyên nghiệp. Trần Hạo cố gắng tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào, bất kỳ điều gì có thể giải thích tại sao Lê An lại chọn Huy, và liệu có cơ hội nào để anh thay đổi quyết định của cô. Anh ta không có vẻ gì là một kẻ xấu xa, hay một kẻ lợi dụng. Anh ta dường như là một người đàn ông tốt, một người đàn ông mà bất cứ cô gái nào cũng muốn có một bến đỗ bình yên bên cạnh.

"Hắn ta trông có vẻ ổn định... nhưng ổn định có phải là tất cả?" Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ khàng như một tiếng thở dài. "Lê An xứng đáng với một tình yêu mãnh liệt hơn thế. Một tình yêu đích thực, không phải là sự bình yên nhàm chán."

Trong lòng Trần Hạo, một ngọn lửa ghen tuông và ám ảnh bắt đầu bùng cháy. Anh cảm thấy một sự phẫn uất sâu sắc. Lê An là của anh. Cô phải là của anh. Anh đã "chậm một nhịp", nhưng không có nghĩa là anh đã mất cô mãi mãi. Nguyễn Hoàng Huy, anh ta chỉ là kẻ đến sau, kẻ đã lợi dụng lúc anh vắng mặt, lúc anh chưa kịp bày tỏ.

Trần Hạo lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra một lần nữa. Anh cố gắng chụp lén vài tấm ảnh của Nguyễn Hoàng Huy, dù chất lượng ảnh không được tốt. Anh ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất về Huy: chiếc xe máy cũ, bộ quần áo giản dị, nụ cười hiền lành. Anh cần phải có thông tin, cần phải hiểu rõ đối thủ của mình.

Anh đứng đó, quan sát suốt một buổi sáng, cho đến khi Huy rời khỏi văn phòng để đi ăn trưa. Trần Hạo không đi theo, anh chỉ đứng đó, dõi theo bóng lưng Huy cho đến khi anh ta khuất dạng. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một sự bức bối. Anh đã không tìm thấy một điểm yếu rõ ràng nào, không một sơ hở nào. Huy dường như là một người đàn ông hoàn hảo, một người đàn ông không có tì vết, một người đàn ông mà Lê An có thể yên tâm nương tựa cả đời.

Nhưng chính vì sự hoàn hảo đó, Trần Hạo lại càng trở nên quyết tâm hơn. Anh không tin vào sự hoàn hảo. Anh tin rằng đằng sau mỗi con người đều có những góc khuất, những bí mật. Và anh sẽ tìm ra chúng. Anh sẽ tìm ra lý do tại sao Lê An lại chọn Hoàng Huy, và anh sẽ tìm cách níu kéo cô trở lại. Ánh mắt đầy ám ảnh của Trần Hạo khi quan sát Nguyễn Hoàng Huy báo hiệu cho những hành động quyết liệt và có phần liều lĩnh của anh trong các chương tiếp theo. Sự kiên định của Lê An khi đối diện với Trần Hạo cho thấy cô sẽ không dễ dàng thay đổi quyết định, đẩy xung đột lên cao. Quyết tâm "tìm cách níu kéo" của Trần Hạo là dấu hiệu cho một loạt các sự kiện mà anh sẽ cố gắng can thiệp vào mối quan hệ của Lê An và Huy, phá vỡ cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra, dù cho lời nói "chậm một nhịp" của anh đã gây ra bao nhiêu đau khổ. Anh sẽ không chấp nhận buông tay, dù cho anh biết, đây có thể là một cuộc chiến không có hồi kết.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free