Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 653: Cơn Ghen Cháy Bỏng Dưới Nắng Chiều

Sương đêm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi khói bếp từ những ngôi nhà mới nhóm lửa khi Trần Hạo rời khỏi gốc xà cừ cổ thụ. Đêm qua anh không ngủ, nhưng đôi mắt anh không hề lờ đờ mà ánh lên một sự kiên định đến đáng sợ. Gương mặt anh hốc hác, râu lún phún, nhưng tinh thần lại vô cùng tỉnh táo, từng thớ thịt trên cơ thể như đang căng ra, sẵn sàng cho một cuộc chiến vô hình. Anh đã dành cả đêm để suy nghĩ, để vạch ra một kế hoạch, dù chỉ là một kế hoạch thô sơ ban đầu, nhưng nó đủ để níu giữ anh lại nơi đây, trong cái thị trấn mà bao năm qua anh đã cố tình lãng quên. Anh cần biết về Nguyễn Hoàng Huy, cần biết mọi thứ về người đàn ông này, kẻ đã bước vào cuộc đời Lê An khi anh vắng mặt.

Vài phút sau, một chiếc xe máy đời cũ dừng lại trước cổng Văn phòng UBND. Nguyễn Hoàng Huy bước xuống xe, dáng người cao ráo, gương mặt sáng sủa, nụ cười hiền lành thường trực trên môi. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi công sở màu xanh nhạt, quần tây phẳng phiu, toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy. Anh ta chào hỏi bảo vệ bằng một nụ cười thân thiện, rồi nhanh chóng bước vào bên trong. Trần Hạo đứng đó, quan sát từng cử chỉ của Huy. Anh ta trông có vẻ ổn định, thật sự ổn định. Cách anh ta chào hỏi mọi người, cách anh ta bước đi, cách anh ta mở cửa phòng làm việc, tất cả đều toát lên một sự tự tin, một sự chuyên nghiệp. Trần Hạo cố gắng tìm kiếm bất kỳ điểm yếu nào, bất kỳ điều gì có thể giải thích tại sao Lê An lại chọn Huy, và liệu có cơ hội nào để anh thay đổi quyết định của cô. Anh ta không có vẻ gì là một kẻ xấu xa, hay một kẻ lợi dụng. Anh ta dường như là một người đàn ông tốt, một người đàn ông mà bất cứ cô gái nào cũng muốn có một bến đỗ bình yên bên cạnh.

"Hắn ta trông có vẻ ổn định... nhưng ổn định có phải là tất cả?" Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ khàng như một tiếng thở dài. "Lê An xứng đáng với một tình yêu mãnh liệt hơn thế. Một tình yêu đích thực, không phải là sự bình yên nhàm chán." Trong lòng Trần Hạo, một ngọn lửa ghen tuông và ám ảnh bắt đầu bùng cháy. Anh cảm thấy một sự phẫn uất sâu sắc. Lê An là của anh. Cô phải là của anh. Anh đã "chậm một nhịp", nhưng không có nghĩa là anh đã mất cô mãi mãi. Nguyễn Hoàng Huy, anh ta chỉ là kẻ đến sau, kẻ đã lợi dụng lúc anh vắng mặt, lúc anh chưa kịp bày tỏ. Trần Hạo lấy chiếc điện thoại di động cũ kỹ ra một lần nữa. Anh cố gắng chụp lén vài tấm ảnh của Nguyễn Hoàng Huy, dù chất lượng ảnh không được tốt. Anh ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất về Huy: chiếc xe máy cũ, bộ quần áo giản dị, nụ cười hiền lành. Anh cần phải có thông tin, cần phải hiểu rõ đối thủ của mình.

Anh đứng đó, quan sát suốt một buổi sáng, cho đến khi Huy rời khỏi văn phòng để đi ăn trưa. Trần Hạo không đi theo, anh chỉ đứng đó, dõi theo bóng lưng Huy cho đến khi anh ta khuất dạng. Anh cảm thấy một sự trống rỗng, một sự bức bối. Anh đã không tìm thấy một điểm yếu rõ ràng nào, không một sơ hở nào. Huy dường như là một người đàn ông hoàn hảo, một người đàn ông không có tì vết, một người đàn ông mà Lê An có thể yên tâm nương tựa cả đời. Nhưng chính vì sự hoàn hảo đó, Trần Hạo lại càng trở nên quyết tâm hơn. Anh không tin vào sự hoàn hảo. Anh tin rằng đằng sau mỗi con người đều có những góc khuất, những bí mật. Và anh sẽ tìm ra chúng. Anh sẽ tìm ra lý do tại sao Lê An lại chọn Hoàng Huy, và anh sẽ tìm cách níu kéo cô trở lại. Ánh mắt đầy ám ảnh của Trần Hạo khi quan sát Nguyễn Hoàng Huy báo hiệu cho những hành động quyết liệt và có phần liều lĩnh của anh trong các chương tiếp theo. Sự kiên định của Lê An khi đối diện với Trần Hạo cho thấy cô sẽ không dễ dàng thay đổi quyết định, đẩy xung đột lên cao. Quyết tâm "tìm cách níu kéo" của Trần Hạo là dấu hiệu cho một loạt các sự kiện mà anh sẽ cố gắng can thiệp vào mối quan hệ của Lê An và Huy, phá vỡ cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra, dù cho lời nói "chậm một nhịp" của anh đã gây ra bao nhiêu đau khổ. Anh sẽ không chấp nhận buông tay, dù cho anh biết, đây có thể là một cuộc chiến không có hồi kết.

***

Nắng chiều đã ngả vàng nhạt, dịu dần trên những mái nhà rêu phong của thị trấn ven sông. Tiếng xe cộ thưa thớt lăn bánh trên đường nhựa, tiếng chuông chùa xa vọng lại từ ngôi chùa cổ trên đồi, mang theo một âm thanh trong trẻo mà u hoài. Gió xào xạc luồn qua những hàng cây xà cừ cổ thụ ven đường, lá khô rơi lả tả như những giọt nước mắt vô hình của thời gian. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm vẫn còn vương vấn, quyện với mùi nước sông phảng phất đưa lên từ bãi bồi, và mùi hoa dại mọc dại bên vệ đường. Bầu không khí yên bình, tĩnh lặng đến nao lòng, nhưng dưới góc nhìn của Trần Hạo, nó lại mang một vẻ u uất, nặng nề đến lạ. Anh vẫn đứng ẩn mình sau một gốc cây cổ thụ lớn đối diện Văn phòng UBND thị trấn, ánh mắt không rời khỏi cánh cửa ra vào, nơi anh đã chờ đợi từ sáng sớm. Nỗi đau từ lời từ chối của Lê An đêm qua vẫn còn nguyên vẹn, âm ỉ trong lồng ngực anh như một vết thương không lành. Nhưng giờ đây, nó bị thay thế bởi một sự thôi thúc dữ dội hơn, một khao khát muốn hiểu rõ về người đàn ông đã thay thế vị trí của anh trong trái tim cô.

Anh biết, anh đã chậm. Chậm đến mức không thể nào chậm hơn được nữa. Nhưng anh không chấp nhận. Trái tim anh, sau bao nhiêu năm ngủ vùi trong sự e dè và hèn nhát, giờ đây lại đập những nhịp đập cuồng loạn của một kẻ muốn giành giật, muốn níu kéo những thứ đã tuột khỏi tầm tay. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn đó giúp anh giữ được sự tỉnh táo, ngăn không cho những cảm xúc hỗn loạn nhấn chìm anh hoàn toàn. Đôi mắt anh, vẫn dõi theo cửa UBND, bỗng chốc mở to.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa Văn phòng UBND khẽ mở ra. Nguyễn Hoàng Huy bước ra trước, dáng người khỏe khoắn trong chiếc áo sơ mi xanh nhạt, trên môi nở một nụ cười nhẹ. Nụ cười ấy không phải là vẻ niềm nở xã giao, mà là một sự thoải mái, tự tại đến lạ. Vài giây sau, Lê An xuất hiện bên cạnh anh. Tim Trần Hạo như ngừng đập. Cô mặc một chiếc váy hoa nền nã, mái tóc dài buông xõa trên vai, làn da trắng hồng nổi bật dưới ánh nắng chiều tà. Nụ cười của cô rạng rỡ, khác hẳn vẻ bình thản, thậm chí có phần cam chịu khi đối diện với Trần Hạo đêm qua. Ánh mắt cô long lanh, mang theo một tia sáng mà Trần Hạo đã rất lâu rồi không còn thấy. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, là dành cho Nguyễn Hoàng Huy.

"Nụ cười đó... đã bao lâu rồi mình không thấy An cười như vậy vì mình?" Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh khẽ khàng đến mức chính anh cũng không nghe rõ. Anh cảm thấy một nhát dao vô hình cứa thẳng vào lồng ngực, nơi trái tim anh đang đập những nhịp đau đớn. Nụ cười ấy, sự rạng rỡ ấy, đã từng là của anh. Anh nhớ những buổi chiều tan học, An thường đợi anh trước cổng trường, nụ cười cô tươi như hoa nắng khi thấy anh bước ra. Anh nhớ những đêm hè hai đứa ngồi bên bờ sông cũ, cô kể anh nghe những câu chuyện vụn vặt, và anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, ngắm nhìn nụ cười ấy dưới ánh trăng. Nhưng anh đã để nó trôi tuột đi, để sự e dè, sự không dám bày tỏ của mình tạo nên một "khoảng cách vô hình", đẩy cô về phía một người đàn ông khác.

Trần Hạo siết chặt nắm tay hơn nữa, cố gắng giữ bình tĩnh khi chứng kiến Lê An và Nguyễn Hoàng Huy thân mật. Họ bước đi sóng bước, vai kề vai, không cần chạm vào nhau nhưng lại toát lên một sự gắn kết tự nhiên đến khó tin. Họ nói chuyện gì đó, Lê An ngẩng đầu nhìn Huy, ánh mắt vẫn lấp lánh nụ cười. Anh ta khẽ nghiêng đầu lắng nghe, rồi đưa tay lên xoa nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ dịu dàng, thân thuộc đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy tim mình bị bóp nghẹt. Cử chỉ đó, anh đã từng muốn làm, đã từng mơ ước được làm, nhưng chưa bao giờ dám. Anh luôn sợ hãi, luôn nghĩ rằng sẽ có một ngày, một ngày nào đó anh sẽ đủ tự tin, đủ thành công để nói ra tất cả. Nhưng cái "nếu như ngày đó" đã không bao giờ đến, và giờ đây, anh đang phải trả giá.

Anh không thể rời mắt khỏi họ. Mỗi bước chân của họ, mỗi cử chỉ nhỏ nhặt, đều như một sự xác nhận rõ ràng về mối quan hệ của họ, một lời khẳng định tàn nhẫn rằng anh đã thật sự mất cô. Cơn ghen tị cháy bỏng bắt đầu bùng lên trong lồng ngực Trần Hạo, thiêu đốt từng tế bào trong cơ thể anh. Nó không phải là cơn ghen tuông của một kẻ ích kỷ, mà là sự dằn vặt của một kẻ hối tiếc, một kẻ đã đánh mất thứ quý giá nhất trong cuộc đời mình chỉ vì sự hèn nhát. Anh cảm thấy một sự bức bối đến nghẹt thở. Anh muốn xông ra, muốn kéo Lê An lại, muốn hỏi cô tại sao, tại sao cô lại có thể cười rạng rỡ như thế bên một người đàn ông khác, trong khi anh đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng. Nhưng anh không thể. Anh biết, đó sẽ chỉ là sự ích kỷ, sự điên rồ của riêng anh.

Trần Hạo nhìn đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, kim giờ đã chỉ vào con số ba. Anh đã đứng đây hơn sáu tiếng đồng hồ, chỉ để theo dõi hai người họ. Anh cảm thấy kiệt sức, nhưng đồng thời lại có một nguồn năng lượng vô tận được bơm vào từ chính nỗi đau và sự ghen tị. Anh không thể buông xuôi. Anh sẽ không buông xuôi. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đã đi khuất vào con đường nhỏ dẫn đến khu trung tâm thị trấn, nơi có những quán cà phê và cửa hàng. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nuốt xuống vị đắng chát trong miệng. Anh sẽ đi theo họ. Anh cần phải biết mọi thứ. Anh cần phải tìm ra một lý do, một sơ hở, một tia hy vọng mong manh để có thể níu kéo cô trở lại. Ánh mắt anh vẫn đầy ám ảnh, nhưng giờ đây nó còn có thêm sự cố chấp đến đáng sợ.

***

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả thị trấn bằng một thứ ánh sáng ma mị, huyền ảo. Nắng chiều vàng vọt hắt qua kẽ lá của những hàng cây, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đường. Không khí dịu mát dần, mang theo hơi ẩm từ sông và mùi hoa lài thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ. Trần Hạo giữ một khoảng cách an toàn, theo chân Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đến một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Quán được trang trí đơn giản nhưng tinh tế, với những bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ và những chậu cây xanh mướt. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ hòa lẫn với tiếng máy xay cà phê rì rì, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách, và tiếng chim hót lảnh lót từ cây xanh bên ngoài. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, lãng mạn, đôi khi hơi trầm mặc.

Lê An và Nguyễn Hoàng Huy chọn một bàn gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vẫn còn rọi vào, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên gương mặt họ. Trần Hạo tìm một góc khuất, khuất sau một chậu cây lớn, chỉ đủ để quan sát h�� mà không bị phát hiện. Anh cảm thấy nhịp tim mình đập dồn dập, lồng ngực nóng ran như có một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, không sữa, vị đắng chát của nó như đang hòa vào vị đắng trong lòng anh.

Anh thấy Nguyễn Hoàng Huy dịu dàng kéo ghế cho Lê An, một cử chỉ lịch thiệp và tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy ghen tị đến phát điên. Anh ta gọi đồ uống cho cô mà không cần hỏi, như thể anh đã quá quen thuộc với sở thích của cô, biết rõ cô muốn gì mà không cần một lời nói.

"Em uống cà phê sữa như mọi khi, đúng không?" Nguyễn Hoàng Huy khẽ hỏi, giọng anh ta nhẹ nhàng, ấm áp, ánh mắt chứa đựng sự quan tâm chân thành.

Lê An mỉm cười, nụ cười đó vẫn rạng rỡ như ánh nắng chiều, nhưng giờ đây nó còn có thêm một sự bình yên, mãn nguyện mà Trần Hạo chưa từng thấy ở cô khi họ còn ở bên nhau. "Anh lúc nào cũng nhớ rõ," cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp, đôi mắt lấp lánh một niềm hạnh phúc giản dị.

Nghe những lời đó, Trần Hạo cảm thấy một nhát dao nữa cứa vào tim mình. Anh từng biết rõ sở thích của cô. Anh từng biết cô thích cà phê sữa, thích ngồi cạnh cửa sổ, thích nghe nhạc nhẹ nhàng. Anh nhớ mùi hương của cô, nhớ ánh mắt cô khi vui, nhớ cách cô cười rạng rỡ khi anh kể những câu chuyện hài hước. Anh đã từng có tất cả những điều đó. "Mình đã từng biết rõ sở thích của An... tại sao mình lại quên mất?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. Không phải anh quên, mà là anh đã không còn giữ lấy. Anh đã để những bận rộn của thành phố, những tham vọng cá nhân lấn át đi những điều nhỏ nhặt nhưng quan trọng nhất trong mối quan hệ của họ. Anh đã không dành thời gian, không đủ quan tâm, để rồi những ký ức ấy dần phai nhạt, nhường chỗ cho sự im lặng và "khoảng cách vô hình" mà anh tự tay tạo ra.

Họ trò chuyện, không quá ồn ào, chỉ là những câu chuyện nhỏ nhặt về công việc, về cuộc sống hàng ngày. Đôi lúc, Lê An mỉm cười, nụ cười như đóa hoa đang nở rộ trong ánh hoàng hôn. Đôi lúc, Nguyễn Hoàng Huy nắm nhẹ tay cô trên bàn, một cử chỉ thoáng qua nhưng lại chất chứa biết bao sự dịu dàng, trìu mến. Mỗi cử chỉ nhỏ đó đều như một nhát dao cứa vào tim Trần Hạo, thiêu đốt anh bằng cơn ghen tị tột độ. Anh cố gắng kìm nén cảm xúc, đưa tay lên xoa thái dương, cảm nhận cơn đau âm ỉ đang lan tỏa. Ly cà phê đen trước mặt anh đã cạn một nửa, vị đắng của nó càng làm tăng thêm sự cay đắng trong lòng.

Trần Hạo nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay của Lê An trong tưởng tượng. Chưa phải là chiếc nhẫn thật, nhưng nó đã hiện hữu trong tâm trí anh, như một lời nguyền, một dấu chấm hết cho tất cả hy vọng của anh. Anh nhìn Lê An, cô vẫn đang cười. Nụ cười ấy đã từng là của anh, đã từng được anh bảo vệ. Nhưng anh đã buông lỏng, đã để nó lạc mất trong dòng thời gian. Anh nhìn Nguyễn Hoàng Huy, anh ta không có vẻ gì là một kẻ độc ác, một kẻ toan tính. Anh ta chỉ là một người đàn ông bình thường, chân thành, yêu thương Lê An bằng những cử chỉ nhỏ nhặt, bằng sự quan tâm hàng ngày. Và chính điều đó lại càng khiến Trần Hạo đau đớn hơn. Anh ta không cần phải dùng thủ đoạn, không cần phải chiến đấu, anh ta chỉ cần hiện diện ở đó, đúng lúc, đúng thời điểm, và Lê An đã chọn anh ta.

"Nếu như ngày đó... nếu như ngày đó mình đủ dũng cảm để nói ra..." Những từ ngữ ấy cứ vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, như một lời nguyền rủa. Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh không thể chấp nhận. Anh không thể để cô thuộc về một người đàn ông khác. Anh đã sai một bước, đã lỡ cả một đời, nhưng anh sẽ không để nó xảy ra lần nữa. Anh sẽ chiến đấu. Bằng mọi giá. Ánh mắt anh, vốn đã ám ảnh, giờ đây càng thêm phần kiên định, pha lẫn một tia điên cuồng. Anh sẽ tìm ra cách, bất chấp tất cả.

***

Sau khi rời quán cà phê, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy không vội vàng về nhà. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, và thị trấn chìm dần vào vẻ tĩnh lặng quen thuộc, nhưng vẫn giữ được chút nhộn nhịp nhẹ nhàng của một khu trung tâm. Tiếng xe máy thưa thớt lướt qua, tiếng rao hàng vặt vãnh từ những gánh hàng rong còn sót lại, tiếng trò chuyện của người dân địa phương vọng lại từ những quán ăn ven đường. Mùi khói bụi nhẹ hòa quyện với mùi thức ăn đường phố thoang thoảng từ các hàng quán nhỏ, và mùi hoa sữa đặc trưng của mùa thu từ xa đưa tới, tạo nên một bầu không khí cổ kính, lãng mạn, mang đậm dấu ấn thời gian.

Trần Hạo giữ một khoảng cách an toàn, bóng anh đổ dài trên con đường quen thuộc mà anh đã từng đi qua biết bao lần cùng Lê An. Nhưng giờ đây, anh lại là kẻ đơn độc, lẳng lặng theo dõi bóng lưng cô. Anh nhìn thấy Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sóng bước bên nhau, nói cười nhẹ nhàng. Họ không ôm ấp, không nắm tay quá lâu, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt họ trao nhau đều toát lên một sự bình yên, một sự thuộc về mà Trần Hạo chưa bao giờ có được trọn vẹn. Lê An ngả đầu vào vai Huy khi họ đi qua một con hẻm tối, và Huy khẽ nghiêng người ôm nhẹ lấy cô. Đó là những cử chỉ vô cùng tự nhiên, không chút gượng ép, như thể họ đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi.

Trần Hạo cảm thấy tim mình bị thắt lại, đau đớn tột cùng. Anh cảm nhận được sự hạnh phúc giản dị mà Lê An đang có bên Nguyễn Hoàng Huy. Đó là điều mà anh đã từng có thể mang lại cho cô, nhưng đã đánh mất. Sự hối hận và ghen tị hòa quyện thành một nỗi đau xé lòng, đẩy Trần Hạo đến bờ vực của sự tuyệt vọng. Anh tự trách mình, tự nguyền rủa sự chậm trễ, sự hèn nhát của bản thân. "Khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa hai người họ giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với Lê An. Và Nguyễn Hoàng Huy chính là người đã lấp đầy khoảng trống sau bức tường đó.

"Mình không thể để mất em lần nữa. Tuyệt đối không thể!" Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh đầy dằn vặt, nhưng cũng chất chứa sự cố chấp đến điên cuồng. Anh không thể chấp nhận. Anh không tin rằng đây là kết thúc. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, ánh sáng phản chiếu từ mặt kính lấp lánh trong đêm tối. Nó nhắc nhở anh về những gì anh đã đạt được, về sự thành công mà anh đã đổi lấy bằng cách bỏ lại Lê An phía sau. Nhưng giờ đây, tất cả những thứ đó đều trở nên vô nghĩa.

Anh tiếp tục dõi theo họ cho đến khi họ rẽ vào con đường nhỏ dẫn về nhà Lê An. Ánh đèn vàng yếu ớt từ những ngôi nhà hắt ra, soi rõ bóng dáng hai người họ. Khi họ bước vào cổng, Lê An khẽ quay đầu lại, nhìn về phía con đường vắng vẻ. Ánh mắt cô thoáng nét buồn, một sự xa xăm khó hiểu, nhưng chỉ trong chốc lát, rồi cô lại mỉm cười với Nguyễn Hoàng Huy và bước vào trong. Trần Hạo đứng lặng lẽ nhìn vào nhà Lê An từ xa, bóng anh đổ dài trên con đường vắng. Lê An thoáng nét buồn trong ánh mắt khi quay lưng đi sau cuộc nói chuyện. Khoảnh khắc thoáng qua đó, liệu có phải là một dấu hiệu? Hay chỉ là sự ảo tưởng của một kẻ đang cố chấp níu kéo?

Anh đứng lại rất lâu trước cổng nhà Lê An, ánh mắt đầy sự bất lực và cố chấp. Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, nhưng Trần Hạo không cảm thấy gì ngoài sự nóng rực trong lồng ngực. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng và đau đớn. Anh biết, Lê An có vẻ đã bình yên và thoải mái bên Nguyễn Hoàng Huy, điều đó ngầm khẳng định cô đã thực sự bước tiếp, khiến cho nỗ lực của Trần Hạo càng thêm khó khăn và bi kịch. Nhưng anh sẽ không từ bỏ. Anh sẽ tìm hiểu sâu hơn về Nguyễn Hoàng Huy, tìm mọi cách để phá vỡ cái vỏ bọc hoàn hảo đó, dù điều đó có thể dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp hoặc gián tiếp giữa hai người đàn ông. Ánh mắt cố chấp và đầy quyết tâm của Trần Hạo ở cuối chương báo hiệu anh sẽ có những hành động quyết liệt và có thể là liều lĩnh hơn để níu kéo Lê An, bất chấp hậu quả, bất chấp cái "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm qua.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free