Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 654: Sự Quan Tâm Ấm Áp, Nỗi Đau Lạnh Giá
Gió đêm vẫn còn vương vấn trên từng tán cây, len lỏi qua ô cửa kính, mang theo hơi lạnh se sắt của cuối thu, nhưng Trần Hạo chẳng cảm thấy gì ngoài sự nóng rực đến bỏng rát trong lồng ngực. Đêm qua, anh đứng lặng lẽ dưới bóng cây cổ thụ trước cổng nhà Lê An, nhìn ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ khung cửa sổ, nghe tiếng cười nói vọng lại từ bên trong. Mỗi tiếng cười ấy, mỗi cử chỉ ân cần Nguyễn Hoàng Huy dành cho Lê An mà anh mường tượng ra, đều như một nhát dao cứa vào tim anh, không ngừng xoáy sâu vào vết thương đã rỉ máu suốt bao năm. Ánh mắt Lê An thoáng nét buồn khi quay lưng đi sau cuộc nói chuyện bên bờ sông, một khoảnh khắc tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây lại ám ảnh anh, trở thành một tia hy vọng mong manh, một lời ngụy biện yếu ớt cho sự cố chấp đang cuộn trào trong anh. Liệu có phải là một dấu hiệu, hay chỉ là sự ảo tưởng của một kẻ đang cố chấp níu kéo? Anh không biết, cũng không còn muốn phân biệt. Tất cả những gì anh biết là anh không thể để mất cô lần nữa. Cái ý nghĩ đó, vốn đã ám ảnh, giờ đây càng thêm phần kiên định, pha lẫn một tia điên cuồng. Anh sẽ tìm ra cách, bất chấp tất cả.
Sáng sớm hôm sau, khi màn sương mỏng còn giăng mắc trên những mái nhà cổ kính, và thị trấn ven sông vẫn chìm trong giấc ngủ yên bình, Trần Hạo đã thức giấc. Căn phòng khách sạn sang trọng mà anh thuê, thường ngày vẫn mang đến cảm giác thoải mái và riêng tư, giờ đây lại trở nên ngột ngạt và trống rỗng. Anh không hề chợp mắt được chút nào. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Lê An và Nguyễn Hoàng Huy sóng bước bên nhau, những nụ cười nhẹ nhàng, những cử chỉ ân cần, lại hiện về rõ mồn một, như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh nhìn vào gương, thấy một Trần Hạo với đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, và ánh nhìn đầy vẻ dằn vặt. Vẻ bình tĩnh, điềm đạm thường ngày đã tan biến, thay vào đó là sự bồn chồn, một nỗi lo âu vô hình đang gặm nhấm. Nhưng ẩn sâu trong đó, là một quyết tâm sắt đá, gần như cố chấp.
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Bầu trời trong xanh, nắng sớm nhẹ nhàng trải thảm vàng óng lên những con đường lát gạch cũ kỹ. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh tươi từ những khu vườn nhỏ len lỏi vào không khí, tiếng chim hót líu lo từ đâu đó vọng lại, cùng tiếng người đi bộ trò chuyện xa xa, tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Một vẻ đẹp thanh khiết, lãng mạn mà trước đây anh từng yêu tha thiết, từng muốn chia sẻ với Lê An. Nhưng giờ đây, cái vẻ yên bình ấy lại mang một nỗi u uẩn, nặng trĩu trong tâm trí anh. Nó như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thanh thản mà anh đã đánh mất, và Lê An đã tìm thấy bên một người khác.
"Phải rồi... mình phải hiểu anh ta là người thế nào. Lê An đã chọn anh ta, chắc chắn phải có lý do." Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng anh khàn đặc vì thiếu ngủ. Lý trí mách bảo anh rằng Lê An là một cô gái thông minh, cô sẽ không chọn bừa. Chắc chắn Nguyễn Hoàng Huy phải có điều gì đó đặc biệt, điều gì đó mà anh, Trần Hạo, đã thiếu. Anh cần phải tìm hiểu, cần phải nhìn thấy bằng chính mắt mình, để biết được đối thủ của anh là ai, và anh đã để tuột mất những gì. Anh không thể chấp nhận một cách dễ dàng như thế. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa hai người họ, cái "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, giờ đây không thể tiếp tục là rào cản.
Anh nhanh chóng thay quần áo, chọn một bộ đồ giản dị, màu tối, không quá nổi bật. Chiếc xe hơi hạng sang của anh, thứ biểu tượng cho sự thành đạt mà anh đã đổi lấy bằng cả tuổi thanh xuân và mối tình đầu, được khởi động nhẹ nhàng. Anh không vội vàng, không muốn gây sự chú ý. Anh lái xe chậm rãi, lướt qua những con phố quen thuộc, nơi mỗi góc cua, mỗi hàng cây đều gợi nhắc về những kỷ niệm cũ với Lê An. Ánh mắt anh quét khắp mọi ngóc ngách, cố gắng hòa vào dòng người buổi sớm, tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc, tìm kiếm Nguyễn Hoàng Huy. Anh không biết mình sẽ làm gì khi tìm thấy đối phương, nhưng anh biết mình không thể ngồi yên. Nỗi dằn vặt và hối hận vì sự "chậm một nhịp" đã ăn sâu vào xương tủy, thôi thúc anh phải hành động, dù có phải đối mặt với sự thật nghiệt ngã nhất.
***
Mặt trời đã lên cao, rải nắng vàng óng lên khu Chợ Dân Sinh, biến không khí vốn đã oi ả của buổi sáng trở nên nóng bức hơn. Trần Hạo đậu xe ở một góc khuất, khuất sau một gốc cây bàng cổ thụ, từ đó anh có thể bao quát toàn bộ lối vào khu chợ mà không bị ai chú ý. Tiếng rao hàng ồn ã, tiếng trả giá của người mua kẻ bán, tiếng dao thớt lách cách từ các quầy thịt, tiếng trò chuyện rôm rả xen lẫn tiếng xe cộ lướt qua, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng của một khu chợ buổi sáng. Mùi thực phẩm tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nhẹ, mùi đất ẩm bốc lên từ những sạp rau củ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng, khó quên.
Trần Hạo ngồi im lặng trong xe, ánh mắt kiên nhẫn quét qua từng gương mặt, từng bóng dáng. Anh đã chờ đợi gần một tiếng đồng hồ. Cơn nóng bức bắt đầu khiến trán anh lấm tấm mồ hôi, nhưng anh không hề xao nhãng. Cho đến khi, một bóng hình quen thuộc xuất hiện ở đầu lối vào chợ. Lê An. Cô mặc một chiếc áo sơ mi voan màu xanh nhạt, quần jean đơn giản, mái tóc buông xõa ngang vai, trông thật dịu dàng và thanh thoát giữa dòng người ồn ào. Và bên cạnh cô, là Nguyễn Hoàng Huy.
Họ đi sóng bước bên nhau, một cách tự nhiên đến lạ. Huy cao hơn An một cái đầu, tay anh xách một chiếc túi vải lớn, có vẻ đã đựng đầy đồ. Anh nghiêng đầu lắng nghe Lê An nói gì đó, rồi bật cười nhẹ, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng như vô nghĩa, lại như một nhát dao cứa thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy đưa tay khẽ vuốt lọn tóc mai của Lê An khi một cơn gió nhẹ lướt qua, rồi anh ghé sát tai cô nói điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích, má ửng hồng.
"Em cứ chọn đi, anh xách cho. Hôm qua mẹ bảo em thích món cá diêu hồng, mình mua về nấu nhé?" Nguyễn Hoàng Huy nói, giọng anh trầm ấm, dịu dàng, đủ để Trần Hạo có thể nghe thấy qua lớp kính xe đã hạ hờ. Anh đặt chiếc túi xuống đất, rồi vòng tay ra phía sau lưng Lê An, nhẹ nhàng đẩy cô về phía sạp cá tươi. "Để anh chọn cho em con nào tươi nhất."
Lê An khẽ cười, nụ cười bình thản, mãn nguyện. "Anh lúc nào cũng nhớ mấy chuyện vặt vãnh này. Thật ra, em ăn gì cũng được mà." Cô nói, nhưng ánh mắt cô vẫn không giấu được sự ấm áp khi nhìn Nguyễn Hoàng Huy.
Trần Hạo siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. Anh cảm thấy một cơn ghen tị cháy bỏng, một nỗi hối hận tột cùng dâng trào trong lồng ngực. Anh nhớ lại những ngày xưa, khi anh và Lê An cùng đi chợ. Anh luôn đi sau cô một bước, lặng lẽ quan sát cô lựa chọn từng mớ rau, từng con cá. Anh chưa bao giờ chủ động hỏi cô thích ăn gì, chưa bao giờ ân cần xách đồ cho cô, hay đơn giản chỉ là vuốt nhẹ lọn tóc vương trên mặt cô giữa chốn đông người. Anh luôn e dè, luôn sợ hãi, luôn giữ một "khoảng cách vô hình" giữa họ, để rồi "lời nói không thành" đã trở thành lời nguyền rủa cho cuộc đời anh.
Nguyễn Hoàng Huy thì khác. Anh ta không hề ngần ngại bộc lộ sự quan tâm của mình, không hề che giấu tình cảm. Anh ta thoải mái thể hiện sự chu đáo, tự nhiên đến mức khiến Trần Hạo cảm thấy mình thật nhỏ bé và hèn nhát. Anh ta là hiện thân của tất cả những gì Trần Hạo đã không làm được, tất cả những gì anh đã chần chừ, để rồi đánh mất. Nỗi đau ấy còn dữ dội hơn cả khi anh nghe tin Lê An sắp kết hôn. Bởi vì, chứng kiến tận mắt những cử chỉ yêu thương, ân cần đó, Trần Hạo mới nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ một điều quá đỗi quý giá, một hạnh phúc giản dị mà anh đã có thể nắm giữ, nếu như ngày đó, anh chỉ cần dũng cảm hơn một chút, ít "chậm một nhịp" hơn một chút.
Anh nhìn thấy Huy cúi xuống buộc lại dây giày cho Lê An khi cô vô tình làm tuột. Anh thấy Huy kiên nhẫn đứng đợi Lê An lựa chọn từng quả cà chua, rồi cẩn thận cho vào túi, như thể đó là công việc quan trọng nhất trên đời. Anh nghe tiếng Huy trêu chọc Lê An về việc cô đã "lớn ngần này rồi mà vẫn vụng về", nhưng ánh mắt anh ta lại đầy cưng chiều. Mỗi một chi tiết nhỏ nhặt ấy, đều khiến Trần Hạo cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Nắng gắt chiếu qua kính xe, nhưng anh chỉ cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể anh đang đứng giữa một vùng băng giá, trong khi Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đang đắm chìm trong ánh mặt trời ấm áp của tình yêu.
***
Sau khi rời chợ, Lê An và Nguyễn Hoàng Huy không về nhà ngay mà ghé vào một quán bún riêu cua ven đường. Quán nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm, nhưng tấp nập khách ra vào. Không gian đơn giản với những bộ bàn ghế nhựa thấp, bếp nấu đặt ngay phía trước, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi bún riêu cua đặc trưng, mùi hành phi thơm lừng, và cả chút mắm tôm nồng nàn. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng chan nước dùng xì xèo, tiếng xe cộ từ con hẻm vọng vào, tạo nên một bức tranh sống động của đời thường. Trần Hạo đậu xe ở một góc khuất gần đó, chọn một quán nước mía đối diện để ngồi, cố gắng giữ vẻ bình thản nhất có thể. Anh gọi một ly nước mía, nhưng chẳng buồn uống, chỉ đưa mắt dõi theo từng cử động của họ.
Anh thấy Nguyễn Hoàng Huy kéo ghế cho Lê An, một cử chỉ tự nhiên như thể đó là điều anh ta vẫn làm hàng ngày. Anh ta gọi món cho cả hai mà không cần hỏi, như thể đã quá quen thuộc với khẩu vị của cô. Rồi, khi bát bún nóng hổi được mang ra, Huy không quên đẩy về phía Lê An, ân cần dặn dò: "Ăn nóng cho ngon, em. Anh biết em thích bún riêu chỗ này mà." Giọng anh ta vẫn trầm ấm, pha chút vui vẻ.
Lê An khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng và mãn nguyện. Cô không nói nhiều, chỉ gật đầu, rồi nhẹ nhàng gắp rau sống cho vào bát. "Anh cũng nên ăn đi, anh chạy việc cả sáng rồi." Cô nhắc nhở anh ta, ánh mắt cô tràn đầy sự quan tâm chân thành. Đó là một sự quan tâm không cần phô trương, không cần những lời lẽ hoa mỹ, mà là sự thấu hiểu, sự sẻ chia đến từ hai trái tim đã hòa hợp.
Trần Hạo nhìn họ, trái tim anh lại quặn thắt. Anh nuốt nghẹn một thìa bún nguội ngắt mà anh đã gọi để che mắt mọi người, vị mặn đắng hơn cả mắm tôm, hòa lẫn với một thứ vị chát nghẹn trong cổ họng. Anh nhớ lại những lần Lê An cũng từng ngồi đối diện anh, nhưng anh chưa bao giờ có thể tạo ra được bầu không khí thoải mái, tự nhiên đến vậy. Anh luôn giữ một vẻ ngoài lạnh lùng, trầm tư, nghĩ rằng đó là cách để bảo vệ cô, nhưng thật ra, đó chỉ là sự hèn nhát, sự thiếu dũng cảm trong việc bộc lộ cảm xúc của chính mình. Cái "khoảng cách vô hình" ấy đã ăn sâu vào mọi khía cạnh trong mối quan hệ của họ, cho đến khi nó trở thành một bức tường không thể nào phá bỏ.
Anh thấy Huy dùng khăn giấy lau nhẹ giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Lê An, rồi cô không hề ngần ngại kể cho anh ta nghe những chuyện vặt vãnh ở cơ quan, về những đồng nghiệp, về những dự định nhỏ nhoi. Cô cười nói tự nhiên, không một chút gượng gạo, không một chút phòng bị. Sự bình yên và hạnh phúc giản dị toát ra từ họ, một sự gắn kết mà Trần Hạo chưa bao giờ có được trọn vẹn. Anh nhận ra rằng, điều Lê An cần không phải là những lời yêu thương hoa mỹ, không phải là sự thành đạt rực rỡ, mà là sự quan tâm chu đáo từng ly từng tí, là một bờ vai vững chắc để tựa vào, là một người đàn ông có thể thoải mái chia sẻ mọi điều trong cuộc sống. Và Nguyễn Hoàng Huy, đã làm được điều đó một cách hoàn hảo.
Cơn ghen tị cháy bỏng trong lòng Trần Hạo càng lúc càng dữ dội. Nó không chỉ là ghen tị với Nguyễn Hoàng Huy, mà còn là ghen tị với chính bản thân mình của "nếu như ngày đó". Nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút. Nếu như ngày đó, anh không để tình yêu của mình "chậm một nhịp". Nếu như ngày đó, anh không sợ hãi mà thốt ra "lời nói không thành". Anh đã có thể là người kéo ghế cho cô, là người gọi món cho cô, là người lau mồ hôi cho cô. Anh đã có thể là người được nhìn thấy nụ cười bình thản, hạnh phúc ấy. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là "nếu như", là một nỗi tiếc nuối vô hạn đang gặm nhấm tâm hồn anh. Sự đau đớn đó, sự dằn vặt đó, khiến anh cảm thấy như mình đang chết đi từng chút một, trong khi cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, và Lê An thì đã tìm thấy bến đỗ an yên của riêng mình.
***
Rời quán bún riêu, Trần Hạo không còn tâm trí để tiếp tục theo dõi họ nữa. Anh lái xe một cách vô định, cho đến khi vô thức tìm đến bờ sông, nơi tình yêu của anh và Lê An từng chớm nở, nơi những kỷ niệm tuổi thơ đẹp đẽ nhất của họ đã được dệt nên. Chiều tà đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên mặt sông lặng lẽ trôi. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu, làm lay động những tán cây ven bờ, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió rít qua tai, mùi nước sông và phù sa quen thuộc, tất cả đều trở nên u uẩn, nặng nĩu trong tâm hồn anh.
Anh ngồi xuống bậc đá cũ, nơi anh và Lê An từng ngồi hàng giờ, trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn dòng sông chảy. Giờ đây, chỉ còn một mình anh, cô độc giữa không gian mênh mông, thoáng đãng. Hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy ân cần bên Lê An, những cử chỉ nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa của anh ta, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Trần Hạo, như một đoạn phim quay chậm đầy ám ảnh. Mỗi cử chỉ ấy, mỗi ánh mắt họ trao nhau, đều là một bằng chứng không thể chối cãi cho sự "đủ" mà Lê An đã không tìm thấy ở anh. Anh đã quá bận rộn với những hoài bão nơi thành thị, quá đắm chìm trong việc xây dựng sự nghiệp, để rồi quên mất rằng, điều quan trọng nhất, là trái tim cô gái nhỏ bé đang chờ đợi anh ở thị trấn ven sông này.
Nỗi hối hận vì sự chậm trễ, sự rụt rè của mình bùng lên dữ dội, thiêu đốt anh từ bên trong. Anh tự trách mình đã quá hèn nhát, quá ích kỷ khi không dám bày tỏ tình cảm, không dám nắm giữ hạnh phúc. Anh đã để thời gian trôi đi vô ích, để rồi giờ đây phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: Lê An đã thuộc về người khác. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh tạo ra, cái "lời nói không thành" mà anh chôn giấu, đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh với cô mãi mãi. Không phải tình yêu của anh không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đã đến "chậm một nhịp", chậm hơn quá nhiều so với những gì Lê An cần.
Anh cúi đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm đang mơn man trên da thịt. Nhưng cái lạnh bên ngoài không thể nào so sánh được với sự trống rỗng, cái giá buốt đang lan tỏa trong lồng ngực anh. Anh đã mất cô. Mất cô thật rồi.
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí Trần Hạo. Không thể. Anh không thể chấp nhận. Anh không thể để cuộc đời mình cứ thế trôi qua trong sự tiếc nuối và dằn vặt như thế này. Có thể đây sẽ là một quyết định sai lầm, một hành động điên rồ, nhưng anh không thể không làm. Anh phải tìm ra lý do, phải hiểu rõ mọi chuyện. Anh phải nói chuyện với Nguyễn Hoàng Huy. Phải đối diện với anh ta, để hiểu tại sao anh ta lại có thể làm được điều mà anh đã không làm được. Phải hiểu, Lê An đã thực sự tìm thấy gì ở anh ta.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự kiên định đến cố chấp. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những ánh đèn đầu tiên của thị trấn bắt đầu le lói, như những đốm lửa nhỏ nhoi trong bóng tối. Anh đứng dậy, nắm chặt bàn tay, cảm nhận từng thớ thịt căng cứng dưới lớp da. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù kết quả có đau đớn đến đâu, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ không để "lời nói không thành" ám ảnh mình một lần nữa.
Anh lấy chiếc điện thoại cao cấp từ túi quần ra, màn hình sáng lên trong bóng tối. Ngón tay anh lướt trên danh bạ, tìm kiếm một cái tên. Anh sẽ tìm cách tiếp cận Nguyễn Hoàng Huy, tìm hiểu sâu hơn về anh ta, dù điều đó có thể dẫn đến một cuộc đối đầu trực tiếp hoặc gián tiếp giữa hai người đàn ông. Ánh mắt kiên định của Trần Hạo, cùng với hành động tìm kiếm số liên lạc, báo hiệu anh sẽ có một cuộc đối mặt đầy căng thẳng, một cuộc chiến giành giật không chỉ tình yêu, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn của chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.