Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 655: Đại Dương Im Lặng
Trần Hạo nằm thao thức trên chiếc giường quen thuộc của căn nhà cũ, từng nếp chăn nhàu nát như chính tâm trạng anh. Đêm đã trôi qua trong vô vọng, với hàng ngàn suy nghĩ vẩn vơ, miên man không điểm dừng. Mỗi tiếng gió rít qua khe cửa, mỗi âm thanh xào xạc của lá cây ngoài vườn đều như tiếng gọi thầm thì của quá khứ, nhắc nhở anh về những gì đã mất, về những “nếu như” không bao giờ thành hiện thực. Ánh nắng ban mai hiếm hoi của một ngày cuối thu, trong veo và dịu dàng, len lỏi qua khung cửa sổ, vẽ lên bức tường vôi cũ những vệt sáng vàng nhạt. Nó không đủ sức để xua tan đi sự nặng trĩu, lạnh lẽo đang bao trùm lấy lồng ngực anh, nơi trái tim vẫn còn đập những nhịp đập đau đáu của nỗi hối tiếc.
Anh uể oải ngồi dậy, tấm lưng dựa vào thành giường gỗ đã sờn cũ. Căn phòng im ắng đến lạ, chỉ có tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng xe máy thưa thớt từ con đường xa xa vọng lại, những âm thanh vốn quen thuộc nay lại trở nên xa lạ, cô độc trong tâm hồn anh. Trần Hạo vươn tay, lấy chiếc điện thoại 'cục gạch' cũ kỹ từ đầu giường. Chiếc điện thoại mà anh đã cất giữ bao năm, như một kỷ vật của những ngày tháng vô tư bên Lê An, những ngày mà tình yêu còn là một hạt mầm bé nhỏ chưa kịp nảy nở thành lời. Ngón tay anh run run lướt trên bàn phím vật lý, cảm nhận từng nút bấm đã mòn vẹt theo thời gian. Anh mở mục tin nhắn, nhìn chằm chằm vào khoảng trắng trống rỗng, cố gắng tìm những lời lẽ có thể lay động cô, có thể chạm đến trái tim cô sau bao năm xa cách.
Anh viết rồi xóa, rồi lại viết. Mỗi từ ngữ dường như đều trở nên vô nghĩa, yếu ớt trước bức tường thời gian và những quyết định đã rồi. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích về những áp lực, những tham vọng nơi thành thị đã khiến anh lơ là, muốn bày tỏ nỗi đau đớn khi nhận ra mình đã “chậm một nhịp”. Nhưng tất cả những lời ấy đều mắc kẹt lại nơi cổ họng, hóa thành những dòng tin nhắn cụt ngủn, mang theo nỗi tuyệt vọng và hy vọng mong manh.
Tin nhắn đầu tiên được gửi đi, đơn giản và dè dặt: *“An, em vẫn ổn chứ? Anh muốn nói chuyện với em một chút.”*
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Anh chờ đợi một chấm xanh, một dấu hiệu nhỏ nhất của sự phản hồi, một dòng chữ ‘Đã xem’ hay một biểu tượng cảm xúc. Nhưng không có gì cả. Màn hình vẫn tối om, im lìm như mặt hồ không gợn sóng. Nỗi lo lắng bắt đầu gặm nhấm. Anh hít một hơi thật sâu, lại soạn tin nhắn thứ hai, lần này mang theo một chút khẩn cầu, một chút tuyệt vọng: *“Anh biết em đang bận, nhưng xin em, hãy cho anh một cơ hội để giải thích.”*
Vẫn là sự im lặng. Sự im lặng đến đáng sợ, như một lời từ chối không cần phải thốt ra. Trần Hạo cảm thấy tim mình thắt lại. Liệu cô có đọc không? Liệu cô có hiểu lòng anh không? Hay cô đã hoàn toàn đóng cánh cửa đó lại rồi? Mùi đất ẩm và cỏ dại từ khu vườn bên ngoài theo gió luồn vào phòng, trộn lẫn với mùi gỗ cũ kỹ của căn nhà, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoài niệm và mất mát. Anh cảm thấy như mình đang lạc lối trong mê cung của chính những ký ức, nơi mỗi ngóc ngách đều chất chứa hình bóng Lê An, nhưng giờ đây, những hình bóng ấy lại trở nên xa vời, mờ ảo như sương khói.
Không thể chấp nhận sự im lặng đó, Trần Hạo lại gửi đi tin nhắn thứ ba, lần này không còn là lời cầu xin mà là một sự khẳng định yếu ớt, một sự bám víu vào sợi dây hy vọng cuối cùng: *“Anh biết mình đã sai. Anh chỉ muốn em biết điều đó.”*
Anh không mong đợi cô sẽ tha thứ ngay lập tức, cũng không mong cô sẽ quay trở lại. Anh chỉ khao khát một lời hồi đáp, một dấu hiệu cho thấy cô vẫn còn quan tâm, vẫn còn nhớ đến anh, dù là sự giận dữ hay trách móc. Nhưng tất cả những gì anh nhận được vẫn chỉ là khoảng không vô tận. Màn hình điện thoại vẫn sáng lên một cách vô hồn, phản chiếu khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm của anh. Nắng ban mai tiếp tục đổ tràn, nhưng không thể sưởi ấm được trái tim đang dần hóa đá của Trần Hạo. Anh gục đầu xuống gối, cảm nhận sự lạnh lẽo của chiếc điện thoại trong tay. Anh đã cố gắng, đã vùng vẫy trong cơn tuyệt vọng. Nhưng đại dương im lặng mà Lê An tạo ra đã nhấn chìm tất cả. Anh biết, cô đã bước ra khỏi quá khứ của họ, còn anh, vẫn mãi mắc kẹt lại đó, "bên bờ sông cũ" của những kỷ niệm.
***
Trong căn nhà nhỏ của mình, Lê An đang giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị cho bữa trưa. Mùi cá kho riềng thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, trộn lẫn với mùi mắm tôm và rau sống tươi rói, những mùi hương quen thuộc đã nuôi dưỡng cô lớn khôn. Nắng ấm trưa nay không gay gắt như những ngày hè, mà dịu dàng, len lỏi qua ô cửa sổ, vẽ lên nền nhà những vệt sáng lấp lánh. Mẹ cô, bà Sáu, đang loay hoay với nồi cơm điện, thỉnh thoảng lại nhắc nhở cô vài câu chuyện vặt vãnh về hàng xóm. Cuộc sống của Lê An vẫn trôi đi một cách bình dị, êm đềm, đúng như những gì cô đã lựa chọn.
Chiếc điện thoại 'cục gạch' cũ kỹ đặt trên bậu cửa sổ, cạnh lọ hoa đồng tiền đang nở rộ, rung lên liên tục. Lê An liếc nhìn màn hình. Tên "Trần Hạo" hiện lên, cùng với ba tin nhắn liên tiếp. Gương mặt cô thoáng nét phức tạp, một chút mệt mỏi chợt lướt qua đôi mắt nâu trầm, nhưng rất nhanh sau đó, nó trở lại vẻ bình thản thường thấy. Cô đặt miếng vải lau bàn xuống, chậm rãi cầm điện thoại lên.
Những dòng tin nhắn của Trần Hạo, với những lời lẽ chất chứa cảm xúc, những lời cầu xin và giải thích muộn màng, như những mũi kim châm nhẹ vào quá khứ. *“An, em vẫn ổn chứ? Anh muốn nói chuyện với em một chút.”*, *“Anh biết em đang bận, nhưng xin em, hãy cho anh một cơ hội để giải thích.”*, *“Anh biết mình đã sai. Anh chỉ muốn em biết điều đó.”* Cô đọc lướt qua, không dừng lại ở bất kỳ từ nào quá lâu. Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra khỏi môi cô.
"Chuyện gì vậy con?", bà Sáu hỏi, nhìn sang.
Lê An khẽ lắc đầu, "Dạ không có gì đâu mẹ. Chắc số lạ gọi nhầm." Cô không muốn mẹ phải lo lắng, cũng không muốn những xáo trộn từ quá khứ làm ảnh hưởng đến sự bình yên hiện tại của gia đình.
Cô suy nghĩ một chút, rồi ngón tay gõ nhanh vài chữ. Cô đã đi quá xa để quay lại rồi, Trần Hạo. Cô đã mất quá nhiều thời gian để chờ đợi, để rồi nhận ra rằng "thích thì không đủ". Giờ đây, cô có một cuộc sống mới, một bến đỗ an yên, một người đàn ông biết quan tâm và trân trọng cô. Cô không thể để những cảm xúc cũ, những nỗi day dứt đã ngủ yên bấy lâu trỗi dậy và phá vỡ tất cả.
Tin nhắn được gửi đi, ngắn gọn và lạnh nhạt, như một bức tường vô hình cô dựng lên để bảo vệ mình: *“Em bận rồi. Có gì nói sau.”*
Sau đó, không đợi thêm bất kỳ phản hồi nào, Lê An úp chiếc điện thoại xuống, đặt nó trở lại bậu cửa sổ. Tiếng rung của nó vẫn tiếp tục vang lên vài lần nữa, nhưng cô không hề liếc nhìn. Cô quay trở lại với công việc dọn dẹp, tiếng lạch cạch của bát đũa, tiếng nước chảy từ vòi, tiếng mẹ cô lầm bầm. Mọi thứ trở lại nhịp điệu quen thuộc, xua đi những xao động không đáng có. Trong tâm trí cô, Trần Hạo giờ đây chỉ là một cái tên từ quá khứ, một kỷ niệm đẹp nhưng đã phủ bụi thời gian. Cô biết, anh ấy đang làm gì vậy? Sao cứ mãi không hiểu? Cô đã nói rõ mọi chuyện rồi. Cô đã phải lòng một người khác, người biết nắm giữ, biết trân trọng những điều nhỏ nhặt mà cô cần. Dù trong sâu thẳm, vẫn còn một chút buồn bã, một chút tiếc nuối cho những gì đã từng, nhưng Lê An kiên định với lựa chọn của mình. Cô sẽ không để “khoảng cách vô hình” ấy lại xuất hiện thêm một lần nào nữa.
***
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời và mặt sông lặng lẽ trôi. Trần Hạo ngồi trong quán cà phê thị trấn, nơi anh và Lê An từng có nhiều kỷ niệm êm đềm của tuổi học trò. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, những giai điệu buồn bã như cố tình khoét sâu thêm vào nỗi trống rỗng trong lòng anh. Anh ngồi một mình ở góc quán, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay, một biểu tượng của sự thành công nơi thành thị, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, dõi theo từng đợt sóng lăn tăn trên mặt sông.
Chiếc điện thoại trong tay anh vẫn im lìm. Ba tin nhắn đã gửi đi từ sáng, và chỉ nhận lại một câu trả lời cụt ngủn, lạnh nhạt từ Lê An: *“Em bận rồi. Có gì nói sau.”* Sau đó là sự im lặng tuyệt đối, không một tin nhắn nào khác, không một cuộc gọi nhỡ nào. Cô đã thực sự cắt đứt mọi liên lạc, đóng sập cánh cửa với anh.
Nỗi tuyệt vọng dâng lên, nhấn chìm anh trong một cơn thủy triều của sự hối hận. Anh đã mất cô. Mất cô thật rồi. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cà phê rang xay thoang thoảng và mùi đất ẩm từ bờ sông theo gió luồn vào quán. Nó gợi cho anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng ngồi ở đây, trò chuyện vu vơ, ngắm nhìn hoàng hôn buông. Những ký ức đẹp đẽ ấy giờ đây chỉ còn là lưỡi dao bén nhọn cứa vào trái tim anh.
Anh quyết định thử thêm một lần cuối, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút hy vọng cuối cùng. Anh bấm số của Lê An. Điện thoại đổ chuông, từng tiếng reo vang lên như tiếng chuông nguyện hồn cho mối tình của họ. Anh nín thở chờ đợi. Và rồi, Lê An bắt máy.
Giọng cô vang lên, bình thản nhưng lạnh lùng, dứt khoát, như một nhát dao cắt đứt mọi dây tơ vương: "Alo?"
Trần Hạo cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng sự tuyệt vọng đã khiến nó trở nên khàn đặc: "An, xin em, hãy nghe anh nói một lần thôi. Anh muốn... anh muốn nói với em rằng anh..."
"Em đã nói rồi, Hạo," Lê An ngắt lời anh, giọng cô không một chút dao động, "Thích thì không đủ. Em đang bận. Đừng làm phiền em nữa."
Và rồi, một tiếng "tút" dài lạnh lẽo vang lên. Cô đã cúp máy.
"Không đủ... cô ấy nói không đủ..." Trần Hạo lẩm bẩm, như thể không tin vào tai mình. Tim anh vỡ vụn, không phải theo nghĩa ẩn dụ, mà là một cảm giác đau nhói, rạn nứt thực sự trong lồng ngực. Cái cụm từ "thích thì không đủ" vang vọng trong đầu anh, là lời phán xét cuối cùng cho những năm tháng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để "lời nói không thành" ám ảnh mình. Nỗi đau này, nó còn khủng khiếp hơn cả sự dằn vặt của những ngày qua. Đây là sự chấp nhận thực tại, một thực tại phũ phàng và nghiệt ngã. Anh đã mất cô vĩnh viễn.
Anh gục đầu xuống bàn, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt bàn gỗ. Mọi nỗ lực đã chấm dứt. Mọi hy vọng đã tan biến. Lê An đã thực sự bước đi, và cô ấy không muốn anh đuổi theo nữa.
Nhưng rồi, từ trong sâu thẳm của nỗi tuyệt vọng, một tia lửa lạnh lẽo bùng lên trong mắt Trần Hạo. Ánh mắt anh không còn sự đau khổ tột cùng, mà thay vào đó là một sự kiên định đến cố chấp, một quyết tâm sắt đá. Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra bờ sông, nơi hoàng hôn đang dần chìm vào màn đêm đen kịt. Những ánh đèn đầu tiên của thị trấn bắt đầu le lói, như những đốm lửa nhỏ nhoi, yếu ớt.
Anh sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không phải tình yêu của anh không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đã đến "chậm một nhịp", chậm hơn quá nhiều so với những gì Lê An cần. Nhưng anh không thể chấp nhận sự chậm trễ đó đã định đoạt số phận anh. Lê An đã kiên định với lựa chọn của cô, vậy thì anh cũng sẽ kiên định với lựa chọn của mình: không bao giờ từ bỏ.
Anh sẽ không còn cố gắng liên lạc với Lê An nữa. Anh hiểu rằng cô đã dựng lên một "khoảng cách vô hình" không thể xuyên thủng. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ buông xuôi. Ánh mắt kiên định, lạnh lùng của Trần Hạo dưới ánh đèn đêm báo hiệu anh sẽ không từ bỏ dễ dàng, mà sẽ chuyển hướng sang một chiến lược khác, có thể liều lĩnh hơn. Anh sẽ tìm hiểu về Nguyễn Hoàng Huy. Anh sẽ đối mặt với người đàn ông đã "đủ" với Lê An, người đã làm được điều mà anh đã không thể. Màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và Trần Hạo đứng dậy, bóng anh đổ dài trên nền quán cà phê. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.