Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 656: Bóng Tối Đằng Sau Ánh Sáng

Tiếng “tút” dài lạnh lẽo trong điện thoại còn vang vọng trong tai Trần Hạo, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên lạc cuối cùng giữa anh và Lê An. Cô đã cúp máy. Không một lời giải thích, không một chút do dự. Chỉ là một nhát cắt dứt khoát, tàn nhẫn đến mức khiến trái tim anh đau nhói, rạn nứt như thể bị ghì chặt bởi một bàn tay vô hình. Anh gục đầu xuống bàn cà phê, cảm nhận sự lạnh lẽo của mặt gỗ cũ kỹ thấm qua lớp áo sơ mi mỏng. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng và mùi đất ẩm từ bờ sông ven quán giờ đây không còn là hương vị của hoài niệm mà là mùi của sự mất mát, của một cuộc tình đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.

“Thích thì không đủ…” Lời nói của Lê An cứ xoáy vào tâm trí anh như một mũi khoan vô hình, từng câu, từng chữ đều mang theo sức nặng của sự thật phũ phàng. Nó là lời phán xét cuối cùng cho những năm tháng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để “lời nói không thành” ám ảnh mình. Anh đã nghĩ mình có thể sửa chữa, có thể quay ngược thời gian, nhưng giờ đây, anh nhận ra “khoảng cách vô hình” giữa hai người đã trở nên quá lớn, quá kiên cố, không thể nào vượt qua được nữa. Nỗi đau này, nó còn khủng khiếp hơn cả sự dằn vặt của những ngày qua. Đây là sự chấp nhận thực tại, một thực tại nghiệt ngã, nơi Lê An đã thực sự buông bỏ anh, bước đi trên con đường riêng mà không hề ngoảnh lại.

Nhưng rồi, từ trong sâu thẳm của nỗi tuyệt vọng, một tia lửa lạnh lẽo bùng lên trong đôi mắt Trần Hạo. Nó không phải là ngọn lửa của hy vọng mong manh, mà là một đốm sáng của sự kiên định đến cố chấp, một quyết tâm sắt đá. Anh ngẩng đầu lên, nhìn ra bờ sông, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn. Những ánh đèn đường bắt đầu le lói, phản chiếu xuống mặt sông gợn sóng, tạo thành những vệt sáng lung linh nhưng xa vời vợi.

Anh sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không phải tình yêu của anh không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đã đến “chậm một nhịp”, chậm hơn quá nhiều so với những gì Lê An cần. Nhưng anh không thể chấp nhận rằng sự chậm trễ đó đã định đoạt số phận anh, đã cướp đi cô gái mà anh yêu hơn cả sinh mạng mình. Lê An đã kiên định với lựa chọn của cô, vậy thì anh cũng sẽ kiên định với lựa chọn của mình: không bao giờ từ bỏ.

Trần Hạo đứng dậy, bóng anh đổ dài trên nền quán cà phê. Anh trả tiền, bước ra khỏi quán, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của thị trấn. Gió đêm mơn man trên da thịt anh, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và mùi ẩm của đất, của cây cỏ. Anh sải bước trên con đường quen thuộc dẫn về căn nhà cũ, nơi anh đã trải qua những năm tháng tuổi thơ êm đềm cùng Lê An. Từng bước chân anh dứt khoát, kiên định, như thể đang bước trên một con đường đã được định sẵn, dù biết rằng nó có thể đầy chông gai và hiểm nguy. Anh sẽ không còn cố gắng liên lạc với Lê An nữa. Anh hiểu rằng cô đã dựng lên một “khoảng cách vô hình” không thể xuyên thủng. Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ buông xuôi. Ánh mắt kiên định, lạnh lùng của Trần Hạo dưới ánh đèn đêm báo hiệu anh sẽ không từ bỏ dễ dàng, mà sẽ chuyển hướng sang một chiến lược khác, liều lĩnh hơn.

Về đến căn nhà cũ kỹ của mình, Trần Hạo đóng sầm cửa, tiếng va đập vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời khẳng định cho sự thay đổi trong tâm hồn anh. Căn phòng ngủ quen thuộc chìm trong bóng tối, chỉ có ánh trăng mờ nhạt hắt qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng bạc lên nền nhà gỗ. Mùi gỗ ẩm, mùi bụi thời gian và mùi hương phai nhạt của những kỷ niệm cũ cứ luẩn quẩn trong không khí, càng khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Anh không bật đèn, cứ thế ngồi phịch xuống mép giường, chiếc điện thoại di động thông minh đã tắt nguồn nằm trơ trọi trên bàn cạnh giường.

Đôi mắt anh dáo dác nhìn quanh căn phòng, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời giải thích cho tất cả những gì đang xảy ra. Những lời nói dứt khoát của Lê An, những tin nhắn không hồi đáp, tất cả đều được tái hiện rõ nét trong tâm trí anh, từng khoảnh khắc, từng âm thanh. Anh tự hỏi, đến tột cùng, mình đã sai ở đâu? Anh đã lỡ nhịp ở điểm nào, để rồi bây giờ phải đối mặt với thực tế phũ phàng này? Nguyễn Hoàng Huy có gì mà anh không có? Hay đơn giản là Huy đã xuất hiện đúng lúc, đã làm được điều mà anh đã không thể làm, đã không dám làm?

“Mình đã sai ở đâu?” anh lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, lạc lõng trong không gian im ắng. “Huy có gì mà mình không có?” Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại, như một vết dao cứa sâu vào lòng tự trọng và nỗi đau của anh. Anh biết, anh không thể ngồi yên và chấp nhận. Anh không thể để Lê An bước đi mãi mãi mà không chiến đấu, không tìm hiểu lý do tại sao. “Mình sẽ không bỏ cuộc. Mình cần phải biết…” một lời thề thầm kín, lạnh lùng được khắc sâu vào tâm trí anh. Quyết tâm này, dù pha lẫn tuyệt vọng và ghen tị, nhưng cũng là động lực duy nhất đẩy anh phải hành động.

Trần Hạo đứng dậy, đi lại quanh phòng. Tiếng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ cũ nghe rõ mồn một trong đêm khuya tĩnh mịch, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược thời gian. Ánh mắt anh đầy suy tư, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt nhưng không che giấu được sự kiên định đang cháy rực trong đôi mắt. Anh với tay lấy chiếc máy tính bảng đặt trên bàn làm việc, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng lạnh ngắt. Anh bắt đầu tìm kiếm thông tin cơ bản về Nguyễn Hoàng Huy trên mạng. Những bài báo về các dự án cộng đồng ở thị trấn, những tin tức về một kỹ sư trẻ tài năng trở về quê hương… Nhưng tất cả những gì anh tìm thấy chỉ là những thông tin công khai, sáo rỗng, không đủ để anh hiểu rõ về con người đã chiếm được trái tim Lê An. Nó giống như một bức tranh phác họa sơ sài, thiếu đi những nét chấm phá quan trọng để tạo nên một bức chân dung hoàn chỉnh.

Anh nhận ra, những thông tin trên mạng xã hội hay báo chí không thể cho anh biết Nguyễn Hoàng Huy là người như thế nào trong mắt những người xung quanh, trong mắt Lê An. Anh cần một cái nhìn sâu sắc hơn, chân thực hơn. Bất chợt, một tia sáng lóe lên trong đầu Trần Hạo. Anh nhớ lại “số liên lạc” mà anh đã tìm thấy trong chương 654, một người có tiếng nói trong cộng đồng, một người có thể giúp anh tìm hiểu sâu hơn về Nguyễn Hoàng Huy mà không gây nghi ngờ. Đó chính là Bác Hải, người thân quen của anh ở thị trấn, một người đàn ông có phong thái đường hoàng và quen biết rộng. Anh biết mình phải làm gì. Anh sẽ không trực tiếp đối đầu, ít nhất là chưa. Anh sẽ tiếp cận một cách khéo léo, thu thập thông tin, và xây dựng một bức chân dung rõ ràng về “đối thủ” của mình trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Màn đêm càng lúc càng sâu, nhưng trong lòng Trần Hạo, một kế hoạch đã bắt đầu hình thành, lạnh lùng và đầy quyết tâm.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những con đường đất còn vương sương đêm, Trần Hạo đã có mặt tại Văn phòng Ủy ban nhân dân thị trấn. Anh chọn một chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt và quần tây chỉnh tề, phong thái lịch thiệp như một doanh nhân thành đạt trở về thăm quê. Trời nắng nhẹ, trong xanh, một khung cảnh bình yên đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với những cơn bão tố đang cuộn trào trong lòng anh. Anh đến đây dưới danh nghĩa thăm hỏi Bác Hải, một họ hàng xa và là người có tiếng nói trong cộng đồng, một cách khéo léo để tiếp cận thông tin mà không gây nghi ngờ.

Văn phòng UBND thị trấn, một tòa nhà cũ kỹ với kiến trúc thời Pháp thuộc, mang đậm dấu ấn của thời gian. Tiếng bước chân của Trần Hạo vang lên nhẹ nhàng trên hành lang lát gạch hoa cũ, xen lẫn với mùi giấy cũ, mùi mực in và tiếng lách cách của máy đánh chữ từ những phòng làm việc khác. Bác Hải, với vóc người cao lớn, bộ râu quai nón đặc trưng và phong thái đường hoàng, đang ngồi sau bàn làm việc, chăm chú xem xét một chồng hồ sơ. Khi nhìn thấy Trần Hạo, đôi mắt ông sáng lên vẻ thân thiện.

“Ồ, Hạo đấy à! Cháu về từ bao giờ mà không báo cho bác biết một tiếng?” Bác Hải nở nụ cười hiền hậu, vỗ vai Trần Hạo. Giọng ông tự nhiên và ấm áp, mang đậm chất người miền Bắc.

Trần Hạo khẽ mỉm cười, cố gắng che giấu sự căng thẳng trong lòng. “Cháu mới về mấy hôm thôi ạ, công việc bận quá. Hôm nay rảnh rỗi nên ghé qua thăm bác, sẵn tiện hỏi thăm tình hình thị trấn mình dạo này thế nào.”

Hai người ngồi xuống ghế, trò chuyện những câu chuyện phiếm về gia đình, về công việc của Trần Hạo trên thành phố. Trần Hạo lắng nghe cẩn thận, chờ đợi cơ hội. Bác Hải luôn là người quan tâm đến lớp trẻ, và ông cũng là một người cẩn trọng trong lời nói, nhưng lại rất cởi mở khi nói về những điều tích cực của quê hương.

“Thị trấn mình dạo này cũng có nhiều khởi sắc đấy cháu ạ,” Bác Hải bắt đầu, giọng đầy tự hào. “Đặc biệt là lớp trẻ bây giờ, nhiều đứa giỏi giang, chịu khó. Như thằng Huy nhà ông Năm chẳng hạn, nó về đây làm việc, cống hiến cho quê nhà, lại còn sắp lấy vợ nữa chứ.”

Trần Hạo cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Anh đã khéo léo lồng ghép câu chuyện về tình hình kinh tế, xã hội của thị trấn, và những cá nhân nổi bật đã đóng góp cho địa phương. Và rồi, cái tên Nguyễn Hoàng Huy đã xuất hiện. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng dậy sóng.

“À, Nguyễn Hoàng Huy ạ? Cháu nghe nói cậu ấy cũng là người có tài, làm việc ở sở Nông nghiệp thì phải?” Trần Hạo hỏi, giọng trầm và chậm rãi, cố gắng tỏ ra tò mò một cách tự nhiên.

Bác Hải gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự khen ngợi. “Đúng rồi đấy cháu. Thằng Huy nhà ông Năm đó hả? Nó hiền lành, chịu khó lắm. Từ bé đã vậy rồi, học giỏi, lễ phép. Lại có công việc ổn định, chu đáo với gia đình, biết cách đối nhân xử thế. Mấy năm nay nó lo cho An đủ đường, ai cũng mừng cho con bé. Chuyện tình cảm là duyên số, nhưng cũng phải tự mình nắm bắt lấy, như thằng Huy này là nó biết nắm bắt cơ hội đấy.”

Trần Hạo lắng nghe từng lời của Bác Hải, như thể đang thu thập những mảnh ghép rời rạc để tạo nên một bức chân dung về Nguyễn Hoàng Huy. “Hiền lành, chịu khó, công việc ổn định, chu đáo với gia đình, lo cho An đủ đường…” Những từ ngữ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh nhớ lại những ngày tháng cũ, khi anh còn rụt rè, e dè, không dám bày tỏ tình cảm của mình. Anh đã chỉ biết học hành, làm việc, nghĩ rằng thành công trên thành phố sẽ là câu trả lời cho tất cả. Nhưng Lê An đâu cần một người thành công ở xa, cô ấy cần một người ở bên cạnh, quan tâm, chăm sóc, chu đáo.

“Vậy ra, đó là những thứ Lê An cần,” anh thầm nghĩ, một nỗi đau âm ỉ dâng lên trong lòng. “Là thứ mình đã không cho cô ấy.” Anh cảm thấy một sự ghen tị cháy bỏng, không phải vì Huy có tài năng hay sự nghiệp, mà vì Huy đã làm được điều anh không thể: mang lại sự yên bình và quan tâm mà Lê An xứng đáng có được. Anh cảm nhận được sự khác biệt giữa hành động của Nguyễn Hoàng Huy (hiện tại, chu đáo) và sự chậm trễ, rụt rè của Trần Hạo (quá khứ).

Trần Hạo hỏi thêm về công việc của Huy, về cách anh ta đối xử với gia đình và cộng đồng, vẽ nên một bức chân dung ngày càng rõ nét về “đối thủ” của mình. Bác Hải kể về những lần Huy giúp đỡ bà con trong thị trấn, về những buổi tình nguyện, về cách anh ta luôn dành thời gian cho gia đình dù công việc bận rộn. Tất cả đều là những điều mà Trần Hạo, trong cuộc đua tìm kiếm sự nghiệp nơi thành thị, đã vô tình bỏ quên.

“Nghe bác kể, cháu thấy Huy đúng là một người đàn ông đáng tin cậy. An có được người như vậy cũng là phúc phần của cô ấy,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm hơn một chút, ẩn chứa một sự chua xót mà Bác Hải không thể nhận ra.

Bác Hải gật đầu, nở nụ cười mãn nguyện. “Đúng vậy cháu. Thật là mừng cho con bé. Bác cũng có nghe An kể, Huy là một người rất tinh tế và hiểu chuyện. Cậu ấy còn thường xuyên qua lại thăm nom gia đình An, giúp đỡ việc nhà, không nề hà gì. Ông bà Năm cũng quý Huy như con trai ruột vậy.”

“Tinh tế, hiểu chuyện…” Trần Hạo lặp lại trong tâm trí, cảm thấy một vết cứa nữa vào trái tim mình. Anh nhớ về những lần anh cố gắng thể hiện sự quan tâm một cách vụng về, những lời nói không thành, những hành động mà anh nghĩ là đủ nhưng cuối cùng lại thiếu đi sự tinh tế và nhạy cảm mà Lê An cần. Cuộc trò chuyện với Bác Hải đã khắc họa một cách rõ nét lý do vì sao Lê An chọn Nguyễn Hoàng Huy, và điều đó càng làm tăng thêm áp lực và sự đau đớn cho Trần Hạo. Anh nhận ra, Nguyễn Hoàng Huy không phải là một “kẻ xấu”, mà là một người đàn ông thực sự “đủ” với Lê An, một lựa chọn hợp lý và đáng tin cậy. Điều đó càng khiến cuộc “chiến đấu” của Trần Hạo trở nên khó khăn và bi kịch hơn. Anh cảm ơn Bác Hải, cố gắng giữ thái độ bình thường, rồi cáo từ ra về, trong lòng nặng trĩu những suy nghĩ.

Chiều cùng ngày, Trần Hạo ghé vào Quán cà phê thị trấn, nơi anh đã từng ngồi tối qua, và cũng là nơi anh thường đến thời trẻ. Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra bờ sông quen thuộc. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, mang theo những ký ức của một thời đã xa, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên. Nắng chiều dịu nhẹ, gió thổi lướt qua mặt sông, tạo nên những gợn sóng lăn tăn, như đang thì thầm những câu chuyện cũ. Anh gọi một ly cà phê đen, mùi hương nồng nàn của cà phê rang xay lan tỏa trong không gian, quyện lẫn với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ của quán.

Anh ngồi đó, lặng lẽ, chìm đắm trong suy nghĩ về những gì Bác Hải đã nói. Từng lời, từng chi tiết cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, vẽ nên một hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy gần như hoàn hảo: một người con rể lý tưởng, một người chồng chu đáo, một người đàn ông đáng tin cậy. Anh tự hỏi, lẽ nào anh đã quá bận rộn với sự nghiệp, với những tham vọng nơi thành thị mà quên mất đi những giá trị thực sự của cuộc sống, những điều mà Lê An cần và xứng đáng có được?

Đôi mắt anh lướt qua những người khách trong quán. Họ đang trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói xen lẫn tiếng ly chén lách cách. Bỗng nhiên, một vài mẩu chuyện phiếm lọt vào tai Trần Hạo, khiến anh bất giác dừng lại, lắng nghe.

“Thằng Huy được cái thật thà, lại thương vợ sắp cưới hết mực,” một người khách nam lớn tuổi nói với người bạn của mình, giọng đầy vẻ tán thưởng. “Chả bù cho mấy thằng chỉ biết lo sự nghiệp trên thành phố rồi quên mất người ở nhà. Cứ tưởng có tiền là có tất cả, nhưng tình cảm thì làm sao mua được.”

Một câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt, nhưng lại như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Anh cảm thấy một sự nhói đau khó tả, như thể lời nói đó đang trực tiếp nhắm vào anh, vào những sai lầm mà anh đã mắc phải trong quá khứ. “Thật thà, thương vợ… vậy ra đó là thứ Lê An cần, là thứ mình đã không cho cô ấy,” anh thầm nghĩ, cảm thấy sự ghen tị, bất lực dâng trào trong lòng. Nó không chỉ là ghen tị với tình yêu mà Huy dành cho Lê An, mà còn là ghen tị với chính những phẩm chất mà Huy sở hữu, những phẩm chất mà anh đã bỏ quên trong hành trình chạy đuổi theo danh vọng.

Anh nhớ lại lời Lê An đã nói: “Thích thì không đủ.” Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa sâu xa của câu nói đó. Lê An không cần một tình yêu vĩ đại, mãnh liệt nhưng xa vời. Cô ấy cần một sự quan tâm hiện hữu, một sự chu đáo bền bỉ, một bến đỗ an yên. Và Nguyễn Hoàng Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó.

Trần Hạo ngồi yên lặng, quan sát mọi người, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn. Nỗi hối hận vì những sai lầm trong quá khứ, nỗi ghen tị khi nhận ra sự hoàn hảo của Nguyễn Hoàng Huy trong mắt mọi người, và sự tuyệt vọng khi cảm thấy mình không thể sánh bằng đối thủ. Anh cũng đối mặt với câu hỏi về đạo đức khi tìm hiểu đời tư người khác, nhưng trong tình cảnh này, anh cảm thấy mình không còn lựa chọn nào khác.

Anh uống cạn ly cà phê, vị đắng ngắt của nó như hòa vào vị đắng chát trong lòng. Anh đặt ly xuống, tiếng va chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ. Rồi, anh đứng dậy. Ánh mắt anh lúc này không còn sự đau khổ tột cùng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm lạnh lùng hơn, nhưng cũng đầy đau khổ. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Nguyễn Hoàng Huy không phải là một “kẻ xấu” để anh có thể dễ dàng đánh bại. Ngược lại, anh ta là một đối thủ đáng gờm, một người đàn ông đã chứng minh được giá trị của mình trong mắt Lê An và cộng đồng.

Việc Trần Hạo chủ động tìm hiểu sâu về Nguyễn Hoàng Huy báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện và căng thẳng hơn sẽ sớm xảy ra. Những thông tin tích cực về Nguyễn Hoàng Huy sẽ khiến cuộc “chiến đấu” của Trần Hạo trở nên khó khăn và bi kịch hơn, củng cố hình ảnh Huy không phải là “kẻ xấu” mà là lựa chọn hợp lý của Lê An. Sự ám ảnh của Trần Hạo với Nguyễn Hoàng Huy cho thấy anh đang dần đi vào một con đường đầy rủi ro và có thể mang lại kết cục đáng tiếc cho chính mình. Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê, bóng anh đổ dài trên con đường lát gạch dưới ánh nắng chiều tà. Đằng sau dáng vẻ kiên định ấy, là một trái tim đang thổn thức những nỗi niềm chất chứa, và một quyết tâm sắt đá đã được hình thành. Con đường phía trước có thể đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free