Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 657: Ánh Mắt Giao Thoa
Ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái ngói rêu phong của thị trấn ven sông, nhuộm một màu hoài niệm lên từng con ngõ nhỏ. Trần Hạo vẫn ngồi trong quán cà phê "Góc Yên Bình", nơi anh đã tìm thấy chút an ủi và nhiều hơn thế là sự thật phũ phàng về đối thủ của mình trong chương trước. Ly cà phê đen trên bàn đã nguội lạnh tự bao giờ, lớp váng sánh màu hổ phách đọng lại trên mặt, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi xế chiều. Anh không vội vàng gọi điện cho Nguyễn Hoàng Huy như kế hoạch ban đầu. Một sự thôi thúc vô hình, hay có lẽ là bản năng của một kẻ đang cố gắng đọc vị đối thủ, đã giữ chân anh lại đây, muốn tận mắt chứng kiến, muốn tự mình thẩm định.
Quán cà phê này, đúng như tên gọi của nó, mang một vẻ đẹp yên bình đến lạ. Nó là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, giữ nguyên nét kiến trúc cổ kính với tường gạch trần phai màu thời gian, những ô cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm đã bong tróc lớp sơn cũ kỹ, như một chứng nhân lặng lẽ của bao câu chuyện đời. Bên trong, nội thất là sự pha trộn tinh tế giữa phong cách vintage và hiện đại, với những bộ bàn ghế gỗ sẫm màu được chạm khắc tinh xảo, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng tỏa ánh sáng vàng ấm áp, và những chậu cây xanh nhỏ đặt ở mỗi góc, mang theo hơi thở của thiên nhiên vào không gian tĩnh lặng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng và cả tiếng chim hót lảnh lót từ những tán cây xanh mướt bên ngoài. Mùi cà phê rang xay nồng nàn quyện vào mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ mộc mạc và thoang thoảng mùi hoa nhài dịu dàng từ vườn nhỏ phía sau quán, tạo nên một bản hòa ca của ký ức và hiện tại, của sự bình yên và những nỗi niềm chất chứa. Bầu không khí nơi đây dường như có thể xoa dịu bất cứ tâm hồn đang dậy sóng nào, nhưng với Trần Hạo, sự yên bình đó chỉ làm tăng thêm nỗi giằng xé trong lòng anh.
Anh ngồi ở một góc khuất, nơi có thể bao quát gần hết quán mà không bị ai để ý. Ánh mắt anh không ngừng dõi theo một bàn gần cửa sổ, nơi Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi. Dù đã nghe Bác Hải kể, dù đã tự mình xác nhận qua những lời bàn tán phiếm, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, Trần Hạo vẫn cảm thấy một sự chấn động mạnh mẽ. Nguyễn Hoàng Huy không phải một kẻ dễ dàng bị đánh giá thấp. Anh ta trông điềm đạm, nụ cười hiền lành luôn thường trực trên môi khi trò chuyện cùng vài người đàn ông khác. Họ không ngừng gật gù tán thành, thi thoảng lại vỗ vai anh ta một cách thân mật, ánh mắt đầy sự kính trọng và tin tưởng. Huy không khoa trương, không phô trương, nhưng toát lên một khí chất vững chãi, một sự tự tin đến từ sự ổn định và đáng tin cậy. Đó không phải là kiểu tự tin của một gã thành đạt, hào nhoáng nơi phố thị, mà là sự điềm tĩnh của một người đã tìm thấy giá trị của mình trong cộng đồng, trong từng mối quan hệ.
Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và bộ ria mép tỉa gọn gàng, ánh mắt tinh anh như chim ưng, bước đến bàn Trần Hạo, đặt xuống một ly cà phê đen mới. "Vẫn vị cũ chứ cháu?", chú hỏi, giọng trầm ấm và quen thuộc, một câu hỏi tưởng chừng như vô thưởng vô phạt nhưng lại khơi gợi lên biết bao hoài niệm. Chú Nam khẽ nhướn mày khi nhìn thấy ly cà phê cũ đã nguội lạnh. "Cậu Hạo về lúc nào vậy? Lâu lắm không thấy cậu ghé." Trong câu nói đó, Trần Hạo thoáng thấy một ánh nhìn dò xét, một cái liếc mắt nhanh đến phía bàn của Nguyễn Hoàng Huy, như thể chú Nam đã ngầm hiểu được lý do anh ngồi đây.
Trần Hạo khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự xao động trong lòng. "Dạ, cháu mới về vài hôm. Chú vẫn khỏe chứ ạ?" Giọng anh trầm và hơi khàn, như thể đã nén giữ quá nhiều cảm xúc. Anh không muốn nói nhiều, không muốn bất kỳ ai đọc được những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong anh. Chú Nam chỉ cười hiền, không hỏi thêm, quay lưng đi pha chế cho khách khác.
Trần Hạo nhấp một ngụm cà phê, vị đắng ngắt lập tức lan tỏa trong khoang miệng, như hòa vào vị đắng chát của lòng anh. Hắn ta... đúng là một người đàn ông đáng tin cậy. Một bến đỗ an toàn mà Lê An cần. Câu nói của Lê An – "thích thì không đủ" – lại vang vọng trong đầu anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô ấy không cần những lời thề non hẹn biển xa vời, không cần một tình yêu mãnh liệt nhưng vô định. Cô ấy cần một sự hiện diện, một sự quan tâm bền bỉ, một người đàn ông có thể mang lại cảm giác an toàn, một mái nhà vững chãi. Và tất cả những điều đó, Nguyễn Hoàng Huy dường như đều sở hữu.
Trần Hạo cảm thấy một nỗi ghen tị không tên dâng trào. Không chỉ ghen tị với tình yêu mà Huy dành cho Lê An, mà còn ghen tị với chính những phẩm chất mà Huy sở hữu, những giá trị mà anh đã bỏ quên trong hành trình chạy đuổi theo danh vọng nơi thành thị. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có địa vị, anh sẽ có thể quay về và sửa chữa mọi lỗi lầm. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, thứ Lê An cần không phải là tiền tài hay danh vọng, mà là một trái tim ở lại, một bàn tay nắm chặt, một bờ vai để tựa vào mỗi khi yếu lòng. Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là địa lý, mà là sự khác biệt trong những gì họ tìm kiếm ở một mối quan hệ, những gì họ ưu tiên trong cuộc đời. Trần Hạo đã chậm một nhịp, không phải chỉ trong lời nói, mà trong cả nhận thức về điều thực sự quan trọng. Anh ngồi đó, bất động, như một bức tượng giữa dòng chảy thời gian, chỉ có đôi mắt là không ngừng hoạt động, cố gắng thu vào từng chi tiết nhỏ nhất về Nguyễn Hoàng Huy, về người đàn ông đã thay thế anh trong cuộc đời Lê An. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn làm gì đó, muốn phá vỡ sự yên bình giả tạo này, nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi cũng len lỏi, sợ rằng mọi nỗ lực của anh giờ đây đều là vô ích.
Hoàng hôn dần buông, ánh nắng chiều tà yếu ớt cuối cùng cũng lụi tắt, nhường chỗ cho những vệt màu cam tím rực rỡ trên nền trời. Gió bắt đầu se lạnh, thổi lướt qua những tán cây, mang theo hơi ẩm của con sông và mùi hương của đất. Trong quán cà phê, những chiếc đèn lồng giấy đã được thắp sáng, tạo nên một không gian ấm cúng hơn, nhưng cũng nhuốm màu u buồn.
Nguyễn Hoàng Huy đứng dậy, kết thúc câu chuyện với những người bạn. Anh ta khẽ gật đầu chào tạm biệt, nụ cười vẫn hiền lành và điềm đạm như ban đầu. Anh ta bước ra khỏi quán, dáng vẻ vững chãi, tự tin, không hề hay biết rằng có một ánh mắt sắc lạnh đang dõi theo từng cử chỉ của mình từ một góc khuất. Con đường lát gạch phía trước quán đã lờ mờ trong bóng tối chạng vạng, chỉ còn những ánh đèn đường yếu ớt hắt lên từng phiến đá.
Khi Huy bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt anh ta lướt qua một cách vô thức, không định hướng, nhưng rồi lại bất ngờ dừng lại. Nó dừng lại đúng vào góc khuất nơi Trần Hạo đang ngồi, như thể có một sợi dây vô hình nào đó đã kết nối hai người đàn ông này trong khoảnh khắc định mệnh. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Đó là một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng lại chất chứa cả một vũ trụ cảm xúc và những thông điệp không lời. Trong ánh mắt Trần Hạo, Nguyễn Hoàng Huy thoáng thấy một sự ngạc nhiên, rồi ngay lập tức là một cái nhìn sắc lạnh, chất chứa sự dằn vặt, một chút thách thức và cả nỗi đau âm ỉ. Nó không phải là ánh mắt của một kẻ thù công khai, mà là ánh mắt của một người đang đứng trước vực thẳm của sự hối hận và mất mát, một người đang cố gắng bấu víu vào chút hy vọng cuối cùng.
Còn trong ánh mắt Nguyễn Hoàng Huy, ban đầu là một thoáng ngạc nhiên rất nhẹ, gần như không thể nhận ra. Sau đó, nó trở nên điềm tĩnh lạ thường, không một chút dao động hay e dè. Đó là một ánh mắt tự tin, khẳng định, pha lẫn một sự sở hữu ngầm. Anh ta không khiêu khích, không thách thức, nhưng cũng không hề né tránh. Trong khoảnh khắc ấy, Trần Hạo đọc được một thông điệp rõ ràng: "Cô ấy là của tôi. Mọi thứ đã thuộc về tôi." Một thoáng suy nghĩ lướt qua tâm trí Huy: "Thằng Hạo... Nó về rồi sao?" Nhưng suy nghĩ đó nhanh chóng chìm vào sự điềm tĩnh cố hữu của anh ta. Anh ta không cho phép bản thân biểu lộ bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.
Không có lời nói nào được thốt ra. Không có một nụ cười xã giao. Chỉ là sự giao thoa của hai ánh mắt, một bên sắc lạnh và chất chứa nỗi niềm, một bên điềm tĩnh và đầy sự chủ quyền. Nguyễn Hoàng Huy khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, lịch thiệp nhưng dứt khoát, như một lời chào xã giao không mong đợi, không mời gọi. Rồi anh ta quay bước đi, hòa vào bóng tối chạng vạng của con đường, để lại Trần Hạo một mình trong góc quán.
Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động, cảm giác nặng nề đè nén lên lồng ngực. Ly cà phê đã nguội lạnh càng thêm vị đắng chát. Ánh mắt ấy của Nguyễn Hoàng Huy... nó không hề có chút nghi ngờ hay e dè nào, mà tràn đầy sự tự tin của một người đàn ông đã tìm thấy bến đỗ, đã nắm giữ được hạnh phúc. Nó củng cố tất cả những gì anh đã nghe, đã thấy về Huy: một người đàn ông đáng tin cậy, một lựa chọn an toàn, một bến đỗ an yên mà Lê An cần.
Sự bình thản và tự tin của Nguyễn Hoàng Huy như một cái tát vào sự dằn vặt của Trần Hạo. Nó khiến anh nhận ra rằng, dù anh có đau đớn, có hối hận đến đâu, thì đối với Lê An, quyết định của cô ấy là đúng đắn. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị, bền vững, không chông chênh như cái gọi là "tình yêu" mà anh đã lỡ làng không dám thổ lộ. Cái gật đầu khẽ của Huy, tưởng chừng vô thưởng vô phạt, lại mang một ý nghĩa sâu xa. Anh ta không muốn leo thang xung đột ở nơi công cộng, nhưng đồng thời, nó cũng ngầm khẳng định vị thế của mình, như một lời nhắc nhở không lời rằng mọi thứ đã an bài.
Trần Hạo cảm thấy một nỗi tuyệt vọng lan tỏa khắp cơ thể, nhưng cùng với đó là một sự quyết tâm lạnh lùng đến đáng sợ. Nguyễn Hoàng Huy không phải là một "kẻ xấu" để anh có thể dễ dàng đánh bại, mà là một đối thủ đáng gờm, một người đàn ông đã chứng minh được giá trị của mình trong mắt Lê An và cộng đồng. Cuộc chạm trán bất ngờ này không làm Trần Hạo lùi bước, ngược lại, nó như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng anh. Anh biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng anh không thể bỏ cuộc. Không phải bây giờ. Nỗi hối hận của quá khứ, sự ghen tị của hiện tại, và khát khao níu giữ một điều đã vuột mất, tất cả hòa quyện lại, thúc đẩy anh phải tiến lên. Anh sẽ phải đối mặt, trực diện, dù biết rằng mình đang đi vào một con đường đầy rủi ro và có thể mang lại kết cục đáng tiếc cho chính mình.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.