Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 658: Khoảnh Khắc Quyết Định: Đối Diện

Ly cà phê trước mặt Trần Hạo đã nguội lạnh tự bao giờ, đọng lại một lớp bọt màu nâu sẫm trên thành ly, như một vệt thời gian đã ngừng trôi. Tiếng nhạc acoustic vẫn dìu dặt chảy trong không gian quán cà phê “Góc Yên Bình”, bản tình ca cũ kỹ về một mối tình chia ly, nhưng những giai điệu êm đềm ấy chẳng thể xoa dịu được cơn bão đang càn quét trong tâm trí anh. Mọi âm thanh xung quanh – tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, tiếng chim hót lảnh lót từ vòm cây xanh bên ngoài cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm – tất cả đều như vọng lại từ một thế giới xa xăm, mờ ảo. Trần Hạo ngồi bất động trong góc khuất, cảm giác như một bức tượng sống, có linh hồn nhưng lại bị giam cầm trong chính nỗi tuyệt vọng của mình.

Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng không trước mặt, nhưng thực chất, tâm trí anh đang tái hiện lại từng khoảnh khắc của cuộc chạm trán vừa rồi. Nguyễn Hoàng Huy. Cái tên ấy, cái hình ảnh ấy, cái ánh mắt ấy, nó cứ lặp đi lặp lại như một đoạn phim kinh hoàng không hồi kết. Trần Hạo nhớ rõ ánh mắt điềm tĩnh, tự tin đến lạ thường của Huy, cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy dứt khoát, và đặc biệt là sự “sở hữu ngầm” trong đáy mắt ấy. Nó không phải là một sự khoa trương hay khiêu khích trắng trợn, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng nhưng đanh thép, một lời tuyên bố không lời rằng: *Cô ấy là của tôi. Mọi thứ đã thuộc về tôi.*

Cái thông điệp ấy, nó như một nhát dao cứa vào trái tim Trần Hạo, xé toạc lớp vỏ bọc bình tĩnh mà anh cố công gây dựng. Anh đã nghĩ mình đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật, đủ lý trí để chấp nhận rằng Lê An đã tìm thấy hạnh phúc mới. Anh đã tự nhủ rằng việc tìm hiểu về Nguyễn Hoàng Huy chỉ là để anh hiểu rõ “đối thủ” của mình, để biết mình đã mất gì, để rồi có thể buông bỏ. Nhưng không, càng tìm hiểu, càng đối mặt, nỗi đau trong anh lại càng tăng lên gấp bội. Nguyễn Hoàng Huy không phải là một kẻ tồi tệ, không phải là một người đàn ông đáng khinh để Trần Hạo có thể bám víu vào đó mà tìm sự an ủi cho thất bại của mình. Ngược lại, Huy là một người đàn ông tốt, đáng tin cậy, một bến đỗ an yên mà Lê An đã cần bấy lâu nay, một bến đỗ mà *nếu như ngày đó* Trần Hạo có đủ dũng khí, có lẽ anh đã có thể mang lại.

Mùi cà phê rang xay vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò và mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế, tạo nên một không gian ấm cúng, nhưng sự ấm cúng ấy lại càng nhấn chìm Trần Hạo vào nỗi cô độc của riêng mình. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giây vẫn đều đặn nhích từng nhịp, như đang chế giễu anh về những khoảnh khắc đã trôi qua, những cơ hội đã mất. Thời gian, thứ mà anh từng nghĩ là vô tận, giờ đây lại trở thành một thứ xa xỉ, một kẻ thù. Mỗi nhịp đập của kim đồng hồ là một lời nhắc nhở về sự “chậm một nhịp” của anh, về cái khoảnh khắc định mệnh mà anh đã do dự, đã không dám tiến tới, để rồi mọi thứ vụt khỏi tầm tay.

“Không thể nào… không thể tiếp tục như thế này nữa.” Giọng nói nội tâm của Trần Hạo vang lên khô khốc, xé nát sự tĩnh lặng giả tạo trong đầu anh. Anh cảm thấy một sự dằn vặt đến tột cùng, một cảm giác bức bối muốn vùng vẫy thoát ra khỏi xiềng xích của sự hối hận. Những gì anh đã trải qua trong mấy ngày qua, từ việc cố gắng liên lạc với Lê An không thành, đến việc tìm hiểu về Nguyễn Hoàng Huy, và đỉnh điểm là cuộc chạm trán vừa rồi, tất cả đều đẩy anh đến một giới hạn. Anh đã trốn tránh quá lâu, đã im lặng quá nhiều. Anh đã cho phép nỗi sợ hãi và sự e dè bóp nghẹt *lời nói không thành* của mình, để rồi phải gánh chịu *khoảng cách vô hình* ngày càng lớn giữa anh và Lê An.

Nếu anh cứ tiếp tục lẩn tránh, cứ tiếp tục im lặng, thì liệu anh có thể sống tiếp với chính mình được không? Liệu anh có thể nhìn vào gương mà không cảm thấy khinh bỉ bản thân vì sự yếu đuối của mình? Câu trả lời là không. Một tiếng ‘không’ vang vọng đến nhức nhối trong tâm trí anh. Cả đời này anh sẽ phải sống trong sự day dứt, trong cái bóng của một tình yêu đã lỡ. Anh sẽ luôn tự hỏi: “Nếu như ngày đó… mình đã nói ra thì sao?” Và câu hỏi ấy sẽ mãi mãi không có lời đáp, sẽ trở thành một nỗi ám ảnh, một vết sẹo không bao giờ lành.

Không! Anh không thể để điều đó xảy ra. Ít nhất là không phải bây giờ, khi anh vẫn còn một tia hy vọng mong manh. Dù nó mong manh đến đâu, dù nó có thể dẫn đến sự từ chối đau đớn, anh vẫn phải thử. Anh phải nói ra. Anh phải đối mặt. Anh phải tự giải thoát cho chính mình khỏi gông cùm của sự hối hận.

Trần Hạo siết chặt ly cà phê đã nguội tanh trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh truyền qua lòng bàn tay. Anh siết mạnh đến mức những khớp ngón tay trắng bệch, gân xanh nổi lên. Rồi anh đặt ly xuống bàn một cách dứt khoát, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng đủ để cắt ngang dòng suy nghĩ miên man. Cả cơ thể anh như bừng tỉnh. Ánh mắt anh, vốn xa xăm và đầy đăm chiêu, giờ đã thay đổi. Từ sự hoang mang và tuyệt vọng, nó chuyển sang một vẻ kiên quyết lạnh lùng, thậm chí là có chút dữ dội. Đó là ánh mắt của một người đã bị dồn đến đường cùng, không còn gì để mất, và sẵn sàng đối mặt với mọi thứ.

Anh đứng dậy, kéo ghế ra sau một cách mạnh mẽ hơn bình thường. Cái nhìn của Chú Nam, chủ quán cà phê, thoáng lướt qua anh với một chút tò mò, nhưng Trần Hạo không để tâm. Anh bước đi, rời khỏi cái góc khuất đầy những suy tư nặng nề, bước ra khỏi cánh cửa quán cà phê, để lại sau lưng mùi cà phê, mùi bánh ngọt và những giai điệu buồn bã. Anh biết, quyết định này có thể thay đổi cả cuộc đời anh, hoặc có thể chỉ khiến mọi thứ trở nên đau đớn hơn. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt. Không phải vì Lê An, mà vì chính bản thân anh, vì một Trần Hạo không còn muốn sống trong sự dằn vặt và hối hận nữa.

***

Hoàng hôn đã buông xuống trên thị trấn ven sông, vẽ lên những mái nhà cổ kính một sắc vàng cam rực rỡ, rồi dần dần chuyển sang màu tím than huyền ảo. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của dòng sông, mơn man qua mái tóc Trần Hạo khi anh bước đi trên con đường lát gạch quen thuộc. Con đường này, từng phiến đá, từng vết nứt, đều in hằn những kỷ niệm. Anh nhớ những buổi tan học chung đường với Lê An, tiếng cười trong trẻo của cô hòa cùng tiếng lá xào xạc dưới chân. Anh nhớ những lần anh cố tình đi chậm lại, để cô có thể bắt kịp, để được ngắm nhìn mái tóc dài của cô phấp phới trong gió. Mỗi bước chân anh đi đều nặng trĩu những hoài niệm và nỗi dằn vặt, như thể anh đang gánh trên vai cả một quá khứ đầy tiếc nuối.

Tiếng xe máy vội vã lướt qua, tiếng người dân chào hỏi nhau í ới sau một ngày làm việc, tiếng rao hàng từ khu chợ gần đó vọng lại, tất cả tạo nên một bản hòa tấu âm thanh quen thuộc của thị trấn. Trần Hạo cảm thấy như mình đang chạy đua với thời gian, với chính số phận mà anh đã tự vẽ nên bằng sự im lặng của mình. Mỗi hơi thở anh hít vào đều mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều (dù đã tạnh từ lâu), mùi thức ăn từ các quán ăn nhỏ ven đường, và cả mùi của những ký ức đã cũ.

“Mình đã sai… sai ngay từ đầu.” Lời độc thoại nội tâm của Trần Hạo vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời thú tội muộn màng. Anh đã sai khi không dám nói ra tình cảm của mình. Anh đã sai khi để *khoảng cách vô hình* lớn dần lên giữa hai người. Anh đã sai khi rời bỏ thị trấn mà không có một lời hứa chắc chắn, để rồi những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, và cuối cùng là sự im lặng chết chóc. Sai một bước, lỡ cả một đời. Câu nói ấy giờ đây không còn là một cụm từ vô tri, mà là một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn anh.

Nhưng giờ đây, anh không thể quay ngược thời gian. Anh không thể sửa chữa những lỗi lầm đã qua. Điều duy nhất anh có thể làm là đối mặt. “Nhưng giờ đây, ít nhất, mình phải có đủ dũng khí để đối mặt.” Dũng khí. Một từ mà anh đã thiếu thốn bấy lâu nay. Dũng khí để nói ra, dũng khí để chấp nhận, dũng khí để đối diện với sự thật, dù sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu. Anh đã để sự hèn nhát của mình cướp mất Lê An một lần, anh sẽ không để nó cướp đi cơ hội được nói lời cuối cùng này.

Trần Hạo đi nhanh hơn, từng bước chân dứt khoát hơn. Anh không còn lững thững như một kẻ vô định, mà giống một chiến binh đang trên đường ra trận, dù biết trước kết cục có thể không như mong muốn. Ánh mắt anh quét qua những khung cảnh quen thuộc hai bên đường, như đang tìm kiếm một dấu hiệu, một sự khích lệ cho quyết định táo bạo của mình. Những hàng cây cổ thụ già nua, những ngôi nhà rêu phong, những cửa hàng tạp hóa nhỏ bé mà anh và Lê An từng ghé qua mua kẹo... Tất cả đều như những người bạn cũ đang im lặng dõi theo anh, và cả đang phán xét anh.

Anh nhớ đến lời Lê An từng nói trong lần gặp lại bên bờ sông cũ: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Một câu nói đơn giản mà đã xuyên thấu trái tim anh. Đúng vậy, thích thì không đủ. Phải là yêu, phải là hành động, phải là sự dũng cảm để biến cái “thích” thành một lời hứa, một sự cam kết. Anh đã không làm được điều đó. Anh đã để cô chờ đợi mỏi mòn, để cô tự mình tìm kiếm một bến đỗ an yên, một nơi cô không phải chờ đợi, không phải e dè.

Cái suy nghĩ về Nguyễn Hoàng Huy, về ánh mắt tự tin của anh ta, vẫn cứ lởn vởn trong đầu Trần Hạo. Nó không còn là sự ghen tị thuần túy, mà là một sự tôn trọng miễn cưỡng, pha lẫn nỗi đau đớn. Huy đã làm được điều mà anh không làm được: mang lại sự ổn định, sự an toàn cho Lê An. Anh ta đã không “chậm một nhịp”. Anh ta đã nắm bắt lấy cơ hội, đã hành động. Và giờ đây, anh ta đang gặt hái thành quả.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí lạnh của đêm. Con đường phía trước dần hiện ra, và anh biết mình đang đến gần ngôi nhà ấy. Ngôi nhà mà anh từng quen thuộc như lòng bàn tay, ngôi nhà mà anh từng ao ước sẽ có một ngày được bước vào với tư cách là một người thân, chứ không phải là một kẻ đứng ngoài lén lút. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, len lỏi trong từng mạch máu, nhưng nó đã không còn đủ sức mạnh để ghì giữ anh lại. Sự kiên quyết, pha lẫn một chút liều lĩnh của kẻ cùng đường, đã thế chỗ. Anh sẽ đối mặt. Dù cho lời nói không thành của anh có thể sẽ mãi mãi chỉ là lời nói không thành, thì ít nhất, anh cũng đã có đủ dũng khí để thốt ra nó.

***

Khu phố yên tĩnh bao trùm Trần Hạo khi anh rẽ vào con đường dẫn đến nhà Lê An. Ánh đèn vàng ấm áp bắt đầu thắp sáng từ các ngôi nhà, xua đi bóng đêm chập choạng, tạo nên một không khí bình yên đến lạ. Tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con từ xa v��ng lại, như một khúc hát ru của tuổi thơ. Đâu đó, tiếng chó sủa nhẹ nhàng, như một lời chào buổi tối thân thuộc. Mùi cơm chiều thoang thoảng trong gió, xen lẫn mùi hương của những loài hoa dại ven đường, gợi lên hình ảnh một mái ấm gia đình đang quây quần bên mâm cơm nóng hổi.

Trần Hạo dừng lại, cách nhà Lê An một quãng, đủ để anh có thể nhìn thấy rõ ràng nhưng không quá gần để bị phát hiện ngay lập tức. Anh nấp mình sau một gốc cây lớn, cố gắng điều hòa hơi thở đang dồn dập. Ánh đèn vàng ấm áp từ cửa sổ nhà cô hắt ra, vẽ lên một vầng sáng dịu dàng trên mặt đất ẩm ướt. Anh có thể nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của Lê An thấp thoáng qua khung cửa kính. Cô đang di chuyển trong bếp, có vẻ như đang chuẩn bị bữa tối. Mỗi cử chỉ của cô, dù chỉ là cái quay lưng, cái cúi người, đều gợi lên trong anh một nỗi nhớ da diết, một sự tiếc nuối tột cùng.

Khoảnh khắc đó, trái tim Trần Hạo thắt lại. Hình ảnh cô gái bé nhỏ mà anh từng chở đi học, người con gái mà anh từng lặng lẽ bảo vệ, giờ đây đã trưởng thành, đã tìm thấy sự bình yên trong chính mái ấm của mình, một mái ấm mà anh không thể là một phần trong đó. Sự bình yên, ấm cúng ấy, dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, như một minh chứng rõ ràng cho “bến đỗ an yên” mà cô đã chọn. Nó càng làm tăng thêm bi kịch cho sự muộn màng của anh, cho cái cảm giác “nếu như ngày đó” đã quá xa vời.

Anh nhớ lại đêm trước đám cưới của Lê An, cái đêm anh đã đứng lặng lẽ trước cửa nhà cô, dằn vặt giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực. Anh đã chọn không gõ. Anh đã để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối. Nhưng đêm nay thì khác. Đêm nay, anh không thể lặp lại sai lầm đó nữa. Anh không thể để *lời nói không thành* mãi mãi chỉ là một tiếng vọng câm lặng trong tâm hồn.

“An… anh đến rồi.” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. “Anh sẽ không trốn tránh nữa.” Dù biết rõ rằng sự xuất hiện của anh có thể sẽ gây ra sự khó xử, sự đau khổ, hoặc thậm chí là sự giận dữ. Dù biết rằng Lê An đã tìm thấy hạnh phúc, và anh có thể sẽ phá vỡ sự bình yên ấy. Nhưng anh không thể không làm. Một phần trong anh khao khát được một lần nói ra tất cả, được đặt xuống gánh nặng đã đè nén anh bao năm tháng.

Hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy lại hiện về trong tâm trí anh, ánh mắt điềm tĩnh và đầy chủ quyền của anh ta. Đó là một lời nhắc nhở rằng anh đang bước vào một cuộc chiến không cân sức, một cuộc chiến mà anh đã thua ngay từ vạch xuất phát. Nhưng Trần Hạo không quan tâm nữa. Anh không còn nghĩ đến việc giành lại Lê An, hay phá vỡ hạnh phúc của cô. Anh chỉ muốn nói ra, chỉ muốn được thanh thản. Đây là cơ hội cuối cùng của anh, không phải để thay đổi quá khứ, mà để giải thoát cho tương lai của chính mình.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, căng đầy lồng ngực khí lạnh của đêm. Anh cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim mình, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bàn tay anh nắm chặt, rồi từ từ buông lỏng. Anh bước ra khỏi bóng tối của gốc cây, bước đi dứt khoát trên con đường lát gạch, từng bước một tiến về phía cánh cổng nhà Lê An. Ánh đèn vàng từ ngôi nhà hắt lên dáng người cao lớn của anh, đổ bóng dài trên mặt đất.

Anh chạm tay vào cánh cổng sắt lạnh ngắt, nhẹ nhàng đẩy nó mở ra một khe nhỏ. Tiếng kẽo kẹt khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Trần Hạo bước vào sân, tiếng bước chân anh vang vọng trên nền gạch. Anh tiến đến cánh cửa chính, nơi ánh sáng vàng ấm áp vẫn đang tràn ra. Bàn tay anh từ từ đưa lên, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ sồi lạnh lẽo. Khoảnh khắc này, hàng ngàn cảm xúc dồn nén trong anh, từ nỗi sợ hãi tột cùng đến sự kiên quyết sắt đá. Anh chuẩn bị gõ cửa.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free