Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 659: Ngưỡng Cửa Của Dĩ Vãng

Anh chuẩn bị gõ cửa.

***

Bàn tay Trần Hạo lơ lửng giữa không trung, những ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt gỗ sồi lạnh lẽo, nhưng chưa kịp siết lại thành nắm đấm hay tạo ra một âm thanh nào. Khoảnh khắc này, hàng ngàn cảm xúc dồn nén trong anh, từ nỗi sợ hãi tột cùng đến sự kiên quyết sắt đá, hòa quyện vào nhau tạo thành một cơn lốc xoáy dữ dội trong tâm trí. Anh cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập mạnh mẽ của trái tim, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, như muốn xé toạc lớp áo sơ mi đang ôm sát. Tiếng gió đêm xào xạc luồn qua kẽ lá cây, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa đêm và mùi đất ẩm sau một ngày nắng, như một bản nhạc nền u hoài cho vở kịch định mệnh mà anh sắp sửa diễn. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn, vốn dĩ là âm thanh quen thuộc của thị trấn ven sông yên bình, giờ đây lại càng khiến sự im lặng trước ngưỡng cửa này trở nên nặng nề, ngột ngạt.

Ánh đèn vàng ấm áp từ ô cửa sổ nhà Lê An hắt ra, vẽ nên một vệt sáng dịu dàng trên nền sân gạch, như một lời mời gọi vô hình, nhưng cũng giống như một ranh giới không thể vượt qua. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào vệt sáng ấy, tựa hồ đang nhìn vào một giấc mơ đã tan vỡ, một tổ ấm bình yên mà anh đã từng mơ ước được là một phần trong đó, nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ đến đau lòng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh trăng mờ, kim giây vẫn đều đặn trôi, như chế giễu sự chậm trễ của anh, của những năm tháng anh đã để trôi qua trong sự e dè và im lặng. Anh hít thở sâu, từng hơi thở nặng nhọc như mang theo gánh nặng của cả một thập kỷ hối hận và những lời chưa nói.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi ký ức dồn dập ùa về, như một thước phim quay chậm đầy xót xa. Anh nhớ lại những lần anh lưỡng lự, đứng trước điện thoại mà không dám gọi, soạn đi xóa lại những tin nhắn chưa gửi, những cuộc hẹn bị trì hoãn vì một lý do vớ vẩn nào đó. Anh nhớ những đêm dài trằn trọc, dằn vặt với chính mình, tự hỏi “nếu như ngày đó” anh can đảm hơn một chút, “nếu như ngày đó” anh nói ra lòng mình sớm hơn một nhịp, liệu mọi chuyện có khác? Liệu anh có thể là người đứng cạnh cô trong cái ánh sáng vàng ấm áp ấy, thay vì đứng ngoài, trong bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm?

Anh đã từng tin rằng tình yêu không cần phải nói ra, rằng Lê An sẽ hiểu, rằng sự hiện diện của anh là đủ. Nhưng chính sự tin tưởng mù quáng ấy, sự e dè không dám bày tỏ, đã tạo nên một “khoảng cách vô hình” giữa họ, một khoảng cách ngày càng rộng ra theo thời gian và những hiểu lầm không được hóa giải. Giờ đây, chỉ còn một con đường duy nhất, một cơ hội cuối cùng để anh phá v vỡ bức tường im lặng đã xây nên giữa họ, không phải để thay đổi quá khứ, mà để giải thoát cho tương lai của chính mình.

“Không còn đường lùi nữa, Hạo,” anh thì thầm với chính mình, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào tiếng gió đêm. “Dù kết quả có ra sao, dù em có chấp nhận hay chối bỏ, anh cũng phải nói. Không thể để 'lời nói không thành' này mãi mãi chỉ là một tiếng vọng câm lặng trong tâm hồn anh được nữa.” Anh nhớ lại lời hứa với chính mình đêm trước đám cưới của cô, cái đêm anh đã chọn không gõ cửa. Đêm nay, anh sẽ không mắc phải sai lầm tương tự. Đây không phải là sự cố chấp của một kẻ muốn giành lại những gì đã mất, mà là sự dũng cảm của một người muốn đối diện với chính mình, với những hối tiếc và những điều chưa trọn vẹn.

Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc hỗn độn vào trong lồng ngực. Khi mở mắt ra, ánh mắt anh đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, như thể mọi sự giằng xé nội tâm đã lắng xuống, nhường chỗ cho một quyết tâm sắt đá. Anh đưa tay lên, không còn run rẩy nữa, nắm đấm siết chặt, rồi dứt khoát gõ ba tiếng dứt khoát lên cánh cửa gỗ sồi. Tiếng "cốc, cốc, cốc" vang lên trong không gian tĩnh mịch của đêm, mỗi tiếng gõ như một nhát búa đóng vào trái tim anh, và cũng như một hồi chuông báo hiệu cho một chương mới, dù có thể là đầy đau đớn, nhưng chắc chắn là cần thiết. Tiếng gõ cửa vang vọng, như xé toạc bức màn im lặng đã bao trùm lấy cuộc đời anh và cô suốt bao năm tháng. Anh đứng đó, chờ đợi, tim đập thình thịch, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi anh phía sau cánh cửa ấy.

***

Chỉ vài giây sau tiếng gõ cửa của Trần Hạo, nhưng đối với anh, thời gian như bị kéo dài ra vô tận. Mỗi khoảnh khắc chờ đợi là một cuộc chiến nội tâm, giữa hy vọng và tuyệt vọng, giữa khao khát và nỗi sợ hãi. Anh lắng nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng từ bên trong, mỗi tiếng động nhỏ bé cũng khiến nhịp tim anh tăng tốc. Cuối cùng, một khe hở nhỏ xuất hiện, rồi cánh cửa từ từ mở ra.

Lê An xuất hiện, vẫn còn mặc bộ đồ ở nhà giản dị, một chiếc áo thun cotton màu kem và quần dài mềm mại, mái tóc đen nhánh buông xõa ngang vai, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Cô không trang điểm, để lộ gương mặt mộc mạc, thanh tú mà anh đã khắc cốt ghi tâm. Đôi mắt cô mở to, ánh nhìn thoáng qua sự ngạc nhiên tột độ, rồi chuyển sang vẻ đề phòng, có chút bối rối khi cô nhận ra người đứng trước mặt mình. Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại, mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến. Chỉ còn lại hai con người, đứng đối diện nhau trên ngưỡng cửa, giữa ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ngôi nhà và bóng tối thăm thẳm của màn đêm.

“Hạo… anh?” Giọng Lê An cất lên, nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ mất tự nhiên, như một câu hỏi không thành lời, một sự hoài nghi hơn là một lời chào. “Sao anh lại…” Cô không nói hết câu, nhưng Trần Hạo hiểu. Sao anh lại ở đây, vào giờ này, sau bao nhiêu năm, sau tất cả những gì đã xảy ra. Sự im lặng căng thẳng bao trùm lấy họ, nặng nề hơn cả tảng đá ngàn cân. Mùi hương quen thuộc từ căn nhà của Lê An, mùi của gạo mới nấu, của một chút tinh dầu hoa bưởi thoang thoảng, và cả mùi hương đặc trưng của riêng cô, ùa vào khứu giác Trần Hạo, gợi lên một nỗi nhớ da diết đến quặn lòng.

Trần Hạo đứng sừng sững, dáng người cao lớn, vẻ ngoài thành đạt với bộ vest lịch lãm anh vẫn mặc từ công ty về, chiếc đồng hồ cao cấp lấp lánh trên cổ tay như một minh chứng cho sự thành công của anh ở thành phố. Nhưng trong đôi mắt anh, không có chút kiêu hãnh nào, chỉ là sự pha trộn của khao khát, nỗi sợ hãi và một sự yếu đuối khó tả. Anh nhìn vào Lê An, cố gắng tìm kiếm hình bóng cô gái năm xưa, cô gái bé nhỏ hay cười, hay dựa vào vai anh trên những con đường làng. Cô vẫn vậy, vẫn dịu dàng và thanh thoát, nhưng giờ đây, trên gương mặt cô đã hằn lên những đường nét của sự trưởng thành, của những trải nghiệm mà anh không hề là một phần trong đó.

Lê An không mời Trần Hạo vào nhà. Cô đứng chắn ngang ngưỡng cửa, như một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới bình yên của cô. Ánh mắt cô dò xét anh, không có sự giận dữ, không có sự trách móc, chỉ có một sự bình thản đến lạnh lùng, như thể anh chỉ là một người quen cũ mà cô tình cờ gặp lại trên phố. Chính sự bình thản ấy lại càng khiến trái tim Trần Hạo quặn thắt. Anh đã chuẩn bị cho mọi lời trách móc, mọi giận hờn, nhưng sự thờ ơ này lại còn đau đớn hơn. Nó cho thấy anh đã thực sự trở thành một người xa lạ trong cuộc đời cô.

“An…” Trần Hạo khẽ gọi tên cô, giọng anh trầm khàn, mang theo sự nặng nề của những cảm xúc bị dồn nén. Anh muốn nói rất nhiều, muốn giải thích, muốn xin lỗi, muốn kể về những năm tháng anh đã sống trong hối tiếc. Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, nhìn vào khoảng cách vô hình đang bao trùm lấy họ, mọi lời nói đều như bị nghẹn lại ở cổ họng. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình.

Anh nhận ra, Lê An của hiện tại không còn là cô bé hồn nhiên của ngày xưa nữa. Cô đã trở nên mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Cái ánh mắt đề phòng ấy, sự bình thản ấy, có lẽ là lớp vỏ bọc mà cô đã tạo ra để bảo vệ chính mình, để che giấu những vết sẹo cũ mà anh đã vô tình tạo nên. Anh cảm nhận được sự cẩn trọng của cô, như một loài chim non đã bị tổn thương, giờ đây không dễ dàng tin tưởng hay mở lòng. Và anh, kẻ đã từng bỏ rơi cô, không có quyền đòi hỏi điều gì hơn.

Trong khoảnh khắc im lặng ấy, Trần Hạo nhận ra mình không thể ép buộc cô, không thể phá vỡ sự bình yên mà cô đã dày công gây dựng. Anh không thể ích kỷ đòi hỏi cô phải quay về quá khứ, hay phải chấp nhận lời xin lỗi muộn màng của anh ngay lập tức. Anh chỉ có thể kiên nhẫn, và hy vọng rằng, bằng một cách nào đó, cô sẽ cho anh một cơ hội. Một cơ hội để anh nói ra hết những lời đã “lời nói không thành” bấy lâu nay. Nỗi sợ hãi tột cùng là việc cô sẽ quay lưng, khép cánh cửa lại và vĩnh viễn không bao giờ cho anh cơ hội nào nữa. Anh biết, anh phải nói nhanh, trước khi cô hoàn toàn đóng chặt cánh cửa ấy.

***

Trần Hạo biết mình không thể lùi bước. Anh hít một hơi thật sâu, căng đầy lồng ngực khí lạnh của đêm, cố gắng sắp xếp những lời muốn nói. Lê An vẫn đứng đó, kiên nhẫn nhưng đầy cảnh giác, ánh mắt cô không rời khỏi anh, như đang chờ đợi một lời giải thích, hoặc một lời chào từ một người lạ. Sự hiện diện của cô, dù chỉ là ở ngưỡng cửa, dù chỉ là cái nhìn xa cách ấy, cũng đủ khiến trái tim anh đập loạn nhịp, như thể anh đang đứng trước vực sâu mà chỉ một bước hụt chân là có thể rơi xuống. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố tìm kiếm một chút dấu vết của Lê An ngày xưa, của tình cảm mà anh từng tin là vĩnh cửu. Nhưng anh chỉ thấy sự dứt khoát, và một nét buồn thoáng qua rất nhanh, như một làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ rồi biến mất, để lại mặt nước lại trở về vẻ tĩnh lặng ban đầu. Cái nét buồn ấy, dù chỉ là thoáng qua, lại khiến lòng anh thắt lại, như một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn ý nghĩa nào đó trong cuộc đời cô, dù là một ý nghĩa đau buồn.

“An,” Trần Hạo bắt đầu, giọng anh khẩn khoản, trầm và có chút run rẩy, như đang cố gắng níu giữ một sợi chỉ mỏng manh. “Anh biết giờ này rất muộn, và anh không nên đến đây, không nên làm phiền em.” Anh ngừng lại một chút, tìm kiếm sự chấp nhận hay từ chối trong ánh mắt cô. Cô vẫn im lặng, chỉ có ánh mắt hơi cụp xuống, che đi phần nào cảm xúc. “Nhưng… có chuyện anh cần nói với em. Chuyện của chúng ta… anh nghĩ chúng ta cần một cuộc nói chuyện thật sự.” Anh nhấn mạnh từ “thật sự”, như muốn nói rằng những lần gặp gỡ tình cờ trước đây, những lời xã giao gượng gạo không thể nào nói lên hết được những gì đang chất chứa trong lòng anh.

Anh cảm thấy không khí xung quanh càng trở nên nặng nề hơn, mùi hoa đêm và đất ẩm dường như cũng đậm đặc hơn, hòa quyện với mùi hương nhẹ nhàng từ căn nhà của cô, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi nhớ và sự tiếc nuối. “Anh biết, anh đã sai rất nhiều, đã để lỡ quá nhiều cơ hội,” anh tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, như thể đang tự thú tội với chính mình. “Anh đã ‘chậm một nhịp’, và anh đã để ‘lời nói không thành’ đè nặng trong lòng suốt bao năm tháng. Anh không mong em tha thứ ngay lập tức, cũng không mong em hiểu cho anh. Anh chỉ… anh chỉ muốn được nói ra tất cả, một lần duy nhất. Được không An?”

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, trong đó chứa đựng tất cả sự hối hận, sự dằn vặt và cả một tia hy vọng mong manh. “Em… có thể gặp anh ở ‘bờ sông cũ’ vào sáng mai không? Chín giờ?” Anh chọn “bờ sông cũ”, nơi tình yêu của họ từng chớm nở, nơi họ đã trao nhau những lời hứa, dù không thành tiếng, nhưng lại sâu đậm hơn bất kỳ lời thề non hẹn biển nào. Anh hy vọng rằng, chính cái địa điểm đầy hoài niệm ấy sẽ làm mềm lòng cô, sẽ gợi lại những ký ức đẹp đẽ, dù chỉ là một chút, đủ để cô cho anh một cơ hội cuối cùng.

Lê An im lặng một lúc rất lâu. Ánh mắt cô nhìn xa xăm, lướt qua vai Trần Hạo, hướng về phía bóng đêm hun hút nơi con sông chảy xiết, như đang chìm đắm trong những dòng suy nghĩ hỗn độn. Nét buồn thoáng qua mà Trần Hạo đã kịp nhận ra giờ đây lại hiện rõ hơn trên gương mặt cô, dù cô cố gắng che giấu. Cô thở dài một tiếng rất khẽ, gần như không thể nghe thấy. Tim Trần Hạo như thắt lại, anh lo sợ cô sẽ từ chối, sẽ quay lưng và đóng sập cánh cửa lại, kết thúc tất cả một cách dứt khoát. Nhưng rồi, Lê An quay lại nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô vẫn giữ sự bình thản, nhưng có thêm một chút u hoài mà anh không thể lý giải.

“Được.” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng lại mang một sự dứt khoát không thể lay chuyển. “Chín giờ sáng mai, ở bờ sông cũ.” Cô ngừng lại, khẽ gật đầu, như một sự chấp thuận miễn cưỡng, rồi tiếp tục, giọng nói của cô trầm tĩnh nhưng không kém phần kiên quyết, “Anh về đi.”

Lời nói của Lê An như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Trần Hạo, nhưng đồng thời cũng là một tia sáng le lói trong bóng đêm. Anh vừa nhẹ nhõm vì cô đã đồng ý, vừa trĩu nặng vì sự xa cách và dứt khoát trong lời nói của cô. Anh gật đầu, lòng anh vừa mang theo một chút hy vọng vừa chất chứa một nỗi lo lắng khôn nguôi. “Anh sẽ đến đúng giờ.” Anh nói, giọng khản đặc, như muốn khẳng định sự nghiêm túc của mình.

Lê An không đợi anh nói thêm bất cứ điều gì. Cô khẽ quay người, cánh cửa gỗ sồi từ từ khép lại, tạo ra một tiếng “cạch” nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của đêm. Tiếng cửa đóng không mạnh bạo, không có sự giận dữ, nhưng lại đầy dứt khoát, như một lời kết thúc cho cuộc gặp gỡ bất ngờ này, và cũng như một ranh giới vô hình được vẽ ra, khẳng định khoảng cách không thể vượt qua giữa họ.

Trần Hạo đứng đó, một mình trong bóng đêm, trước cánh cửa đã đóng kín, nơi ánh đèn vàng ấm áp vẫn hắt ra từ khe cửa nhỏ. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí đêm bao trùm lấy mình, và sự trống rỗng trong lòng. Cô đã cho anh một cơ hội, nhưng đó là một cơ hội mong manh, được bao bọc bởi sự đề phòng và dứt khoát. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hình ảnh Lê An trong bộ đồ giản dị, với nét buồn thoáng qua trong ánh mắt, vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Anh biết, cuộc nói chuyện ngày mai sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, anh đã không còn phải đối diện với “lời nói không thành” một mình nữa. Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay nắm chặt, rồi từ từ buông lỏng. Đã đến lúc đối diện với dĩ vãng, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free