Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 660: Bờ Sông Ký Ức: Cuộc Đối Đầu Định Mệnh
Trần Hạo đứng đó, một mình trong bóng đêm, trước cánh cửa đã đóng kín, nơi ánh đèn vàng ấm áp vẫn hắt ra từ khe cửa nhỏ. Anh cảm nhận được sự lạnh lẽo của không khí đêm bao trùm lấy mình, và sự trống rỗng trong lòng, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự bất an len lỏi, khó tả. Cô đã cho anh một cơ hội, nhưng đó là một cơ hội mong manh, được bao bọc bởi sự đề phòng và dứt khoát. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hình ảnh Lê An trong bộ đồ giản dị, với nét buồn thoáng qua trong ánh mắt, vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Anh biết, cuộc nói chuyện ngày mai sẽ không hề dễ dàng, nhưng ít nhất, anh đã không còn phải đối diện với “lời nói không thành” một mình nữa. Anh hít một hơi thật sâu, bàn tay nắm chặt, rồi từ từ buông lỏng. Đã đến lúc đối diện với dĩ vãng, dù cho nó có đau đớn đến nhường nào. Anh quay lưng bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường vắng, hòa vào màn đêm u tối của thị trấn.
Đêm đó, Trần Hạo không ngủ. Hình ảnh Lê An, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn, cùng với tiếng “cạch” của cánh cửa gỗ, cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh. Anh trằn trọc trên chiếc giường quen thuộc ở căn nhà cũ kỹ của cha mẹ, lắng nghe tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Mọi âm thanh đều trở nên rõ ràng hơn trong màn đêm tĩnh mịch, như thể chúng đang khuếch đại sự dằn vặt trong lòng anh. Anh nhớ lại lời hứa của mình ngày đó, cái ngày anh rời thị trấn lên thành phố, lời hứa "không quên em" đã vĩnh viễn không đủ để giữ lấy một điều gì. Anh tự hỏi, liệu bây giờ, khi anh đã quay lại, khi anh đã dám đối diện, liệu có còn kịp không? Nỗi sợ hãi len lỏi, sợ hãi cái sự thật phũ phàng rằng mọi thứ đã quá muộn, rằng "nếu như ngày đó" đã mãi mãi không thể trở thành hiện thực. Sự mệt mỏi thể xác không thể đè nén được sự bận rộn của tâm trí. Anh chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi trước khi bình minh ló dạng, mang theo một sự hứa hẹn mơ hồ và một nỗi lo lắng cụ thể.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua rặng tre xanh mướt, Trần Hạo đã có mặt ở “bờ sông cũ”. Không khí buổi sớm mai se lạnh, mang theo hơi ẩm từ dòng nước và mùi đất ẩm, cỏ dại đặc trưng của vùng quê. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh thấm vào buồng phổi, cố gắng trấn tĩnh lại những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Dòng sông vẫn hiền hòa trôi, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của thời gian. Những viên sỏi cuội nằm im lìm dưới chân anh, in hằn dấu vết của bao nhiêu năm tháng và bao nhiêu kỷ niệm. Anh cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhẵn nhụi, miết nhẹ ngón tay lên bề mặt mát lạnh của nó. Viên sỏi này, có lẽ nào, cũng đã chứng kiến bao câu chuyện của anh và Lê An? Những buổi chiều tan học, hai đứa trẻ vô tư ngồi đây, thả chân xuống dòng nước mát, kể cho nhau nghe những chuyện không đầu không cuối. Những đêm trăng thanh gió mát, họ ngồi sát bên nhau, ngắm nhìn ánh trăng dát bạc trên mặt sông, ước mơ về một tương lai xa xôi mà cả hai đều mặc định sẽ có nhau.
Anh đi bộ dọc bờ sông, bước chân chậm rãi, như thể mỗi bước đi là một lần anh quay ngược thời gian, trở về với những mảnh ký ức đã cũ. Ánh nắng vàng chớm lên, bắt đầu nhuộm màu ấm áp cho cảnh vật, nhưng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn xa xăm, về phía bên kia bờ sông, nơi những ngôi nhà mái ngói đỏ tươi nằm ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ. Từng khung cảnh quen thuộc như một thước phim quay chậm, tái hiện lại tất cả những gì anh đã đánh mất. Sự bất an dâng trào trong lòng anh, trộn lẫn với nỗi hối hận và một chút hy vọng mong manh. "Chậm một nhịp," anh tự nhủ, "chậm một nhịp đã khiến mọi thứ trở nên xa vời đến thế này." Anh siết chặt viên sỏi trong lòng bàn tay, cảm nhận sự đau nhói nhưng không buông. Đây là cơ hội cuối cùng, anh biết, để anh có thể nói ra "lời nói không thành" đã đeo bám anh suốt bao nhiêu năm. Nhưng liệu lời nói ấy, giờ đây, có còn ý nghĩa gì không, khi "khoảng cách vô hình" đã biến thành một bức tường kiên cố, được xây nên từ thời gian và những lựa chọn của Lê An? Anh thở dài, một làn khói trắng mỏng manh thoát ra từ miệng anh trong không khí se lạnh. Trái tim anh đập mạnh, một sự hỗn loạn giữa nỗi sợ hãi bị từ chối và khát khao được nói ra tất cả.
Đúng lúc đó, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở phía xa, không phải là Lê An, mà là Nguyễn Hoàng Huy. Trần Hạo khựng lại, nắm đấm siết chặt viên sỏi. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho cuộc gặp gỡ với Lê An, nhưng lại không lường trước được sự xuất hiện của Nguyễn Hoàng Huy ở đây, vào thời điểm này. Hoàng Huy bước đến gần, dáng điềm tĩnh, tự tin, không chút vội vã. Anh ta mặc một chiếc áo khoác mỏng màu be, quần tây lịch sự, toát lên vẻ ngoài của một người đàn ông thành đạt và chỉnh chu. Nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua trên môi Hoàng Huy khi anh ta nhìn thấy Trần Hạo. Đó không phải là một nụ cười thân thiện, mà ẩn chứa một sự trêu ngươi, một sự khẳng định ngầm về vị thế.
"Anh Hạo về thăm quê à?" Nguyễn Hoàng Huy cất tiếng, giọng nói rành mạch, rõ ràng, vang vọng một cách khó chịu trong không gian tĩnh mịch của bờ sông. "Nghe nói anh bận rộn lắm, đến mức không có thời gian về thăm nhà, thăm... người cũ." Anh ta nhấn nhá cụm từ "người cũ" một cách cố ý, ánh mắt sắc bén quét qua Trần Hạo, như muốn dò xét, muốn khẳng định sự vượt trội. Trần Hạo cảm thấy một luồng máu nóng xộc lên, nhưng anh cố gắng kiềm chế. Anh không muốn để lộ sự tức giận hay bất an của mình trước mặt đối thủ.
"Cũng không bận đến mức quên hết mọi thứ," Trần Hạo đáp, giọng trầm, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh đã dậy sóng. "Vẫn nhớ đường về, vẫn nhớ những nơi cần nhớ." Anh trả lời lại bằng một lời lẽ đầy ẩn ý, như muốn nói rằng anh chưa bao giờ quên đi nơi này, hay những gì thuộc về nơi này. Hai người đàn ông đứng đối diện nhau, chỉ cách vài bước chân, nhưng "khoảng cách vô hình" giữa họ lại lớn hơn bất kỳ đại dương nào. Hoàng Huy khoanh tay trước ngực, dáng vẻ ung dung, đôi mắt anh ta ánh lên một vẻ tự mãn khó chịu. Hơi thở của Trần Hạo nặng nề hơn, anh cảm thấy không khí xung quanh đặc quánh lại bởi sự căng thẳng. Mùi đất ẩm và cỏ dại buổi sớm, thay vì mang lại cảm giác bình yên, giờ đây lại trở thành một phần của sự ngột ngạt.
"Tôi hiểu," Hoàng Huy khẽ gật đầu, nụ cười trên môi anh ta càng thêm rõ nét, như thể anh ta đã nắm chắc phần thắng trong tay. "Cuộc sống mà, ai rồi cũng phải lớn lên, phải thay đổi thôi." Anh ta ngừng lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Trần Hạo. "An đang đợi tôi. Có lẽ anh nên về đi. Mọi thứ đã khác rồi." Lời nói cuối cùng của Hoàng Huy như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Cái cách anh ta nhấn mạnh từ "tôi", sự tự tin và cái "quyền sở hữu" hiện hữu rõ ràng trong từng câu chữ, khiến Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ ngoại cuộc, một người đến muộn không được chào đón. Anh siết chặt nắm đấm, viên sỏi trong tay như muốn vỡ vụn. Tức giận, bất lực, day dứt, tất cả hòa quyện thành một cảm xúc nghẹn ngào, khó nuốt. Anh muốn gào lên, muốn hỏi Hoàng Huy dựa vào đâu mà nói ra những lời đó, nhưng anh biết, mọi lời nói lúc này đều vô nghĩa. Hoàng Huy đang đúng. An đang đợi anh ta. Và "mọi thứ đã khác rồi."
Trần Hạo nhìn Hoàng Huy, ánh mắt rực lửa, nhưng anh ta vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng ghét. Hoàng Huy khẽ thở dài, như thể đang tiếc cho sự mù quáng của Trần Hạo, rồi quay người, bước đi về phía con đường nhỏ dẫn vào bờ sông. Trần Hạo đứng đó, cảm giác bị bỏ lại phía sau, một mình với sự tức giận và bất lực. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông dường như cũng mang theo sự chế giễu. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng trái tim anh vẫn đập thình thịch, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Hoàng Huy đã thành công trong việc gieo vào lòng anh một nỗi hoài nghi lớn hơn, một sự bực tức khó tả.
Chỉ vài phút sau, từ phía con đường mòn, Lê An xuất hiện. Ánh nắng ấm áp của buổi sáng đã lên cao hơn một chút, bao phủ lấy dáng người mảnh mai của cô. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, mái tóc buông xõa nhẹ nhàng theo làn gió. Vẻ đẹp bình dị, thuần khiết của cô vẫn như ngày nào, nhưng giờ đây, nó mang một sự chín chắn, một nét u hoài mà ngày xưa không có. Ánh mắt cô lướt qua Trần Hạo, rồi dừng lại ở Nguyễn Hoàng Huy đang bước đến, và cuối cùng, lại trở về phía Trần Hạo. Cái nhìn của cô chỉ thoáng qua, không dừng lại quá lâu ở bất kỳ ai, nhưng Trần Hạo cảm nhận được sự ẩn ý trong đó, như thể cô đã nhận ra hoặc đoán được sự căng thẳng giữa hai người đàn ông. Cô giữ vẻ bình thản thường thấy, không một chút biểu cảm thừa thãi, nhưng chính sự bình thản đó lại khiến Trần Hạo càng thêm đau lòng.
Nguyễn Hoàng Huy bước đến bên Lê An, nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, một cử chỉ không quá lộ liễu nhưng đủ để khẳng định sự thân mật, một "quyền sở hữu" mà anh ta đã nói đến. Lê An không tỏ vẻ ngạc nhiên hay khó chịu, chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn Hoàng Huy với một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra. Hoàng Huy khẽ gật đầu chào Trần Hạo một cách xã giao, đầy vẻ lịch thiệp nhưng ẩn chứa sự thách thức. Rồi anh ta quay sang Lê An, thì thầm điều gì đó mà Trần Hạo không nghe rõ, nhưng anh thấy Lê An khẽ gật đầu.
Lê An bước đến gần hơn, bỏ lại Hoàng Huy đứng cách đó vài bước. Mùi hương nhẹ nhàng quen thuộc của cô phảng phất trong không khí, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một tia sáng của dĩ vãng, nhưng chỉ thấy sự bình thản đến khó hiểu. Nét ưu tư thoáng qua mà anh đã thấy đêm qua dường như đã bị che giấu đi rất kỹ.
"Hạo, anh đến rồi." Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng lại mang một sự trung lập tuyệt đối, không có chút vui mừng hay trách móc. Nó như tiếng sóng vỗ vào bờ, đều đặn và không thay đổi, mặc cho bao nhiêu bão tố đã qua. Lời nói của cô như một sự xác nhận cho tất cả những gì Hoàng Huy vừa nói: "Mọi thứ đã khác rồi." Trần Hạo đứng đó, cảm thấy nỗi tức giận vừa rồi nhường chỗ cho một sự tuyệt vọng sâu sắc hơn. Sự tự tin và quyền sở hữu của Nguyễn Hoàng Huy, cùng với sự bình thản của Lê An, báo hiệu rằng việc anh thổ lộ sẽ không dễ dàng thay đổi được quyết định của cô. Nhưng cũng chính nỗi tức giận và bất lực đó đã nhen nhóm trong anh một quyết tâm sắt đá. Dù cơ hội mong manh đến đâu, anh cũng phải nói ra. Đây là "bờ sông cũ", nơi chứng kiến tình yêu của họ từng chớm nở, và cũng là nơi anh sẽ đặt dấu chấm hết cho "lời nói không thành" đã giày vò anh suốt bao năm tháng. Anh siết chặt nắm đấm, cố kìm nén mọi cảm xúc đang trào dâng. Cuộc đối thoại thật sự, cuộc đối đầu cuối cùng, ch�� mới bắt đầu.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.