Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 661: Thực Tại Phũ Phàng: Vị Trí Của Kẻ Đến Sau
Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông vẫn đều đặn, không màng đến những cơn sóng dữ dội đang gầm gào trong lòng Trần Hạo. Anh đứng đó, bất động, như một pho tượng bị bỏ quên giữa dòng chảy của thời gian. Nguyễn Hoàng Huy đã rời đi, để lại một khoảng trống nhỏ bên cạnh Lê An, nhưng khoảng trống đó không dành cho anh. Nó chỉ càng làm Trần Hạo ý thức rõ hơn về cái khoảng cách vô hình đang ngăn cách anh và cô, một vách ngăn không thể chạm tới, không thể phá vỡ.
Ánh nắng buổi sáng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên mặt sông lấp lánh. Tiếng chim hót líu lo từ một bụi tre gần đó, tiếng người đi bộ tập thể dục trò chuyện râm ran từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng chuông đồng hồ điểm giờ từ nhà thờ thị trấn. Tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ lùng, tương phản gay gắt với cơn bão đang càn quét trong tâm hồn Trần Hạo. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ cây xanh tươi phả vào không khí, một mùi hương quen thuộc của thị trấn ven sông mà anh đã từng rất yêu, giờ đây lại mang theo một nỗi chua xót.
Lê An bước đến gần hơn, bỏ lại Hoàng Huy đứng cách đó vài bước, nhưng sự hiện diện của anh ta vẫn lơ lửng giữa họ, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi. Mùi hương nhẹ nhàng của Lê An, một sự kết hợp giữa hương hoa lài thoang thoảng và mùi giấy sách cũ, phảng phất trong không khí, đánh thức những ký ức sâu thẳm nhất trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút gì đó, một tia sáng của dĩ vãng, một dấu vết của cô gái mà anh đã từng yêu, nhưng chỉ thấy sự bình thản đến khó hiểu. Nét ưu tư thoáng qua mà anh đã thấy đêm qua dường như đã bị che giấu đi rất kỹ, nhường chỗ cho một vẻ dứt khoát, gần như là lạnh lùng.
Trần Hạo cố gắng hít một hơi thật sâu, nuốt khan. Anh muốn nói rất nhiều, muốn hỏi cô về tất cả những năm tháng đã qua, về những lời hứa đã bị bỏ quên, về cái tên của anh mà cô đã khắc lên trái tim mình. Anh muốn níu kéo, muốn giải thích, muốn xin lỗi. Nhưng cổ họng anh như bị một tảng đá đè nặng. Những lời nói không thành cứ nghẹn ứ lại, tạo thành một khối u nhức nhối. Anh mở miệng, cố gắng phát ra một âm thanh, nhưng chỉ có một tiếng thở dài khô khốc thoát ra. "An... anh..." Giọng anh lạc đi, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nghe rõ.
Lê An nhìn anh, ánh mắt không hề thay đổi. Không có sự thương hại, không có sự trách móc, cũng không có bất kỳ một tia hy vọng nào. Nó chỉ đơn thuần là sự nhìn nhận một người quen cũ. Trần Hạo chợt nhận ra, trong tưởng tượng của anh, trên ngón áp út của cô, một chiếc nhẫn lấp lánh như đang chế giễu anh. Mặc dù anh biết nó chưa có ở đó, nhưng cái hình ảnh ấy lại khắc sâu vào tâm trí anh, như một lời khẳng định cho điều anh sợ hãi nhất. Đó là biểu tượng cho một tương lai mà anh không hề có mặt.
"Anh Hạo về khi nào?" Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng lại mang một sự trung lập tuyệt đối. Không có chút vui mừng, cũng không có chút trách cứ nào. Nó như tiếng sóng vỗ vào bờ, đều đặn và không thay đổi, mặc cho bao nhiêu bão tố đã qua. "Em có hẹn rồi." Cô nói thêm, một cách lịch sự nhưng dứt khoát. Câu nói ấy như một nhát dao bén ngót, không gây ra vết thương máu chảy, nhưng lại khoét sâu vào tâm hồn anh một lỗ hổng lớn. "Hẹn rồi." Hai từ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Trần Hạo, vang vọng như một lời tuyên án. Hẹn với ai? Chắc chắn không phải là anh. Hẹn với tương lai, một tương lai mà Nguyễn Hoàng Huy đã chiếm giữ mất rồi.
Trần Hạo đứng đó, cảm thấy nỗi tức giận vừa rồi nhường chỗ cho một sự tuyệt vọng sâu sắc hơn. Sự tự tin và quyền sở hữu của Nguyễn Hoàng Huy, cùng với sự bình thản đến mức khó hiểu của Lê An, báo hiệu rằng việc anh thổ lộ sẽ không dễ dàng thay đổi được quyết định của cô. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, một khán giả bất đắc dĩ trong vở kịch cuộc đời của cô. Anh đã sai. Sai ngay từ khoảnh khắc anh lựa chọn im lặng, lựa chọn sự nghiệp thay vì tình yêu. Cái "chậm một nhịp" ấy, giờ đây đã trở thành một hố sâu thăm thẳm không thể nào lấp đầy.
Anh siết chặt nắm đấm, cố kìm nén mọi cảm xúc đang trào dâng. Anh muốn nói, muốn hét lên rằng anh yêu cô, rằng anh hối hận. Nhưng Lê An không đợi. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu xã giao, rồi quay lưng, bước đi về phía Nguyễn Hoàng Huy đang đứng đợi cách đó vài bước. Hoàng Huy mỉm cười nhẹ, đặt tay lên eo cô, một cử chỉ không quá lộ liễu nhưng đủ để khẳng định sự thân mật, một "quyền sở hữu" mà anh ta đã nói đến. Lê An không tỏ vẻ ngạc nhiên hay khó chịu, chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn Hoàng Huy với một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, một nụ cười mà Trần Hạo biết, chưa bao giờ dành cho anh.
Bóng hình của Lê An, trong chiếc váy xanh nhạt, mái tóc buông xõa nhẹ nhàng theo làn gió, dần khuất sau những hàng cây ven sông. Nguyễn Hoàng Huy theo sát cô, như một người bảo vệ, một người đồng hành không thể tách rời. Trần Hạo đứng bất động, nhìn theo bóng họ khuất dần, cho đến khi chỉ còn lại mặt sông lấp loáng và tiếng sóng vỗ rì rào. Anh nắm chặt tay, cảm giác như có gì đó tan vỡ bên trong, từng mảnh một, không thể hàn gắn. Nỗi trống rỗng mênh mông chiếm lấy anh, nuốt chửng mọi thứ. Anh đã bỏ lỡ cô, bỏ lỡ khoảnh khắc, bỏ lỡ cả một đời.
***
Trần Hạo lang thang vô định, bước chân nặng nề trên những con phố quen thuộc của thị trấn. Ánh nắng buổi trưa đã trở nên gay gắt hơn, không khí oi bức phả vào mặt anh, nhưng anh không cảm thấy chút nóng nực nào, bởi trong lòng anh, một ngọn lửa lạnh đang thiêu đốt. Anh tìm đến một quán cà phê nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm, nơi anh và Lê An từng ghé đến những buổi chiều tan học, trốn tìm cái nắng hè chói chang. Quán vẫn còn đó, với tấm biển gỗ cũ kỹ và những chậu hoa giấy nở rực rỡ trước hiên.
Bước vào bên trong, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên, những bản tình ca cũ mà anh và Lê An từng nghe. Tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách ngồi rải rác. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, thoang thoảng mùi bánh ngọt quen thuộc. Bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại trở nên ngột ngạt đến khó thở. Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi anh có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và dòng người qua lại. Anh gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng ngắt mà anh luôn thích, nhưng hôm nay, nó dường như không đủ để làm dịu đi vị đắng chát trong lòng.
Ly cà phê trước mặt anh nguội dần, những viên đá tan chảy, để lại một màu nâu đục ngầu. Tâm trí anh quay cuồng với những lời nói của Nguyễn Hoàng Huy, ánh mắt xa cách của Lê An và hàng loạt ký ức cũ ùa về, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ. Anh nhắm mắt lại, và những hình ảnh của quá khứ cứ nối tiếp nhau hiện lên rõ mồn một. Lê An của tuổi mười lăm, mái tóc tết bím hai bên, ngồi bên cửa sổ, lật từng trang sách. Lê An của tuổi mười tám, đỏ mặt khi anh vô tình chạm tay vào cô trên chuyến xe buýt đến trường. Lê An với nụ cười hiền, ánh mắt trong veo khi nghe anh kể về ước mơ được ra thành phố, được thành công.
"Mình đã bỏ lỡ điều gì?" Anh tự hỏi, giọng nói thầm thì đến mức chính anh cũng không nghe rõ. "Tại sao mọi thứ lại trở nên thế này?" Câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm can, không ngừng dằn vặt anh. Anh đã từng có tất cả, một tình yêu thanh mai trúc mã, một cô gái hiền dịu luôn ở bên. Nhưng anh đã đánh mất. Anh đã chọn con đường khác, con đường của tham vọng, của sự nghiệp, của những lời hứa hẹn xa vời mà anh nghĩ là sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai. Nhưng anh đã lầm. Hạnh phúc không thể chờ đợi, tình yêu không thể giữ bằng những lời hứa suông và những tin nhắn thưa thớt.
Anh nhớ lại lời của Hoàng Huy, lạnh lùng nhưng thẳng thắn: "Cô ấy xứng đáng với một người ở bên cạnh, không phải một bóng hình mơ hồ." Từng câu chữ ấy như những mũi kim sắc nhọn, đâm thẳng vào những vết thương lòng của anh. Anh đã là một bóng hình mơ hồ trong cuộc đời Lê An suốt bao nhiêu năm. Anh đã ở đâu khi cô cần một bờ vai? Anh đã ở đâu khi cô mệt mỏi với sự chờ đợi? Anh đã ở đâu khi cô quyết định chấp nhận một bến đỗ an yên, một người đàn ông thực sự ở bên cạnh cô mỗi ngày?
Trần Hạo siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lòng bàn tay. Anh mở mắt, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hình ảnh ký ức tuổi thơ cứ chập chờn như những thước phim quay chậm. Con đường nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi anh và Lê An từng ngồi hàng giờ, trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Cửa hàng tạp hóa nhỏ của bà Tư, nơi anh mua cho cô những que kem dứa vào những trưa hè nóng bức. Bờ tường rêu phong của ngôi trường cũ, nơi anh từng lén nhìn cô từ xa. Tất cả đều còn nguyên đó, nhưng người con gái sánh bước cùng anh trong những ký ức ấy, giờ đã thuộc về một người khác.
Một nỗi hối hận cồn cào dâng lên, như một cơn thủy triều nhấn chìm anh. Nếu như ngày đó, anh đủ dũng cảm để nói ra lời yêu? Nếu như ngày đó, anh không để khoảng cách địa lý và những tham vọng mù quáng chia cắt họ? Nếu như ngày đó, anh không chậm một nhịp? Hàng vạn chữ "nếu như" cứ lượn lờ trong tâm trí anh, mỗi chữ là một lưỡi dao cứa vào vết thương chưa lành. Anh đã đánh đổi tình yêu bằng sự nghiệp, và giờ đây, sự nghiệp thành công rực rỡ ấy lại trở nên trống rỗng, vô nghĩa khi không có cô ở bên để chia sẻ. Trần Hạo gục đầu xuống bàn, che đi đôi mắt cay xè. Cảm giác bất lực và tiếc nuối cứ thế xâm chiếm lấy anh, nặng nề như một tảng đá.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả căn phòng của Trần Hạo. Căn phòng gác mái nhỏ bé, nơi anh đã trải qua những năm tháng tuổi thơ và niên thiếu, vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào. Chiếc bàn học cũ kỹ đặt sát cửa sổ, giá sách chất đầy những cuốn truyện tranh và sách giáo khoa đã ố vàng. Mùi gỗ cũ thoang thoảng, xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ từ những góc tường lâu ngày không được sửa sang. Tiếng sinh hoạt gia đình từ dưới nhà vọng lên, tiếng mẹ anh gọi cơm, tiếng cha anh xem thời sự, tất cả đều quen thuộc và ấm cúng. Nhưng đối với Trần Hạo, căn phòng này, cái không gian này, giờ đây lại mang một sự tĩnh mịch và ngột ngạt đến lạ.
Anh ngồi xuống mép giường, đối diện với những vật kỷ niệm thời niên thiếu. Một chiếc hộp gỗ nhỏ, đựng đầy những lá thư tay trao đổi với Lê An hồi cấp hai. Một tập ảnh cũ, ghi lại những khoảnh khắc vô tư của hai đứa trẻ bên bờ sông. Chiếc xe đạp cũ kỹ dựa vào góc tường, nơi anh đã chở cô đi học mỗi ngày. Mỗi vật phẩm đều là một mảnh ghép của quá khứ, một lời nhắc nhở về một tình yêu đã từng chớm nở và rồi lụi tàn trong im lặng. Ánh hoàng hôn đỏ rực, như máu, nhuộm đỏ cả căn phòng, biến những kỷ vật thành những bóng hình ma mị, ám ảnh.
Trần Hạo nhìn vào những kỷ vật ấy, và trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, anh nhận ra một sự thật đau đớn đến tận cùng. Lê An đã trưởng thành, có lựa chọn riêng, có cuộc sống riêng. Cô không còn là cô bé hồn nhiên đợi anh mỗi buổi tan trường. Cô không còn là cô gái yếu đuối cần anh che chở. Cô đã mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, và quan trọng nhất, cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên cho riêng mình, một bến đỗ mà anh không phải là người tạo ra. Và anh – người đã từng là tất cả trong thế giới của cô – giờ đây chỉ là một cái bóng của quá khứ, một người đến sau không còn cơ hội.
"Mình đã sai... sai ngay từ đầu." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể đã đánh mất đi tất cả sức lực. "Thích thì không đủ sao? Hay mình chưa từng đủ dũng cảm để thích?" Anh nhớ lại câu nói của Lê An đêm ấy, "Thích thì không đủ," và giờ đây, anh tự hỏi, liệu có phải anh còn không đủ cả sự "thích" đó để vượt qua những e dè, những khoảng cách, những sợ hãi của bản thân? Cái "lời nói không thành" đã giày vò anh suốt bao năm tháng, giờ đây lại trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc anh vào nỗi dằn vặt không lối thoát.
Anh gục mặt vào lòng bàn tay, vai run lên bần bật. Tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng, cố gắng kìm nén nhưng không thể. Nỗi bất lực nhấn chìm anh hoàn toàn, như một con sóng dữ dội xô anh vào vách đá của hiện thực phũ phàng. Anh đã có được sự nghiệp, có được địa vị, có được tất cả những thứ mà anh từng mơ ước ở thành phố lớn. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, một biểu tượng của thành công vật chất, giờ đây lại trở nên nặng nề, trống rỗng. Nó là minh chứng cho một cuộc sống mà anh đã xây dựng mà không có cô, một cuộc sống đầy đủ về vật chất nhưng lại thiếu vắng đi phần hồn cốt quan trọng nhất.
Trần Hạo ngẩng mặt lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Ngoài kia, những ánh đèn đường bắt đầu lấp lánh, nhưng trong căn phòng của anh, chỉ còn lại bóng tối và nỗi đau. Anh đã mất cô. Mất thật rồi. Mãi mãi. Cái cảm giác mất mát này không phải là sự đau khổ nhất thời, mà là một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn, không bao giờ lành lại. Nó nhắc nhở anh rằng, dù có thành công đến mấy, dù có đạt được bao nhiêu vinh quang, anh vẫn chỉ là một kẻ thất bại trong cuộc tình của chính mình. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.