Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 662: Ký Ức Đau Thương: Giá Như Có Thể Quay Lại
Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời.
Bóng tối dày đặc như một tấm màn nhung phủ kín căn phòng gác mái nhỏ của Trần Hạo. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống từ lâu, nuốt chửng những ánh đèn vàng vọt leo lắt của thị trấn nhỏ. Mùi gỗ cũ của căn nhà, mùi thức ăn quen thuộc từ dưới bếp thoang thoảng, đáng lẽ phải mang đến cảm giác yên bình, ấm áp, nhưng giờ đây, chúng chỉ càng làm nổi bật lên cái không khí ngột ngạt, nặng nề trong lồng ngực Trần Hạo. Anh nằm trên chiếc giường cũ kỹ, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Từng thớ gỗ đã ngả màu thời gian, từng vết nứt nhỏ trên vôi trần, tất cả đều quen thuộc đến đáng sợ. Chúng là những chứng nhân câm lặng cho bao đêm anh nằm đây, mơ mộng về một tương lai xa xôi, một tương lai có cô ở bên. Nhưng giờ đây, tương lai đó đã tan vỡ, vụn vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tâm can anh.
Cảm giác bất lực và tức giận từ cuộc gặp gỡ với Nguyễn Hoàng Huy và Lê An chiều nay vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến anh không tài nào chợp mắt được. Tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài vườn, tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía bờ sông, tất cả đều hòa vào nhau thành một bản giao hưởng của nỗi buồn, của sự cô đơn. Anh trở mình liên tục, tấm đệm cũ kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của thân thể rã rời. Mỗi lần trở mình là một lần nỗi đau lại cựa quậy, thức tỉnh, như một con quỷ dữ không ngừng giày vò. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nhiêu hối tiếc, bao nhiêu day dứt. "Mình đã làm gì vậy?" – anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, khản đặc đến mức chính anh cũng không nhận ra. "Tại sao lúc đó mình lại không nói ra?"
Những câu hỏi cứ lặp đi lặp lại, không ngừng nghỉ, như một vòng xoáy vô tận kéo anh chìm sâu vào hố đen của sự dằn vặt. Anh nhớ lại ánh mắt bình thản của Lê An, nụ cười nhẹ nhàng của cô khi đối diện với anh, như thể anh chỉ là một người xa lạ vừa lướt qua đời cô. Và Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông tự tin ấy, với cái nhìn đầy chủ quyền, một sự chiếm hữu không cần che giấu, đã khơi dậy trong anh một nỗi ghen tức đến điên dại. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh trở về, chỉ cần anh thành công, mọi thứ sẽ trở lại như xưa. Anh đã sai. Sai lầm đến mức không thể cứu vãn. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, nay đã trở thành một bức tường kiên cố, không thể nào phá vỡ.
Anh ngồi bật dậy, cơ thể nặng trĩu nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến đáng sợ. Anh bước đến bên cửa sổ, vén rèm nhìn ra ngoài. Màn đêm đen như mực, chỉ có vài ngôi sao nhỏ bé lấp lánh như những giọt nước mắt trên bầu trời. Không khí đêm se lạnh luồn qua khe cửa sổ, chạm vào làn da anh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Nhưng vô ích. Hít thở càng sâu, nỗi đau càng thấm đẫm. Anh đã đánh đổi tình yêu bằng sự nghiệp, bằng những tham vọng mù quáng nơi thành thị. Anh đã nghĩ, thành công sẽ mang Lê An trở lại, sẽ bù đắp cho những tháng ngày xa cách. Nhưng anh đã quên mất rằng tình yêu không phải là một món hàng có thể trao đổi, càng không phải là thứ có thể đợi chờ vô điều kiện. Thành công vật chất mà anh có được – biểu tượng là chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp đang lấp lánh trong bóng tối – giờ đây trở nên trống rỗng, vô nghĩa. Nó là một minh chứng cho sự thất bại thảm hại nhất trong cuộc đời anh. "Chậm một nhịp," anh lẩm bẩm, "chỉ chậm một nhịp mà thôi." Nhưng một nhịp ấy, lại là cả một đời người.
***
Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong bóng tối vô tận của căn phòng. Nhưng tâm trí anh lại không chịu an yên. Dòng ký ức bỗng ùa về như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết, từng hơi thở, từng cảm xúc. Đó là Lê An của ngày xưa, của những tháng năm thanh xuân tươi đẹp mà anh đã vô tình đánh mất.
Hình ảnh đầu tiên hiện lên là bờ sông cũ. Nơi mà mỗi buổi chiều tan học, anh và cô lại cùng nhau đạp xe đến, ngồi vắt vẻo trên những phiến đá rêu phong, mặc cho tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ hát lên khúc ca êm đềm của thời gian. Mùi nước sông trong lành, mùi phù sa thoang thoảng, hòa quyện với mùi tóc thoang thoảng hương bưởi của Lê An khi cô tựa đầu vào vai anh. Cô có nụ cười tươi tắn như nắng sớm, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu phản chiếu bầu trời xanh biếc. Anh nhớ như in lần đầu tiên anh nắm tay cô, bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô lọt thỏm trong bàn tay anh. Tim anh đập loạn xạ, muốn thốt ra lời yêu thương đã ấp ủ bấy lâu. "An này… anh…" – anh đã bắt đầu như thế. Nhưng rồi, cái e dè của tuổi trẻ, cái nỗi sợ hãi mơ hồ về một sự thay đổi nào đó, lại khiến anh chùn bước. Anh đã chuyển hướng, hỏi cô về bài tập toán khó, và cô đã cười, dịu dàng giảng giải cho anh từng chút một, không hề hay biết trái tim anh đang thổn thức những điều không nói.
Rồi đến sân trường cũ, nơi tiếng ve kêu râm ran mỗi độ hè về, như một dàn nhạc giao hưởng không ngừng nghỉ của tuổi thơ. Anh nhớ những buổi trưa hè trốn học, cùng cô lẻn ra sân sau, dưới bóng cây phượng vĩ cổ thụ. Cô nhặt những cánh phượng đỏ thắm, ép vào trang vở, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm. Anh ngồi bên cạnh, lén nhìn nghiêng khuôn mặt thanh tú của cô, mái tóc đen nhánh buông xõa trên vai, thoang thoảng mùi nắng. Anh đã từng muốn vuốt nhẹ mái tóc ấy, muốn nói rằng cô là tất cả thế giới của anh. Nhưng rồi, anh lại chỉ khẽ khàng hỏi: "An thích phượng đến vậy sao?". Cô quay lại, cười nhẹ, "Phượng đẹp mà anh. Đẹp như tuổi thanh xuân của mình vậy." Một câu nói vô tư, nhưng giờ đây lại trở thành một nhát dao cứa vào lòng anh. Tuổi thanh xuân của họ, đẹp đẽ đến thế, mà anh lại đánh mất. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách cũ kỹ của những buổi học kèm nhau, mùi mực mới từ những cây bút anh tặng cô, tất cả đều hiện về, sống động như thể mới chỉ hôm qua. Anh nhớ cái nhíu mày đáng yêu của cô khi anh mãi không hiểu bài, cái cốc đầu nhẹ nhàng của cô khi anh lơ đãng. Những khoảnh khắc ấy, tưởng chừng vô nghĩa, giờ đây lại là những viên ngọc quý giá mà anh đã vứt bỏ.
Ký ức chuyển sang quán cà phê thị trấn nhỏ, nơi họ thường ghé sau mỗi buổi ôn thi. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách quen, không khí ấm cúng, hoài niệm. Cô thường gọi một ly bạc xỉu, còn anh thì một ly cà phê đen đá. Anh nhớ một lần, trời bất chợt đổ mưa rào. Họ trú mưa trong quán, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn. Cô kể cho anh nghe về ước mơ của mình, về một ngôi nhà nhỏ ven biển, về một cuộc sống bình dị, an yên. Anh đã nhìn cô, lòng tràn ngập yêu thương và một lời hứa thầm lặng sẽ biến những ước mơ ấy thành hiện thực. Anh muốn nói: "Anh sẽ ở bên em, sẽ cùng em xây dựng ngôi nhà đó." Nhưng rồi, cái tôi của một chàng trai trẻ với những hoài bão lớn lao lại trỗi dậy. Anh đã nói: "Rồi anh sẽ thành công, anh sẽ đưa em đến những nơi xa hơn, đẹp hơn ngôi nhà ven biển đó." Cô chỉ mỉm cười, ánh mắt thoáng chút mơ hồ, không rõ là đồng tình hay thất vọng. Giờ đây anh hiểu, điều cô cần không phải là những nơi xa hoa, mà là một bến đỗ an yên, là sự hiện diện của anh. Và anh đã không cho cô điều đó. Anh đã vô tình làm cô buồn vì sự im lặng của mình, vì những lời hứa hẹn viển vông về một tương lai mà anh không có cô.
Anh cảm nhận lại từng xúc cảm của ngày xưa: sự bối rối khi cô chạm tay, sự ấm áp khi cô cười, nỗi xốn xang khi cô kể chuyện. Tất cả những mảnh ghép ấy, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một phần không thể thiếu trong tâm hồn anh. Chúng là bằng chứng cho một tình yêu đã từng chớm nở, đã từng mạnh mẽ, nhưng rồi lại lụi tàn trong im lặng. Cái "lời nói không thành" đã giày vò anh suốt bao năm tháng, giờ đây lại trở thành một xiềng xích vô hình, trói buộc anh vào nỗi dằn vặt không lối thoát. Anh đã có vô vàn cơ hội để nói ra, để nắm giữ, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lùi lại, để rồi giờ đây phải hứng chịu cái giá quá đắt.
***
Trần Hạo chợt mở mắt, giật mình quay trở lại với thực tại phũ phàng. Căn phòng gác mái vẫn chìm trong bóng tối nhập nhoạng, nhưng qua khe hở của tấm rèm cửa sổ, một vệt sáng mờ ảo của bình minh đã bắt đầu lướt qua, vẽ lên những đường nét u tối trên sàn nhà. Không khí se lạnh của buổi sáng sớm luồn qua khung cửa, khiến anh rùng mình. Tiếng chim hót líu lo đâu đó ngoài vườn, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, mọi thứ vẫn chỉ là một đêm dài vô tận của sự dằn vặt.
Sự đối lập giữa những ký ức tươi đẹp, sống động như thật vừa rồi và hiện thực nghiệt ngã của Lê An sắp kết hôn như một nhát dao sắc lẹm cứa vào tim anh, khiến anh đau đớn đến nghẹt thở. Nụ cười của cô bé Lê An trong ký ức, ánh mắt trong veo của cô, sự dịu dàng của cô, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho hình ảnh Lê An bình thản, xa cách của ngày hôm qua. Cô đã không còn là cô bé hồn nhiên đợi anh mỗi buổi tan trường, không còn là cô gái yếu đuối cần anh che chở. Cô đã mạnh mẽ hơn, dứt khoát hơn, và quan trọng nhất, cô đã tìm thấy một bến đỗ an yên cho riêng mình, một bến đỗ mà anh không phải là người tạo ra.
Anh tự trách mình hèn nhát, rụt rè, đã không dám nắm bắt tình yêu của đời mình. Anh đã có tất cả những cơ hội, những khoảnh khắc mà bất kỳ ai cũng mơ ước, nhưng anh đã để chúng trôi qua kẽ tay như cát bụi. Anh đã để những tham vọng cá nhân, những nỗi sợ hãi vô hình che mờ đi lý trí và trái tim anh. Giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của những quyết định sai lầm trong quá khứ, và sự bất lực tột cùng trước hiện tại.
"Giá như… giá như ngày đó anh đã dũng cảm hơn một chút." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc hẳn trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Giá như anh đã không sợ hãi, không e dè, không để 'khoảng cách vô hình' chia cắt chúng ta." Hàng vạn chữ "giá như" cứ lượn lờ trong tâm trí anh, mỗi chữ là một lưỡi dao cứa vào vết thương chưa lành. Anh vò đầu bứt tóc, cảm giác đau nhói ở da đầu chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau đang xé nát lồng ngực anh. Anh ôm mặt, cố gắng kìm nén những tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng, nhưng vô ích. Vai anh run lên bần bật, nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay, thấm ướt lòng bàn tay.
Một nỗi đau đớn tột cùng và sự bất lực bao trùm lấy anh. Anh đã mất cô. Mất thật rồi. Mãi mãi. Cái cảm giác mất mát này không phải là sự đau khổ nhất thời, mà là một vết sẹo hằn sâu vào tâm hồn, không bao giờ lành lại. Nó nhắc nhở anh rằng, dù có thành công đến mấy, dù có đạt được bao nhiêu vinh quang, anh vẫn chỉ là một kẻ thất bại trong cuộc tình của chính mình. Anh đã sai một bước, và lỡ cả một đời. Nỗi dằn vặt và khao khát được quay ngược thời gian lúc này trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, thôi thúc anh phải làm một điều gì đó, dù biết là vô vọng. Dù biết rằng Lê An đã có cuộc sống của riêng mình, đã tìm thấy bến đỗ, nhưng anh không thể chấp nhận được sự thật này một cách dễ dàng. Anh phải nói ra, phải thổ lộ tất cả những gì anh đã giấu kín, dù cho lời nói đó có đến muộn màng đến đâu đi chăng nữa. Anh cần một lời giải thoát cho chính mình, cho cái "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt những năm tháng qua.
Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng hơn, len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi vào căn phòng đang bao trùm bởi nỗi tuyệt vọng của Trần Hạo. Nó hứa hẹn một ngày mới, nhưng đối với anh, đó chỉ là một ngày nữa phải sống với nỗi ân hận và tiếc nuối khôn nguôi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.