Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 663: Từng Mảnh Ghép Cuộc Sống: Kẽ Hở Hay Huyễn Vọng?
Ánh sáng bình minh càng lúc càng rõ ràng hơn, len lỏi qua rèm cửa, chiếu rọi vào căn phòng đang bao trùm bởi nỗi tuyệt vọng của Trần Hạo. Nó hứa hẹn một ngày mới, nhưng đối với anh, đó chỉ là một ngày nữa phải sống với nỗi ân hận và tiếc nuối khôn nguôi. Nỗi dằn vặt và khao khát được quay ngược thời gian lúc này trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết, thôi thúc anh phải làm một điều gì đó, dù biết là vô vọng. Dù biết rằng Lê An đã có cuộc sống của riêng mình, đã tìm thấy bến đỗ, nhưng anh không thể chấp nhận được sự thật này một cách dễ dàng. Anh phải nói ra, phải thổ lộ tất cả những gì anh đã giấu kín, dù cho lời nói đó có đến muộn màng đến đâu đi chăng nữa. Anh cần một lời giải thoát cho chính mình, cho cái "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt những năm tháng qua.
Với một quyết tâm cứng rắn đến lạnh lùng, Trần Hạo gượng mình đứng dậy. Cơ thể anh rã rời sau một đêm trắng vật lộn với quá khứ và hiện tại, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên một tia sáng kiên định đến đáng sợ. Anh không tắm, không ăn sáng, chỉ đơn giản là thay một bộ quần áo sạch sẽ nhất, chỉnh lại mái tóc hơi rối, rồi lặng lẽ bước ra khỏi căn nhà gỗ cũ kỹ. Cái lạnh se của buổi sáng sớm luồn qua lớp áo mỏng, thấm vào da thịt, nhưng dường như chẳng thể chạm tới khối băng đang đóng lại trong lồng ngực anh. Sương sớm còn giăng mắc trên những tán cây, trên mặt đường đất ẩm ướt, tạo nên một bức tranh mờ ảo, u hoài. Tiếng gà gáy văng vẳng từ xa, tiếng xe cộ thưa thớt xé tan sự tĩnh mịch, nhưng mọi thứ đều như bị lọc qua một tấm màn vô hình trước giác quan của Trần Hạo. Anh chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng đến cùng cực, và một nỗi ám ảnh duy nhất: Lê An.
Anh đi bộ trên con đường quen thuộc, từng bước chân nặng nề in dấu trên lớp đất mềm. Dù đã nhiều năm không về, nhưng mỗi con hẻm, mỗi góc phố nhỏ của thị trấn ven sông này vẫn hằn sâu trong tâm trí anh, như một thước phim quay chậm. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà còn đang ngái ngủ, tất cả đều gợi lên những ký ức tuổi thơ tươi đẹp, nay lại biến thành những mũi kim đâm vào trái tim anh. Anh cố gắng lờ đi những hình ảnh Lê An trong bộ áo dài trắng, mái tóc đen óng ả, cười rạng rỡ bên anh dưới gốc cây bàng cổ thụ. Anh phải tập trung vào hiện tại, vào mục tiêu duy nhất của mình: tìm hiểu về cô, về cuộc sống của cô, về người đàn ông đã thay thế anh.
Trần Hạo dừng lại ở một góc khuất, nơi có thể nhìn rõ ngôi nhà của Lê An mà không bị phát hiện. Ngôi nhà vẫn vậy, mái ngói rêu phong, hàng rào dâm bụt xanh rì, và giàn hoa giấy nở rộ trước hiên nhà. Ánh sáng bình minh yếu ớt vừa đủ để làm nổi bật những đường nét thân quen ấy, nhưng trong mắt anh, nó lại phủ một lớp màn u tối, như thể ngôi nhà ấy đã trở nên xa lạ, không còn là nơi cất giấu những kỷ niệm ngọt ngào của riêng anh. Một bóng người thấp thoáng bên trong, rồi ánh đèn le lói vụt tắt. Chắc là Lê An đang chuẩn bị đi làm, hay có thể là Nguyễn Hoàng Huy. Anh không dám lại gần hơn, chỉ đứng đó, như một cái bóng, quan sát từng chuyển động nhỏ, từng ánh đèn le lói, cố gắng đọc vị cuộc sống của người con gái anh yêu mà anh đã bỏ lỡ.
"An… em có thật sự hạnh phúc không? Hay chỉ là sự bình yên mà em tự tạo ra?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc tan vào không khí lạnh. Câu hỏi ấy như một lưỡi dao cứa vào lòng anh, bởi anh biết, anh đã từng có thể là người mang đến hạnh phúc cho cô. Anh đã từng có thể là người thắp lên ánh đèn trong ngôi nhà ấy mỗi sáng, là người cùng cô đón chào một ngày mới. Nhưng anh đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Giờ đây, anh chỉ còn là một kẻ đứng ngoài, quan sát cuộc đời cô từ xa, với một nỗi đau âm ỉ không ngừng. Ánh mắt anh đầy suy tư và tuyệt vọng dõi về phía ngôi nhà im lìm của Lê An. Mỗi nhịp đập của trái tim anh đều mang theo một lời trách móc, một tiếng gọi tên cô trong câm lặng. Anh hít một hơi thật sâu cái lạnh của buổi sớm, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng mỗi hơi thở chỉ càng làm nỗi đau thêm quặn thắt. Anh cần phải biết, phải tìm ra một lý do, một kẽ hở, dù là nhỏ nhất, để biện minh cho sự cố chấp điên cuồng của mình. Anh không thể chấp nhận rằng cô đã hoàn toàn quên anh, rằng hạnh phúc của cô là trọn vẹn không chút vướng bận. Anh cần một tia hy vọng, dù mong manh đến đâu, để níu kéo lấy sợi dây định mệnh đã đứt lìa này.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng ả xuống thị trấn ven sông. Không khí đã ấm áp hơn, xua đi phần nào cái lạnh giá của buổi sớm. Trần Hạo, sau hàng giờ đồng hồ đứng lặng như một pho tượng, cuối cùng cũng rời khỏi góc khuất ấy. Anh cần một điểm tựa, một nơi có thể hòa mình vào dòng chảy đời sống của thị trấn mà không quá nổi bật, đồng thời có thể thu thập thông tin một cách khéo léo. Quán cà phê của Chú Nam, với vị trí đắc địa ngay trung tâm và là nơi tụ họp của nhiều người dân địa phương, là lựa chọn hoàn hảo.
Anh bước vào quán. Tiếng chuông gió kêu leng keng chào đón. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với mùi bánh ngọt thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, đánh thức khứu giác vốn đã mệt mỏi của Trần Hạo. Không gian quán nhỏ nhắn, ấm cúng, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bức tranh phong cảnh thị trấn treo trên tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng chảy trôi, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện râm ran của vài vị khách quen. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, và ánh mắt tinh anh, đang thoăn thoắt pha chế. Khi thấy Trần Hạo, chú hơi ngạc nhiên, rồi nở nụ cười hiền hậu.
“Trần Hạo đấy à cháu? Lâu lắm rồi mới thấy cháu về thị trấn mình.” Chú Nam nói, giọng trầm ấm, chứa đựng sự thân tình của một người lớn tuổi. “Vẫn vị cũ chứ cháu?”
Trần Hạo gật đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao. “Vâng, vẫn như cũ chú ạ. Cháu về có chút việc, tiện thể ghé thăm chú.” Anh chọn một góc khuất, khuất sau một chậu cây cảnh, nơi anh có thể quan sát mọi người mà không bị chú ý quá nhiều. Cái ấm áp của ly cà phê đen nóng hổi truyền qua lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh lẽo trong lòng anh. Anh nhấp một ngụm nhỏ, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, giống như chính vị đắng của cuộc đời anh lúc này.
Chú Nam đặt ly cà phê xuống bàn, rồi nán lại vài giây, ánh mắt tinh anh quét một lượt qua gương mặt Trần Hạo. Chú Nam đã chứng kiến bao nhiêu cuộc đời, bao nhiêu câu chuyện tình yêu ở cái thị trấn nhỏ này, nên chú dễ dàng nhận ra sự khác lạ trong đôi mắt Trần Hạo, một nỗi buồn sâu thẳm mà anh đang cố giấu.
“Cháu dạo này làm ăn thế nào? Nghe nói cháu thành đạt lắm, còn có cả công ty riêng trên thành phố?” Chú Nam hỏi, như một lời mở đầu cho câu chuyện.
Trần Hạo gật đầu. “Cũng tạm ổn thôi chú ạ. Công việc bận rộn, nhưng cũng có chút thành tựu.” Anh nói chậm, giọng trầm, cố gắng giữ cho mình vẻ bình thản nhất có thể. “Mà… cháu thấy thị trấn mình dạo này cũng có nhiều thay đổi nhỉ? Có vẻ nhộn nhịp hơn trước nhiều.” Anh khéo léo lái câu chuyện sang những chủ đề chung, để rồi từ đó, tìm kiếm cơ hội.
Chú Nam mỉm cười, ánh mắt xa xăm như nhớ về một thời đã qua. “Ừ, cũng thay đổi nhiều cháu ạ. Nhưng cái tình người thì vẫn vậy. Mà nhắc đến chuyện thay đổi, cháu có biết không, con bé An nhà mình… sắp lên xe hoa rồi đấy.” Chú Nam nói, giọng điệu xen lẫn chút vui mừng và cả chút tiếc nuối nhẹ, như thể tiếc cho một người thân quen sắp rời xa vòng tay thị trấn.
Trái tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh đã biết, đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng khi nghe nó được nói ra từ miệng một người khác, một người thân thuộc của thị trấn, cảm giác đau đớn vẫn không hề giảm bớt. Anh cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhấp thêm một ngụm cà phê, để vị đắng tê tái che giấu đi sự run rẩy trong lòng.
“Thật ạ chú? Cháu cũng có nghe phong thanh. An dạo này thế nào hả chú? Nghe nói... sắp có hỷ sự rồi ạ?” Anh hỏi, giọng điệu cố gắng nghe thật tự nhiên, nhưng trong thâm tâm, anh đang gào thét. Anh muốn biết mọi thứ, muốn tìm ra một kẽ hở, một điểm yếu trong cái hạnh phúc mà cô đang có.
Chú Nam không hề nghi ngờ, vẫn với nụ cười hiền hậu, kể tiếp. “Con An nó tốt số lắm cháu ạ. Thằng Huy nó tốt bụng, lại biết quan tâm. Nó lo cho con An từng li từng tí, từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất. Ba má con An cũng ưng lắm. Từ ngày có thằng Huy, con An nó vui vẻ hẳn lên, bớt suy nghĩ đi nhiều. Con An nó cũng tìm được bến đỗ rồi, chú thấy nó bình yên lắm.”
Từng lời của Chú Nam như những nhát dao cứa vào tim Trần Hạo. Bình yên. Hai tiếng ấy vang vọng trong đầu anh, mang theo cả sự chua xót. Anh đã từng có thể mang lại sự bình yên đó cho cô, nhưng anh đã chọn cách rời đi, chọn cách im lặng. Giờ đây, một người khác đang làm điều đó, và làm rất tốt. Anh lắng nghe từng lời của Chú Nam, đôi mắt lướt qua những chi tiết nhỏ, cố gắng phân tích, tìm kiếm những điểm yếu trong câu chuyện. Chú Nam kể về việc Hoàng Huy đã giúp đỡ gia đình Lê An trong những lúc khó khăn, cách anh ấy thường xuyên đến thăm hỏi, sửa sang nhà cửa, hay đơn giản là dành thời gian trò chuyện với ba má Lê An. Mọi thứ đều vẽ nên một hình ảnh hoàn hảo về một người đàn ông chu đáo, đáng tin cậy.
Trần Hạo cảm thấy một sự thất vọng nặng nề bao trùm. Anh đã hy vọng nghe được điều gì đó khác, một dấu hiệu nào đó cho thấy Lê An không hoàn toàn hạnh phúc, rằng cô vẫn còn vương vấn điều gì đó. Nhưng không, những gì anh nghe được chỉ là sự khẳng định cho một hạnh phúc trọn vẹn, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại. Anh nhấp từng ngụm cà phê, vị đắng giờ đây trở nên tột cùng, nuốt chửng cả những tia hy vọng mong manh cuối cùng của anh. Anh cúi gằm mặt, cố giấu đi đôi mắt đang dần đỏ hoe. Cái cảm giác bất lực tột cùng lại quay trở lại, giày vò anh. Dù Chú Nam có tinh ý nhận ra sự khác lạ, nhưng Trần Hạo vẫn khéo léo giữ khoảng cách, không để lộ quá nhiều cảm xúc. Anh chỉ gật đầu, thỉnh thoảng ừ hử, như một người khách qua đường đang tò mò về chuyện của người quen. Nhưng trong lòng, mỗi lời nói của Chú Nam là một vết cứa, sâu hoắm vào nỗi hối hận chưa bao giờ nguôi.
***
Rời khỏi quán cà phê của Chú Nam, Trần Hạo cảm thấy nặng trĩu. Những thông tin anh nhận được chỉ càng khẳng định thêm sự thật phũ phàng: Lê An đã có một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới, và anh không còn chỗ đứng trong đó. Nhưng sự cố chấp trong anh không cho phép anh bỏ cuộc dễ dàng. Anh cần thêm những mảnh ghép, những góc nhìn khác. Anh quyết định tìm đến nhà Bà Mai.
Con đường dẫn đến nhà Bà Mai uốn lượn qua những con hẻm nhỏ, hai bên là những hàng cây xanh mướt và những ngôi nhà cổ kính. Buổi chiều, nắng dịu dàng trải dài trên mái ngói rêu phong, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ một khu vườn nào đó bay đến, hòa quyện với mùi đất sau cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của người dân thị trấn từ xa vọng lại, tất cả đều gợi lên một cảm giác quen thuộc, nhưng lại xa vời vời đối với Trần Hạo.
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, đang ngồi thêu thùa bên hiên nhà. Bà là hàng xóm thân thiết của gia đình Lê An, và cũng là người đã chứng kiến Trần Hạo và Lê An lớn lên cùng nhau. Khi thấy Trần Hạo, đôi mắt bà ánh lên vẻ ngạc nhiên và vui mừng.
“Trần Hạo đấy à con? Trời đất, lớn vậy rồi mà bà không nhận ra đấy. Lâu lắm rồi con mới về thăm thị trấn nhỉ?” Bà Mai nói, giọng ấm áp, đầy sự quan tâm của một người bà. Bà vội vàng đứng dậy, mời anh vào nhà.
Trần Hạo gượng cười, cúi đầu chào bà. “Cháu chào bà Mai. Cháu về có chút việc, tiện ghé thăm bà ạ.”
Bà Mai pha một ấm trà xanh nóng hổi, mời anh ngồi vào chiếc ghế tre cũ kỹ. Mùi trà thơm dịu lan tỏa trong không gian, xua đi sự căng thẳng trong lòng Trần Hạo. Anh nhìn quanh, căn nhà của Bà Mai vẫn vậy, đơn sơ nhưng ấm cúng, với những chậu cây cảnh xanh tươi và những bức ảnh cũ treo trên tường.
“Con Hạo này, nghe nói con làm ăn phát đạt lắm. Bà mừng cho con lắm.” Bà Mai nói, ánh mắt hiền từ nhìn anh. “Thị trấn mình giờ ít có đứa trẻ nào chịu khó học hành, rồi lập nghiệp ở thành phố như con lắm.”
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu. Anh không muốn nói nhiều về công việc, về những thành công vật chất mà anh đã đổi lấy bằng cả một trái tim khô héo. Anh muốn lái câu chuyện sang Lê An.
“Dạ, cháu cũng cố gắng thôi bà. Mà… cháu nghe nói An sắp kết hôn ạ? Thật hả bà?” Anh hỏi, giọng nói vẫn trầm và chậm, cố gắng che giấu sự lo lắng và tuyệt vọng đang dâng trào.
Bà Mai mỉm cười rạng rỡ. “Ừ, đúng rồi con ạ. Thằng Huy nó tốt bụng, lại thật thà, chất phác. Nó lo cho con An từng li từng tí. Con bé An nhà mình cuối cùng cũng tìm được người đàn ông biết thương yêu nó rồi.” Bà Mai nói, ánh mắt ánh lên sự mãn nguyện. Bà bắt đầu kể chi tiết hơn về Nguyễn Hoàng Huy, về cách anh ấy đã ở bên Lê An trong những lúc khó khăn nhất.
“Con bé An nhà mình hồi trước cũng vất vả lắm con ạ. Mấy năm đầu con đi thành phố, nó cứ lủi thủi một mình. Ba má nó cũng lo, nhưng thấy nó cứ lặng lẽ, ít nói, cũng chẳng biết làm sao. Rồi thằng Huy nó đến. Nó không chỉ yêu thương con An, mà còn lo lắng cho cả nhà An nữa. Hồi ba An bị ốm nặng, nó chạy đôn chạy đáo lo thuốc thang, rồi còn phụ giúp tiền bạc nữa. Nó không ngại khó khăn, không quản ngại vất vả. Thật sự là một đứa con rể quý.”
Trần Hạo ngồi im lặng, lắng nghe từng lời của Bà Mai. Mỗi chi tiết bà kể, dù là nhỏ nhất, đều vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về Nguyễn Hoàng Huy, một người đàn ông mà anh không thể sánh bằng ở thời điểm đó. Anh nhớ lại những ngày anh rời thị trấn, những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại. Anh đã để Lê An một mình đối mặt với những khó khăn, với sự cô đơn, trong khi anh mải mê với những tham vọng nơi thành thị. Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa họ trở thành một vực sâu không thể lấp đầy.
“Nó còn thường xuyên đến sửa sang lại nhà cửa cho ba má An nữa con ạ. Cái mái nhà dột, hay cái cánh cửa bị hỏng, đều một tay nó làm hết. Rồi còn đưa đón con An đi làm, đi chợ nữa. Bà thấy con An ở bên nó, ánh mắt nó tươi tắn hẳn lên, nụ cười cũng rạng rỡ hơn nhiều. Nó không còn cái vẻ trầm tư, suy nghĩ như trước nữa. Thằng Huy nó thật sự đã mang lại sự ổn định và an yên cho con bé.” Bà Mai tiếp tục kể, giọng đầy tự hào.
Trong lòng Trần Hạo, những lời kể đó như những nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của anh. Anh đã tìm kiếm một kẽ hở, một chi tiết nào đó để bám víu, nhưng những gì anh nhận được chỉ là sự khẳng định về một hạnh phúc viên mãn, một mối quan hệ vững chắc, được cả thị trấn công nhận và ủng hộ. Anh cúi gằm mặt, giấu đi ánh mắt thất thần. Anh biết mình phải gật đầu xã giao, phải tỏ ra vui mừng cho Lê An, nhưng trong thâm tâm, anh đang gào thét. Anh đã có tất cả những cơ hội để làm những điều mà Hoàng Huy đã làm, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lùi lại. Anh đã "sai một bước", và giờ đây, cái giá anh phải trả là "lỡ cả một đời".
Bà Mai nhìn Trần Hạo, ánh mắt hơi trầm xuống một chút. “Mà con Hạo này, bà thấy con An bây giờ bình yên lắm. Nó tìm được bến đỗ rồi. Đôi khi bà vẫn thấy nó trầm ngâm một mình bên bờ sông, nhưng rồi nó lại cười, lại vui vẻ với thằng Huy. Chắc là do con bé nó hay suy nghĩ nhiều thôi.”
Câu nói cuối cùng của Bà Mai, một chi tiết nhỏ bé, vu vơ, bỗng nhiên như một tia sét đánh ngang qua tâm trí Trần Hạo. "Bình yên lắm, nhưng đôi khi vẫn thấy nó trầm ngâm." Anh ngẩng phắt dậy, đôi mắt ánh lên một tia hy vọng mờ nhạt, điên rồ. Liệu đây có phải là kẽ hở mà anh đang tìm kiếm? Liệu sự trầm ngâm đó có phải là dấu hiệu cho một điều gì đó chưa nói ra, một nỗi vương vấn nào đó mà Lê An vẫn còn giữ trong lòng? Anh cố gắng nén lại sự phấn khích bất chợt, chỉ khẽ gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời của Bà Mai.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên thị trấn ven sông. Trần Hạo một mình đi bộ ra bờ sông, nơi chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Gió nhẹ thổi lướt qua, mang theo cái se lạnh của buổi tối và mùi phù sa sông quen thuộc. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của quá khứ. Anh ngồi xuống một tảng đá quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền, trò chuyện vu vơ, nhìn ngắm hoàng hôn.
Anh tổng hợp tất cả những gì đã nghe được từ Chú Nam và Bà Mai. Mọi thứ đều vẽ nên một bức tranh hoàn hảo về hạnh phúc của Lê An và Hoàng Huy. Một người đàn ông chu đáo, tận tâm, biết yêu thương và chăm sóc. Một cuộc sống ổn định, an yên mà Lê An đã tìm thấy. Tuyệt vọng dần bao trùm lấy anh. Sự thật này còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc hay oán giận nào. Bởi vì nó chứng minh rằng Lê An đã thực sự hạnh phúc, và anh, Trần Hạo, không còn là một phần trong hạnh phúc đó. Anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực, khiến anh khó thở. Nỗi hối hận về những cơ hội đã bỏ lỡ, về sự hèn nhát của mình cứ thế xoáy sâu vào tâm can.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên Hoàng Huy mà anh đã tự vẽ ra trong đầu. Nhưng rồi, trong một thoáng chốc, lời nói vu vơ của Bà Mai về "An bây giờ bình yên lắm, nhưng đôi khi vẫn thấy nó trầm ngâm" lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. "Bình yên... nhưng trầm ngâm?" Anh lặp lại trong đầu, mỗi từ như một tiếng vang vọng. "Điều đó có nghĩa là gì? Liệu có phải... An vẫn còn điều gì đó chưa nói ra? Hay mình đang cố bám víu vào một ảo ảnh?"
Một tia hy vọng mờ nhạt, điên rồ lóe lên trong đầu anh, phá vỡ đi sự tuyệt vọng đang nhấn chìm. Anh biết, nó chỉ là một chi tiết nhỏ, một câu nói thoáng qua, không có gì cụ thể để bám víu. Nó có thể chỉ là sự suy diễn của riêng anh, là mong muốn ích kỷ của anh về việc tìm kiếm một kẽ hở trong hạnh phúc của cô. Nhưng anh không thể ngừng tìm kiếm. Anh không thể chấp nhận rằng mọi thứ đã kết thúc hoàn toàn. Cái "lời nói không thành" vẫn là một gánh nặng quá lớn, và anh cần một cơ hội, dù mong manh đến đâu, để giải thoát cho nó.
Trần Hạo nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ánh mắt anh nhìn xa xăm về phía dòng sông đang chảy trôi, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực dần tắt lịm. Vừa tuyệt vọng, vừa cố chấp. Anh biết mình đang tự lừa dối bản thân, đang bám víu vào một ảo ảnh, một cái "nếu như ngày đó" đã quá xa vời. Nhưng anh không thể ngừng tìm kiếm, không thể ngừng hy vọng. Bởi lẽ, nếu không còn hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé, anh sợ rằng mình sẽ hoàn toàn gục ngã, chìm sâu vào vực thẳm của nỗi ân hận và tiếc nuối khôn nguôi. Dù mọi thông tin đều tích cực về Nguyễn Hoàng Huy, sự ám ảnh của Trần Hạo về Lê An, về tình yêu đã bỏ lỡ, sẽ không cho phép anh chấp nhận sự bình yên đó một cách dễ dàng. Anh sẽ không ngừng tìm cách "phá vỡ" nó, dù biết rằng điều đó có thể dẫn đến những xung đột cao trào và đau đớn hơn nữa.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.