Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 664: Cảnh Tượng Đau Lòng: Sự Thật Phũ Phàng
Hoàng hôn đã lụi tàn từ lâu trên thị trấn nhỏ, nhường chỗ cho màn đêm đen tĩnh mịch, nhưng trong căn phòng trọ thuê tạm bợ, Trần Hạo vẫn trằn trọc không ngủ. Tâm trí anh như một cuộn phim cũ bị lỗi, cứ tua đi tua lại câu nói của Bà Mai: “Con An bây giờ bình yên lắm… Đôi khi bà vẫn thấy nó trầm ngâm một mình bên bờ sông, nhưng rồi nó lại cười, lại vui vẻ với thằng Huy. Chắc là do con bé nó hay suy nghĩ nhiều thôi.” "Bình yên... nhưng trầm ngâm?" Anh lặp lại trong đầu, mỗi từ như một tiếng vọng rỗng tuếch, ám ảnh. Một tia hy vọng mỏng manh đến điên rồ cứ nhen nhóm, rồi lại vụt tắt, rồi lại nhen nhóm. Anh biết mình đang bám víu vào một điều gì đó vô định, một ảo ảnh mà chính anh tự vẽ ra để xoa dịu nỗi đau. Nhưng anh không thể ngừng tìm kiếm. Bởi lẽ, nếu không còn hy vọng, dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé, anh sợ rằng mình sẽ hoàn toàn gục ngã, chìm sâu vào vực thẳm của nỗi ân hận và tiếc nuối khôn nguôi.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang loay hoay len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường đất nhỏ dẫn ra trung tâm thị trấn, Trần Hạo đã bước chân ra khỏi nhà. Đôi mắt anh vẫn hằn quầng thâm sau một đêm dài không ngủ, nhưng trong đó chất chứa một sự quyết tâm lạ lùng, pha lẫn chút mông lung, bất an. Gió sáng sớm se lạnh mơn man qua tóc, mang theo mùi phù sa quen thuộc từ dòng sông, mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà thấp thoáng, và cả mùi hoa sữa dịu nhẹ đâu đó trong không gian. Tất cả những hương vị ấy lẽ ra phải gợi lên sự bình yên, thân thuộc, nhưng trong lòng Trần Hạo, chúng lại khuấy động một nỗi bồn chồn khó tả. Anh bước đi chậm rãi trên con đường lát gạch cũ kỹ, từng bước chân như nặng hơn bởi gánh nặng của ký ức và những câu hỏi không lời.
Ánh mắt anh lướt qua từng góc phố quen thuộc, nơi hằn sâu dấu chân của tuổi thơ anh và Lê An. Quán tạp hóa nhỏ của bà Tư, cây đa cổ thụ rủ bóng mát nơi lũ trẻ thường tụ tập, con hẻm nhỏ dẫn ra bờ sông… Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có lòng người là đã đổi thay. Anh cố gắng tìm kiếm một gương mặt quen thuộc, một bóng hình thân thương, nhưng tất cả đều trở nên xa lạ, mờ nhạt. Tâm trí anh vẫn không ngừng lặp lại câu hỏi: "An, em có thực sự hạnh phúc không?" Anh muốn thấy cô, muốn nhìn thẳng vào mắt cô để tìm kiếm câu trả lời mà anh đang bám víu.
"Bình yên... nhưng trầm ngâm?" Anh tự hỏi, giọng thì thầm như sợ làm vỡ tan cái tĩnh lặng của buổi sớm. "Điều đó có nghĩa là gì? Liệu có phải chỉ là sự suy diễn của riêng mình, là mong muốn ích kỷ của mình về việc tìm kiếm một kẽ hở trong hạnh phúc của cô ấy?" Anh biết, anh đang tự lừa dối bản thân. Anh đang cố chấp bám víu vào một "nếu như ngày đó" đã quá xa vời, một ảo ảnh về một Lê An vẫn còn vương vấn về anh. Nhưng anh không thể dừng lại. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi hối hận vì những "lời nói không thành" đã trở thành một gánh nặng quá lớn, đè nén anh đến nghẹt thở. Anh cần một câu trả lời, cần một sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu. Chỉ khi đối diện với nó, anh mới có thể chấp nhận, hoặc ít nhất, có thể giải thoát cho chính mình khỏi vòng xoáy của sự dằn vặt.
Tay anh siết chặt lại, cảm giác lạnh buốt từ những ngón tay truyền đến lòng bàn tay, như thể anh đang cố gắng nắm giữ một thứ gì đó vô hình, mong manh. Mỗi bước chân của Trần Hạo đều mang theo một sự cẩn trọng, một sự dò xét, như thể anh đang bước vào một mê cung mà ở cuối con đường, anh không biết mình sẽ tìm thấy kho báu hay vực thẳm. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Buổi sáng ở thị trấn này thật đẹp, với ánh nắng dịu dàng, tiếng chim hót líu lo, và những nụ cười hiền lành của những người dân quen thuộc. Nhưng tất cả những vẻ đẹp ấy dường như chỉ làm tăng thêm sự tương phản với tâm trạng hỗn loạn của anh. Anh đi qua chợ, nơi tiếng rao hàng đã bắt đầu rộn ràng, mùi rau củ tươi mới, mùi cá sông tanh nồng hòa quyện vào nhau. Anh nhớ Lê An cũng thích đi chợ sớm, chọn những bó hoa đồng nội về cắm ở bàn ăn. Một lần nữa, hình ảnh cô lại hiện lên, rõ nét và sống động, nhưng lần này không phải là nụ cười hồn nhiên của cô bé năm xưa, mà là một nụ cười trưởng thành, có chút ưu tư, và giờ đây, có lẽ là một nụ cười rạng rỡ bên một người đàn ông khác. Nỗi đau âm ỉ trong lòng Trần Hạo lại càng xoáy sâu hơn, đẩy anh vào một trạng thái vừa sợ hãi, vừa khao khát được nhìn thấy sự thật.
Trần Hạo tiếp tục bước đi, ánh mắt anh vẫn không ngừng tìm kiếm, như thể cô ấy sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào từ một góc phố nào đó. Anh biết mình đang tự làm khổ bản thân, nhưng anh không thể làm khác. Anh cần phải thấy, phải chứng kiến, để rồi có thể chấp nhận hoặc hoàn toàn sụp đổ. Con đường dẫn anh đến một quán cà phê nhỏ ở trung tâm thị trấn, một nơi mới mở gần đây, với phong cách hiện đại nhưng vẫn giữ được nét cổ kính hài hòa với kiến trúc chung của nơi này. Quán có những ô cửa kính lớn, trong suốt, cho phép người bên ngoài có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong. Ánh nắng gần trưa chiếu rọi qua những ô cửa, làm cho không gian bên trong quán càng trở nên ấm cúng, lung linh.
Bỗng nhiên, bước chân Trần Hạo khựng lại. Tim anh như ngừng đập. Qua khung cửa kính trong veo, anh nhìn thấy cô. Lê An. Cô đang ngồi ở một chiếc bàn gần cửa sổ, ánh nắng vàng ươm vương trên mái tóc đen nhánh, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô. Cô cười. Một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên, không gượng ép, khiến cả không gian xung quanh dường như bừng sáng. Nụ cười ấy, là nụ cười mà anh đã từng nhìn thấy rất nhiều lần trong ký ức, nhưng giờ đây nó lại mang một vẻ đẹp khác, một sự mãn nguyện, một sự bình yên mà anh chưa từng thấy ở cô.
Và đối diện với cô, là Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta đang nghiêng người về phía Lê An, ánh mắt tràn đầy sự ân cần và yêu thương. Một cử chỉ nhỏ, nhưng lại như một nhát dao bén ngót cứa thẳng vào tim Trần Hạo. Hoàng Huy đưa tay nhẹ nhàng, chậm rãi lau đi một vết kem nhỏ dính trên khóe môi Lê An. Cử chỉ ấy không hề vồ vập, không hề khoa trương, mà chỉ đơn thuần là sự quan tâm tinh tế, dịu dàng của một người đàn ông dành cho người phụ nữ của mình. Lê An khẽ mỉm cười, ánh mắt cô nhìn Hoàng Huy không còn cái vẻ mơ hồ, xa xăm như lời Bà Mai kể, mà thay vào đó là sự tin tưởng, sự gắn bó sâu sắc. Có thể có chút trầm ngâm như lời Bà Mai nói, nhưng nó được bao bọc bởi một sự mãn nguyện, một cảm giác thuộc về.
Cảnh tượng ấy, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại như một cơn địa chấn dữ dội, xé toạc mọi hy vọng mong manh mà Trần Hạo đã cố gắng níu giữ. Anh đứng sững lại, người như hóa đá, không thể cử động. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng tim anh đập thình thịch, đau nhói trong lồng ngực. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, mùi bánh ngọt ngọt ngào từ bên trong quán bỗng trở nên nồng nặc, ngột ngạt, như muốn bóp nghẹt lấy anh. Anh cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị một tảng đá vô hình đè nặng, không khí không thể lọt vào.
"Không... không thể nào..." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói run rẩy đến khản đặc, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi môi anh. "Đây là sự thật sao? Em... em thật sự đã hạnh phúc như vậy sao, An?" Câu hỏi ấy như một lời trách móc, một lời cầu xin, nhưng cũng là một sự thật phũ phàng hiện hữu ngay trước mắt. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang siết chặt của mình, móng tay hằn sâu vào da thịt đến trắng bệch, cảm giác đau đớn thể xác đó dường như là điều duy nhất anh có thể cảm nhận được để chứng minh rằng mình vẫn còn tồn tại, rằng mình không phải là một hồn ma đang lướt qua cuộc đời cô.
Hoàng Huy lại nói điều gì đó, và Lê An lại cười. Tiếng cười của cô không vọng đến tai anh, nhưng anh có thể đọc được trên môi cô, trong ánh mắt cô. Đó là tiếng cười của một người phụ nữ tìm thấy bến đỗ, tìm thấy sự bình yên mà cô đã từng khao khát. Và bình yên ấy, không dành cho Trần Hạo. Anh đã có tất cả những cơ hội để làm những điều mà Hoàng Huy đang làm, những cử chỉ ân cần, những lời nói yêu thương, những quan tâm giản dị. Nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lùi lại. Anh đã "sai một bước", và giờ đây, cái giá anh phải trả là "lỡ cả một đời".
Từng thớ thịt trong người Trần Hạo như bị xé toạc. Nỗi đau đớn không chỉ là về việc mất đi Lê An, mà còn là nỗi đau của sự hối hận tột cùng, nỗi đau của sự bất lực khi chứng kiến hạnh phúc của người mình yêu bên một người khác. Anh cảm thấy một sự ghen tuông dữ dội, cháy bỏng dâng lên trong lòng, nhưng nó không phải là sự ghen tuông ích kỷ, mà là sự ghen tuông của một người đã bỏ lỡ, của một người đã đánh mất. Anh ghen tị với sự tự tin của Hoàng Huy, ghen tị với cách anh ta nắm giữ được trái tim Lê An, và ghen tị với sự bình yên mà anh ta mang đến cho cô.
Anh lùi lại từng bước, vô thức, như một kẻ trộm bị bắt quả tang. Mỗi bước lùi lại là một sự vỡ vụn trong tâm hồn anh. Anh cố gắng hít thở, cố gắng thoát ra khỏi cái khung cảnh nghiệt ngã ấy. Khung cảnh mà từ nay về sau sẽ ám ảnh anh, trở thành một vết sẹo hằn sâu trong ký ức. Anh quay lưng lại, vội vã rời đi, không dám nhìn lại dù chỉ một lần. Anh sợ rằng nếu anh nhìn thêm một chút nữa, anh sẽ hoàn toàn sụp đổ, sẽ không còn đủ sức để đứng vững. Bước chân anh lảo đảo, như một người say, đi không định hướng, chỉ muốn thoát khỏi nơi này, thoát khỏi sự thật phũ phàng đang bóp nghẹt lấy anh.
Trần Hạo chạy trốn khỏi quán cà phê, anh lang thang vô định trên những con đường quen thuộc của thị trấn, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như đều trở nên xa lạ, méo mó dưới con mắt anh. Tâm trí anh như một mớ bòng bong, hỗn độn những hình ảnh và âm thanh. Nụ cười của Lê An, cử chỉ ân cần của Hoàng Huy, tiếng nói không lời của sự mãn nguyện... Tất cả cứ tua đi tua lại trong đầu anh, như một thước phim kinh hoàng không ngừng chiếu. Anh chỉ muốn chạy, chạy thật xa, thoát khỏi tất cả.
Cuối cùng, đôi chân anh đưa anh đến bờ sông quen thuộc. Nơi đây, dòng sông vẫn êm đềm chảy, ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, in bóng lên mặt nước lấp lánh. Gió nhẹ nhàng thổi, mang theo mùi phù sa và hơi nước mát lạnh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của quá khứ, của những kỷ niệm đã từng tươi đẹp đến nhường nào. Anh ngồi thụp xuống tảng đá quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền, trò chuyện vu vơ, nhìn ngắm hoàng hôn. Giờ đây, chỉ còn một mình anh, cô độc và tan nát.
Anh vùi mặt vào hai bàn tay, lồng ngực anh đau nhói, từng thớ thịt như bị xé toạc. Vai anh rung lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén cuối cùng cũng bật ra, xé toang sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt lòng bàn tay. Đó là những giọt nước mắt của nỗi hối hận, của sự ghen tuông, của nỗi đau mất mát, và của sự bất lực tột cùng. Anh đã thấy sự bình yên mà Lê An tìm thấy, và nó không dành cho anh. Nó thuộc về một người đàn ông khác, một người đàn ông đã không chần chừ, không do dự, không chậm một nhịp.
"Em biết... nhưng thích thì không đủ..." Câu nói của Lê An, thốt ra trong cuộc gặp gỡ định mệnh bên bờ sông cũ, giờ đây lại vang vọng trong đầu anh, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Lúc đó, anh đã nghĩ cô nói về anh, về tình cảm của anh. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Lê An hạnh phúc bên Hoàng Huy, anh hiểu rằng có lẽ cô không chỉ nói về anh, mà còn là về chính cô. Cô cần nhiều hơn là chỉ "thích". Cô cần sự quan tâm, sự ổn định, sự rõ ràng, những điều mà Hoàng Huy đã mang đến cho cô một cách trọn vẹn.
Nỗi hối hận về những cơ hội đã bỏ lỡ, về sự hèn nhát của mình cứ thế xoáy sâu vào tâm can. Anh đã có tất cả những gì Hoàng Huy có, thậm chí còn hơn thế, một mối tình thanh mai trúc mã, một sự gắn bó đã được định hình từ thuở ấu thơ. Nhưng anh đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay, chỉ vì anh không dám nói, không dám hành động. Cái "lời nói không thành" đã trở thành một gánh nặng quá lớn, một sợi dây vô hình trói buộc anh vào quá khứ, và giờ đây, nó đang siết chặt lấy trái tim anh đến nghẹt thở.
Dòng sông vẫn êm đềm chảy trôi, mang theo những cánh hoa lục bình tím biếc, mang theo những chiếc lá vàng rơi. Dòng sông vẫn là dòng sông của ngày xưa, nhưng mọi thứ đã thay đổi. Anh đã "sai một bước", và cái giá anh phải trả là "lỡ cả một đời". Anh đã chấp nhận điều đó, đã cố gắng chấp nhận. Nhưng khi tận mắt chứng kiến hạnh phúc của cô bên người khác, anh mới nhận ra rằng sự chấp nhận đó chỉ là một vỏ bọc mỏng manh. Nó vỡ tan tành, để lộ ra một vết thương lòng rỉ máu.
Giữa vực sâu của tuyệt vọng, giữa cái cảm giác bị nhấn chìm không lối thoát, một ý nghĩ điên rồ, cuối cùng, lại lóe lên trong tâm trí Trần Hạo. Nó không phải là một tia hy vọng mong manh nữa, mà là một sự bùng nổ của nỗi đau, của sự cố chấp. "Không đủ sao? Anh sẽ cho em thấy, An! Anh sẽ nói tất cả!" Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng giờ đây không còn sự tuyệt vọng đơn thuần, mà thay vào đó là một tia lửa điên cuồng, một sự quyết tâm đến tột cùng. Anh biết điều đó là vô vọng, anh biết điều đó có thể sẽ khiến mọi thứ trở nên tệ hại hơn, nhưng anh không thể không làm. Anh không thể tiếp tục sống với gánh nặng của những "lời nói không thành" này.
Nếu đây là cơ hội cuối cùng, dù có tan nát, dù có phải đối mặt với sự từ chối một lần nữa, anh cũng phải nói ra. Anh phải giải thoát cho bản thân, cho cái tình yêu đã chôn giấu bấy lâu nay. Anh không thể để nó mãi mãi trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, giữa anh và chính cuộc đời mình. Trần Hạo đứng dậy, đôi chân vẫn còn hơi lảo đảo, nhưng ánh mắt anh đã hướng về phía trước, về phía ngôi nhà của Lê An. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm dày đặc. Những ánh đèn đường leo lét bắt đầu thắp sáng thị trấn, nhưng trong lòng Trần Hạo, một ngọn lửa mới vừa được nhen nhóm, một ngọn lửa của sự tuyệt vọng pha lẫn quyết tâm, sẵn sàng thiêu đốt tất cả những gì còn lại. Anh sẽ không ngừng tìm cách "phá vỡ" sự bình yên đó, dù biết rằng điều đó có thể dẫn đến những xung đột cao trào và đau đớn hơn nữa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.