Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 665: Đêm Định Mệnh: Lời Thổ Lộ Muộn Màng

Bóng đêm đã buông xuống dày đặc, nuốt chửng cả thị trấn ven sông vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Trần Hạo không còn để ý đến ánh đèn đường leo lét vừa được thắp sáng, cũng chẳng bận tâm đến cái lạnh đang len lỏi qua từng thớ vải mỏng manh. Trong anh, một ngọn lửa điên cuồng vừa được nhen nhóm, một sự tuyệt vọng pha lẫn quyết tâm đến tột cùng, thiêu đốt mọi cảm giác khác. Anh lao đi, rời khỏi bờ sông – nơi mà chỉ vài phút trước anh còn quỳ gối, tan nát – giờ đây trở thành một kẻ săn lùng vô vọng, một con thú bị thương đang cố gắng tìm kiếm lối thoát cuối cùng.

Những con hẻm nhỏ, ngoằn ngoèo của thị trấn hiện ra dưới ánh trăng mờ ảo, hệt như những mê cung của ký ức. Trần Hạo chạy qua từng con đường quen thuộc, nơi mỗi viên gạch, mỗi mái hiên đều in dấu chân của anh và Lê An từ thuở ấu thơ. Mùi ngai ngái của đất ẩm sau một ngày nắng gắt, xen lẫn mùi hương dịu nhẹ của hoa lài từ những khu vườn nhỏ, tất cả như xoáy sâu vào tâm trí anh, gợi về những ngày tháng vô tư, không hề biết đến cái giá của sự chần chừ. Anh biết, anh biết mình đã quá chậm trễ, nhưng cái cảm giác bất lực khi nhìn thấy Lê An bình yên bên người khác đã đập tan mọi lớp vỏ bọc của lý trí. Anh cần phải nói, phải giải thoát cho bản thân, dù điều đó có nghĩa là xé toạc vết thương lòng thêm một lần nữa.

Bước chân anh vội vã, nặng nhọc, vang vọng trên con đường lát gạch cũ kỹ. Anh ghé qua quán tạp hóa của bà Bảy, nơi Lê An thường mua kẹo dẻo màu, nhưng cửa đã khóa im lìm. Anh dừng lại trước sân trường cấp ba cũ, nơi họ từng chia tay dưới gốc cây bàng cổ thụ, với lời hứa "không quên em" của anh giờ đây hóa thành sự chua chát, hèn nhát. Gió đêm lùa qua những tán lá xào xạc, như tiếng thở dài của thời gian. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung bóng dáng cô bé Lê An ngày nào, với mái tóc tết đuôi sam và nụ cười hiền hậu, nhưng hình ảnh đó nhanh chóng bị thay thế bởi Lê An của hiện tại, dịu dàng và hạnh phúc trong vòng tay của Nguyễn Hoàng Huy.

"An... em ở đâu? Anh phải tìm thấy em!" Anh lẩm bẩm, giọng khản đặc. Cổ họng anh khô khốc, ngực anh phập phồng đau tức. Mỗi địa điểm anh đi qua là một mảnh ký ức, nhưng giờ đây chúng không còn là những kỷ niệm ngọt ngào mà là những mũi kim châm vào trái tim anh, nhắc nhở anh về những cơ hội đã bỏ lỡ, về cái "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra. Anh nghĩ đến những đêm anh và An trò chuyện vu vơ bên bờ sông, dưới ánh trăng rằm, những câu chuyện không đầu không cuối nhưng lại chất chứa biết bao điều chưa nói. Anh đã từng có tất cả, một tình yêu thanh mai trúc mã, một sự gắn bó sâu sắc hơn bất kỳ ai. Nhưng anh đã để nó tuột khỏi kẽ tay, chỉ vì anh không dám nói, không dám hành động. Cái "lời nói không thành" đã trở thành một gánh nặng, một bản án treo trên đầu anh suốt bao năm qua.

Anh rẽ vào con đường dẫn ra bến đò cũ, nơi những chiếc thuyền nhỏ neo đậu im lìm. Gió từ sông thổi vào mạnh hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi phù sa đặc trưng. Trần Hạo cảm thấy một tia hy vọng mong manh lóe lên. Lê An, cô gái yêu sông như yêu chính cuộc đời mình, có lẽ sẽ tìm về nơi yên bình nhất khi lòng cô có điều gì đó để suy tư. "Chỉ có thể là ở đó," anh nghĩ, dồn hết sức lực cuối cùng vào từng bước chạy. Đôi chân anh rã rời, hơi thở đứt quãng, nhưng ý chí trong anh không cho phép anh dừng lại. Anh phải nói, phải giải thoát cho cái tình yêu đã chôn giấu bấy lâu nay. Anh không thể để nó mãi mãi trở thành một "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, giữa anh và chính cuộc đời mình.

Thị trấn dần lùi lại phía sau, những ánh đèn đường cũng thưa thớt hơn. Chỉ còn tiếng gió rít qua tai, tiếng côn trùng đêm và tiếng sóng vỗ nhẹ đều đều từ xa vọng lại. Lòng anh thắt lại, một dự cảm dữ dội trỗi dậy. Anh biết, cuộc đối mặt này có thể sẽ là dấu chấm hết cho mọi thứ, hoặc tệ hơn, sẽ khiến vết thương lòng anh không bao giờ lành lại được. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Anh không thể sống với sự hối hận này thêm một giây phút nào nữa. Anh phải nói, dù chỉ là để tự giải thoát cho chính mình. Anh phải đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có tàn nhẫn đến đâu.

***

Khi Trần Hạo đặt chân đến bờ sông cũ, bóng tối đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải một vệt bạc mờ ảo lên mặt nước. Gió se lạnh hơn, thổi mạnh qua những hàng cây liễu rủ, khiến chúng khẽ rì rào như những lời thì thầm của quá khứ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều, tựa như nhịp đập chậm rãi của thời gian. Và ở đó, trên tảng đá quen thuộc, nơi họ đã từng ngồi hàng giờ ngắm hoàng hôn, Lê An đang ngồi một mình. Bóng dáng cô bé nhỏ nhắn, cô độc, nhìn xa xăm về phía dòng nước, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trong vô định.

Trần Hạo đứng lặng, tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Mọi sự vội vã, hoảng loạn ban nãy dường như tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác tê dại, nghẹt thở. Anh biết, khoảnh khắc định mệnh này đã đến. Từng bước chân anh tiến lại gần cô, nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của thời gian và nỗi hối tiếc chất chồng. Mỗi bước là một lời tự vấn, một lời xin lỗi vô hình gửi đến quá khứ. Anh nhìn thấy mái tóc dài của Lê An bay nhẹ trong gió, thấy tấm lưng gầy gò của cô, và cảm nhận được sự bình yên tĩnh lặng bao quanh cô, một sự bình yên mà anh đã từng có thể là một phần, nhưng giờ đây đã vĩnh viễn thuộc về người khác.

Lê An dường như cảm nhận được sự hiện diện của anh. Cô khẽ quay đầu lại, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn chút u buồn thoáng qua khi nhìn thấy Trần Hạo.

“An… em làm gì ở đây giờ này?” Giọng Trần Hạo run rẩy, khản đặc, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh không biết nên bắt đầu từ đâu, nên nói điều gì trước.

Lê An nhìn anh, ánh mắt cô bình thản, nhưng có một sự xa xăm khó tả. “Hạo… anh tìm em có việc gì?” Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như mọi khi, nhưng ẩn chứa một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, như thể cô đã lường trước được điều gì đó.

Trần Hạo bước đến gần hơn, đứng đối diện cô. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu của sự lay động, nhưng chỉ thấy một sự kiên định, dứt khoát đến lạnh lùng. Anh nuốt khan, lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. “Anh… anh có chuyện phải nói với em. Anh không thể không nói…” Giọng anh nghẹn ngào, pha lẫn sự tuyệt vọng và một khao khát cháy bỏng được giải tỏa. Anh không thể giữ được nữa. Cái gánh nặng của "lời nói không thành" đã đè nặng lên anh quá lâu rồi.

Anh đưa tay ra, khẽ chạm vào cánh tay Lê An, một cử chỉ vô thức, đầy sự níu kéo. Cảm giác da thịt cô lạnh buốt dưới đầu ngón tay anh, như báo hiệu cho một sự thật đau lòng sắp sửa diễn ra.

“Ngày đó… anh đã rất thích em. Rất thích em, An à.”

Lời thổ lộ cuối cùng cũng bật ra khỏi môi anh, không phải là một lời yêu, mà là một lời thú nhận của sự thích, của một tình cảm đã bị chôn vùi quá sâu, quá lâu. Nó không hùng hồn, không mãnh liệt như những lời tỏ tình trong phim ảnh, mà chỉ đơn thuần là một sự giải thoát, một lời thú tội đầy dằn vặt và muộn màng. Mỗi từ ngữ thốt ra đều như một nhát dao cứa vào chính tim anh, vì anh biết, những lời này đã đến quá chậm, quá muộn. Gió đêm như ngừng thổi, tiếng sóng như ngưng lại. Thời gian như đặc quánh, chỉ còn lại anh và cô, và lời nói đã chờ đợi suốt cả một đời.

Lê An lắng nghe, ánh mắt cô không hề thay đổi, vẫn bình thản nhìn anh. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, phảng phất nỗi buồn xa xăm, chợt hiện lên trên môi cô. Cô khẽ lắc đầu, như thể đã quá quen với điều này, đã quá thấu hiểu mọi thứ.

“Em biết.”

Hai tiếng ấy, thốt ra từ môi Lê An, nhẹ tựa lông hồng, nhưng lại giáng xuống Trần Hạo như một lưỡi búa tạ. Anh sững sờ, mọi hy vọng nhỏ nhoi nhất trong anh đều tan biến. Cô biết. Cô đã biết tất cả. Vậy mà anh lại ngu ngốc đến mức nào, để cho sự hèn nhát của mình che mờ đi tất cả, để cho tình cảm của mình mãi mãi nằm lại trong cái "khoảng cách vô hình" đó.

Lê An nhẹ nhàng rút tay mình khỏi bàn tay anh, cử chỉ dịu dàng nhưng dứt khoát. Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, ánh mắt đó không hề trách móc, không hề giận hờn, chỉ có sự chấp nhận và một nỗi buồn khó gọi tên.

“Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ.”

Câu nói ấy, thốt ra từ giọng nói nhẹ nhàng của Lê An, như một nhát dao chí mạng, đâm thẳng vào tim Trần Hạo. Nó bình thản đến đáng sợ, nhưng lại chất chứa một nỗi đau sâu kín, một sự thất vọng đã tích tụ qua bao năm tháng chờ đợi. "Thích thì không đủ." Vâng, cô đã từng nói câu này với anh, trong cuộc gặp gỡ định mệnh bên bờ sông cũ này. Lúc đó, anh đã nghĩ cô nói về tình cảm của anh dành cho cô. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến Lê An hạnh phúc bên Hoàng Huy, anh hiểu rằng có lẽ cô không chỉ nói về anh, mà còn là về chính cô. Cô cần nhiều hơn là chỉ "thích". Cô cần sự quan tâm, sự ổn định, sự rõ ràng, những điều mà Hoàng Huy đã mang đến cho cô một cách trọn vẹn, không chút do dự, không hề "chậm một nhịp".

Trần Hạo cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Lời thổ lộ mà anh đã dồn nén suốt bao năm, lời nói mà anh đã nghĩ sẽ giải thoát cho anh, giờ đây lại trở thành lưỡi dao kết liễu mọi hy vọng cuối cùng. Anh đã nói ra, nhưng nó đã quá muộn. Cái giá của "sai một bước" là "lỡ cả một đời", và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả trực tiếp, tàn nhẫn của nó. Dòng sông vẫn êm đềm chảy trôi, mang theo những cánh hoa lục bình tím biếc, mang theo những chiếc lá vàng rơi. Dòng sông vẫn là dòng sông của ngày xưa, nhưng mọi thứ đã thực sự thay đổi.

***

Sau lời nói của Lê An, thời gian như ngừng lại đối với Trần Hạo. Anh đứng đó, sững sờ, bất động như một bức tượng tạc giữa đêm khuya. Ánh trăng lưỡi liềm đã lặn sâu hơn, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt trên nền trời đen như mực. Gió từ sông thổi vào mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, len lỏi qua từng lớp áo, thấm vào tận xương tủy anh. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thể nào so sánh được với sự trống rỗng, lạnh lẽo đang lan tỏa trong tâm hồn anh. Mọi hy vọng cuối cùng, dù mong manh đến mấy, giờ đây đều tan biến như làn khói.

Lê An nhìn anh thêm một lần nữa. Ánh mắt cô phức tạp, có chút u buồn ẩn giấu, một nỗi buồn không phải dành cho cô, mà dường như là cho chính anh, cho cái tình yêu đã không thể thành hình. Cô không nói thêm lời nào. Mọi điều cần nói, cô đã nói rồi. Mọi cảm xúc cần thể hiện, cô cũng đã thể hiện qua nụ cười bình thản và cái lắc đầu dứt khoát. Cô đã đi qua giai đoạn chờ đợi mỏi mòn, đi qua giai đoạn hy vọng rồi thất vọng. Giờ đây, cô chỉ muốn giữ lấy sự bình yên mà cô đã tìm thấy.

“Em về đây, Hạo.” Giọng cô nhỏ, nghe như tiếng gió thoảng qua, hòa lẫn vào tiếng sóng vỗ rì rào. Sau câu nói đó, cô quay lưng bước đi. Bóng dáng cô dần khuất vào bóng đêm, từng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng kiên định. Cô không quay đầu lại.

Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động. Đôi mắt anh dõi theo bóng Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn. Tiếng bước chân cô xa dần, rồi hoàn toàn im bặt. Chỉ còn lại anh, cô độc giữa bờ sông lạnh lẽo, với tiếng sóng vỗ đều đều như tiếng trống tang báo hiệu cho sự kết thúc. Lồng ngực anh đau nhói, từng thớ thịt như bị xé toạc. Vai anh rung lên bần bật. Những tiếng nấc nghẹn ngào, cố gắng kìm nén từ nãy giờ, cuối cùng cũng bật ra, xé toang sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Anh quỳ sụp xuống tảng đá quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền. Cảm giác lạnh lẽo của hòn đá thấm qua quần áo, nhưng anh không còn cảm nhận được gì nữa. Anh vùi mặt vào hai bàn tay, ôm lấy đầu, như muốn xé toạc cái bộ não đang không ngừng vang vọng những lời của Lê An: "Em biết... Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ." Những lời đó như lưỡi dao xoáy sâu vào trái tim anh, không ngừng rỉ máu.

Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với sương đêm. Đó là những giọt nước mắt của nỗi hối hận tột cùng, của sự bất lực, của nỗi đau mất mát không thể cứu vãn. Anh đã thổ lộ, đã nói ra tất cả, nhưng nó chỉ càng làm rõ hơn sự thật phũ phàng: anh đã "chậm một nhịp". Cái "lời nói không thành" ngày xưa giờ đây đã thành lời nói muộn màng, và cái giá phải trả là vĩnh viễn đánh mất cô.

Anh thốt lên một tiếng thét câm lặng trong lòng, gọi tên Lê An không thành tiếng. Cổ họng anh nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng thở dốc nặng nhọc. Anh đã tự mình chôn vùi tình yêu này, đã tự mình đẩy cô rời xa vòng tay. Anh đã có tất cả những gì Hoàng Huy có, thậm chí còn hơn thế, một mối tình thanh mai trúc mã, một sự gắn bó đã được định hình từ thuở ấu thơ. Nhưng anh đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay, chỉ vì anh không dám nói, không dám hành động.

Dòng sông vẫn êm đềm chảy trôi, mang theo những ước mơ đã vỡ tan, mang theo những lời hứa không thành. Dòng sông vẫn là dòng sông của ngày xưa, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là nhân chứng cho nỗi đau đớn tột cùng của một người đàn ông đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Sự bình thản của Lê An, dù có chút u buồn ẩn chứa, cho thấy cô đã thực sự vượt qua và không còn muốn quay lại quá khứ. Còn anh, Trần Hạo, chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng này, một vết sẹo lòng không bao giờ lành lại được, đẩy anh vào một giai đoạn dằn vặt nội tâm sâu sắc hơn, một nỗi ám ảnh khôn nguôi về những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Đêm nay, bên bờ sông cũ, tất cả đã chấm dứt. Và anh, sẽ phải sống với cái kết thúc nghiệt ngã này cho đến hết cuộc đời mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free