Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 666: Quyết Tâm Trong Đêm Tối: Cơ Hội Cuối Cùng

Dòng sông vẫn êm đềm chảy trôi, mang theo những cánh hoa lục bình tím biếc, mang theo những chiếc lá vàng rơi. Dòng sông vẫn là dòng sông của ngày xưa, nhưng mọi thứ đã thực sự thay đổi.

***

Sau lời nói của Lê An, thời gian như ngừng lại đối với Trần Hạo. Anh đứng đó, sững sờ, bất động như một bức tượng tạc giữa đêm khuya. Ánh trăng lưỡi liềm đã lặn sâu hơn, chỉ còn những vệt sáng yếu ớt trên nền trời đen như mực. Gió từ sông thổi vào mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt, len lỏi qua từng lớp áo, thấm vào tận xương tủy anh. Nhưng cái lạnh từ bên ngoài không thể nào so sánh được với sự trống rỗng, lạnh lẽo đang lan tỏa trong tâm hồn anh. Mọi hy vọng cuối cùng, dù mong manh đến mấy, giờ đây đều tan biến như làn khói.

Lê An nhìn anh thêm một lần nữa. Ánh mắt cô phức tạp, có chút u buồn ẩn giấu, một nỗi buồn không phải dành cho cô, mà dường như là cho chính anh, cho cái tình yêu đã không thể thành hình. Cô không nói thêm lời nào. Mọi điều cần nói, cô đã nói rồi. Mọi cảm xúc cần thể hiện, cô cũng đã thể hiện qua nụ cười bình thản và cái lắc đầu dứt khoát. Cô đã đi qua giai đoạn chờ đợi mỏi mòn, đi qua giai đoạn hy vọng rồi thất vọng. Giờ đây, cô chỉ muốn giữ lấy sự bình yên mà cô đã tìm thấy.

“Em về đây, Hạo.” Giọng cô nhỏ, nghe như tiếng gió thoảng qua, hòa lẫn vào tiếng sóng vỗ rì rào. Sau câu nói đó, cô quay lưng bước đi. Bóng dáng cô dần khuất vào bóng đêm, từng bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng kiên định. Cô không quay đầu lại.

Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động. Đôi mắt anh dõi theo bóng Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn. Tiếng bước chân cô xa dần, rồi hoàn toàn im bặt. Chỉ còn lại anh, cô độc giữa bờ sông lạnh lẽo, với tiếng sóng vỗ đều đều như tiếng trống tang báo hiệu cho sự kết thúc. Lồng ngực anh đau nhói, từng thớ thịt như bị xé toạc. Vai anh rung lên bần bật. Những tiếng nấc nghẹn ngào, cố gắng kìm nén từ nãy giờ, cuối cùng cũng bật ra, xé toang sự tĩnh lặng của đêm khuya.

Anh quỳ sụp xuống tảng đá quen thuộc, nơi anh và Lê An đã từng ngồi hàng giờ liền. Cảm giác lạnh lẽo của hòn đá thấm qua quần áo, nhưng anh không còn cảm nhận được gì nữa. Anh vùi mặt vào hai bàn tay, ôm lấy đầu, như muốn xé toạc cái bộ não đang không ngừng vang vọng những lời của Lê An: "Em biết... Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ." Những lời đó như lưỡi dao xoáy sâu vào trái tim anh, không ngừng rỉ máu.

Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với sương đêm. Đó là những giọt nước mắt của nỗi hối hận tột cùng, của sự bất lực, của nỗi đau mất mát không thể cứu vãn. Anh đã thổ lộ, đã nói ra tất cả, nhưng nó chỉ càng làm rõ hơn sự thật phũ phàng: anh đã "chậm một nhịp". Cái "lời nói không thành" ngày xưa giờ đây đã thành lời nói muộn màng, và cái giá phải trả là vĩnh viễn đánh mất cô.

Anh thốt lên một tiếng thét câm lặng trong lòng, gọi tên Lê An không thành tiếng. Cổ họng anh nghẹn ứ, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng thở dốc nặng nhọc. Anh đã tự mình chôn vùi tình yêu này, đã tự mình đẩy cô rời xa vòng tay. Anh đã có tất cả những gì Hoàng Huy có, thậm chí còn hơn thế, một mối tình thanh mai trúc mã, một sự gắn bó đã được định hình từ thuở ấu thơ. Nhưng anh đã để nó trôi tuột khỏi tầm tay, chỉ vì anh không dám nói, không dám hành động.

Dòng sông vẫn êm đềm chảy trôi, mang theo những ước mơ đã vỡ tan, mang theo những lời hứa không thành. Dòng sông vẫn là dòng sông của ngày xưa, nhưng giờ đây, nó chỉ còn là nhân chứng cho nỗi đau đớn tột cùng của một người đàn ông đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Sự bình thản của Lê An, dù có chút u buồn ẩn chứa, cho thấy cô đã thực sự vượt qua và không còn muốn quay lại quá khứ. Còn anh, Trần Hạo, chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng này, một vết sẹo lòng không bao giờ lành lại được, đẩy anh vào một giai đoạn dằn vặt nội tâm sâu sắc hơn, một nỗi ám ảnh khôn nguôi về những "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể trở thành hiện thực. Đêm nay, bên bờ sông cũ, tất cả đã chấm dứt. Và anh, sẽ phải sống với cái kết thúc nghiệt ngã này cho đến hết cuộc đời mình.

Cơn gió đêm không ngừng rít lên, như tiếng khóc than của đất trời, như lời ai oán cho một mối tình dang dở. Hơi sương lạnh lẽo từ mặt sông bốc lên, bao phủ lấy Trần Hạo, khiến cơ thể anh run lên bần bật. Nhưng đó không chỉ là cái lạnh của tiết trời, mà còn là cái lạnh thấu xương của sự tuyệt vọng, của trái tim tan nát. Anh vẫn quỳ trên tảng đá, bất động, cảm giác tê dại dần lan tỏa khắp cơ thể. Mùi đất ẩm ướt, mùi ngai ngái của rêu phong, của cỏ cây ven sông, vốn dĩ là những mùi hương quen thuộc gợi lên bao kỷ niệm êm đềm, giờ đây lại càng khiến nỗi đau thêm phần cồn cào. Mỗi hơi thở của anh đều nặng trĩu, cố gắng hít lấy chút không khí lạnh lẽo để làm dịu đi cái cảm giác nghẹt thở trong lồng ngực.

Trong tâm trí Trần Hạo, những hình ảnh về Lê An không ngừng hiện lên, như một thước phim quay chậm, rõ nét đến từng chi tiết. Nụ cười của cô dưới ánh nắng chiều tà, mái tóc dài bay trong gió khi cô chạy dọc bờ sông, ánh mắt lấp lánh của cô khi anh kể một câu chuyện cười. Mỗi hình ảnh là một nhát dao cứa vào vết thương lòng, nhắc nhở anh về những gì anh đã có, và những gì anh đã để mất. "Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút." Câu hỏi ấy, điệp khúc ấy, cứ lặp đi lặp lại không ngừng, giày vò tâm trí anh. Anh ước gì mình có thể quay ngược thời gian, trở về cái khoảnh khắc định mệnh ấy, khi anh còn cơ hội để nắm giữ, để bày tỏ. Nhưng thời gian là một dòng chảy nghiệt ngã, không bao giờ quay lại.

Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận những giọt nước mắt mặn chát vẫn còn đọng lại trên gò má. Chúng hòa lẫn với sương đêm, với hơi ẩm từ sông, tạo nên một cảm giác nhớp nháp khó chịu. Nhưng anh không bận tâm. Nỗi đau trong lòng anh lớn đến mức, những cảm giác thể xác dường như chỉ là một tiếng vọng mờ nhạt. Anh tự hỏi, Lê An có bao giờ cảm thấy đau đớn như anh bây giờ không? Cô có từng chờ đợi anh trong vô vọng, với trái tim tan vỡ không? Anh nhớ lại nụ cười bình thản của cô, ánh mắt có chút u buồn, và nhận ra rằng cô đã từng trải qua những điều đó, có lẽ còn sâu sắc hơn anh. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, và khi hy vọng lụi tàn, cô đã chấp nhận. Còn anh, anh chỉ mới bắt đầu đối mặt với sự thật phũ phàng này, và nó đang nghiền nát anh từng chút một.

Tiếng sóng vỗ rì rào, đều đặn như một bản nhạc tang thương, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm. Anh ngước nhìn bầu trời đen kịt, không một vì sao, chỉ có những vệt sáng yếu ớt của ánh trăng lưỡi liềm sắp tàn. Giống như tình yêu của anh, một tia sáng yếu ớt đã cố gắng bùng cháy, nhưng rồi lại bị dập tắt không thương tiếc. Anh đã sai, sai từ những bước đi đầu tiên, sai từ sự e dè, nhu nhược của bản thân. Cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra giữa hai người, giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Trần Hạo cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân anh dường như không còn sức lực. Cơ thể anh tê cứng vì lạnh và vì sự tê liệt của tâm hồn. Anh ngồi bó gối, ôm chặt lấy chính mình, như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa đêm tối. Anh tự nhủ, đây là kết thúc rồi sao? Mọi thứ đã thực sự chấm dứt như thế này sao? Không, anh không thể chấp nhận. Một phần nào đó trong anh, một tia lửa nhỏ bé của sự kiên cường và cả sự điên rồ, bắt đầu bùng lên. Anh không thể để mất cô thêm một lần nào nữa. Dù cho lời thổ lộ vừa rồi đã bị từ chối một cách dứt khoát, dù cho mọi hy vọng dường như đã tan biến, anh vẫn muốn tìm kiếm một cơ hội cuối cùng. Cơ hội cuối cùng để nói tất cả những gì anh chưa từng dám nói, cơ hội cuối cùng để níu kéo, dù chỉ là một sợi tơ mong manh. Ý nghĩ đó, dù điên rồ, lại là thứ duy nhất giữ anh lại khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng hoàn toàn.

Anh biết, thời gian không còn nhiều. Đám cưới của Lê An sắp diễn ra. Một cảm giác cấp bách, một nỗi sợ hãi tột độ về việc mất cô vĩnh viễn, dâng lên trong lòng anh. Anh phải làm gì đó, ngay bây giờ. Anh phải tìm cô, một lần nữa, để nói rõ hơn, để van xin, để làm bất cứ điều gì có thể. Nỗi đau, sự hối hận và quyết tâm điên cuồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một sức mạnh kỳ lạ, đẩy anh đứng dậy. Dù đôi chân còn lảo đảo, Trần Hạo bắt đầu bước đi, rời khỏi bờ sông cũ, nơi chất chứa quá nhiều ký ức và giờ là nỗi đau. Anh không biết mình sẽ đi đâu, nhưng anh biết mình không thể dừng lại.

***

Trần Hạo lê bước về nhà trong vô thức. Con đường quen thuộc dưới ánh đèn đường leo lét của thị trấn giờ đây như dài vô tận. Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, kéo theo nỗi tuyệt vọng và sự trống rỗng trong lòng. Ngôi nhà nhỏ nhắn, ấm cúng của anh, nơi lưu giữ bao kỷ niệm gia đình và tuổi thơ, giờ đây lại mang một vẻ vắng vẻ, lạnh lẽo đến lạ lùng. Nó không còn là nơi trú ẩn, mà là một không gian rộng lớn, trống trải, phản chiếu chính tâm hồn anh. Khi anh mở cửa, tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ cũ vang lên trong đêm, nghe như một tiếng thở dài.

Anh không bật đèn, để bóng tối bao trùm lấy mình. Trần Hạo lang thang qua những căn phòng, chạm tay vào những vật dụng quen thuộc. Chiếc bàn gỗ sờn cũ nơi anh từng ngồi học, chiếc ghế bành nơi mẹ anh thường may vá, và bức tường với những vết mực mờ nhạt từ thời thơ ấu. Mỗi thứ đều gợi nhớ về một Lê An của ngày xưa, một cô bé hồn nhiên, trong sáng đã cùng anh lớn lên. Anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi Lê An chạy sang nhà anh, cùng anh làm bài tập dưới ánh đèn vàng ấm áp. Anh nhớ về tiếng cười trong trẻo của cô, về ánh mắt tò mò khi cô đọc sách, về những lần cô lặng lẽ đặt một đĩa trái cây lên bàn khi anh đang miệt mài học bài.

"Mình đã làm gì sai? Tại sao mình lại chậm trễ đến vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch. Hàng trăm câu hỏi “nếu như” xoáy sâu vào tâm trí anh. Nếu như anh đã đủ dũng cảm để nói ra tình cảm của mình khi họ còn là những đứa trẻ vô tư bên bờ sông? Nếu như anh không vì tham vọng nơi thành phố mà bỏ quên cô, để những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại? Nếu như anh không đợi đến khi mọi thứ đã quá muộn, để giờ đây đứng đây, cô độc và tan nát?

Anh ngồi sụp xuống sàn phòng khách, lưng dựa vào bức tường lạnh lẽo. Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, chỉ đủ để anh nhìn thấy những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp, một lối thoát cho nỗi đau đang giày vò mình. Nhưng không có câu trả lời nào cả. Chỉ có sự thật phũ phàng, rằng anh đã tự tay đánh mất tất cả. Cái "lời nói không thành" ngày đó, giờ đây trở thành một gánh nặng, một lưỡi dao sắc bén cắt nát trái tim anh.

Anh ôm lấy đầu, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An cười nói bên Hoàng Huy, hình ảnh cô quay lưng bước đi dứt khoát. Nhưng mọi thứ chỉ càng hiện rõ hơn trong tâm trí anh, như một bộ phim kinh hoàng không ngừng chiếu lại. Anh cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn, từng chút một. Cảm giác trống rỗng lan tỏa, nuốt chửng lấy anh. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp sẽ là tất cả, là thứ anh cần để chứng minh bản thân. Nhưng giờ đây, khi có được tất cả những thành công đó, anh lại nhận ra mình đã đánh mất điều quan trọng nhất: tình yêu, và một người con gái đã kiên nhẫn chờ đợi anh trong suốt những năm tháng tuổi trẻ.

Hơi lạnh từ sàn nhà thấm vào cơ thể anh, nhưng anh không còn cảm nhận được gì nữa. Mọi giác quan của anh dường như đã tê liệt, chỉ còn lại nỗi đau và sự hối hận. Anh tự hỏi, liệu có một phép màu nào đó có thể xảy ra không? Một cơ hội mong manh để anh có thể sửa chữa sai lầm, để quay lại "nếu như ngày đó" anh đã không "chậm một nhịp"? Nhưng anh biết, điều đó là không thể. Thời gian không bao giờ quay ngược.

Trong bóng tối của ngôi nhà, Trần Hạo nằm đó, cô độc và tuyệt vọng. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài, tiếng gió luồn qua khe cửa, tất cả đều trở nên ồn ào và nhức nhối trong tâm trí anh. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc. Nhưng trước tình yêu, anh lại trở nên yếu đuối, hèn nhát đến không ngờ. Chính sự hèn nhát đó đã đẩy anh vào hoàn cảnh này.

Nỗi đau đớn dằn vặt anh suốt những giờ đồng hồ dài dằng dặc. Từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể anh dường như đều đang lên tiếng gào thét. Anh muốn hét lên, muốn đập phá, muốn làm bất cứ điều gì để giải tỏa nỗi uất nghẹn trong lòng. Nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể nằm đó, chịu đựng, để nỗi đau gặm nhấm.

Dần dần, khi đêm sắp tàn, một tia sáng yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ, báo hiệu một ngày mới đang đến. Nhưng trong lòng Trần Hạo, chỉ có bóng tối. Anh đã trải qua một đêm dài nhất trong cuộc đời mình, một đêm chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc, từ nỗi đau tột cùng đến sự hối hận không nguôi. Dù vậy, một tia hy vọng, dù mong manh đến mức gần như điên rồ, bắt đầu le lói trong tâm trí anh. Anh không thể bỏ cuộc. Anh không thể để mất Lê An một lần nữa, không thể để cuộc đời anh vĩnh viễn là một chuỗi "nếu như" và "giá mà". Anh phải làm gì đó. Anh phải nói chuyện với cô, một lần cuối cùng. Dù kết quả có ra sao, anh cũng không thể để mình phải hối hận thêm một lần nào nữa. Ý nghĩ đó, tuy điên rồ, nhưng lại là điều duy nhất giữ anh lại, khiến anh muốn đứng dậy và hành động.

***

Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh bắt đầu xé toạc màn đêm, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông, Trần Hạo cựa mình, cố gắng đứng dậy. Cơ thể anh rã rời, tê dại sau một đêm dài dằn vặt. Ánh bình minh yếu ớt không mang lại sự ấm áp mà chỉ càng làm nổi bật vẻ tiều tụy trên khuôn mặt anh. Đôi mắt anh sưng húp, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và nước mắt, nhưng trong sâu thẳm lại lóe lên một tia kiên quyết, gần như điên cuồng.

Một ý nghĩ, vừa điên rồ vừa tuyệt vọng, nảy ra trong đầu anh, chiếm lấy toàn bộ tâm trí. Anh không thể từ bỏ. Anh không thể để mọi thứ kết thúc như thế này. Anh phải thử một lần cuối cùng. Dù Lê An đã nói "thích thì không đủ", dù cô đã quay lưng bước đi, anh vẫn cảm thấy mình còn một điều gì đó chưa nói hết, một lời cầu xin, một sự van nài cuối cùng. Anh phải đối mặt với cô, một lần nữa, trước khi mọi thứ trở thành quá khứ không thể cứu vãn.

Trần Hạo đứng dậy, đôi chân anh nặng trĩu, mỗi bước đi đều như kéo theo cả một gánh nặng ngàn cân. Anh lê bước ra khỏi nhà, cánh cửa gỗ cũ lại kẽo kẹt đóng lại phía sau anh, như một lời từ biệt cho một đêm đầy bão tố. Con đường thị trấn vẫn còn vắng lặng, chỉ có lác đác vài người dân dậy sớm tập thể dục hay chuẩn bị cho buổi chợ sớm. Hơi sương vẫn còn giăng nhẹ trên những mái nhà, trên những tán cây, tạo nên một không khí mờ ảo, huyền hoặc. Mùi hương của đất ẩm ướt, của hoa cỏ buổi sớm thoang thoảng trong không khí, nhưng Trần Hạo không còn cảm nhận được vẻ đẹp của nó. Tâm trí anh chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất: Lê An.

Anh bước đi xuyên qua những con đường quen thuộc, nơi mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều gợi lên những kỷ niệm ngọt ngào với cô. Anh nhớ về những lần họ nắm tay nhau đi bộ dưới hàng cây phượng vĩ, về những buổi chiều ngồi ăn kem dưới gốc đa già. Những kỷ niệm ấy, vốn là nguồn hạnh phúc, giờ đây lại trở thành những mũi kim đâm vào trái tim anh, đối lập gay gắt với thực tại phũ phàng. Chúng nhắc nhở anh về "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, và cái giá phải trả cho sự e dè của mình.

Anh đi nhanh hơn, ánh mắt kiên định, dù đôi chân vẫn còn nặng trĩu. Cảm giác trống rỗng và tê dại trong lòng Trần Hạo dần nhường chỗ cho một sự bùng cháy của quyết tâm. Anh không thể tiếp tục sống với nỗi hối hận này. Anh không thể để "nếu như ngày đó" ám ảnh anh đến hết cuộc đời. Anh phải làm điều gì đó, dù chỉ là một hành động cuối cùng, điên rồ, để anh biết rằng mình đã cố gắng hết sức.

Trần Hạo đưa tay lên cổ tay, kiểm tra chiếc **Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo**. Kim đồng hồ vẫn đều đặn nhích từng chút một, nhưng đối với anh, thời gian đang trôi đi quá nhanh. Mỗi giây phút trôi qua là một giây phút anh gần hơn với việc mất Lê An vĩnh viễn. Đám cưới sắp diễn ra, và anh biết đây là cơ hội cuối cùng, có thể là duy nhất. Anh phải nói chuyện với cô, dù có phải quỳ xuống van xin, dù có phải đối mặt với sự từ chối đau đớn hơn nữa. Anh không còn gì để mất.

Tâm trí anh vang vọng những lời độc thoại: "Không thể lỡ thêm nữa. Dù có phải quỳ xuống, anh cũng phải nói... Phải nói tất cả những gì đã chôn giấu bấy lâu. Phải để cô ấy biết rằng anh yêu cô ấy nhiều đến nhường nào, chứ không chỉ là 'thích'." Anh biết, lời nói của anh có thể chẳng thay đổi được gì, nhưng anh cần phải nói, không phải chỉ vì Lê An, mà còn vì chính bản thân anh, vì một trái tim đã quá mệt mỏi với sự im lặng và hối tiếc.

Anh nhìn về phía nhà Lê An từ xa, một ánh nhìn đầy quyết tâm nhưng cũng ẩn chứa sự tuyệt vọng. Ngôi nhà nhỏ bé quen thuộc hiện ra mờ ảo trong màn sương sớm, tĩnh lặng và bình yên. Trái tim anh đập mạnh, như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh biết, hành động này có thể chỉ mang lại thêm đau khổ, nhưng anh không thể quay đầu. Anh phải đối mặt với sự thật, đối mặt với Lê An, và đối mặt với chính bản thân mình. Đây là cơ hội cuối cùng, là một trận chiến cuối cùng của một trái tim đã "chậm một nhịp" quá lâu.

Trần Hạo tăng tốc bước chân, như thể anh đang chạy đua với thời gian, với định mệnh. Hơi thở anh dồn dập, lồng ngực đau nhói. Anh không còn nghĩ đến những lời từ chối, những nỗi sợ hãi. Trong đầu anh chỉ còn một hình ảnh: Lê An. Và một quyết tâm duy nhất: phải nói. Bất kể giá nào.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free