Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 667: Đuổi Bắt Bóng Hình Giữa Phố

Trần Hạo tăng tốc bước chân, như thể anh đang chạy đua với thời gian, với định mệnh. Hơi thở anh dồn dập, lồng ngực đau nhói. Anh không còn nghĩ đến những lời từ chối, những nỗi sợ hãi. Trong đầu anh chỉ còn một hình ảnh: Lê An. Và một quyết tâm duy nhất: phải nói. Bất kể giá nào.

Màn sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà ngói rêu phong, trên những hàng cây cổ thụ dọc con đường đất quen thuộc dẫn vào nhà Lê An. Không khí se lạnh của buổi bình minh tháng cuối năm len lỏi qua từng thớ vải áo khoác mỏng, thấm vào da thịt Trần Hạo, nhưng anh không cảm thấy gì ngoài sự nóng ran trong lồng ngực. Ngôi nhà nhỏ bé, giản dị của Lê An hiện ra phía trước, ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong hắt nhẹ qua khung cửa sổ, vẽ lên bức tường vôi trắng một vầng sáng dịu dàng. Nó không còn là ngôi nhà thân thuộc ngày xưa anh có thể đường hoàng bước vào, mà giờ đây, nó như một pháo đài bất khả xâm phạm, tách biệt anh khỏi thế giới của cô.

Trần Hạo chầm chậm bước đi, cuối cùng dừng lại ở một góc khuất dưới tán cây bàng già, nơi mà từ đó anh có thể quan sát rõ ràng cổng nhà Lê An mà không bị phát hiện. Bóng tối còn sót lại của đêm dường như là người bạn đồng hành duy nhất của anh lúc này, che giấu đi vẻ tiều tụy, khắc khổ trên gương mặt anh. Hơi thở anh vẫn dồn dập, từng nhịp đập của trái tim như muốn xé toạc lồng ngực, không phải vì mệt mỏi mà vì một sự hỗn loạn tột cùng của hy vọng và sợ hãi. Anh biết, hành động này thật điên rồ, nhưng anh không còn sự lựa chọn nào khác. Anh phải đối mặt với cô, một lần cuối cùng.

Cảm giác chờ đợi trong im lặng thật dày vò. Mỗi tiếng chim hót líu lo trong màn sương, mỗi tiếng bước chân xa vọng từ phía đầu làng đều khiến anh giật mình, hy vọng nhưng rồi lại thất vọng. Anh đưa tay lên cổ tay, chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo vẫn chạy đều đặn, kim giờ kim phút nhích từng chút, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thời gian đang cạn kiệt. Trần Hạo nhớ lại lời hứa của mình với chính mình đêm qua: "Không thể lỡ thêm nữa. Dù có phải quỳ xuống, anh cũng phải nói..." Nhưng giờ đây, khi đối diện với thực tại, sự dũng cảm đó lại bị bào mòn bởi nỗi sợ hãi về một sự từ chối khác, một sự từ chối không chỉ bằng lời nói mà bằng cả sự hiện diện của một người khác.

Và rồi, cánh cổng gỗ sơn xanh quen thuộc khẽ mở. Trái tim Trần Hạo như ngừng đập. Lê An bước ra, không một mình. Cô khoác tay Nguyễn Hoàng Huy, và nụ cười trên môi cô rạng rỡ như ánh nắng ban mai vừa ló dạng, xua tan đi màn sương mờ ảo. Ánh mắt cô long lanh, không còn nét u buồn, cam chịu như cái đêm anh thổ lộ lời nói muộn màng. Cô mặc một chiếc váy lụa màu be nhạt, giản dị nhưng thanh thoát, làm nổi bật vóc dáng mảnh mai của cô. Trên ngón áp út của bàn tay trái cô, chiếc nhẫn cưới lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, như một tuyên ngôn không lời, một dấu chấm hết cho mọi hy vọng của Trần Hạo.

Hoàng Huy ân cần nắm lấy tay cô, khẽ ghé tai cô nói điều gì đó khiến cô bật cười khúc khích. Tiếng cười của Lê An trong trẻo, tự nhiên đến nỗi nó xuyên thẳng vào tim Trần Hạo, tạo thành một vết cứa sâu hoắm. Anh thấy Hoàng Huy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi cả hai cùng bước về phía con đường chính, hướng về phía trung tâm thị trấn. Họ trò chuyện vui vẻ, những lời nói của họ nhỏ nhẹ nhưng đủ để Trần Hạo cảm nhận được sự gắn bó, sự bình yên và hạnh phúc mà họ đang chia sẻ. Khoảng cách giữa họ không phải là một "khoảng cách vô hình" như cái mà Trần Hạo đã tạo ra với Lê An ngày trước, mà là một sự kết nối rõ ràng, vững chắc.

Trần Hạo đứng chết lặng, bàn tay nắm chặt đến run rẩy. Anh cảm thấy như có một tảng băng khổng lồ đang đè nặng lên lồng ngực. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc đối mặt, cho một lời cầu xin cuối cùng, nhưng anh không lường trước được cảnh tượng này. Cảnh tượng Lê An hạnh phúc bên một người đàn ông khác, rạng rỡ và không một chút gợn buồn, đã xé tan những mảnh vỡ hy vọng cuối cùng của anh. Anh lùi lại, khuất sâu hơn vào bóng tối, như một bóng ma, vô hình và bất lực.

"Lê An... em đã thực sự hạnh phúc sao?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc lõng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. Anh đã từng mơ về cảnh tượng này, anh đã từng hình dung ra Lê An mỉm cười rạng rỡ bên mình. Nhưng "nếu như ngày đó", anh đã không "chậm một nhịp", có lẽ mọi thứ đã khác. Nụ cười của cô giờ đây là bằng chứng cho sự lựa chọn của cô, một lựa chọn mà anh không phải là một phần trong đó. Anh nhìn theo bóng lưng của họ, cho đến khi họ khuất dạng sau khúc quanh. Cánh cửa nhà Lê An đã khép lại, và cánh cửa đó, cùng với trái tim cô, dường như đã khép lại vĩnh viễn với anh.

*

Giữa buổi sáng, ánh nắng đã dịu nhẹ hơn, trải vàng trên những con phố nhỏ của thị trấn. Trần Hạo ngồi ở một góc khuất trong quán cà phê quen thuộc, nơi anh và Lê An từng ghé mỗi khi tan học. Ly cà phê đen nóng bốc hơi nghi ngút, mang theo mùi hương quen thuộc, nhưng đối với Trần Hạo, nó chỉ càng làm tăng thêm vị đắng chát trong miệng. Anh gọi một ly cà phê nhưng không hề chạm vào, ánh mắt vô định nhìn ra phía ô cửa kính lớn hướng ra con đường.

Quán cà phê này có một khung cảnh rất đẹp, với những chậu hoa treo rủ xuống từ ban công tầng hai và những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc đặt dọc vỉa hè. Tiếng nhạc nhẹ nhàng của một bản tình ca cũ vang lên khe khẽ, như muốn xoa dịu tâm hồn đang hỗn loạn của Trần Hạo, nhưng nó chỉ càng làm anh cảm thấy cô độc hơn. Anh nhớ lại những buổi chiều ngồi cùng Lê An ở đây, cô gọi một ly trà đào, anh gọi một ly cà phê sữa. Họ nói đủ thứ chuyện trên đời, từ những câu chuyện vu vơ ở trường đến những ước mơ xa vời về tương lai. Khi đó, anh đã nghĩ tương lai của anh sẽ luôn có cô. Nhưng anh đã "chậm một nhịp".

Qua ô cửa kính, anh thấy Lê An và Hoàng Huy. Họ ngồi ở một chiếc bàn nhỏ ngoài vỉa hè, nơi ánh nắng ban mai chiếu rọi ấm áp. Hoàng Huy đang cúi đầu lắng nghe Lê An nói, ánh mắt anh ta đầy yêu chiều và dịu dàng. Lê An đang chỉ vào một cuốn sổ tay mở rộng trên bàn, có lẽ là sổ kế hoạch đám cưới của họ. Cô nói gì đó, rồi Hoàng Huy khẽ gật đầu, mỉm cười rồi đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc cô. Chiếc nhẫn trên tay Lê An lại lấp lánh, phản chiếu ánh nắng, như một điểm nhấn chói mắt trong khung cảnh hạnh phúc đó. Nó là một biểu tượng không thể chối cãi cho sự lựa chọn của cô, báo hiệu rằng Trần Hạo sẽ phải chấp nhận thất bại.

Trần Hạo cảm thấy một bức tường vô hình đang bao vây mình, tách biệt anh khỏi khung cảnh hạnh phúc đó. Anh như một người đứng ngoài cuộc, một khán giả bất đắc dĩ của vở kịch tình yêu mà anh đã từng nghĩ mình là vai chính. Anh siết chặt ly cà phê, cảm giác lạnh lẽo của thủy tinh thấm vào đầu ngón tay. Anh nuốt khan một cách khó khăn, cảm thấy cổ họng mình khô rát. Mỗi cử chỉ ân cần của Hoàng Huy, mỗi nụ cười rạng rỡ của Lê An đều như một nhát dao đâm vào trái tim anh.

"Anh đã từng nghĩ, cảnh tượng này... sẽ là của chúng ta," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thào trong đầu, không ai có thể nghe thấy. Nỗi hối hận gặm nhấm anh dữ dội hơn bao giờ hết. Anh nhớ lại những lần anh đã bỏ lỡ cơ hội, những lần anh đã không dám nói ra "lời nói không thành" của mình. Anh đã sợ hãi, đã e dè, và giờ đây anh phải trả giá cho sự im lặng đó.

Lê An, cô gái dịu dàng của anh, giờ đây đã tìm thấy bến đỗ bình yên của riêng mình. Cô xứng đáng với hạnh phúc đó, anh biết. Nhưng sao lòng anh lại đau đớn đến thế? Anh nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay cô, nó như một sợi xích vô hình, trói buộc cô vào một tương lai khác, một tương lai không có anh. Cái nhìn của anh đờ đẫn, đôi mắt sưng húp của anh không thể rời khỏi họ. Anh cảm thấy mình như một kẻ theo dõi, một người lạ mặt lẻ loi trong chính thị trấn của mình.

Hoàng Huy đứng dậy, đưa tay đỡ Lê An. Họ cùng nhau đi vào trong quán, có lẽ để thanh toán hoặc lấy gì đó. Lê An thoáng nhìn về phía góc quán nơi Trần Hạo đang ngồi. Ánh mắt cô chỉ lướt qua anh, không dừng lại dù chỉ một giây. Nó là một cái nhìn xa lạ, không một chút nhận ra, không một chút biểu cảm. Cô cố tình quay lưng đi hoặc tránh ánh mắt của Trần Hạo, cho thấy cô sẽ không bao giờ nhìn lại quá khứ nữa. Chỉ là một thoáng, nhưng đủ để Trần Hạo cảm thấy mình như bị đóng băng. Anh biết cô đã thấy anh, nhưng cô đã chọn cách lờ đi, chọn cách tiếp tục bước đi trên con đường của riêng mình, không ngoảnh đầu lại. Cảm giác vô hình lại một lần nữa bao trùm lấy anh. Anh đã trở thành một người xa lạ trong mắt cô, một cái bóng không đáng để cô bận tâm.

*

Buổi chiều, nắng gắt như đổ lửa xuống khu chợ dân sinh ồn ào. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ những mái che tạm bợ, từ những sạp hàng chen chúc, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, oi bức. Mùi thức ăn tươi sống, mùi gia vị nồng nàn, mùi cá tanh nồng, mùi đất ẩm ướt trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của chợ quê. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng trả giá xôn xao, tiếng trò chuyện rộn ràng, tiếng dao thớt băm chặt liên hồi hòa vào nhau, tạo nên một không gian náo nhiệt, ồn ào đến ù tai.

Trần Hạo lang thang trong chợ, cố tình đi qua những gian hàng mà anh nhớ Lê An thường ghé cùng mẹ cô ngày trước. Anh đi như người mất hồn, đôi chân lê bước nặng nề trên nền đất lầy lội, ánh mắt vô định lướt qua những gương mặt xa lạ. Anh không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng anh không thể ngồi yên một chỗ. Sự bứt rứt trong lòng đẩy anh đi, vô thức hướng anh về những nơi có thể nhìn thấy cô.

Và rồi, giữa đám đông người đang chen chúc mua bán, anh thấy cô. Lê An đang đứng ở sạp rau của bà Bảy, cùng với mẹ mình – cô Mai. Lê An chọn lựa từng bó rau cải xanh mướt, tay cô khéo léo lật từng lá, vẻ mặt cô chăm chú và bình thản. Cô Mai đứng bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời khuyên về cách chọn rau tươi. Cảnh tượng giản dị, đời thường đến mức Trần Hạo cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim. Anh đã từng là một phần của những khoảnh khắc như thế này, từng đi chợ cùng cô và mẹ cô, từng xách túi đồ giúp cô. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một kẻ đứng ngoài, một người xa lạ.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Anh quyết định tiến lại gần, dù chỉ để nói một lời chào, để cô biết anh vẫn ở đây. Anh bước từng bước chậm rãi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng tim đập át cả tiếng ồn ào của chợ.

"Lê An..." anh khẽ gọi, giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi âm thanh xung quanh, chỉ còn là một tiếng thì thào lạc lõng.

Lê An quay đầu lại, đôi mắt cô thoáng ngạc nhiên khi thấy anh. Nhưng ngay lập tức, nét ngạc nhiên đó biến mất, thay vào đó là m��t vẻ bình thản, gần như xa lạ. Cô Mai cũng quay lại, nhìn anh với ánh mắt hơi e ngại.

Đúng lúc đó, Hoàng Huy xuất hiện. Anh ta mang theo một túi đồ lớn, có lẽ là thịt hoặc cá đã được làm sạch. Anh ta bước đến bên cạnh Lê An, đặt túi đồ xuống và khẽ hỏi: "Xong chưa em? Để anh xách giúp."

Hoàng Huy nhìn thấy Trần Hạo. Ánh mắt anh ta hơi khó chịu, nhưng rất nhanh chóng, Hoàng Huy lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Anh ta khẽ gật đầu chào Trần Hạo một cách xã giao, rồi quay sang Lê An, đặt tay lên eo cô một cách tự nhiên. Đó không phải là một hành động phô trương, mà chỉ là một cử chỉ nhẹ nhàng, mang tính bảo vệ, nhưng đủ để Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi.

Lê An chỉ thoáng nhìn anh một lần nữa, ánh mắt cô trống rỗng, không một chút biểu cảm nào cho thấy cô muốn nói chuyện hay đối mặt với anh. Cô nhanh chóng quay đi, tiếp tục nói chuyện với Hoàng Huy và cô Mai, như thể anh không hề tồn tại. "Vâng, xong rồi anh," cô nói với Hoàng Huy, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ, nhưng không dành cho anh. Cô Mai cũng khẽ gật đầu với Trần Hạo rồi quay đi, tiếp tục cuộc trò chuyện với con gái và con rể tương lai của mình.

Trần Hạo đứng sững sờ giữa chợ, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dù nắng vẫn đang thiêu đốt. Anh cảm thấy mình như một bóng ma, vô hình giữa dòng người đông đúc, giữa những tiếng cười nói, những gương mặt hối hả. Mọi nỗ lực của anh, mọi hy vọng mong manh đều tan biến như bong bóng xà phòng. Anh đã đến đây để tìm kiếm một cơ hội, một "lời nói không thành" cuối cùng, nhưng những gì anh nhận được chỉ là sự tránh né dứt khoát, sự thờ ơ lạnh lùng, và sự hiện diện không thể xâm phạm của Hoàng Huy.

Anh quay lưng rời đi, thất thểu bước giữa chợ mà không biết mình đang đi đâu. Tiếng ồn ào của chợ dường như xa dần, rồi tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của nỗi đau đớn trong tim anh. Mỗi bước chân của anh nặng trĩu, như kéo theo cả một gánh nặng của sự hối hận và tuyệt vọng. Anh đã "chậm một nhịp" quá lâu, và giờ đây, anh phải chấp nhận cái giá của sự chậm trễ đó. Lê An đã không còn là của anh, và sẽ không bao giờ là của anh nữa. Cô đã thuộc về một thế giới khác, một thế giới mà anh không thể bước vào, một thế giới được bảo vệ bởi "khoảng cách vô hình" do chính anh tạo ra, và giờ là bởi sự hiện diện của Nguyễn Hoàng Huy.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free