Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 668: Lời Kể Từ Người Cũ: Gánh Nặng Trách Nhiệm
Trần Hạo quay lưng, rời đi giữa chợ. Tiếng ồn ào của buổi chiều tà, của những lời mời chào, tiếng mặc cả, tiếng xe máy nổ lạch bạch, tất cả như bị nuốt chửng bởi một khoảng không vô hình đang bao trùm lấy anh. Anh bước đi thất thểu, đôi chân lê nặng nhọc trên nền đất đã khô ráo hơn sau cơn mưa buổi sáng, nhưng lòng anh thì ngập đầy bùn lầy của sự tuyệt vọng. Mỗi bước chân là một nhát dao khứa vào tâm can, nhắc nhở anh về sự thật phũ phàng vừa được phơi bày. Lê An đã không còn là cô gái mà anh có thể chạm tới, không còn là bến đỗ mà anh có thể quay về. Cô đã có một bến đỗ khác, một người đàn ông khác, và một cuộc sống mà anh không được phép xen vào.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím than lên những mái nhà rêu phong, lên dòng sông lững lờ trôi và những hàng cây ven đường. Gió bắt đầu se lạnh, mang theo hơi ẩm của nước và mùi hương của đất sau cơn mưa. Trần Hạo cứ thế đi, không biết mình sẽ về đâu, chỉ biết rằng mỗi con đường, mỗi góc phố thân quen của thị trấn này giờ đây đều chất chứa những kỷ niệm, những hình bóng của Lê An, và những "nếu như ngày đó" không thể nào quay lại. Anh đi qua con hẻm nhỏ dẫn ra bờ sông, nơi anh và cô đã từng ngồi hàng giờ, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối dưới ánh trăng. Anh đi ngang qua ngôi trường cũ, nơi những buổi tan học chung đường đã dệt nên mối tình đầu trong sáng, ngây thơ. Tất cả, giờ đây, chỉ còn là những bóng hình mờ nhạt, xa vời, càng gợi nhớ càng thêm đau đớn.
Anh ngước nhìn lên bầu trời, nơi những ngôi sao bắt đầu lấp lánh như những giọt nước mắt của vũ trụ. Không gian tĩnh mịch của thị trấn về đêm, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả từ những bụi cây ven đường, tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, và tiếng gió luồn qua kẽ lá xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Anh cảm thấy mình như một kẻ du mục lạc lõng, vừa trở về mảnh đất quê hương mà lại hóa ra xa lạ hơn bao giờ hết. Sự thành công mà anh đã dày công gây dựng ở thành phố lớn, những dự án bạc tỷ, những hợp đồng danh giá, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo, dường như đang chế giễu anh. Nó nhắc nhở anh về những năm tháng anh đã dành để chạy theo vật chất, để chứng minh giá trị bản thân, nhưng lại bỏ quên đi điều quan trọng nhất: tình yêu và hạnh phúc. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quý giá nhất.
Trần Hạo dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi, nhắm mắt lại. Hình ảnh Lê An bên Hoàng Huy, nụ cười bình thản của cô, cử chỉ bảo vệ của anh ta, tất cả cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Đó không phải là một tình yêu mãnh liệt, mà là sự an yên, là bến đỗ mà Lê An đã chọn. Và anh, Trần Hạo, đã không thể trao cho cô điều đó. Anh đã "chậm một nhịp", chậm đến mức không thể nào sửa chữa được nữa. Những "lời nói không thành" đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, hóa thành một "khoảng cách vô hình" không thể nào vượt qua. Nỗi ân hận cuộn trào trong lồng ngực, nóng bỏng như lửa đốt, rồi lại lạnh buốt như băng giá. Anh đã dằn vặt mình hàng đêm, nhưng chưa bao giờ nỗi đau lại sắc bén và chân thực đến thế. Nó không chỉ là sự tiếc nuối cho bản thân, mà là nỗi đau vì đã để cô phải chịu đựng, phải chờ đợi, phải thay đổi.
Anh rút điện thoại di động ra, một chiếc điện thoại thông minh đời mới nhất, nhưng màn hình chỉ hiển thị những cuộc gọi nhỡ từ đối tác, những tin nhắn công việc. Không có một tin nhắn nào từ Lê An, không một cuộc gọi nào từ người con gái mà anh vẫn hằng tơ tưởng. Mối liên hệ duy nhất giữa họ giờ đây chỉ còn là những ký ức, những ảo ảnh mong manh. Anh day day ngón tay cái lên màn hình, như muốn chạm vào một quá khứ đã xa xôi, một hình bóng đã mờ nhạt. Nhưng mọi thứ đều vô vọng. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không chỉ về thể xác mà còn về tinh thần. Anh đã cố gắng, đã vùng vẫy trong vô vọng suốt mấy ngày qua, nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là sự xa lánh, sự từ chối không lời. Lê An đã thật sự bước qua anh, và anh phải chấp nhận điều đó. Anh đứng dậy, lại tiếp tục bước đi, những bước chân vô định trong đêm tối đang dần buông xuống thị trấn. Mùi khói đốt đồng từ xa thoang thoảng bay tới, hòa vào mùi sương đêm, tạo nên một không gian vừa quen thuộc vừa xa lạ, giống như chính cuộc đời anh lúc này.
Trên con đường vắng, ánh đèn đường hắt hiu chiếu rọi bóng anh đổ dài, cô độc. Trần Hạo bước đi, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, không mục đích. Anh cảm thấy cả cơ thể mình nặng trĩu, như đang kéo theo một tảng đá khổng lồ của sự hối hận. Tiếng dế kêu rả rích từ những bụi cây ven đường như càng làm tăng thêm sự cô quạnh của màn đêm. Bất chợt, anh va phải một người.
"Ôi, Hạo à? Cậu làm gì mà đi đứng như người mất hồn thế này?"
Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo Trần Hạo về thực tại. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt mất hồn từ từ tập trung lại. Trước mặt anh là Thanh Tùng, người bạn thân từ thuở nhỏ. Thanh Tùng trông vẫn cao ráo, hơi gầy như ngày nào, nhưng ánh mắt anh ta giờ đây chất chứa một vẻ từng trải, cùng với sự lo lắng khi nhìn thấy Trần Hạo. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi Tùng đã tắt hẳn, thay vào đó là nét cau mày đầy băn khoăn.
"Tùng?" Trần Hạo thì thào, giọng khàn đặc, "Cậu... cậu cũng ở đây à?"
Thanh Tùng đặt tay lên vai Trần Hạo, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ cơ thể bạn mình, dù trời chưa quá khuya. "Chứ không thì tớ ở đâu? Đám cưới của An ngày mai, tớ phải về chứ. Nhưng cậu... cậu sao thế này? Vẻ mặt cậu tiều tụy quá. Có chuyện gì vậy?" Thanh Tùng nhìn Trần Hạo từ đầu đến chân, ánh mắt không giấu nổi vẻ sửng sốt. Bộ đồ đắt tiền mà Trần Hạo đang mặc dường như chẳng thể che giấu được sự rệu rã bên trong anh.
"Không... không có gì," Trần Hạo lảng tránh, ánh mắt lại vô định.
Thanh Tùng lắc đầu. "Không có gì mà cậu ra nông nỗi này ư? Đi nào, tớ đưa cậu đến quán chú Nam. Cứ đứng đây giữa đường thế này, không khéo lại cảm lạnh mất."
Thanh Tùng kéo Trần Hạo đi. Trần Hạo không phản kháng, để mặc bạn mình dẫn dắt. Anh cảm thấy mình quá yếu ớt, quá mệt mỏi để có thể tự quyết định bất cứ điều gì. Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi đến trước một quán cà phê quen thuộc. Quán của chú Nam vẫn vậy, những bức tường gạch cũ kỹ, những bộ bàn ghế gỗ đã sờn màu thời gian. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ bên trong, cùng với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, êm ái, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong lòng Trần Hạo. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi gỗ cũ thoang thoảng, mang theo chút hoài niệm.
Chú Nam đang đứng sau quầy pha chế, vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn gàng. Ánh mắt tinh anh của chú lướt qua họ. Chú Nam khẽ gật đầu chào Thanh Tùng, rồi nhìn sang Trần Hạo, ánh mắt hơi dừng lại, dường như đã nhận ra vẻ tiều tụy của anh.
"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Chú Nam hỏi, giọng trầm ấm, nhưng không có vẻ gì là ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Trần Hạo. Dường như chú đã quen với việc những người con xa xứ trở về thị trấn, mang theo những câu chuyện riêng của mình.
Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Thanh Tùng kéo anh vào một góc khuất, nơi có chiếc bàn tròn nhỏ và hai chiếc ghế tựa lưng thoải mái. Họ ngồi xuống. Chú Nam mang ra hai ly cà phê đen nóng hổi, đặt nhẹ nhàng xuống bàn rồi quay lại quầy. Thỉnh thoảng, chú lại liếc nhìn về phía họ, ánh mắt đầy suy tư.
Thanh Tùng nhìn Trần Hạo, thở dài. "Cậu Hạo à, cậu cứ như thế này thì sao mà được? Chuyện của An... tớ biết là cậu buồn, nhưng mà..."
"Tớ không sao," Trần Hạo ngắt lời, giọng anh trầm đục. Anh cầm ly cà phê lên, hơi ấm từ ly lan tỏa vào lòng bàn tay, nhưng không thể làm ấm được trái tim đang giá lạnh của anh.
"Không sao ư?" Thanh Tùng cười chua chát. "Cậu nhìn cậu đi, có khác gì người mất hồn đâu? Tớ biết cậu về đây vì An. Ai mà không biết chứ? Nhưng mà An... nó đã khác rồi, Hạo à."
Trần Hạo ngước mắt nhìn Thanh Tùng, trong ánh mắt anh có một tia hy vọng mong manh, một sự khao khát muốn biết điều gì đó, dù anh biết rằng sự thật có thể rất đau lòng.
Thanh Tùng hít một hơi thật sâu, giọng trầm buồn nhưng chất chứa sự thật. "Lúc cậu đi, An nó buồn lắm. Cậu còn nhớ không, những ngày đầu cậu lên thành phố? Nó cứ ngóng tin cậu mãi. Điện thoại lúc nào cũng kè kè bên người. Mỗi lần điện thoại reo, mắt nó lại sáng lên như sao. Rồi nó chờ, chờ lâu lắm. Nhưng những tin nhắn cứ thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại... Nó bắt đầu sống khép mình hơn, ít nói cười hơn. Cậu biết không, có những đêm mưa, tớ thấy nó ngồi một mình bên bờ sông, nhìn dòng nước chảy xiết, mà ánh mắt buồn thăm thẳm. Tớ biết nó đang nhớ cậu, đang chờ đợi một điều gì đó từ cậu."
Trần Hạo cúi gằm mặt, đôi tay nắm chặt đến trắng bệch. Lời nói của Thanh Tùng như những mũi kim đâm thẳng vào tim anh. Anh nhớ lại những ngày tháng đó, những lúc anh bận rộn với việc học, với những mối quan hệ mới ở thành phố, và đã dần quên đi lời hứa hẹn, quên đi sự chờ đợi của cô gái nhỏ bé ở thị trấn. Anh đã cho rằng cô sẽ hiểu, sẽ thông cảm, sẽ chờ đợi anh. Nhưng anh đã sai, sai một cách ngu ngốc.
"Nó đã khóc rất nhiều," Thanh Tùng tiếp tục, giọng anh càng lúc càng nhỏ. "Nhưng sau đó, nó lại cố gắng gượng dậy. Nó không muốn ai thấy nó yếu đuối. Nó đi làm, học thêm, phụ giúp mẹ nó việc nhà. Nó trở nên mạnh mẽ hơn, độc lập hơn. Ai cũng bảo nó nên tìm một bến đỗ, một người đàn ông có thể che chở cho nó. Và Hoàng Huy... Hoàng Huy là người đến đúng lúc, Hạo à."
Trần Hạo ngẩng phắt dậy, ánh mắt đau đớn xen lẫn sự khó hiểu. "Hoàng Huy... anh ta..."
"Cậu ấy quan tâm An thật lòng," Thanh Tùng nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Hạo, không một chút phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Cậu ấy lo cho An từng chút một, không để nó phải chờ đợi, phải suy nghĩ gì. Cậu ấy không nói những lời hứa hẹn xa vời, chỉ làm những việc cụ thể. Cậu nghĩ xem, một người con gái cần gì hơn sự quan tâm và yên ổn? Sau bao nhiêu năm chờ đợi, sau bao nhiêu tổn thương, An nó xứng đáng có được một cuộc sống bình yên, không phải không ngừng ngóng trông, không phải không ngừng hoài nghi."
Thanh Tùng đặt tay lên vai Trần Hạo, một cái chạm nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. "An bây giờ khác xưa nhiều rồi. Trưởng thành hơn, cứng rắn hơn, dứt khoát hơn. Nó không còn là cô bé hay mơ mộng ngày xưa đâu. Nó đã học được cách tự bảo vệ mình, và bảo vệ lựa chọn c��a nó. Nó đã mất quá nhiều thời gian để chờ đợi một điều không thể. Giờ đây, nó chỉ muốn sống một cuộc sống ổn định, an yên. Và Hoàng Huy đã mang lại cho nó điều đó."
Trần Hạo cúi gằm đầu, đôi mắt anh cay xè. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đã không chỉ "chậm một nhịp", mà còn đã gây ra quá nhiều tổn thương cho Lê An. Anh đã vô tình đẩy cô vào sự cô đơn, vào những đêm dài ngóng trông, vào sự hoài nghi về tình yêu và tương lai. Và giờ đây, khi cô tìm thấy được bình yên, anh lại xuất hiện, cố gắng phá vỡ nó.
"Mình... mình đã sai rồi..." Trần Hạo thì thầm, giọng nói yếu ớt, gần như không nghe thấy. Nỗi đau đớn, hối hận tột cùng dâng lên trong anh, hòa quyện với sự tuyệt vọng. Anh đã từng nghĩ rằng nỗi đau của anh là lớn nhất, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng nỗi đau của Lê An còn lớn hơn gấp bội, và anh là nguyên nhân chính gây ra nó. Anh không chỉ tiếc nuối cho tình yêu đã mất, mà còn cảm thấy có lỗi, một gánh nặng tội lỗi không thể gột rửa. Chú Nam ở quầy pha chế, ánh mắt tinh anh vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn về phía họ, như một người chứng kiến lặng lẽ cho bi kịch không lời này. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vang lên, nhưng trong tai Trần Hạo, nó giống như một khúc ai ca bi thương.
Rời quán cà phê của chú Nam, Trần Hạo bước đi một mình trong đêm khuya. Sương đêm đã xuống dày đặc, bao phủ thị trấn trong một màn trắng mờ ảo, lạnh buốt. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua những con đường vắng, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt. Nhưng cơ thể anh dường như không còn cảm nhận được cái lạnh bên ngoài. Lời nói của Thanh Tùng cứ vang vọng trong đầu anh, mỗi câu chữ như một nhát dao khoét sâu vào trái tim, khiến nỗi đau đớn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.
"Nó đã chờ, chờ lâu lắm… Nó đã khóc rất nhiều… Nó đã học được cách tự bảo vệ mình, và bảo vệ lựa chọn của nó…"
Mỗi câu nói đều là một vết sẹo, một minh chứng cho sự vô tâm, sự thiếu dũng khí của anh. Anh nhận ra mình không chỉ mất đi tình yêu, mà còn đã gây ra một vết sẹo sâu sắc cho người con gái anh yêu bằng sự thờ ơ và thiếu dũng khí của mình. Anh đã ích kỷ, chỉ nghĩ đến nỗi sợ hãi của bản thân, đến những áp lực nơi thành phố, mà quên mất rằng ở nơi thị trấn nhỏ này, có một cô gái đang mòn mỏi chờ đợi anh, đang hy vọng vào một lời hứa mà anh đã vô tình quên lãng.
Trách nhiệm của anh không chỉ là không dám nói ra lời yêu, không phải là "lời nói không thành" đơn thuần. Mà là không dám ở lại, không dám gánh vác tương lai cùng cô, đã đẩy Lê An vào cảnh cô đơn và tự đấu tranh. Cô đã phải tự mình vượt qua những đêm dài cô quạnh, tự mình chấp nhận sự thật phũ phàng, tự mình tìm kiếm một bến đỗ an yên. Và giờ đây, khi cô đã tìm thấy nó, tìm thấy sự bình yên bên Hoàng Huy, anh lại xuất hiện như một bóng ma của quá khứ, cố gắng khuấy động lại những vết thương đã lành.
Trần Hạo bước đi nặng nề, đôi vai rũ xuống, đầu cúi gằm. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, nhưng không tìm thấy chút bình yên nào. Những ngôi sao lấp lánh như những ánh mắt trách móc, những lời thì thầm của lương tâm. Anh dừng lại giữa đường, đưa tay lên ôm lấy đầu, cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên mình. Cảm giác đó không còn là sự tiếc nuối cho bản thân, cho một mối tình dang dở của riêng anh, mà là một gánh nặng tội lỗi không thể chối cãi.
Anh đã từng nghĩ rằng Lê An vẫn là cô gái của ngày xưa, cô bé hay mơ mộng, yếu đuối cần anh che chở. Nhưng qua lời Thanh Tùng, anh nhận ra cô đã trưởng thành, cứng rắn và dứt khoát hơn rất nhiều. Cô đã không còn là người có thể bị lung lay bởi những lời nói muộn màng của anh. Cô đã có cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống mà cô đã vất vả xây đắp. Và anh, dù đau đớn đến mấy, cũng không có quyền phá vỡ nó.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo lại lấp lánh dưới ánh đèn đường. Nó là biểu tượng cho sự thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Sự giàu có, danh vọng không thể nào bù đắp được những gì anh đã đánh mất, và càng không thể xoa dịu những tổn thương anh đã gây ra cho Lê An. Anh nhận ra rằng, đây không phải là lúc để níu kéo, không phải là lúc để thể hiện sự ích kỷ của bản thân. Đây là lúc anh phải chấp nhận, phải buông bỏ, không phải vì anh hết yêu, mà vì Lê An xứng đáng có được hạnh phúc và bình yên. Dù bình yên đó không có anh.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, khiến anh rùng mình. Nhưng lần này, anh không còn cảm thấy cái lạnh tê tái của sự tuyệt vọng, mà là một sự thanh thản lạ lùng. Một sự thanh thản đến từ việc nhận ra gánh nặng trách nhiệm của mình, và chấp nhận nó. Anh phải để Lê An đi. Phải để cô sống cuộc đời mà cô đã chọn. Và anh, sẽ phải sống với nỗi ân hận này, với những "nếu như ngày đó" mãi mãi không thành hiện thực, với "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
Bước chân anh vẫn nặng nề, nhưng không còn vô định. Anh biết mình phải đi đâu. Anh phải về lại nơi đã từng là nhà của anh, đối diện với một đêm dài không ngủ, và chuẩn bị cho một ngày mai, ngày mà người con gái anh yêu sẽ hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác. Đêm nay, anh sẽ không gõ cửa nhà cô. Anh sẽ để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi trong sâu thẳm trái tim, như một bài học xương máu về sự "chậm một nhịp" đã đánh đổi cả một đời.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.