Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 669: Nỗi Cô Đơn Của Em, Sự Chậm Trễ Của Anh

Rời quán cà phê của chú Nam, Trần Hạo bước đi một mình trong đêm khuya. Sương đêm đã xuống dày đặc, bao phủ thị trấn trong một màn trắng mờ ảo, lạnh buốt. Gió thổi mạnh hơn, luồn qua những con đường vắng, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào từng thớ thịt. Nhưng cơ thể anh dường như không còn cảm nhận được cái lạnh bên ngoài. Lời nói của Thanh Tùng cứ vang vọng trong đầu anh, mỗi câu chữ như một nhát dao khoét sâu vào trái tim, khiến nỗi đau đớn bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

"Nó đã chờ, chờ lâu lắm… Nó đã khóc rất nhiều… Nó đã học được cách tự bảo vệ mình, và bảo vệ lựa chọn của nó…"

Mỗi câu nói đều là một vết sẹo, một minh chứng cho sự vô tâm, sự thiếu dũng khí của anh. Anh nhận ra mình không chỉ mất đi tình yêu, mà còn đã gây ra một vết sẹo sâu sắc cho người con gái anh yêu bằng sự thờ ơ và thiếu dũng khí của mình. Anh đã ích kỷ, chỉ nghĩ đến nỗi sợ hãi của bản thân, đến những áp lực nơi thành phố, mà quên mất rằng ở nơi thị trấn nhỏ này, có một cô gái đang mòn mỏi chờ đợi anh, đang hy vọng vào một lời hứa mà anh đã vô tình quên lãng.

Trách nhiệm của anh không chỉ là không dám nói ra lời yêu, không phải là "lời nói không thành" đơn thuần. Mà là không dám ở lại, không dám gánh vác tương lai cùng cô, đã đẩy Lê An vào cảnh cô đơn và tự đấu tranh. Cô đã phải tự mình vượt qua những đêm dài cô quạnh, tự mình chấp nhận sự thật phũ phàng, tự mình tìm kiếm một bến đỗ an yên. Và giờ đây, khi cô đã tìm thấy nó, tìm thấy sự bình yên bên Hoàng Huy, anh lại xuất hiện như một bóng ma của quá khứ, cố gắng khuấy động lại những vết thương đã lành.

Trần Hạo bước đi nặng nề, đôi vai rũ xuống, đầu cúi gằm. Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, nhưng không tìm thấy chút bình yên nào. Những ngôi sao lấp lánh như những ánh mắt trách móc, những lời thì thầm của lương tâm. Anh dừng lại giữa đường, đưa tay lên ôm lấy đầu, cảm giác như cả thế giới đang đè nặng lên mình. Cảm giác đó không còn là sự tiếc nuối cho bản thân, cho một mối tình dang dở của riêng anh, mà là một gánh nặng tội lỗi không thể chối cãi.

Anh đã từng nghĩ rằng Lê An vẫn là cô gái của ngày xưa, cô bé hay mơ mộng, yếu đuối cần anh che chở. Nhưng qua lời Thanh Tùng, anh nhận ra cô đã trưởng thành, cứng rắn và dứt khoát hơn rất nhiều. Cô đã không còn là người có thể bị lung lay bởi những lời nói muộn màng của anh. Cô đã có cuộc sống của riêng mình, một cuộc sống mà cô đã vất vả xây đắp. Và anh, dù đau đớn đến mấy, cũng không có quyền phá vỡ nó.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo lại lấp lánh dưới ánh đèn đường. Nó là biểu tượng cho sự thành công vật chất mà anh đã đạt được, nhưng giờ đây, nó chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Sự giàu có, danh vọng không thể nào bù đắp được những gì anh đã đánh mất, và càng không thể xoa dịu những tổn thương anh đã gây ra cho Lê An. Anh nhận ra rằng, đây không phải là lúc để níu kéo, không phải là lúc để thể hiện sự ích kỷ của bản thân. Đây là lúc anh phải chấp nhận, phải buông bỏ, không phải vì anh hết yêu, mà vì Lê An xứng đáng có được hạnh phúc và bình yên. Dù bình yên đó không có anh.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, khiến anh rùng mình. Nhưng lần này, anh không còn cảm thấy cái lạnh tê tái của sự tuyệt vọng, mà là một sự thanh thản lạ lùng. Một sự thanh thản đến từ việc nhận ra gánh nặng trách nhiệm của mình, và chấp nhận nó. Anh phải để Lê An đi. Phải để cô sống cuộc đời mà cô đã chọn. Và anh, sẽ phải sống với nỗi ân hận này, với những "nếu như ngày đó" mãi mãi không thành hiện thực, với "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.

Bước chân anh vẫn nặng nề, nhưng không còn vô định. Anh biết mình phải đi đâu. Anh phải về lại nơi đã từng là nhà của anh, đối diện với một đêm dài không ngủ, và chuẩn bị cho một ngày mai, ngày mà người con gái anh yêu sẽ hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác. Đêm nay, anh sẽ không gõ cửa nhà cô. Anh sẽ để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi trong sâu thẳm trái tim, như một bài học xương máu về sự "chậm một nhịp" đã đánh đổi cả một đời.

***

Đồng hồ trên tay Trần Hạo đã điểm hai giờ sáng, nhưng anh vẫn ngồi bất động tại một góc quán cà phê 'Góc Yên Bình', nơi Thanh Tùng đã tạm biệt anh cách đây gần một tiếng đồng hồ. Quán đã vắng khách, chỉ còn duy nhất anh là người cuối cùng, ngồi lặng lẽ giữa không gian trầm mặc. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, cùng với ánh nến lung linh trên bàn, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo trong lòng anh. Tường gạch trần, những khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, và cả kệ sách cũ kỹ chất đầy những cuốn sách đã bạc màu, tất cả đều toát lên một vẻ hoài cổ, một sự tĩnh lặng đến mức đau lòng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, như một làn khói mỏng, len lỏi vào từng ngóc ngách của quán, càng làm nỗi cô đơn trong anh thêm phần sâu đậm. Tiếng máy xay cà phê đã im bặt, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc bên ngoài, và đâu đó tiếng chim đêm lẻ loi cất lên, như một lời than vãn. Mùi cà phê rang xay vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ cũ và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ bên hiên, tạo nên một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ, gợi lên biết bao kỷ niệm đã cũ.

Ly cà phê trước mặt anh đã nguội lạnh từ lâu, một lớp váng mỏng đọng trên bề mặt, phản chiếu ánh đèn mờ ảo. Anh không buồn chạm vào nó. Toàn bộ tâm trí anh giờ đây chỉ là một màn hình chiếu chậm, tua đi tua lại những lời nói của Thanh Tùng, mỗi câu chữ như những viên đá sắc nhọn ném vào trái tim anh.

"An đã đợi cậu rất lâu, Hạo ạ... Cô ấy không muốn một tình yêu chỉ là sự thích thú thoáng qua, cô ấy cần sự chắc chắn, sự hiện diện."

Trần Hạo nhắm mắt lại, cố gắng hình dung Lê An của những năm tháng ấy. Không phải Lê An của tuổi học trò hồn nhiên, cũng không phải Lê An bình thản, dứt khoát của hiện tại. Mà là Lê An ở giữa hai thái cực đó – một Lê An cô độc, mỏi mòn. Anh thấy hình ảnh cô ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm dõi về con đường dẫn ra thị trấn, mong ngóng một tin nhắn, một cuộc gọi từ anh. Anh thấy cô gục mặt vào gối, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì nỗi thất vọng cứ chất chồng. Anh thấy cô cố gắng gồng mình mạnh mẽ, đối mặt với những ánh nhìn dò xét, những lời bàn tán xì xào của người đời về mối tình "thanh mai trúc mã" bỗng dưng lụi tàn.

Anh đã làm gì khi cô ấy cô đơn nhất? Anh chỉ biết chạy theo tham vọng của mình, vùi đầu vào những con số, những dự án nơi thành phố hoa lệ. Anh đã từng nghĩ, sự thành công của anh sẽ là món quà anh dành cho cô, là tương lai anh muốn xây đắp cho hai người. Nhưng anh đã lầm. Anh đã quên mất rằng, một tình yêu chân thành, một "sự hiện diện", không thể đo đếm bằng những giá trị vật chất. Anh đã bỏ quên Lê An, bỏ quên trái tim cô giữa bộn bề lo toan của bản thân.

"Cô ấy không muốn một tình yêu chỉ là sự thích thú thoáng qua..." Câu nói này cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Bao lâu nay, anh vẫn tự biện minh cho sự chậm trễ của mình là do "lời nói không thành", do sự ngại ngùng, e dè của tuổi trẻ. Nhưng giờ đây, anh mới nhận ra, đó chỉ là một phần nhỏ của sự thật. Cái lớn hơn, sâu xa hơn, chính là sự thiếu trách nhiệm, sự thiếu quyết đoán của anh. Anh đã không đủ can đảm để biến "thích" thành "yêu", thành một lời hứa hẹn vững chắc. Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa hai người ngày càng lớn, không phải chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn, về những kỳ vọng.

Khi anh ở thành phố, chìm đắm trong những buổi học, những cuộc thi, những cơ hội mới, Lê An ở lại thị trấn, đối mặt với sự trống rỗng và nỗi nhớ. Cô không chỉ thiếu vắng anh, mà còn thiếu vắng cả một tương lai rõ ràng. Anh đã không hiểu, An ạ, rằng một cô gái yếu đuối như em cần một bờ vai, một bến đỗ, không phải một lời hứa xa vời mà anh đã không đủ dũng khí để thực hiện. Cô cần một người ở bên, không phải một hình bóng mờ nhạt trong những tin nhắn thưa thớt, những cuộc gọi ngắn ngủi.

Trần Hạo siết chặt ly cà phê đã nguội trong tay, cảm giác lạnh buốt truyền vào từng ngón tay. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya lắm, màn sương càng dày đặc hơn, bao phủ mọi thứ trong một màu trắng đục. Anh thấy mình như đang đứng giữa một mê cung sương mù, lạc lõng và đơn độc. Từ bao giờ, anh đã tự biến mình thành một người xa lạ với chính quá khứ của mình, với chính người con gái anh yêu?

Anh đứng dậy, bước chân nặng nề rời khỏi quán cà phê. Chủ quán, chú Nam, đang ngủ gật trên ghế, chiếc khăn vắt hờ trên vai. Anh khẽ đặt tiền lên bàn, không muốn đánh thức chú. Khi cánh cửa gỗ cũ khẽ kêu kẽo kẹt sau lưng, anh cảm thấy một luồng khí lạnh ùa vào, nhưng không còn làm anh run rẩy. Cái lạnh bên ngoài không thể nào so sánh được với cái lạnh thấu xương đang ngự trị trong lòng anh.

***

Trần Hạo bước đi trong màn đêm mờ ảo, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng đôi chân cứ dẫn anh về phía bờ sông cũ – nơi tình yêu của họ từng chớm nở, nơi những kỷ niệm đẹp nhất của anh và Lê An được dệt nên. Thị trấn giờ đây đã chìm sâu vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió hiu hắt thổi qua những hàng cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua màn mây, rải một vệt sáng yếu ớt xuống dòng sông, khiến mặt nước lấp lánh như một dải lụa bạc uốn lượn.

Anh tìm đến phiến đá quen thuộc nơi họ từng ngồi, nơi anh từng nghe cô kể về những ước mơ giản dị, nơi anh từng thầm hứa sẽ bảo vệ cô suốt đời. Giờ đây, ngồi trên phiến đá lạnh lẽo, anh nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, hình ảnh Lê An cô độc hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, không còn là những mảnh vụn rời rạc mà là một thước phim quay chậm đầy đau đớn.

Anh thấy cô bé Lê An của ngày đó, ánh mắt vẫn trong veo nhưng ẩn chứa nỗi buồn man mác. Khi anh rời đi, cô đã không chỉ mất đi một người bạn, một người anh, mà còn mất đi cả một phần của chính mình. Anh tưởng rằng cô sẽ vẫn yếu đuối, vẫn cần anh che chở, nhưng anh đã lầm. Lời của Thanh Tùng cứ vang vọng: "Nó đã học được cách tự bảo vệ mình, và bảo vệ lựa chọn của nó." Cô đã phải mạnh mẽ đến nhường nào để đối mặt với tất cả? Với những kỳ vọng của gia đình, của hàng xóm láng giềng về một mối tình "thanh mai trúc mã" đẹp như mơ? Với những lời dèm pha, những ánh nhìn thương hại khi cô đơn độc bước qua những mùa mưa nắng mà không có anh?

"Anh đã làm gì khi em cô đơn nhất?" Trần Hạo thì thầm, giọng nói khản đặc trong gió. "Anh chỉ biết chạy theo tham vọng của mình, để em một mình gánh chịu tất c��... Anh đã không hiểu, An ạ, rằng một cô gái yếu đuối như em cần một bờ vai, không phải một lời hứa xa vời."

Anh nhớ lại những đêm dài ở thành phố, khi anh vùi đầu vào sách vở, vào công việc, cố gắng chứng tỏ bản thân. Anh đã nghĩ rằng đó là cách anh chuẩn bị cho tương lai của hai người. Nhưng anh đã quên mất rằng, tương lai cần được xây đắp từ hiện tại, từ những quan tâm nhỏ nhặt, từ sự sẻ chia và hiện diện. Anh đã để Lê An một mình đối mặt với bão tố, trong khi anh lại tìm kiếm những chân trời mới. Anh đã tạo ra một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy.

Anh ôm lấy đầu, đôi vai run rẩy. Hơi sương đêm thấm vào từng thớ vải, nhưng anh không cảm thấy lạnh. Chỉ có nỗi đau thấu tâm can đang gặm nhấm anh. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và vô dụng đến nhường nào trong quá khứ của cô. Anh đã từng là cả thế giới của Lê An, là người cô tin tưởng nhất, nhưng anh lại là người đầu tiên rời bỏ cô trong lúc cô cần anh nhất.

Dòng sông vẫn trôi lững lờ, mang theo những bí mật của thời gian. Nước sông chảy xiết, nhưng lại không hề gấp gáp, như cuộc đời của Lê An, dù có những lúc gian truân, vẫn tìm thấy dòng chảy êm đềm của riêng mình. Anh nhìn dòng sông, cảm thấy một nỗi chua xót. Dòng sông này đã chứng kiến tình yêu thơ dại của họ, và giờ đây, nó cũng chứng kiến sự hối hận muộn màng của anh.

Anh nhớ lại những lời kể của Thanh Tùng về việc Lê An đã kiên nhẫn chờ đợi, đã khóc rất nhiều. Mỗi giọt nước mắt của cô là một nhát dao đâm vào trái tim anh. Cô đã chờ đợi anh quay về, chờ đợi một lời giải thích, một lời khẳng định. Nhưng anh đã im lặng. Anh đã để cô tự mình chèo chống giữa dòng đời, để cô tự mình tìm kiếm một bến đỗ an yên. Và khi cô đã tìm thấy nó, anh lại quay về, muốn khuấy động lại tất cả. Anh thực sự ích kỷ.

Trần Hạo ngả người về phía sau, tựa vào phiến đá lạnh lẽo. Gió thổi qua tóc anh, mang theo mùi ẩm của đất và nước. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh không thể tiếp tục níu kéo, không thể tiếp tục làm tổn thương cô nữa. Lê An đã chọn con đường của riêng mình, một con đường mà cô đã vất vả xây đắp bằng nước mắt và sự kiên cường. Anh không có quyền phá vỡ nó. Anh phải chấp nhận rằng, "nếu như ngày đó" anh dũng cảm hơn một chút, nói ra lời yêu sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng cuộc đời không có hai chữ "nếu như". Anh đã "chậm một nhịp", và cái giá phải trả là cả một đời tiếc nuối.

Khi trời hửng sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua màn sương, nhuộm hồng cả một góc trời. Trần Hạo đứng dậy, đôi chân đã tê cứng vì ngồi lâu. Anh quay lưng lại với dòng sông, với những kỷ niệm đã cũ, và bước đi. Anh biết mình phải làm gì.

***

Đêm đã về khuya nhất, gần rạng sáng. Không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong vườn và tiếng gió khẽ lay động những tán lá. Trần Hạo đứng lặng lẽ đối diện ngôi nhà của Lê An, cách đó không xa, ẩn mình trong bóng tối của một gốc cây cổ thụ. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa sổ tầng trệt, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm, báo hiệu cho một ngày mới sắp đến, một ngày mới đầy hứa hẹn cho người con gái anh yêu.

Anh có thể thấy lờ mờ những dấu hiệu chuẩn bị cho đám cưới. Một vài chậu cây cảnh được đặt ngay ngắn trước hiên, một chiếc lồng đèn lụa màu đỏ được treo cao, và cả những dải ruy băng màu hồng nhạt khẽ lay động trong gió. Tất cả đều là những biểu tượng của hạnh phúc, của một khởi đầu mới. Nhưng đối với anh, chúng lại là những nhát dao cứa vào trái tim, nhắc nhở anh về sự thật phũ phàng: Lê An đã hoàn toàn thuộc về một người khác.

Mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhà cô bay đến, hòa quyện với mùi ẩm của sương đêm và một chút hương trầm thoang thoảng từ ngôi chùa gần đó. Mùi hương quen thuộc đến nao lòng, gợi anh nhớ về những buổi chiều tan học, khi anh và cô cùng đi qua con đường này, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối. Lúc đó, anh đã từng nghĩ, cuộc đời anh sẽ mãi mãi gắn liền với mùi hương này, với nụ cười của cô, với sự bình yên của thị trấn nhỏ này.

Trần Hạo đưa tay lên chạm vào lồng ngực, cảm nhận nhịp đập nặng nề của trái tim. Anh nhìn chằm chằm vào ánh đèn vàng ấm áp đó, cố gắng hình dung ra Lê An đang làm gì bên trong. Có lẽ cô đang ngủ, đang mơ về ngày mai, về hạnh phúc của riêng mình. Hoặc có lẽ cô đang thức, hồi hộp chờ đợi khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Dù là gì đi nữa, anh biết cô đang bình yên. Bình yên hơn bao giờ hết.

Trong khoảnh khắc đó, mọi sự cố chấp, mọi mong muốn níu kéo, mọi ích kỷ còn sót lại trong anh đều tan biến như sương khói gặp nắng. Anh đã hiểu. Anh đã hiểu sự lựa chọn của cô, hiểu gánh nặng mà cô đã mang, và hiểu rằng, để cô hạnh phúc, anh phải buông tay. Không phải vì anh hết yêu, mà vì tình yêu chân thành nhất đôi khi là sự hy sinh, là chấp nhận nhìn người mình yêu tìm thấy bến đỗ, dù bến đỗ đó không có mình.

"Em đã tìm thấy bình yên của mình, An ạ," Trần Hạo thì thầm, giọng nói tan vào trong gió đêm. "Anh không thể... không có quyền phá vỡ nó. Hạnh phúc của em, dù không có anh, vẫn là điều quan trọng nhất."

Một giọt nước mắt lăn dài trên má anh, lạnh buốt. Nó không còn là giọt nước mắt của sự tiếc nuối hay hối hận cho bản thân, mà là giọt nước mắt của sự thấu hiểu và chấp nhận. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chứng kiến giây phút trọng đại này của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh khẽ phản chiếu ánh trăng, nhắc nhở anh về một cuộc sống mà anh đã xây dựng, một cuộc sống thành công về vật chất, nhưng lại thiếu vắng đi điều quan trọng nhất.

Anh đứng đó một lúc lâu nữa, khắc ghi hình ảnh ngôi nhà ấm áp, ánh đèn vàng dịu, mùi hoa nhài quen thuộc vào sâu thẳm tâm trí. Rồi, anh hít một hơi thật sâu, như để lấy hết can đảm còn lại. Anh quay lưng đi, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát, không một lần ngoảnh lại. Bóng anh đổ dài trên con đường vắng, dần khuất vào màn sương dày đặc của thị trấn.

Anh sẽ không gõ cửa. Anh sẽ để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, chôn vùi trong sâu thẳm trái tim, như một bài học xương máu về sự "chậm một nhịp" đã đánh đổi cả một đời. Con đường phía trước của anh, từ giờ, sẽ là con đường của một người đàn ông đã học được cách buông bỏ, đối mặt với nỗi ân hận khôn nguôi, và tìm kiếm ý nghĩa khác cho cuộc sống, một cuộc sống không có Lê An.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free