Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 670: Lời Chuẩn Bị Muộn Màng, Tiếc Nuối Khôn Nguôi

Bóng Trần Hạo đổ dài trên con đường lát đá ẩm ướt, kéo lê theo từng bước chân nặng nề, dứt khoát rời xa ngôi nhà đang chuẩn bị cho một khởi đầu mới. Màn sương đêm thị trấn đã trở nên dày đặc hơn, bao phủ vạn vật trong một vẻ mờ ảo, hư thực, như thể muốn che giấu đi sự hiện diện của anh, che giấu đi nỗi đau đang giằng xé bên trong. Anh không quay đầu lại, không một lần ngoảnh nhìn ánh đèn vàng ấm áp kia nữa. Anh biết, nếu anh nhìn, dù chỉ một khoảnh khắc, mọi quyết tâm sẽ tan biến, và anh sẽ lại yếu đuối gõ cửa, phá vỡ sự bình yên mà Lê An đã khó khăn lắm mới tìm thấy. Con đường dẫn anh đi không có đích đến cụ thể, nhưng đôi chân anh cứ vô thức bước về phía dòng sông, nơi khởi nguồn của bao kỷ niệm, nơi tình yêu của họ đã từng nảy nở và cũng là nơi nó đã lặng lẽ chết đi.

Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đều đặn và chậm rãi, như một nhịp điệu buồn của thời gian. Gió đêm mang theo hơi nước mát lạnh, lùa qua những hàng cây phi lao rì rào, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của quá khứ. Mùi phù sa ẩm lạnh đặc trưng của con sông, hòa quyện với mùi cỏ mục và chút hơi đất từ những bãi bồi, xộc vào khứu giác anh, đánh thức mọi giác quan, kéo anh trở về với những ngày tháng xa xưa. Dòng sông vẫn vậy, vẫn chảy trôi miệt mài, vẫn hiền hòa ôm ấp thị trấn nhỏ bé này, nhưng người đứng bên bờ sông giờ đây lại là một con người hoàn toàn khác. Trần Hạo quỳ thụp xuống bãi cát mềm lún, vơ một nắm cát mịn trong tay. Từng hạt, từng hạt cát nhỏ bé, lạnh buốt, lọt qua kẽ tay anh, rơi xuống, cuốn theo dòng nước đen thẫm, mất hút vào hư vô. Sự trống rỗng và lạnh lẽo không chỉ đến từ làn cát, mà còn len lỏi vào từng tế bào, từng ngóc ngách trong tâm hồn anh.

Anh ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm, ánh trăng mờ ảo rải xuống mặt sông, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như nước mắt. Những vì sao xa xăm kia có lẽ đã chứng kiến bao mối tình, bao lời thề non hẹn biển trên bờ sông này. Chúng có lẽ cũng đã chứng kiến anh và Lê An, hai đứa trẻ ngây thơ, trao nhau những lời hứa vu vơ về một tương lai không tưởng. Trong khoảnh khắc đó, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, sáng loáng dưới ánh trăng, bỗng trở nên vô nghĩa. Nó là biểu tượng của thành công, của địa vị, của một cuộc sống mà anh đã cật lực gây dựng. Nhưng nó không thể mua lại thời gian, không thể níu giữ một trái tim đã buông xuôi, không thể hàn gắn những rạn nứt do sự chậm trễ và hèn nhát của anh gây ra. Nó chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, bình dị mà anh đã bỏ lỡ.

"Dòng sông vẫn vậy... nhưng người thì đã khác," Trần Hạo thì thầm, giọng nói khản đặc, tan vào trong tiếng gió. Anh đưa tay quệt đi những giọt nước mắt lạnh buốt trên má, không biết đó là nước mắt của sương đêm hay của nỗi đau trong lòng. "Anh đã sai ở đâu, An? Anh đã sai khi không dám nói ra... khi cứ mãi nghĩ rằng em sẽ luôn ở đó, chờ đợi anh." Nỗi ân hận cuộn xoáy, giày vò anh không ngừng. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, hai đứa trẻ thơ cùng dắt xe đạp trên con đường đất ven sông, những câu chuyện không đầu không cuối, những ánh mắt trao nhau đầy bẽn lẽn. Anh nhớ những đêm trăng, khi anh lén lút sang nhà An, chỉ để ngồi bên bờ sông, nhìn bóng cô in trên khung cửa sổ, lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên. Lúc đó, anh đã có biết bao cơ hội để nói, để nắm lấy tay cô, để bày tỏ sự quan tâm không lời thành lời yêu thương. Nhưng anh đã chần chừ. Anh đã sợ hãi. Sợ rằng lời nói sẽ phá vỡ sự trong trẻo của tình bạn, sợ rằng mình không đủ tốt, sợ rằng cô sẽ từ chối. Và cái giá của sự sợ hãi đó, là cả một đời tiếc nuối.

Cát vẫn tiếp tục trôi qua kẽ tay anh, từng chút, từng chút một, như thời gian đã trôi qua giữa anh và Lê An, không thể nào níu giữ lại được. Dòng sông vẫn chảy, vô tình cuốn trôi đi tất cả những gì anh từng hy vọng, từng khao khát. Anh đã nghĩ, khi anh trở về, mọi thứ sẽ vẫn như cũ. Anh đã nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có địa vị, anh sẽ có thể đường hoàng đến bên cô, bù đắp cho những năm tháng xa cách. Nhưng cuộc đời không chờ đợi ai, và tình yêu cũng vậy. Nó cần được vun đắp, cần được thể hiện, ngay tại thời điểm nó còn tồn tại. Giờ đây, mọi thứ đã quá muộn. "Nếu như ngày đó... nếu như anh dũng cảm hơn một chút," anh lại thì thầm, nức nở. Câu "nếu như" ấy, đã trở thành lời nguyền rủa, ám ảnh anh từng đêm, từng ngày. Nó là sợi dây vô hình trói buộc anh vào quá khứ, không thể thoát ra. Anh ngồi đó, bất động, để gió đêm thổi vào tâm can, để nỗi đau gặm nhấm. Dòng sông vẫn chảy, và anh biết, mình cũng phải tiếp tục trôi theo dòng chảy của cuộc đời, dù trái tim đã vỡ vụn. Nhưng trước khi có thể bước tiếp, anh cần phải đối diện với những lời chưa nói, những lời đã hóa thành gánh nặng đè nén tâm hồn anh suốt bao nhiêu năm qua. Anh cần phải nói ra, dù chỉ là trong tâm tưởng, dù chỉ là với một Lê An không bao giờ nghe thấy.

***

Rạng sáng, khi những vệt sáng đầu tiên vừa kịp rạng đông nơi chân trời, xua đi màn đêm u tịch, Trần Hạo đã lê bước về đến ngôi nhà cũ của mình. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khẽ kêu ken két khi anh mở ra, như tiếng thở dài của thời gian. Ngôi nhà đón anh bằng sự im lặng đến ngột ngạt, một sự im lặng đã trở nên quen thuộc trong những ngày anh trở về. Mùi gỗ cũ ẩm mốc, mùi hương trầm phảng phất còn sót lại từ bàn thờ tổ tiên hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nặng nề. Anh không bật đèn. Ánh trăng yếu ớt còn sót lại, len lỏi qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà, đủ để anh nhận ra mọi vật trong căn phòng khách quen thuộc. Anh ngồi thụp xuống chiếc ghế sofa đã sờn cũ, nơi anh từng ngồi cùng cha mẹ, nơi anh từng mơ về một tương lai tươi sáng cùng Lê An.

Anh đã đi suốt đêm, từ bờ sông trở về, từng bước chân nặng trĩu. Cả đêm anh không chợp mắt, tâm trí bị giày vò bởi những lời chưa nói, bởi hình ảnh Lê An bình yên trong vòng tay người khác, bởi những câu chuyện Thanh Tùng kể về những năm tháng cô đơn của cô. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự giày vò trong tâm hồn. Anh nhắm mắt lại, và trong bóng tối của tâm tưởng, anh bắt đầu 'nói chuyện' với Lê An. Đó là một cuộc đối thoại không có hồi đáp, một lời thổ lộ muộn màng chỉ dành cho riêng anh, dành cho nỗi dằn vặt của anh.

"An à...", anh thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, nhưng trong tâm trí, nó vang vọng rõ ràng như thể Lê An đang thực sự ngồi đối diện anh, ánh mắt dịu dàng nhìn anh, mái tóc đen dài xõa trên vai. "Anh đã chuẩn bị bao nhiêu lời để nói với em... Anh đã nghĩ, khi anh đủ vững vàng, anh sẽ quay về và nói với em tất cả." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình quặn thắt. "Anh muốn em biết rằng... anh đã yêu em nhiều hơn cả những gì anh từng dám thể hiện."

Trong tâm tưởng, Lê An vẫn ngồi đó, lắng nghe, đôi mắt nâu tròn xoe không một chút phán xét, không một chút trách móc, chỉ có sự bình thản đến nao lòng. Cô vẫn dịu dàng, vẫn thanh thoát như anh từng nhớ. Anh tiếp tục, như thể giải tỏa gánh nặng đã đè nén anh suốt bao năm. "Anh đã hèn nhát, An ạ. Anh đã sợ hãi. Sợ bị từ chối, sợ không đủ tốt cho em. Anh sợ rằng nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi, và chúng ta sẽ không còn là những người bạn thân thiết như trước nữa." Anh nở một nụ cười chua chát, một nụ cười không chạm đến mắt. "Anh đã ngu ngốc khi nghĩ rằng tình cảm của anh là hiển nhiên, rằng em sẽ luôn hiểu, sẽ luôn chờ đợi. Anh đã nhầm."

Anh hình dung Lê An khẽ cúi đầu, mái tóc che đi một phần khuôn mặt. Có lẽ cô đang nghĩ về những ngày tháng ấy, về những lần anh vô tâm, những lần anh lảng tránh. "Anh đã luôn muốn mang đến cho em một cuộc sống tốt đẹp nhất, một tương lai mà anh nghĩ là xứng đáng với em. Vì vậy, anh đã cố gắng học hành, cố gắng làm việc, cố gắng đạt được mọi thứ. Anh đã xây dựng sự nghiệp, anh đã có được thành công vật chất, nhưng anh đã quên mất điều quan trọng nhất: em. Anh đã bỏ quên em, bỏ quên tình cảm của chúng ta trong hành trình mù quáng tìm kiếm cái gọi là 'tương lai'."

Giọng anh nghẹn lại, lồng ngực anh đau nhói. "Anh biết, em đã đợi anh rất lâu. Anh biết em đã cô đơn thế nào, đã mỏi mòn ra sao. Thanh Tùng đã kể cho anh nghe tất cả. Anh đã đọc được những dòng nhật ký trong ánh mắt em, trong nụ cười nhạt nhòa của em khi chúng ta gặp lại. Anh xin lỗi, An. Anh thật sự xin lỗi." Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má anh, hòa vào vị mặn chát của nỗi ân hận. "Anh xin lỗi vì đã để em một mình, xin lỗi vì đã không đủ dũng khí để nói ra lời yêu thương khi chúng ta còn có thể."

Anh hình dung Lê An khẽ ngước nhìn anh, đôi mắt cô vẫn bình thản, nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà anh đã quá muộn để thấu hiểu. "Anh muốn nói, anh hối hận. Hối hận vì đã không giữ em lại. Hối hận vì đã để cái gọi là 'tham vọng' che mờ đi trái tim mình." Anh đưa tay, như muốn chạm vào khuôn mặt tưởng tượng của cô, nhưng rồi lại khựng lại. "Anh biết, giờ đây tất cả đều đã quá muộn. Em đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình, và anh... anh không có quyền phá vỡ nó. Anh đã sai một bước, lỡ cả một đời. Cái giá phải trả thật quá đắt."

Lời nói không thành, những lời mà anh đã chuẩn bị suốt bao nhiêu năm, bao nhiêu đêm trằn trọc, giờ đây chỉ có thể thốt ra trong không gian trống rỗng của căn nhà cũ, trong tâm tưởng của một kẻ thất bại. Anh đã từng hy vọng cô sẽ lắng nghe và thấu hiểu, sẽ cho anh một cơ hội để bù đắp. Nhưng ngay cả trong giấc mơ, trong tưởng tượng, anh cũng biết rằng điều đó là không thể. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, không chỉ là khoảng cách về địa lý, về thời gian, mà còn là khoảng cách của những lựa chọn, của những nỗi đau đã hằn sâu. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải đối mặt với hậu quả của sự chậm trễ ấy.

***

Trong dòng suy nghĩ miên man, Trần Hạo chìm vào một giấc mơ, hay đúng hơn là một ảo ảnh sống động đến đau đớn. Anh thấy mình và Lê An, không phải trong căn nhà cũ kỹ này, mà là trong quán cà phê thị trấn quen thuộc, nơi họ từng có những buổi hẹn hò tuổi thiếu niên. Quán cà phê ấy, trong tưởng tượng của anh, vẫn giữ nguyên vẻ mộc mạc, giản dị như ngày nào. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vang vọng đâu đó, tiếng máy xay cà phê rì rì từ quầy bar xa xăm, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách khác, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, quen thuộc đến nao lòng. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa kính, rải thành những vệt vàng ấm áp trên sàn gỗ. Mọi thứ đều hoàn hảo, như một khung cảnh mà anh đã từng ước ao.

Lê An ngồi đối diện anh, nụ cười dịu dàng như gió xuân, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy trìu mến. Anh thấy cô vẫn là cô gái của ngày xưa, không vương vấn bụi trần, không bị thời gian bào mòn. Trong tưởng tượng này, anh đã dũng cảm, đã thẳng thắn bày tỏ tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng suốt bao năm.

"An này," anh bắt đầu, giọng nói run run nhưng đầy kiên quyết, "anh đã dành cả cuộc đời để xây dựng mọi thứ, để chạy theo những tham vọng của mình. Anh đã có được sự nghiệp, có được tiền bạc, có được những gì người đời gọi là thành công. Nhưng anh đã quên mất điều quan trọng nhất: em. Anh đã quên mất rằng hạnh phúc không phải là những thứ vật chất đó, mà là những khoảnh khắc bình dị bên cạnh người mình yêu thương."

Anh nhìn sâu vào đôi mắt Lê An, cố gắng truyền tải tất cả nỗi lòng mình qua ánh nhìn. "Anh muốn nói, anh hối hận. Hối hận vì đã không giữ em lại. Hối hận vì đã để em một mình đối mặt với những khó khăn, những cô đơn. Anh đã nghĩ, anh sẽ quay về, và em sẽ vẫn ở đó, chờ đợi anh. Anh đã quá tự mãn, quá ngây thơ."

Trần Hạo khẽ đưa tay ra, như muốn chạm vào tay cô, nhưng lại dừng lại giữa chừng, sợ rằng cử chỉ đó sẽ phá vỡ ảo ảnh mong manh này. "Anh biết, em đã đợi anh rất lâu. Anh biết em đã trải qua bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu mệt mỏi. Anh đã nhìn thấy sự thay đổi trong em, sự trưởng thành mà anh đã vô tình ép buộc em phải có. Anh xin lỗi, An. Anh thật sự xin lỗi vì tất cả. Anh đã làm em đau lòng, đã làm em thất vọng."

Anh tiếp tục, như thể đây là cơ hội cuối cùng để nói ra tất cả, để gỡ bỏ mọi nút thắt trong lòng. "Ngày đó, anh đã yêu em rất nhiều, An ạ. Nhiều hơn cả những gì anh dám thể hiện. Anh sợ hãi, sợ mất đi em, sợ không đủ tốt cho em. Anh đã sai khi không tin vào tình yêu của chúng ta, không tin vào chính mình. Nếu như ngày đó, anh có đủ dũng khí để nói ra những lời này, để nắm lấy tay em, để giữ em lại bên mình, có lẽ mọi chuyện đã khác. Có lẽ chúng ta đã không phải trải qua những năm tháng xa cách đầy tiếc nuối này."

Anh hình dung Lê An lắng nghe từng lời, từng chữ của anh, ánh mắt cô vẫn dịu dàng, không chút oán trách. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười bình thản đến lạ lùng, nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm của quá khứ. Rồi, cô nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói ấm áp, quen thuộc nhưng lại mang một nỗi cam chịu, thản nhiên đến nhói lòng.

"Em biết."

Chỉ hai tiếng thôi, nhưng chúng vang vọng trong tâm trí Trần Hạo như một tiếng sét. Anh biết, cô sẽ nói vậy. Anh biết, cô đã biết. Cô đã biết tất cả những gì anh đang cố gắng nói ra, tất cả những gì anh đã giữ kín trong lòng.

"Em biết anh đã rất thích em," Lê An tiếp tục, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như gió thoảng. "Từ những ngày còn thơ bé, em đã cảm nhận được sự quan tâm của anh, những ánh mắt anh dành cho em. Em cũng đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng anh sẽ nói ra điều đó. Em đã đợi anh rất lâu, Hạo ạ. Đợi đến khi em không còn đủ sức để đợi nữa."

Trần Hạo cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh biết, cô đang nhắc lại chính lời cô đã nói với anh bên bờ sông cũ, lời nói đã ám ảnh anh suốt bấy lâu.

"Nhưng thích thì không đủ, Hạo ạ."

Câu nói ấy, dù chỉ là trong tưởng tượng của anh, vẫn có sức mạnh xuyên thấu đến tận tâm can. Nó không phải là một lời trách móc, không phải là một sự giận dữ, mà là một sự thật phũ phàng, một sự chấp nhận đau đớn. Thích thì không đủ. Không đủ để vượt qua khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra. Không đủ để giữ cô lại khi anh chọn rời đi. Không đủ để cô tiếp tục hy vọng khi anh im lặng.

Ảo ảnh vỡ tan. Trần Hạo đột ngột mở mắt. Căn phòng khách cũ kỹ vẫn chìm trong ánh sáng mờ ảo của rạng đông, mùi gỗ ẩm mốc vẫn phảng phất trong không khí. Không có Lê An nào ngồi đối diện anh, không có quán cà phê nào, không có tiếng nhạc acoustic. Chỉ có anh, một mình, giữa sự tĩnh mịch đến đáng sợ, với nỗi đau đớn tột cùng đang giày vò. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, đôi mắt vô hồn, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ tồi tệ, hay đúng hơn là một sự thật đau đớn mà anh không thể thay đổi, ngay cả trong thế giới của riêng mình.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lại phản chiếu ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh, như một lời nhắc nhở về sự thành công rực rỡ mà anh đã có được, nhưng cũng là một lời chế giễu cho sự thất bại thảm hại nhất trong cuộc đời anh. Những lời anh đã chuẩn bị suốt bao năm, những lời anh đã định nói ra, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn trong tâm trí, không bao giờ có thể chạm đến tai người anh yêu. Nỗi hối hận về sự "chậm một nhịp" sẽ theo anh suốt cuộc đời, trở thành một vết sẹo không bao giờ lành, một bài học xương máu về dũng khí và thời điểm trong tình yêu. Anh đã buông bỏ Lê An, nhưng anh không thể buông bỏ nỗi dằn vặt của chính mình. Con đường phía trước của anh, từ giờ, sẽ là con đường của một người đàn ông đã học được cách chấp nhận sự mất mát, đối mặt với nỗi ân hận khôn nguôi, và tìm kiếm ý nghĩa khác cho một cuộc sống không có Lê An. Ngay cả khi đã nói ra tất cả trong tâm tưởng, anh vẫn không thể thay đổi được hiện thực phũ phàng, rằng "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free