Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 671: Ánh Mắt Xa Lạ, Lời Không Thành
Anh mở mắt, ánh bình minh le lói qua khe cửa sổ, nhuộm một vệt sáng vàng nhạt lên bức tường cũ kỹ. Trần Hạo không nhớ mình đã thiếp đi từ lúc nào, hay có thực sự thiếp đi không. Cơ thể anh rã rời, từng thớ thịt như bị rút cạn năng lượng sau một đêm dài đấu tranh với chính mình. Mùi gỗ ẩm mốc và bụi thời gian vẫn vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm cảm giác nặng nề, ngột ngạt. Anh ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống, để lộ bờ vai rộng và vầng trán nhăn nhó.
Căn phòng khách nơi anh đã trút cạn nỗi lòng vào một Lê An vô hình vẫn tĩnh mịch đến đáng sợ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng người qua lại, chỉ có sự im lặng bao trùm, như thể cả thế giới cũng đang nín thở cùng nỗi đau của anh. Trần Hạo đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác đau nhói như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào. Đôi mắt anh quầng thâm, hằn lên những vết chân chim của sự mệt mỏi và dằn vặt. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi ảo ảnh của Lê An đã từng hiện hữu, nơi anh đã tự mình thốt ra những lời lẽ đã chuẩn bị suốt bao năm, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại câu trả lời lạnh lùng: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ."
Quyết định không gõ cửa nhà Lê An đêm qua vẫn còn day dứt như một vết thương chưa lành. Anh đã làm đúng chưa? Hay chỉ là tự lừa dối bản thân, tự thuyết phục rằng buông bỏ là vì hạnh phúc của cô, trong khi sâu thẳm lại là sự hèn nhát, sự bất lực của chính mình? Trần Hạo tự hỏi, nếu anh gõ cửa, nếu anh kiên quyết hơn, nếu anh nói ra tất cả những điều anh đã nói trong tâm tưởng, liệu có một cơ hội mong manh nào không? Hay anh sẽ chỉ làm tổn thương Lê An thêm một lần nữa, phá vỡ sự bình yên mà cô đã khó khăn lắm mới tìm được?
Anh đứng dậy, từng cử động đều chậm chạp, nặng nề. Bước chân anh lướt trên sàn gỗ cũ, tạo ra những tiếng cọt kẹt yếu ớt, như tiếng thời gian đang trôi đi không thể níu giữ. Anh tiến đến tấm gương cũ treo trên tường, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình. Một người đàn ông trưởng thành, thành đạt, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự trống rỗng và nỗi tuyệt vọng đến cùng cực. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi môi khô khốc, và một vết sẹo vô hình hằn sâu trong trái tim. Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi mang theo cả nỗi hối hận và sự bất lực.
"An, anh đã bỏ lỡ em thật rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc. "Anh đã chậm một nhịp, chậm đến mức không thể nào quay đầu lại được nữa."
Anh quay lưng khỏi tấm gương, không muốn đối diện với hình ảnh của kẻ thất bại thảm hại nhất trong cuộc đời mình. Anh bước vào phòng tắm, dòng nước lạnh tạt vào mặt giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng không thể xua đi được màn sương mù trong tâm hồn. Anh thay một bộ quần áo đơn giản, chiếc áo sơ mi màu xám tro, quần jean bạc màu, không còn vẻ lịch lãm thường thấy của một doanh nhân thành đạt. Anh muốn hòa mình vào cái thị trấn nhỏ bé này, muốn trở thành một phần của nó, như những ngày xưa cũ, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ vô tư, hồn nhiên. Nhưng anh biết, không thể. Thời gian đã thay đổi tất cả.
Anh cảm thấy cần phải ra ngoài. Không phải để tìm kiếm ai đó, hay để làm điều gì cụ thể, mà chỉ đơn giản là để thoát khỏi sự tĩnh mịch ngột ngạt của căn nhà, thoát khỏi những tiếng vọng của quá khứ đang gặm nhấm anh từ bên trong. Anh vô thức tìm kiếm một cơ hội cuối cùng, dù mong manh, một chút hy vọng nhỏ nhoi, dù anh biết, lý trí đã chấp nhận tất cả. Con đường phía trước của anh, từ giờ, sẽ là con đường của một người đàn ông đã học được cách chấp nhận sự mất mát, đối mặt với nỗi ân hận khôn nguôi, và tìm kiếm ý nghĩa khác cho một cuộc sống không có Lê An. Anh đã buông bỏ Lê An, nhưng anh không thể buông bỏ nỗi dằn vặt của chính mình.
Trước khi rời đi, anh lại liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay mình. Nó vẫn chạy đều đặn, kim giây vẫn nhích từng nhịp không ngừng nghỉ, như một lời nhắc nhở về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, về những cơ hội đã vụt mất, và về những điều không thể quay trở lại. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh phản chiếu trên mặt kính, như một lời chế giễu cho sự thành công rực rỡ mà anh đã có được, nhưng cũng là một lời nhắc nhở đau đớn về sự thất bại thảm hại nhất trong cuộc đời anh. Những lời anh đã chuẩn bị suốt bao năm, những lời anh đã định nói ra, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn trong tâm trí, không bao giờ có thể chạm đến tai người anh yêu.
Anh khóa cửa căn nhà cũ kỹ sau lưng, tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian yên tĩnh. Căn nhà, nơi chứa đựng quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều nỗi đau, lại chìm vào giấc ngủ của riêng nó, để lại Trần Hạo một mình bước đi trên con đường quen thuộc, dưới ánh nắng ban mai còn vương hơi lạnh. Lòng anh trống rỗng, nhưng cũng đầy nặng nề, như thể anh đang mang trên vai cả một bầu trời đầy tiếc nuối và hoài niệm. Anh không biết mình sẽ đi đâu, hay sẽ làm gì. Anh chỉ biết, anh cần phải bước tiếp, dù mỗi bước chân đều là một sự giày vò.
***
Đến trưa, ánh nắng đã dịu dàng trải khắp các con phố nhỏ của thị trấn, xua đi cái se lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Trần Hạo lang thang không mục đích, đôi chân cứ thế đưa anh đến những nơi quen thuộc. Cuối cùng, anh dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, nơi từng là điểm hẹn của những cô cậu học trò sau giờ tan học. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ bên trong vọng ra, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Nhưng với Trần Hạo, sự yên bình ấy lại mang một vẻ trầm mặc, như thể nó đang cố gắng che giấu một nỗi buồn sâu sắc nào đó.
Anh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường tấp nập. Gọi một ly cà phê đen, anh ngồi đó, lặng lẽ quan sát dòng người qua lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên cho tâm hồn mình. Anh thấy những bà cụ tóc bạc phơ đang ngồi đan len bên hiên nhà, những đứa trẻ cười đùa rượt đuổi nhau trên vỉa hè, và những cặp đôi trẻ nắm tay nhau bước đi trong ánh nắng. Tất cả đều rất đỗi bình dị, rất đỗi thân thuộc, nhưng lại khiến lòng anh càng thêm quặn thắt. Anh đã từng có tất cả những điều đó, đã từng có một Lê An bên cạnh, đã từng tưởng rằng cuộc đời mình sẽ mãi mãi gắn bó với những khung cảnh yên bình này. Nhưng rồi, anh đã rời đi, đã để thời gian và khoảng cách vô hình chia cắt tất cả.
Đột nhiên, ánh mắt anh khựng lại. Tim anh như ngừng đập, lồng ngực thắt lại. Qua khung cửa kính, anh thấy một bóng dáng quen thuộc, một nụ cười rạng rỡ mà anh đã khắc sâu vào ký ức. Lê An. Cô đang bước vào quán, tay trong tay với Nguyễn Hoàng Huy. Họ cười nói vui vẻ, ánh mắt cô ánh lên vẻ hạnh phúc rạng ngời mà đã từ rất lâu rồi anh không được thấy. Hoàng Huy đang chỉ vào một cuốn sổ hoặc một tấm thiệp gì đó, và Lê An gật đầu, khuôn mặt cô đầy mãn nguyện.
Một nhát dao cứa thẳng vào trái tim Trần Hạo. Anh cảm thấy một cơn đau thắt dữ dội, như thể tất cả không khí trong phổi đã bị rút cạn. Hạnh phúc của cô, lẽ ra phải là điều anh mong muốn, nhưng khi tận mắt chứng kiến, nó lại trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào vết thương lòng anh. Anh nhìn họ, từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng ánh mắt trao nhau, đều như muốn nói lên rằng họ thuộc về nhau, rằng họ là một phần không thể thiếu trong cuộc đời của đối phương.
Họ đi về phía quầy, cười nói rộn ràng. Tiếng cười trong trẻo của Lê An như tiếng chuông ngân, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại như một bản nhạc buồn, một khúc ca chia ly. Khi họ vô tình lướt qua bàn của anh, Lê An thoáng giật mình. Ánh mắt cô chợt chạm vào ánh mắt anh. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, không khí trong quán cà phê dường như đặc quánh lại, gượng gạo đến ngột thở. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên đều đều, nhưng giờ đây nó lại nghe như tiếng vọng từ một thế giới khác.
Lê An là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng nói cô nhẹ nhàng, ấm áp như ngày nào, nhưng lại mang một sự xa cách rõ rệt, như thể giữa họ là một khoảng cách vô hình không thể nào rút ngắn.
"Chào anh, Hạo."
Cổ họng Trần Hạo khô khốc. Anh cố gắng nuốt nước bọt, nhưng dường như có một khối u đang mắc kẹt ở đó. Anh muốn nói rất nhiều, muốn hỏi cô có khỏe không, muốn xin lỗi cô, muốn níu kéo cô. Nhưng tất cả những lời lẽ đó đều mắc kẹt lại, không thể thốt ra thành lời. Anh chỉ có thể khẽ gật đầu, và đáp lại bằng một âm thanh yếu ớt.
"Chào... An."
Nguyễn Hoàng Huy nắm nhẹ tay Lê An, một cử chỉ đầy tự tin và sở hữu, như muốn khẳng định vị trí của mình. Anh ta nhìn Trần Hạo, ánh mắt không có sự thù địch, mà chỉ là một sự bình thản, có chút gì đó của người chiến thắng.
"Chào cậu, Hạo. Lâu quá không gặp." Giọng Hoàng Huy rành mạch, rõ ràng, không chút gượng gạo.
Trần Hạo cố gắng đứng dậy, muốn nói điều gì đó, muốn giải thích, muốn bày tỏ. Nhưng ánh mắt Lê An, dù vẫn dịu dàng, nhưng lại tràn ngập sự xa lạ và kiên quyết. Nó không còn là ánh mắt của cô gái đã từng chờ đợi anh, đã từng trao trọn trái tim cho anh. Giờ đây, đó là ánh mắt của một người phụ nữ đã trưởng thành, đã đưa ra lựa chọn của mình, và sẽ không hối hận. Cùng với bàn tay Hoàng Huy đang siết nhẹ tay cô, như một lời nhắc nhở về mối quan hệ hiện tại của họ, tất cả những lời nói của Trần Hạo lại một lần nữa mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh cảm thấy bất lực, cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối đến lạ lùng.
Lê An gật đầu chào xã giao lần nữa, một nụ cười nhạt nhòa trên môi, nhưng không chạm đến đáy mắt. "Chúng em xin phép."
Rồi, Hoàng Huy nhẹ nhàng kéo cô đi về phía bàn đã chọn, để lại Trần Hạo đứng chôn chân, bất động giữa dòng người qua lại. Tiếng nhạc vẫn vang lên, tiếng máy xay cà phê vẫn rì rì, và mùi hương vẫn thoang thoảng. Nhưng đối với Trần Hạo, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh nhìn theo bóng lưng của Lê An, nhìn thấy mái tóc dài đen nhánh của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân, nhìn thấy nụ cười hạnh phúc cô trao cho Hoàng Huy khi họ ngồi xuống. Trái tim anh như bị xé toạc. "Thích thì không đủ" – lời nói ấy giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một câu hỏi, mà là một lời kết án cuối cùng, một sự thật phũ phàng mà anh phải chấp nhận. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô, giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.
***
Chiều tà, những tia nắng cuối cùng của ngày dần phai nhạt trên nền trời, nhuộm đỏ cả một vùng trời rộng lớn. Trần Hạo tìm đến bờ sông, nơi từng chứng kiến tình yêu đầu đời của anh và Lê An, nơi những lời thề non hẹn biển đã từng được thốt ra, nơi những ước mơ về một tương lai tươi sáng đã từng được dệt nên. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của thời gian, tiếng gió thổi xào xạc qua lá cây cổ thụ, mang theo mùi nước sông và phù sa thoang thoảng. Không khí mênh mông, thoáng đãng, nhưng cũng đầy hoài niệm, khiến lòng anh càng thêm nặng trĩu.
Anh ngồi xuống bậc đá cũ, nơi anh và Lê An đã từng ngồi cạnh nhau, cùng ngắm hoàng hôn, cùng chia sẻ những bí mật tuổi học trò. Giờ đây, anh chỉ còn lại một mình, giữa khung cảnh quen thuộc nhưng đã trở nên xa lạ. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở quán cà phê vừa rồi như một nhát dao cứa thẳng vào vết thương lòng anh, khiến nó không ngừng rỉ máu. Ánh mắt xa lạ của Lê An, sự bình thản đến đau lòng của cô, và bàn tay cô đặt trong tay Hoàng Huy – tất cả đều là hiện thực phũ phàng, không thể nào chối bỏ.
Anh đã có cơ hội, anh đã chuẩn bị để nói ra tất cả những lời lẽ chất chứa bấy lâu. Anh đã chuẩn bị cho một cuộc "thổ lộ" thật sự, không phải trong tưởng tượng nữa. Nhưng rồi, anh lại bất lực. Bất lực trước ánh mắt kiên quyết của Lê An, bất lực trước cử chỉ chủ quyền của Hoàng Huy, và bất lực trước chính sự hèn nhát của mình. Lời nói không thành, nó cứ mắc kẹt trong cổ họng, đau đớn như bị bóp nghẹt.
"An, em thực sự đã quên anh rồi sao?" Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa vào tiếng gió. "Hay là em đang trừng phạt anh vì sự chậm trễ của mình?" Anh biết, đó không phải là sự trừng phạt. Đó là sự chấp nhận, sự buông bỏ, và sự bình yên mà cô đã tìm thấy sau bao nhiêu năm chờ đợi và tổn thương. Nhưng trái tim anh vẫn không ngừng hỏi, vẫn không ngừng hy vọng vào một điều gì đó hão huyền.
"Anh đã muốn nói rất nhiều, muốn níu kéo, nhưng nhìn thấy em hạnh phúc, anh lại không thể phá vỡ nó." Anh gục mặt xuống đầu gối, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt lớp vải quần jean bạc màu. Anh không còn gào thét trong đau đớn, không còn dằn vặt trong tuyệt vọng. Chỉ còn lại nỗi đau câm lặng và sự chấp nhận rằng mọi thứ đã thực sự kết thúc.
Anh nhớ lại hình ảnh chiếc nhẫn cưới trên tay Lê An trong trí nhớ, một chiếc nhẫn đơn giản nhưng lại có sức nặng ngàn cân, biểu tượng cho một lời hứa, một sự ràng buộc vĩnh cửu. Anh đã từng mơ về việc mình sẽ là người đeo chiếc nhẫn đó cho cô, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vỡ của giấc mơ tan tành. Một sự trống rỗng cùng cực bao trùm lấy anh, như thể một phần linh hồn anh đã chết đi cùng với tình yêu của mình.
Ánh hoàng hôn dần lặn, nhuộm đỏ mặt sông thành một dải lụa thẫm màu. Trần Hạo ngồi đó, cô độc giữa không gian rộng lớn, như một cái bóng đổ dài trong chiều tà. Anh đã buông bỏ Lê An, nhưng anh không thể buông bỏ nỗi dằn vặt của chính mình. Sự câm lặng của anh trong khoảnh khắc quyết định, sự bất lực của anh trước thực tại, đã khẳng định rằng sự "lỡ làng" đã hoàn tất, không còn cơ hội nào để sửa chữa hay nói ra. Đây là một kết cục không thể đảo ngược, một vết sẹo không bao giờ lành trong cuộc đời anh. Hình ảnh anh một mình ngồi bên bờ sông quen thuộc, như một biểu tượng cho sự cô độc và nỗi tiếc nuối sẽ theo anh mãi về sau, trở thành người chứng kiến vĩnh cửu cho câu chuyện tình yêu "chậm một nhịp" của anh và Lê An. Anh biết, ngày mai, Lê An sẽ là cô dâu. Và anh, sẽ chỉ là một người lạ đứng từ xa, mang theo nỗi ân hận khôn nguôi, dõi theo hạnh phúc của cô.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.