Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 672: Bình Yên Chọn Lựa, Quá Khứ Lướt Qua

Trần Hạo ngồi đó, cô độc giữa không gian rộng lớn, như một cái bóng đổ dài trong chiều tà. Anh đã buông bỏ Lê An, nhưng anh không thể buông bỏ nỗi dằn vặt của chính mình. Sự câm lặng của anh trong khoảnh khắc quyết định, sự bất lực của anh trước thực tại, đã khẳng định rằng sự "lỡ làng" đã hoàn tất, không còn cơ hội nào để sửa chữa hay nói ra. Đây là một kết cục không thể đảo ngược, một vết sẹo không bao giờ lành trong cuộc đời anh. Hình ảnh anh một mình ngồi bên bờ sông quen thuộc, như một biểu tượng cho sự cô độc và nỗi tiếc nuối sẽ theo anh mãi về sau, trở thành người chứng kiến vĩnh cửu cho câu chuyện tình yêu "chậm một nhịp" của anh và Lê An. Anh biết, ngày mai, Lê An sẽ là cô dâu. Và anh, sẽ chỉ là một người lạ đứng từ xa, mang theo nỗi ân hận khôn nguôi, dõi theo hạnh phúc của cô.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ, dệt thành những dải lụa vàng óng trên sàn gỗ, Lê An khẽ cựa mình thức giấc. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi hoa lài dịu nhẹ từ đêm qua, pha lẫn chút mùi vải vóc mới của chiếc váy cưới treo ở góc phòng, một sự kết hợp lạ lùng của thanh khiết và hân hoan. Nhưng tâm trí cô lại không được thanh thản như hương hoa, cũng chẳng rộn ràng như những dải lụa nắng sớm. Một đêm trằn trọc hơn bình thường đã khiến mí mắt cô hơi sưng, và trong khoảnh khắc vừa tỉnh giấc, hình ảnh Trần Hạo đứng lặng lẽ ở quán cà phê hôm qua lại hiện về rõ mồn một. Ánh mắt anh, sự bất lực và nỗi đau đọng lại trong đó, dường như vẫn còn ám ảnh cô, dù cô đã cố gắng gạt bỏ nó suốt đêm.

Cô ngồi dậy, vươn vai nhẹ nhàng, để những khúc xương kêu răng rắc như cố gắng xua đi sự mệt mỏi. Bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch mát lạnh, cô tiến đến bên cửa sổ, kéo nhẹ tấm rèm voan mỏng. Bên ngoài, một ngày mới đang bừng lên rực rỡ. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, những vạt nắng vàng ươm trải dài trên những mái nhà ngói đỏ, và tiếng chim hót líu lo từ vườn cây sau nhà như một bản hòa ca chào đón. Đây là ngày trước đám cưới của cô, một ngày trọng đại mà đáng lẽ ra cô phải tràn ngập niềm vui và sự háo hức. Thế nhưng, trong lòng cô, lại là một sự bình lặng đến lạ lùng, xen lẫn một chút xao động không thể gọi tên.

Lê An đứng trước gương, nhìn vào ánh mắt mình. Khuôn mặt cô, dù có chút phờ phạc, vẫn toát lên vẻ dịu dàng, thanh thoát vốn có. Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón áp út, một viên đá nhỏ nhưng kiên cố, biểu tượng của sự ràng buộc và một tương lai đã được định đoạt. Chiếc nhẫn này, do Hoàng Huy chọn, đơn giản nhưng tinh tế, như chính con người anh – không quá phô trương nhưng lại ẩn chứa sự chân thành và bền vững. Cô nhớ lại khoảnh khắc Hoàng Huy quỳ xuống cầu hôn, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và sự hứa hẹn về một cuộc sống bình yên, không sóng gió. Đó là điều mà cô đã khao khát, sau bao năm tháng mỏi mòn chờ đợi một điều gì đó mơ hồ, không thực.

"Không được, An. Mọi chuyện đã là quá khứ rồi." Cô tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, gần như là một tiếng thì thầm lạc giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng. Giọng nói của cô, bình thường vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, giờ đây lại mang một chút cam chịu, thản nhiên như thể đang nói với một người xa lạ. Cô ép mình gạt bỏ những suy nghĩ về Trần Hạo, về cái ánh mắt đau đáu của anh hôm qua, về những lời lẽ anh đã không thể nói ra. Cô biết anh đã muốn nói gì, cô đã từng chờ đợi những lời đó, từng mơ về nó. Nhưng thời điểm đã qua, đã chậm một nhịp, và cô không thể vì một nỗi niềm cố hữu mà đánh đổi tất cả những gì cô đã xây dựng, tất cả những gì cô đang có.

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, kèm theo giọng nói trầm ấm của Hoàng Huy: "An, em đã dậy chưa? Anh có pha nước cam cho em, em có vẻ không khỏe? Lo lắng cho ngày mai sao?"

Lê An giật mình, quay lại. Hoàng Huy đang đứng ở cửa, trên tay là một ly nước cam tươi mát, ánh mắt anh tràn đầy sự quan tâm và lo lắng. Anh vẫn luôn như vậy, ân cần và chu đáo, không bao giờ để cô phải chịu đựng sự cô đơn hay bất an. Anh không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát và hành động. Chính sự ổn định và vững chãi ấy của anh đã xoa dịu những vết thương lòng của Lê An, và dần lấp đầy khoảng trống mà cô từng mang trong mình.

"Em dậy rồi." Lê An mỉm cười nhẹ, cố gắng che giấu đi chút xao động còn sót lại. "Không có gì đâu anh, em ổn. Chỉ là hơi nhiều việc một chút thôi, nên ngủ không được sâu giấc lắm." Cô bước đến bên anh, đón lấy ly nước cam mát lạnh. Mùi hương cam tươi xộc vào mũi, mang theo một chút vị ngọt ngào, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô khi đưa ly, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sự trấn an, vững chãi, như một lời khẳng định rằng anh luôn ở đây, bên cạnh cô. Cô nhìn vào đôi mắt anh, thấy rõ sự yêu thương và tin cậy. Đó là bến đỗ an yên mà cô đã chọn, và cô sẽ kiên định với lựa chọn ấy. Khoảng cách vô hình giữa cô và quá khứ, giờ đây, đã trở thành một bức tường vững chắc mà cô tự mình dựng lên.

***

Chiều cùng ngày, tiết trời mát mẻ, những cơn gió nhẹ mơn man qua từng tán lá, mang theo chút hơi ẩm từ sông, khiến không khí thị trấn trở nên dễ chịu hơn bao giờ hết. Lê An ghé qua quán cà phê quen thuộc, nơi cô từng có biết bao kỷ niệm, để gặp Chị Hà – đồng nghiệp và cũng là một người chị thân thiết. Quán cà phê, với kiến trúc cổ kính, những bức tường gạch cũ kỹ và mùi cà phê rang xay thơm lừng, luôn mang đến cho cô một cảm giác thân thuộc, an toàn. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện rì rầm của khách hàng tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái.

Chị Hà, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười tươi tắn, đã ngồi đợi sẵn ở một góc quán, cạnh ô cửa sổ nhìn ra con đường nhỏ. Vừa thấy Lê An, chị đã vẫy tay gọi, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "An, em đến rồi! Chị order cho em một ly cà phê sữa đá như mọi khi nhé."

"Vâng, cảm ơn chị Hà." Lê An mỉm cười, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ. Cô ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt lướt qua những người khách quen trong quán, rồi dừng lại ở tách cà phê thơm lừng trước mặt mình. Một cảm giác bình yên bao trùm, nhưng sâu thẳm bên trong, cô vẫn cảm nhận được một sợi dây căng thẳng vô hình.

Chị Hà vừa nhấp ngụm cà phê vừa thủ thỉ: "Sáng nay chị đi chợ, nghe mấy bà hàng xóm bàn tán xôn xao. Nghe nói cậu Hạo nhà bác Tư cũng về rồi đấy. Lâu lắm rồi mới thấy nó. Chắc cũng về dự đám cưới em đó mà." Chị Hà cười nhẹ, ánh mắt nhìn Lê An đầy ẩn ý. "Mà thôi, chuyện cũ rồi nhỉ? Ai mà chẳng có một thời ngốc nghếch, một mối tình thanh mai trúc mã."

Lê An khẽ giật mình, ngón tay cô khẽ siết chặt ly cà phê đang cầm. Cô đã cố gắng tránh né mọi suy nghĩ về Trần Hạo, nhưng có vẻ như, sự xuất hiện của anh trong thị trấn quá nổi bật để có thể lờ đi. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động theo gió, cố gắng giữ vẻ bình thản trên khuôn mặt. "Vâng, chị. Ai cũng có cuộc sống riêng mà." Giọng cô vẫn đều đều, không một chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm trong lòng, một chút xao động lại trỗi dậy. Cô biết, câu nói của chị Hà không ác ý, chỉ là sự tò mò của những người quen biết. Nhưng nó lại vô tình chạm vào một góc khuất mà cô đang cố gắng khóa chặt.

Chị Hà nhìn Lê An một lúc, rồi thở dài nhẹ nhõm. "Chị thấy em bây giờ rất tốt, có Huy lo lắng, chăm sóc. Đó mới là điều quan trọng nhất của phụ nữ, An à. Sự bình yên. Hạnh phúc không phải là những thứ lấp lánh, mà là sự an ổn mỗi ngày." Chị Hà nắm lấy tay Lê An, vỗ nhẹ. "Nhiều người cứ mãi chạy theo những điều xa vời, rồi để lỡ mất những gì thật sự đáng quý. Chị thấy em đã chọn đúng rồi."

Những lời của Chị Hà như một lời xác nhận cho những gì Lê An đã tự nhủ với bản thân. Cô gật đầu, ánh mắt hướng về phía xa xăm, nơi con sông hiền hòa uốn lượn sau những hàng cây. "Em cũng nghĩ vậy, chị ạ." Cô nhấp một ngụm cà phê sữa đá, vị ngọt và đắng hòa quyện vào nhau, giống như cuộc đời cô, có cả những ngọt ngào của tình yêu hiện tại và chút đắng chát của quá khứ đã qua. Cô biết, cuộc gặp gỡ với Trần Hạo ngày hôm qua, hay những lời bóng gió của Chị Hà hôm nay, chỉ là những cơn gió thoảng qua, cố gắng làm xáo trộn mặt hồ bình yên mà cô đã dày công vun đắp. Nhưng cô sẽ không để nó xảy ra. Bình yên này, cô đã phải đánh đổi bằng cả một tuổi thanh xuân chờ đợi, bằng những giọt nước mắt lặng thầm. Nó quý giá hơn bất kỳ lời thổ lộ muộn màng nào, hơn bất kỳ "nếu như ngày đó" nào. Khoảng cách vô hình giữa cô và Trần Hạo, giờ đây đã được cô củng cố bằng sự kiên định của chính mình.

Cô khẽ siết chặt tay mình dưới gầm bàn, một cử chỉ vô thức nhưng đầy quyết tâm. Không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp. Và cô, đã không còn muốn chờ đợi nhịp điệu của quá khứ nữa.

***

Đêm cuối cùng trước khi trở thành vợ của Nguyễn Hoàng Huy, Lê An một mình trong căn phòng thân thuộc. Không gian tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng côn trùng rả rích từ vườn cây. Ánh trăng sáng vằng vặc hắt qua khung cửa, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng bạc lung linh, như một dải lụa tinh khôi trải dài. Cô đã chuẩn bị mọi thứ cho ngày trọng đại vào sáng mai: chiếc váy cưới đã ủi phẳng phiu, đôi giày cao gót đã lau sạch bóng, và cả những vật dụng nhỏ nhặt khác cũng được sắp xếp gọn gàng. Mọi thứ đều sẵn sàng, chỉ còn chờ đợi khoảnh khắc cô bước sang một trang mới của cuộc đời.

Lê An ngồi bên bàn trang điểm, ngắm nhìn chiếc nhẫn cưới nằm trong hộp nhung đỏ. Ánh lấp lánh của viên kim cương nhỏ như đang thì thầm về một tương lai tươi sáng, về một lời hứa vĩnh cửu. Cô khẽ vuốt ve chiếc nhẫn, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự tinh xảo của chế tác. Chiếc nhẫn này, không chỉ là biểu tượng của tình yêu và hôn nhân, mà còn là minh chứng cho sự lựa chọn của cô, cho con đường mà cô đã quyết định đi. Cô nghĩ về Hoàng Huy, về sự quan tâm tỉ mỉ của anh, về sự ổn định và an toàn mà anh mang lại. Anh là bến đỗ vững chãi, là người đàn ông đã kiên nhẫn ở bên cô, xoa dịu những vết thương và lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn cô.

Cô nhắm mắt lại, một chuỗi ký ức như thước phim quay chậm lướt qua tâm trí. Hình ảnh Trần Hạo, từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, đến ánh mắt đau đáu của anh ở quán cà phê hôm qua. "Nếu năm đó nói sớm hơn một chút…", câu nói quen thuộc ấy lại vang vọng. Nhưng đã không có "nếu như". Cô biết, tình yêu của cô dành cho Trần Hạo ngày đó l�� thật, sâu đậm và thuần khiết. Nhưng nó đã không đủ dũng khí, không đủ thời điểm, và không đủ sự kiên định từ phía anh. Và cô, đã không thể cứ mãi chờ đợi một điều không chắc chắn, một lời nói không thành.

"Em biết... nhưng thích thì không đủ." Cô thầm thì, lần này không phải với Trần Hạo trong tưởng tượng, mà là với chính bản thân mình, như một lời xác nhận cuối cùng, một sự chấp nhận trọn vẹn. Câu nói ấy, từng là lời kết án cho Trần Hạo, giờ đây lại trở thành kim chỉ nam cho quyết định của cô. Tình yêu, dù mãnh liệt đến đâu, nếu thiếu đi sự thấu hiểu, thiếu đi sự quan tâm đúng lúc, và thiếu đi dũng khí để bày tỏ, thì cũng chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ nhưng phù du. Cô không muốn một cuộc đời đầy những tiếc nuối và chờ đợi nữa. Cô muốn sự bình yên, sự ổn định, và một người đàn ông sẵn sàng nắm tay cô bước đi.

Lê An mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Cô không hối hận về những gì đã qua, bởi đó là một phần làm nên con người cô hôm nay. Cô cũng không hối hận về quyết định của mình. Bình yên này, em đã chọn. Và em sẽ bảo vệ nó. Đó không phải là sự từ bỏ, mà là sự trưởng thành, là sự dứt khoát của một người phụ nữ đã trải qua đủ những bão giông của tình cảm. Cô đặt chiếc nhẫn cưới vào ngón áp út của mình, ngắm nhìn nó một lúc lâu, rồi mỉm cười thanh thản.

Cô tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối mịt mùng, chỉ còn ánh trăng vẫn dịu dàng soi chiếu. Lê An nằm xuống giường, kéo chăn lên ngang ngực. Mùi hương vải mới từ drap giường, mùi hoa lài thoang thoảng từ cửa sổ, tất cả đều ru cô vào giấc ngủ. Một giấc ngủ bình yên, không mộng m mị, không ưu phiền. Khẽ khàng, một giọt nước mắt lăn nhẹ nơi khóe mi rồi tan vào gối, không phải của tiếc nuối cho quá khứ đã lỡ, mà là của sự giải thoát, của sự chấp nhận một hành trình mới. Đó là giọt nước mắt của một người đã tìm thấy sự an bài cho trái tim mình, dù vẫn còn chút day dứt khôn nguôi về những gì đã qua. Nhưng những day dứt đó, giờ đây, đã được cất giấu sâu thẳm, trở thành một phần của ký ức, không còn đủ sức mạnh để làm xáo trộn hiện tại và tương lai của cô.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free