Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 673: Lời Khẳng Định Từ Kẻ Đến Sau

Đêm dài trước ngày trọng đại của Lê An trôi qua trong sự tĩnh lặng đáng sợ, nơi Trần Hạo cảm nhận từng khoảnh khắc như một lưỡi dao cứa sâu vào tâm hồn. Sau cuộc gặp gỡ gượng gạo ở quán cà phê và những giờ phút dằn vặt bên bờ sông cũ, anh trở về nhà với một khối nặng trĩu trong lồng ngực. Giấc ngủ không đến, chỉ có những đoạn ký ức đứt nối, những câu nói không thành và hình ảnh Lê An mỉm cười xa lạ cứ ám ảnh anh không ngừng. Bình minh lên, ánh sáng yếu ớt của một ngày cuối thu luồn qua khe cửa, không đủ sức xua đi màn đêm u ám trong lòng anh. Anh thức dậy, hay đúng hơn là ngồi dậy sau một đêm dài thao thức, cảm thấy trống rỗng và bất lực đến cùng cực. Mọi giác quan đều như tê liệt, chỉ còn lại nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Anh không muốn ở lại trong căn nhà chất chứa quá nhiều hoài niệm, nơi mỗi góc tường, mỗi vật dụng đều có thể khơi gợi lại một mảnh ghép của quá khứ, của "nếu như ngày đó".

Trong một nỗ lực vô vọng để tìm kiếm sự phân tâm, Trần Hạo lại tìm đến Quán cà phê thị trấn. Nơi này, lạ lùng thay, vừa là khởi nguồn của nỗi đau vừa là chốn anh tìm về như một thói quen. Anh chọn một góc khuất, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ dẫn về phía bờ sông, nơi in dấu bao kỷ niệm không thể xóa nhòa. Ánh nắng cuối chiều nay không còn gay gắt mà đã dịu lại, rải những vệt vàng ươm lên những tán cây xanh mướt, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Cái bình yên ấy, đối với Trần Hạo, lại càng khiến lòng anh dậy sóng. Nó như một lời chế giễu, một sự tương phản nghiệt ngã với bão tố đang gầm thét trong anh.

Anh gọi một ly cà phê đen, không đường, không sữa. Hương cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi gỗ cũ của bàn ghế và chút hương hoa lài từ chậu cây nhỏ đặt trên bệ cửa sổ, tạo nên một mùi hương đặc trưng của quán, của thị trấn này. Mùi hương ấy, như một sợi dây vô hình, kéo anh trở về những ngày tháng đã xa, khi anh và Lê An còn là những cô bé, cậu bé vô tư, cùng nhau ngồi đây, cùng nhau chia sẻ những ước mơ ngây thơ. Anh khuấy nhẹ ly cà phê đã nguội, không uống. Cảm giác lạnh lẽo của thành ly truyền vào đầu ngón tay, nhưng không thể xoa dịu được sự tê dại đang lan tỏa khắp cơ thể anh, từ đỉnh đầu xuống đến tận gót chân.

“Mình đã làm gì thế này?” Anh thầm nghĩ, giọng nói lạc hẳn trong tâm trí. Câu hỏi ấy không phải là một sự chất vấn mà là một tiếng thở dài của sự hối hận tột cùng, của sự bất lực khi nhận ra mọi thứ đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều, đã chậm trễ quá nhiều. Những lời nói không thành, những hành động e dè, những khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra, giờ đây đang quay lại siết chặt lấy anh, không cho anh một lối thoát. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định, dõi theo những chiếc lá vàng khẽ rơi trong gió, như những mảnh ký ức đang dần lìa cành, trôi vào quên lãng. Mỗi chiếc lá rơi là một nhát cắt vào trái tim anh, nhắc nhở anh về sự hữu hạn của thời gian, về những cơ hội đã vụt mất.

Bên cạnh, Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn, đang cẩn thận lau chùi quầy pha chế. Ánh mắt tinh anh của chú thỉnh thoảng lại liếc về phía Trần Hạo, ẩn chứa một sự cảm thông sâu sắc. Chú đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu ở thị trấn nhỏ này, và câu chuyện của Trần Hạo và Lê An không phải là ngoại lệ. Chú đặt một ấm trà nóng xuống bàn, châm thêm một chén trà nhỏ cho Trần Hạo.

“Vẫn vị cũ chứ cháu?” Chú Nam hỏi, giọng trầm ấm, nhưng không chờ câu trả lời. Chú hiểu, có những lúc, sự im lặng là lời đáp tốt nhất.

“Cậu Hạo dạo này nhiều tâm sự quá.” Chú khẽ nói, rồi quay lại với công việc của mình, để lại Trần Hạo một mình với mớ cảm xúc hỗn độn. Lời nói của Chú Nam như một tiếng vọng, nhắc nhở anh rằng nỗi đau của anh không phải là vô hình. Mọi người đều biết, đều cảm nhận được. Điều đó càng khiến anh cảm thấy nặng nề hơn. Anh là người mang theo gánh nặng của sự chậm trễ, của những lời nói không thành, của một mối tình đã lỡ. Anh cố gắng sắp xếp lại mớ cảm xúc trong lòng, nhưng mọi thứ cứ như một cuộn chỉ rối, càng gỡ càng thêm thắt nút. Ngày mai, Lê An sẽ kết hôn. Ngày mai, cô sẽ trở thành vợ của người đàn ông khác. Ngày mai, mọi hy vọng, dù mong manh đến mấy, cũng sẽ tan biến như khói sương. Anh nắm chặt ly cà phê đã nguội lạnh, tựa như đang bấu víu vào một điều gì đó để không bị cuốn trôi đi. Tiếng nhạc nền trong quán, một bản nhạc không lời du dương, chợt chùng xuống, như thể cũng đang hòa chung nhịp đập của nỗi buồn trong anh.

***

Không khí trong quán cà phê vốn đang yên tĩnh bỗng chùng xuống hẳn khi cánh cửa gỗ cũ khẽ mở, và một bóng người cao lớn bước vào. Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta quét một lượt ánh mắt quyết đoán khắp căn phòng, rồi dừng lại ở Trần Hạo. Không một chút do dự, không một chút ngần ngại, Hoàng Huy đi thẳng đến bàn của Trần Hạo. Mỗi bước chân của anh ta đều dứt khoát, mạnh mẽ, như thể đang khẳng định một điều gì đó không thể lay chuyển.

Hoàng Huy đứng trước mặt Trần Hạo, ánh mắt kiên định, không một chút dao động. Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút bất ngờ, xen lẫn một dự cảm không lành. Anh biết, cuộc gặp gỡ này, không thể tránh khỏi. Dù anh đã cố gắng lẩn tránh, nhưng định mệnh, hay đúng hơn là thực tại phũ phàng, vẫn cứ đuổi theo anh.

Hoàng Huy đặt tay lên vai Trần Hạo một cách dứt khoát nhưng không thô lỗ. Sức nặng từ bàn tay anh ta như một lời nhắc nhở không lời về vị thế hiện tại của mỗi người. Trần Hạo cảm nhận được sự ấm nóng từ lòng bàn tay Hoàng Huy truyền qua lớp áo, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, gai người.

“Anh Hạo, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.” Giọng Hoàng Huy trầm ấm, rõ ràng, không lẫn vào đâu được. Từng câu chữ thoát ra từ miệng anh ta đều mang một sức nặng, không cho phép tranh cãi, không cho phép lẩn tránh.

Trần Hạo nhìn thẳng vào mắt Hoàng Huy. Đôi mắt ấy không hề có sự thù địch, mà chỉ có sự kiên quyết, sự tự tin của một người đàn ông đang bảo vệ hạnh phúc của mình. Sự điềm tĩnh của Hoàng Huy càng khiến Trần Hạo cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực hơn. Anh muốn nói điều gì đó, muốn phản bác, muốn níu kéo, nhưng cổ họng anh như bị nghẹn lại, không thể thốt nên lời.

“Huy…” Trần Hạo khẽ thốt, giọng khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, lạc lõng trong không gian quán cà phê đang dần vắng vẻ dưới ánh chiều tà.

Hoàng Huy vẫn giữ ánh mắt kiên định, không rời. Anh ta tiếp tục, mỗi lời nói như một cái đinh đóng chắc vào quan tài của mối tình đầu của Trần Hạo. “Chuyện giữa tôi và An, anh nên biết rõ. Cô ấy đã chọn tôi, và tôi sẽ là người chăm sóc cô ấy cả đời.”

Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào lồng ngực Trần Hạo. “Đã chọn tôi…” – ba từ ấy vang vọng trong đầu anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa. Nó không chỉ là sự xác nhận về tình cảm của Lê An, mà còn là sự khẳng định về vị trí của Hoàng Huy, về chủ quyền không thể chối cãi của anh ta đối với Lê An. Trần Hạo cảm thấy một cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh muốn gục ngã ngay tại chỗ.

“Tôi biết anh và An có quá khứ, nhưng quá khứ thì đã là quá khứ. Hiện tại và tương lai của An là ở bên tôi.” Hoàng Huy nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự rắn rỏi không thể lay chuyển. Anh ta không trách móc, không oán giận, mà chỉ đơn thuần là tuyên bố sự thật. “Tôi mong anh hiểu và không làm phiền đến cuộc sống của cô ấy nữa.”

“Không làm phiền…” Trần Hạo lẩm bẩm trong miệng, cảm giác bị dồn vào chân tường đến tột cùng. Anh đã làm gì mà lại bị coi là “làm phiền”? Anh chỉ muốn nói ra những lời bấy lâu nay anh đã giữ kín, chỉ muốn một lần nữa đối diện với Lê An, dù biết là vô vọng. Nhưng ngay cả cái quyền được nói, được bày tỏ, cũng bị tước đoạt một cách thẳng thừng như vậy.

Trần Hạo cố gắng ngẩng mặt lên, tìm kiếm một chút sức lực còn sót lại. “Tôi… tôi chỉ muốn…” Anh muốn nói anh chỉ muốn Lê An được hạnh phúc, anh chỉ muốn biết cô ấy có thật sự ổn không, anh chỉ muốn một lời tạm biệt cuối cùng. Nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước ánh mắt kiên định của Hoàng Huy.

Hoàng Huy lắc đầu nhẹ, một cử chỉ dứt khoát. “Không cần muốn gì nữa, anh Hạo. Mọi chuyện đã định rồi. Ngày mai là ngày cưới của chúng tôi. Anh nên từ bỏ.”

Từ bỏ. Hai từ ấy như một lời kết án cuối cùng, một nhát dao chí mạng. Nó không chỉ là từ bỏ Lê An, mà còn là từ bỏ một phần tuổi trẻ của anh, từ bỏ những ước mơ, những hy vọng anh đã ấp ủ bấy lâu nay. Trần Hạo cúi đầu, bàn tay anh siết chặt ly cà phê đã nguội lạnh đến mức có thể cảm nhận được từng thớ thủy tinh đang cọ vào da thịt. Toàn thân anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng, vì sự bất lực khi phải đối diện với một sự thật không thể thay đổi. Anh đã mất tất cả.

Chú Nam, ở quầy pha chế, khẽ thở dài. Tiếng thở dài ấy như một làn khói thuốc mỏng manh, tan vào không khí, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự tiếc nuối và cảm thông. Chú giả vờ lau bàn, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn về phía hai người đàn ông. Chú biết, đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà một chương của cuộc đời Trần Hạo sẽ khép lại vĩnh viễn.

Hoàng Huy đứng thêm vài giây, như thể muốn đảm bảo rằng thông điệp của mình đã được truyền tải một cách rõ ràng nhất. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Trần Hạo thêm một lần cuối với ánh mắt kiên định, rồi quay lưng bước đi. Bóng dáng anh ta dần khuất sau cánh cửa quán cà phê, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian tĩnh lặng, với ly cà phê nguội lạnh và trái tim tan nát.

Tiếng nhạc nền trong quán lại vang lên, nhưng dường như đã mất đi sự du dương vốn có, chỉ còn là một âm thanh vô nghĩa. Trần Hạo vẫn cúi đầu, như một bức tượng bị bỏ quên. Anh không còn cảm nhận được mùi cà phê, không còn nghe thấy tiếng gió xào xạc bên ngoài. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào một điểm: nỗi đau. Nỗi đau của sự mất mát, nỗi đau của sự hối hận, nỗi đau của một tình yêu đã lỡ. Ánh mắt kiên định của Hoàng Huy, lời khẳng định chủ quyền của anh ta, đã chính thức đóng lại cánh cửa cuối cùng. Không còn "nếu như", không còn "chậm một nhịp" để sửa chữa. Chỉ còn lại sự chấp nhận bất lực, và một hành trình mới của nỗi tiếc nuối vĩnh viễn đang chờ đợi anh ở phía trước.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free