Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 674: Bờ Vực Của Mất Mát Vĩnh Viễn

Anh muốn nói điều gì đó, muốn phản bác, muốn níu kéo, nhưng cổ họng anh như bị nghẹn lại, không thể thốt nên lời.

“Huy…” Trần Hạo khẽ thốt, giọng khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt, lạc lõng trong không gian quán cà phê đang dần vắng vẻ dưới ánh chiều tà.

Hoàng Huy vẫn giữ ánh mắt kiên định, không rời. Anh ta tiếp tục, mỗi lời nói như một cái đinh đóng chắc vào quan tài của mối tình đầu của Trần Hạo. “Chuyện giữa tôi và An, anh nên biết rõ. Cô ấy đã chọn tôi, và tôi sẽ là người chăm sóc cô ấy cả đời.”

Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào lồng ngực Trần Hạo. “Đã chọn tôi…” – ba từ ấy vang vọng trong đầu anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền rủa. Nó không chỉ là sự xác nhận về tình cảm của Lê An, mà còn là sự khẳng định về vị trí của Hoàng Huy, về chủ quyền không thể chối cãi của anh ta đối với Lê An. Trần Hạo cảm thấy một cơn đau nhói lan tỏa khắp cơ thể, khiến anh muốn gục ngã ngay tại chỗ.

“Tôi biết anh và An có quá khứ, nhưng quá khứ thì đã là quá khứ. Hiện tại và tương lai của An là ở bên tôi.” Hoàng Huy nói, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự rắn rỏi không thể lay chuyển. Anh ta không trách móc, không oán giận, mà chỉ đơn thuần là tuyên bố sự thật. “Tôi mong anh hiểu và không làm phiền đến cuộc sống của cô ấy nữa.”

“Không làm phiền…” Trần Hạo lẩm bẩm trong miệng, cảm giác bị dồn vào chân tường đến tột cùng. Anh đã làm gì mà lại bị coi là “làm phiền”? Anh chỉ muốn nói ra những lời bấy lâu nay anh đã giữ kín, chỉ muốn một lần nữa đối diện với Lê An, dù biết là vô vọng. Nhưng ngay cả cái quyền được nói, được bày tỏ, cũng bị tước đoạt một cách thẳng thừng như vậy.

Trần Hạo cố gắng ngẩng mặt lên, tìm kiếm một chút sức lực còn sót lại. “Tôi… tôi chỉ muốn…” Anh muốn nói anh chỉ muốn Lê An được hạnh phúc, anh chỉ muốn biết cô ấy có thật sự ổn không, anh chỉ muốn một lời tạm biệt cuối cùng. Nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước ánh mắt kiên định của Hoàng Huy.

Hoàng Huy lắc đầu nhẹ, một cử chỉ dứt khoát. “Không cần muốn gì nữa, anh Hạo. Mọi chuyện đã định rồi. Ngày mai là ngày cưới của chúng tôi. Anh nên từ bỏ.”

Từ bỏ. Hai từ ấy như một lời kết án cuối cùng, một nhát dao chí mạng. Nó không chỉ là từ bỏ Lê An, mà còn là từ bỏ một phần tuổi trẻ của anh, từ bỏ những ước mơ, những hy vọng anh đã ấp ủ bấy lâu nay. Trần Hạo cúi đầu, bàn tay anh siết chặt ly cà phê đã nguội lạnh đến mức có thể cảm nhận được từng thớ thủy tinh đang cọ vào da thịt. Toàn thân anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nỗi đau đớn tột cùng, vì sự bất lực khi phải đối diện với một sự thật không thể thay đổi. Anh đã mất tất cả.

Chú Nam, ở quầy pha chế, khẽ thở dài. Tiếng thở dài ấy như một làn khói thuốc mỏng manh, tan vào không khí, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu sự tiếc nuối và cảm thông. Chú giả vờ lau bàn, nhưng ánh mắt vẫn lén nhìn về phía hai người đàn ông. Chú biết, đây là khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà một chương của cuộc đời Trần Hạo sẽ khép lại vĩnh viễn.

Hoàng Huy đứng thêm vài giây, như thể muốn đảm bảo rằng thông điệp của mình đã được truyền tải một cách rõ ràng nhất. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Trần Hạo thêm một lần cuối với ánh mắt kiên định, rồi quay lưng bước đi. Bóng dáng anh ta dần khuất sau cánh cửa quán cà phê, để lại Trần Hạo một mình giữa không gian tĩnh lặng, với ly cà phê nguội lạnh và trái tim tan nát.

Tiếng nhạc nền trong quán lại vang lên, nhưng dường như đã mất đi sự du dương vốn có, chỉ còn là một âm thanh vô nghĩa. Trần Hạo vẫn cúi đầu, như một bức tượng bị bỏ quên. Anh không còn cảm nhận được mùi cà phê, không còn nghe thấy tiếng gió xào xạc bên ngoài. Mọi giác quan của anh đều tập trung vào một điểm: nỗi đau. Nỗi đau của sự mất mát, nỗi đau của sự hối hận, nỗi đau của một tình yêu đã lỡ. Ánh mắt kiên định của Hoàng Huy, lời khẳng định chủ quyền của anh ta, đã chính thức đóng lại cánh cửa cuối cùng. Không còn "nếu như", không còn "chậm một nhịp" để sửa chữa. Chỉ còn lại sự chấp nhận bất lực, và một hành trình mới của nỗi tiếc nuối vĩnh viễn đang chờ đợi anh ở phía trước.

***

Trong không gian quán cà phê ‘Góc Yên Bình’ mang vẻ hoài cổ với tường gạch trần và những chậu cây xanh nhỏ, ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, đổ dài trên sàn gạch. Giờ đây, thứ ánh sáng vàng óng ấy đã gần như tan biến, nhường chỗ cho một bóng tối mờ ảo, đặc quánh. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vẫn vương vấn đâu đó, nhưng trong tai Trần Hạo, nó chỉ là một âm thanh hỗn độn, không rõ giai điệu, không rõ ca từ. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt mới ra lò, hay mùi gỗ cũ thoang thoảng hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh vẫn ngồi đó, bất động, như một phần của chiếc bàn gỗ sẫm màu, trong chiếc ghế đã cũ kỹ mà anh đã ngồi không biết bao lần.

Ly cà phê trước mặt anh, thứ chất lỏng đen sóng sánh ban nãy, giờ đã nguội lạnh tự bao giờ, đọng lại những vệt đường tan chảy thành những sợi chỉ vô định. Hơi ấm của ly cà phê, cũng như hơi ấm của một niềm hy vọng mong manh nào đó, đã hoàn toàn biến mất. Trần Hạo nhìn chằm chằm vào khoảng không, ánh mắt thất thần, trống rỗng. Tâm trí anh không còn suy nghĩ, hay đúng hơn là nó từ chối suy nghĩ, từ chối đối diện với thực tế tàn nhẫn vừa được Nguyễn Hoàng Huy đặt ra. Nhưng nỗi đau thì không cần suy nghĩ, nó cứ thế cuộn trào, dâng lên từng đợt, bóp nghẹt lồng ngực anh đến khó thở.

Từng lời của Hoàng Huy, từng ánh mắt kiên định, rắn rỏi của anh ta, giờ đây hiện rõ mồn một trong tâm trí Trần Hạo, khắc sâu hơn bất kỳ vết thương vật lý nào. “Cô ấy đã chọn tôi, và tôi sẽ là người chăm sóc cô ấy cả đời.” – Câu nói ấy như một cái búa tạ, đập tan tành mọi ảo tưởng, mọi tia hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại trong tâm hồn anh. “Thực tế. Hạnh phúc. Sự lựa chọn của cô ấy,” Trần Hạo thầm nhủ, giọng nói trong đầu anh chỉ còn là một tiếng thì thầm yếu ớt, đầy chua chát. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh dũng cảm một lần, chỉ cần anh nói ra những lời đã kìm nén bấy lâu, mọi thứ sẽ khác. Nhưng không, cuộc đời không phải là một câu chuyện cổ tích.

Anh vô thức đưa tay lên, vuốt ve chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình. Mặt đồng hồ phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi hoàng hôn, nhưng không thể phản chiếu được thời gian đã mất, những khoảnh khắc mà anh đã để vuột mất chỉ vì sự do dự, e dè của chính mình. Chiếc đồng hồ, một biểu tượng của sự thành công mà anh đã dày công xây dựng ở thành phố, giờ đây dường như đang chế giễu anh, nhắc nhở anh rằng thời gian, thứ anh luôn nghĩ mình có thừa, đã cạn kiệt cho mối tình này. Nó không còn là vấn đề của "chậm một nhịp" nữa, mà là đã lỡ cả một đời.

Chú Nam, chủ quán với vóc dáng hơi gầy và ria mép tỉa gọn, từ quầy pha chế bước lại gần. Ánh mắt tinh anh của chú chất chứa sự lo lắng, thấu hiểu. Chú đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu đến và đi trong quán cà phê nhỏ này, và chú biết, khoảnh khắc này, với Trần Hạo, là một trong những khoảnh khắc nghiệt ngã nhất.

“Cháu Hạo, có chuyện gì không?” Chú Nam hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ quan tâm. Chú không hỏi cụ thể chuyện gì, bởi chú biết, có những nỗi đau không cần phải nói ra, chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu là đủ. Chú đã nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện căng thẳng vừa rồi, và nhìn thấy vẻ mặt của Trần Hạo. Chú biết, chàng trai trẻ trước mặt chú đang trải qua một mất mát to lớn.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn một chút sững sờ. Anh nhìn chú Nam, một người đàn ông đã chứng kiến anh lớn lên, từ một cậu bé hay chạy lon ton đến quán mua kem cho Lê An, cho đến một người đàn ông thành đạt nhưng đầy vết thương lòng. Anh muốn nói, muốn chia sẻ, nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn lại. Những lời nói không thành, mắc kẹt lại nơi đáy lòng, chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài nặng nề.

Anh lắc đầu nhẹ, một cử chỉ yếu ớt. “Không có gì đâu chú. Cháu… cháu ổn.” Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. "Ổn" là một từ dối lòng, là một bức màn che đậy sự đổ nát bên trong.

Chú Nam khẽ gật đầu, không gặng hỏi thêm. Chú biết Trần Hạo là người ít nói, đặc biệt là khi đối diện với những cảm xúc sâu sắc. Chú hiểu rằng có những nỗi đau cần được đối diện một mình. Chú chỉ đặt nhẹ một đĩa bánh quy gừng lên bàn, thứ bánh mà Trần Hạo và Lê An ngày xưa rất thích, như một cử chỉ an ủi thầm lặng.

Trần Hạo nhìn đĩa bánh, đôi mắt thoáng hiện lên một tia hồi ức. Mùi gừng cay nồng, ngọt ngào, gợi nhớ về những buổi chiều tan học cùng Lê An ghé quán, cô bé cười tươi khi chú Nam mang ra đĩa bánh nóng hổi. Giờ đây, mùi hương ấy chỉ càng làm tăng thêm vị đắng chát trong lòng anh.

Anh đột ngột đứng dậy. Hành động của anh nhanh đến mức chiếc ghế gỗ cũ kêu kẽo kẹt một tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Anh đặt một tờ tiền lớn lên bàn, đủ để trả cho ly cà phê đã nguội lạnh và cả đĩa bánh quy chưa chạm đến. Anh không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu với chú Nam như một lời chào tạm biệt vội vã, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng anh hòa vào bóng đêm đang dần buông xuống ngoài cửa quán. Chú Nam nhìn theo, ánh mắt đầy tiếc nuối. Chú biết, có những câu chuyện, dù tiếc nuối đến mấy, cũng phải đến hồi kết.

***

Trần Hạo bước ra khỏi quán cà phê, bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm thị trấn. Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng đã tắt lịm, nhường chỗ cho những ngọn đèn đường vàng vọt, hắt hiu. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo mùi ẩm của đất sau cơn mưa chiều và mùi hương hoa sữa thoang thoảng, một mùi hương quen thuộc của quê hương, của những ký ức tuổi thơ. Anh lang thang trên những con phố nhỏ, những con đường đã in hằn dấu chân anh từ thuở bé. Mỗi bước chân anh đi, mỗi con ngõ anh rẽ, đều như một thước phim quay chậm, tua lại những khoảnh khắc đã qua.

Anh đi qua Sân trường cũ, nơi mà những trưa hè nắng gắt, anh và Lê An thường trốn trong bóng cây đa cổ thụ, cùng nhau đọc trộm truyện tranh, cùng nhau chia sẻ những bí mật ngây ngô của tuổi học trò. Tiếng ve kêu râm ran trong trí nhớ, tiếng cười giòn tan của Lê An vẫn văng vẳng bên tai anh. Giờ đây, sân trường vắng lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc trên những tán lá, và những chiếc ghế đá cũ kỹ nằm cô đơn dưới ánh đèn đường. Không còn tiếng cười, không còn những bí mật. Chỉ còn lại một khoảng cách vô hình, một dòng sông thời gian không thể quay ngược.

Rồi anh đến Bờ sông, nơi mà tình cảm của họ đã chớm nở như những nụ hoa dại ven bờ. Nơi anh đã lặng lẽ ngồi cạnh cô, nghe cô kể những câu chuyện vu vơ, ngắm nhìn ánh trăng vắt ngang mặt nước. Nơi mà anh đã muốn nói ra biết bao điều, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong, để rồi những lời nói không thành ấy giờ đây trở thành những vết cứa sâu hoắm trong lòng. Tiếng nước sông chảy róc rách, nghe như một lời than thở, như một khúc nhạc buồn cho mối tình lỡ làng. “Nếu… nếu ngày đó anh nói ra…” – Một câu hỏi không lời đáp, một sự hối hận muộn màng cắn xé tâm can anh. Anh đã tự tay đánh mất. Chính anh, bằng sự e dè, bằng nỗi sợ hãi không tên, đã đẩy cô ra xa.

Anh nhìn thấy những dây đèn lấp lánh được giăng mắc trên một số con phố, những bó hoa tươi thắm được chuyển đến các cửa hàng, và cả những tiếng cười nói vọng ra từ một vài ngôi nhà đang rộn ràng chuẩn bị cho ngày trọng đại. Tất cả những hình ảnh ấy, những âm thanh ấy, đều như một lời nhắc nhở phũ phàng về ngày mai. Ngày mai, Lê An sẽ mặc váy cưới, sẽ trở thành vợ của một người đàn ông khác. Ngày mai, hạnh phúc của cô sẽ nằm trọn trong tay Nguyễn Hoàng Huy, người đã dám đứng ra khẳng định chủ quyền, dám nói lên những điều mà Trần Hạo đã không thể.

Anh dừng lại trước một cửa hàng hoa nhỏ. Bên trong, những bó hoa cưới trắng muốt, hồng phấn đang được tỉ mỉ kết thành, tỏa hương thơm ngát. Mùi hương của hoa huệ, hoa hồng, hoa ly hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trang trọng, ngọt ngào. Nhưng với Trần Hạo, mùi hương ấy lại trở thành một thứ mùi vị của sự chia ly, của nỗi đau. Anh nhìn thấy những cánh hoa mềm mại, những dải lụa trắng tinh khôi, và tưởng tượng ra Lê An trong bộ váy cưới lộng lẫy. Một hình ảnh đẹp đẽ, nhưng lại khiến trái tim anh thắt lại từng hồi. Chiếc nhẫn cưới, thứ mà Lê An sẽ đeo vào ngày mai, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, như một lời khẳng định cuối cùng về việc cô đã thuộc về một người khác.

Anh quay mặt đi, bước nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi thực tại đang bủa vây. Anh không muốn nhìn, không muốn nghe, không muốn cảm nhận bất cứ điều gì liên quan đến đám cưới. Nhưng làm sao anh có thể trốn tránh được, khi cả thị trấn nhỏ bé này đang rộn ràng chuẩn bị cho ngày vui của cô? Sự thật đau đớn như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng anh mỗi khi anh chạm mặt với một biểu tượng nào đó của hạnh phúc. Trần Hạo cảm thấy mình đang đi trên một con đường không lối thoát, một con đường dẫn thẳng đến bờ vực của sự mất mát vĩnh viễn. Anh đã sai một bước, và giờ đây, anh đang phải trả giá bằng cả một đời.

Tiếng chó sủa xa xăm, tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tất cả đều hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới, xua đi những lời nói của Hoàng Huy. Nhưng vô ích. Chúng cứ vờn quanh, ám ảnh anh như một lời nguyền. Anh chỉ muốn mọi thứ dừng lại, chỉ muốn thời gian ngừng trôi, để ngày mai sẽ không bao giờ đến. Nhưng anh biết, điều đó là không thể. Thời gian là một dòng sông, cứ thế chảy trôi, không chờ đợi ai, không lùi lại vì bất kỳ nỗi tiếc nuối nào.

***

Đêm càng về khuya, thị trấn càng chìm vào sự tĩnh mịch sâu lắng. Ánh trăng vẫn còn vắt vẻo trên những ngọn cây, nhưng đã bị những đám mây mỏng che khuất, khiến không gian càng thêm u tối. Trần Hạo cứ thế bước đi, không biết mình đang đi đâu, cho đến khi anh chợt nhận ra mình đang đứng cách Nhà Lê An một khoảng. Anh không dám lại gần hơn, như có một lực vô hình nào đó giữ chân anh lại. Căn nhà của cô, một góc nhỏ quen thuộc trong ký ức anh, giờ đây lại mang một vẻ lạ lẫm, thiêng liêng đến mức anh không dám xâm phạm.

Ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ phòng khách, tạo nên một vầng sáng ấm áp trên nền đêm đen. Anh có thể thấy lờ mờ bóng dáng một người đang di chuyển bên trong, có lẽ là Lê An, hoặc một thành viên trong gia đình cô, đang tất bật hoàn tất những công đoạn chuẩn bị cuối cùng cho ngày trọng đại. Tiếng cười nói nhỏ nhẹ, tiếng bát đĩa va chạm tinh tế, tất cả đều vọng đến tai anh như một bản nhạc hạnh phúc, một bản nhạc mà anh, người đứng ngoài ngưỡng cửa, không bao giờ có thể hòa mình vào.

Cả căn nhà toát lên một vẻ ấm cúng, hạnh phúc, đối lập hoàn toàn với nỗi cô đơn, lạnh lẽo đang bao trùm lấy Trần Hạo. Anh đứng đó, giữa bóng đêm và ánh sáng, giữa sự tĩnh mịch và tiếng cười, giữa nỗi tuyệt vọng của bản thân và hạnh phúc sắp đến của người mình yêu. Anh cảm nhận rõ rệt “bờ vực của sự mất mát vĩnh viễn” đang ở ngay trước mắt. Đây không còn là một ẩn dụ nữa, mà là một thực tế phũ phàng, sờ sờ trước mắt anh. Thời gian không còn nữa. Đây là đêm cuối cùng trước khi cô thuộc về người khác, trước khi cái tên Lê An sẽ mãi mãi gắn liền với một người đàn ông không phải là anh.

Anh siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cảm giác đau đớn vật lý dường như là cách duy nhất để anh xác nhận rằng mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn cảm nhận được điều gì đó ngoài nỗi đau trong tâm hồn. “An…” anh thì thầm, giọng nói tan vào làn gió đêm se lạnh, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nghe rõ. Anh nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ, nơi ánh sáng vàng ấm áp vẫn còn đó, nơi Lê An đang ở, đang chuẩn bị cho một cuộc đời mới, một cuộc đời không có anh.

Hình ảnh Lê An trong bộ váy cưới lại hiện lên trong tâm trí anh, rạng rỡ và hạnh phúc. Và bên cạnh cô, là Nguyễn Hoàng Huy, với nụ cười tự tin và ánh mắt kiên định, như một người chiến thắng. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón tay Lê An, một lời thề nguyền vĩnh cửu, một sợi dây vô hình buộc chặt cô vào một người đàn ông khác. Trần Hạo cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào cái lạnh của đêm. Nó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là giọt nước mắt của sự bất lực, của nỗi hối hận không thể nói thành lời, của một tình yêu đã lỡ.

Anh đứng đó, một bức tượng sống, chứng kiến hạnh phúc của người mình yêu với một trái tim tan nát, không thể làm gì khác. Anh không thể gõ cửa, không thể bước vào. Mọi thứ đã kết thúc. Mọi hy vọng đã tắt. “Hết rồi. Mọi thứ đã kết thúc.” Anh lặp lại trong đầu, như một lời tự trấn an, hay đúng hơn là một lời tự kết án. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã bỏ lỡ. Và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả của sự chậm trễ đó. Cái đêm tĩnh mịch này, với ánh đèn vàng ấm áp từ nhà Lê An và bóng tối lạnh lẽo bao trùm lấy anh, chính là ranh giới cuối cùng. Sau đêm nay, mọi thứ sẽ khác. Sau đêm nay, Lê An sẽ là của một người khác, và Trần Hạo sẽ mãi mãi là một ký ức xa xăm, một nỗi tiếc nuối không tên trong cuộc đời cô.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free