Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 675: Bờ Sông Ký Ức: Khi Tiếc Nuối Hóa Thành Dòng Chảy
“Hết rồi. Mọi thứ đã kết thúc.” Anh lặp lại trong đầu, như một lời tự trấn an, hay đúng hơn là một lời tự kết án. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã bỏ lỡ. Và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả của sự chậm trễ đó. Cái đêm tĩnh mịch này, với ánh đèn vàng ấm áp từ nhà Lê An và bóng tối lạnh lẽo bao trùm lấy anh, chính là ranh giới cuối cùng. Sau đêm nay, mọi thứ sẽ khác. Sau đêm nay, Lê An sẽ là của một người khác, và Trần Hạo sẽ mãi mãi là một ký ức xa xăm, một nỗi tiếc nuối không tên trong cuộc đời cô.
Anh đứng đó, bất động dưới tán cây cổ thụ già, thân cây sần sùi như một nhân chứng câm lặng cho bao nhiêu đổi thay của thị trấn, và của chính anh. Gió đêm se lạnh luồn qua kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng của vùng ven sông, mùi hoa lài thoang thoảng từ một góc vườn nào đó. Mùi hương quen thuộc đến nao lòng, từng chút một len lỏi vào từng tế bào, gợi lên những mảnh ký ức đã ngủ yên. Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh căn nhà rạng rỡ ánh đèn vàng kia, cố gắng xua đi tiếng cười nói vọng lại trong tâm tưởng. Nhưng vô ích. Tất cả cứ vây bủa, xiết chặt lấy trái tim anh.
Giọt nước mắt nóng hổi ban nãy giờ đã lạnh ngắt trên gò má, hòa vào sương đêm. Nó không còn là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự cạn kiệt, sự chấp nhận đau đớn đến tột cùng. Anh đã đứng đây quá lâu, đã chìm đắm trong vực sâu của nỗi tuyệt vọng quá lâu. Cứ mỗi khắc trôi qua, anh lại cảm nhận rõ hơn cái "khoảng cách vô hình" giữa mình và Lê An, giữa quá khứ và hiện tại, giữa giấc mơ và sự thật phũ phàng. Khoảng cách ấy không phải do địa lý, mà do thời gian, do những lựa chọn đã qua, do sự im lặng của chính anh.
Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh gõ cửa. Liệu có thay đổi được gì không? Hay chỉ khiến nỗi đau thêm phần sâu sắc, khiến Lê An thêm khó xử, khiến Hoàng Huy thêm phần căm ghét. Không, không thể gõ. Đã quá muộn rồi. Lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em" đã nói ra quá muộn màng, và câu trả lời "Em biết. Nhưng thích thì không đủ" đã đóng lại tất cả cánh cửa. Bây giờ, mọi hành động chỉ càng tô đậm thêm sự vô vọng. Thời gian đã thực sự hết, đã cạn kiệt, không còn một chút xíu cơ hội nào để anh có thể lật ngược ván cờ định mệnh.
Trần Hạo từ từ mở mắt. Ánh mắt anh giờ đây vô hồn, trống rỗng, như thể mọi cảm xúc đã bị rút cạn. Anh nhìn lần cuối vào ngôi nhà của Lê An, ánh sáng vàng vẫn ấm áp, mời gọi. Nhưng nó không dành cho anh. Nó là ánh sáng của một hạnh phúc khác, một cuộc đời khác, một tương lai mà anh không thể là một phần trong đó. Cái cảm giác bị loại bỏ, bị gạt ra ngoài lề, nó đau hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Anh quay lưng bước đi, mỗi bước chân nặng nề như đeo chì, in hằn trên nền đất ẩm ướt. Anh bước đi chậm rãi, như một cái bóng đơn độc, không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời xa cái nơi mà hạnh phúc của người mình yêu đang hiển hiện rõ ràng đến nhức nhối. Mùi hoa lài vẫn vương vấn, như một lời tiễn biệt dịu dàng nhưng đầy chua xót. Tiếng côn trùng rả rích vẫn đều đều, nhưng giờ đây nó không còn là bản giao hưởng của sự cô đơn nữa, mà là khúc ca đưa tiễn cho một tình yêu đã chết. Anh không còn nước mắt để khóc, không còn lời nào để nói, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng. Đêm dài dằng dặc, và con đường trước mắt anh cũng dài vô tận.
***
Trong dòng chảy của nỗi tuyệt vọng hiện tại, một hình ảnh chợt lóe lên, rực rỡ như một tia nắng xuyên qua màn đêm u tối, kéo Trần Hạo về với một miền ký ức xa xăm, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Không phải cái thị trấn chìm trong sương đêm lạnh lẽo này, mà là một buổi chiều hoàng hôn rực rỡ bên bờ sông cũ, nơi tuổi thơ anh và Lê An được dệt nên từ những sợi nắng vàng óng ả.
Anh nhớ như in cái cảm giác nắng vàng dịu nhẹ mơn man trên da, gió mát lùa qua mái tóc non tơ. Bờ sông ngày đó không ồn ào như bây giờ, chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bãi cát, tiếng gió xào xạc trên những rặng tre, và tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây. Mùi nước sông trong lành, mùi phù sa thoảng nhẹ, cùng chút hương cỏ dại mọc ven bờ, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình, yên ả. Anh và Lê An, hai đứa trẻ ngây thơ, ngồi cạnh nhau trên bãi cát, những viên đá cuội lấp lánh dưới ánh chiều tà là kho báu của chúng. Lê An, cô bé với mái tóc đen nhánh, dài ngang vai, thường được mẹ tết thành hai bím gọn gàng, giờ đây lại bung xõa nhẹ nhàng trong gió. Cô mặc chiếc áo phông trắng đơn giản, và ánh mắt trong veo của cô bé không ngừng dõi theo dòng sông. Nụ cười của Lê An khi ấy, rạng rỡ và thuần khiết như ánh ban mai, làm bừng sáng cả một góc trời.
“Hạo, anh xem này, viên đá của em bay xa nhất!” Lê An reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Cô bé chỉ vào vòng tròn nhỏ trên mặt nước, nơi viên đá vừa chạm xuống, tạo nên những gợn sóng lăn tăn rồi tan biến vào hư vô. Trần Hạo, khi đó là một cậu bé rụt rè, chỉ biết cười bẽn lẽn. Anh vẫn nhớ cái cảm giác ấm áp, bối rối khi Lê An quay sang nhìn mình, đôi má ửng hồng vì thích thú và cả chút ngại ngùng. Anh cũng cố gắng ném một viên đá khác, nhưng không thể bay xa bằng Lê An. Cô bé lại khúc khích cười, tiếng cười giòn tan hòa vào tiếng gió, thành một bản nhạc dịu êm.
Họ cứ thế ngồi sát bên nhau, cùng ném đá, cùng ngắm hoàng hôn dát vàng trên mặt sông. Những câu chuyện vu vơ về trường lớp, về những trò nghịch ngợm, về những ước mơ con trẻ cứ thế tuôn ra, không chút ngần ngại. Trần Hạo, vốn ít nói, cũng cảm thấy thoải mái hơn khi ở bên Lê An. Anh thích ngắm nhìn cô bé, thích nghe cô bé kể chuyện, thích cái cách cô bé nghiêng đầu hỏi anh những điều ngốc nghếch. Có một khoảnh khắc, khi Lê An cúi xuống nhặt một viên đá thật đẹp, bàn tay nhỏ nhắn của cô bé vô tình chạm nhẹ vào tay anh. Một dòng điện nhỏ chạy dọc cánh tay, lan tỏa vào tim, khiến trái tim anh đập rộn ràng không kiểm soát. Anh giật mình rụt tay lại, sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng vào Lê An. Khuôn mặt anh nóng bừng, nhưng Lê An, hồn nhiên như không, chỉ mỉm cười quay sang hỏi: “Anh Hạo sao thế? Anh Hạo không thích viên đá này à?”
Trần Hạo chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, rồi vội vàng cúi xuống nhặt một viên đá khác, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Lúc đó, anh đã muốn nói điều gì đó, một điều gì đó thật quan trọng, một điều gì đó vượt xa những viên đá và những câu chuyện trẻ con. Anh muốn nói rằng anh thích cảm giác được ở bên cô bé, thích nụ cười của cô, thích cả cái chạm tay vô tình ấy. Anh muốn nói rằng anh ước gì thời gian cứ dừng lại thế này mãi mãi, để hai đứa cứ mãi là những đứa trẻ vô tư, không cần lo nghĩ về tương lai, về những "khoảng cách vô hình" hay những "lời nói không thành". Nhưng rồi, anh lại thôi. Sự e dè, cái tính cách vốn dĩ đã ăn sâu vào máu thịt anh, đã ngăn cản anh. Anh chỉ biết im lặng ngắm nhìn nụ cười của Lê An, để những lời muốn nói cứ thế nghẹn lại nơi cổ họng, hóa thành một nỗi tiếc nuối âm ỉ mà mãi sau này, khi đã quá muộn, anh mới nhận ra.
Bình minh dần buông xuống, nhuộm hồng cả một vùng trời, nhưng trong ký ức của Trần Hạo, ánh hoàng hôn ngày đó vẫn mãi rực rỡ, như một lời nhắc nhở không ngừng về khoảnh khắc anh đã "chậm một nhịp".
***
Cơn gió lạnh buốt từ sông thổi thốc vào mặt, khiến Trần Hạo rùng mình. Tiếng sóng vỗ mạn thuyền nhỏ, tiếng nước chảy rì rào dưới chân cầu, tất cả kéo anh trở về với hiện thực khắc nghiệt, với màn đêm đặc quánh và cái lạnh thấu xương của rạng sáng. Anh nhận ra mình đang đứng bên bờ sông cũ, nơi mà chỉ vài phút trước, anh còn lạc trong miền ký ức đầy nắng và tiếng cười. Giờ đây, bờ sông chìm trong màn sương mờ ảo, dày đặc, bao phủ vạn vật như một tấm màn tang. Không khí lạnh buốt, ẩm ướt, khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nề. Mùi sương đêm, mùi ẩm mốc của đất và nước, mùi tanh nồng của sông, tất cả xộc vào khứu giác, tàn nhẫn xé toạc tấm màn ký ức tươi đẹp.
Nỗi đau đớn về ký ức tươi đẹp đối lập với hiện thực phũ phàng giáng một đòn mạnh vào anh. Anh gục xuống, ngồi sụp trên bãi cát ẩm ướt, ôm mặt, cảm nhận từng đợt gió lạnh luồn qua những ngón tay, thổi thốc vào da thịt, như muốn thổi bay những mảnh vỡ cuối cùng của hy vọng còn sót lại trong anh. Nước mắt anh, dù đã cạn kiệt, vẫn cứ thế tuôn trào, hòa lẫn với sương đêm, làm ướt đẫm lòng bàn tay.
“Giá như... giá như ngày đó mình dũng cảm hơn một chút.” Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong tiếng gió. Câu hỏi "nếu như ngày đó" cứ xoáy sâu vào tâm trí anh như một lưỡi dao sắc bén, rạch nát trái tim đã tan vỡ. Nếu như ngày đó, anh không rụt rè, không e ngại. Nếu như ngày đó, anh đã nắm lấy bàn tay cô, đã nói ra những lời chất chứa trong lòng. Nếu như ngày đó, anh đã dám bày tỏ tình cảm của mình, thay vì chỉ im lặng đứng nhìn. Mọi thứ có thể đã khác. Cuộc đời anh, cuộc đời Lê An, có lẽ đã rẽ sang một hướng khác, một hướng không có những tiếc nuối giày vò như lúc này.
“Tại sao mình lại không nói? Tại sao?” Anh tự hỏi, giọng nói đầy thống khổ, đầy tự trách. Câu hỏi này đã ám ảnh anh biết bao đêm, và giờ đây, nó lại vang vọng bên bờ sông lạnh lẽo, không có lời đáp. Sự im lặng của anh ngày ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình", một vực thẳm mà đến giờ, anh không tài nào vượt qua được. Anh đã "chậm một nhịp", chậm một bước, và cái giá phải trả là cả một đời.
Anh nhìn dòng sông. Dòng sông vẫn chảy, không ngừng nghỉ, mang theo phù sa, mang theo những ước mơ, và cả những nỗi tiếc nuối. Nó không chờ đợi anh, cũng như thời gian đã không chờ đợi anh. Dòng chảy cuộc đời Lê An cũng đã đi theo một hướng khác, một hướng mà anh không thể chen chân vào được nữa. Cô đã chọn một bến đỗ an yên, một người đàn ông đủ dũng cảm để nói ra lời yêu, đủ kiên định để nắm giữ hạnh phúc. Và anh, chỉ còn lại là một kẻ đứng ngoài, một kẻ đến sau, một kẻ mang trong mình nỗi hối hận khôn nguôi.
Trần Hạo gục đầu, ôm chặt lấy bản thân, như muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng trong cơ thể đang run rẩy vì lạnh và vì đau. Anh nhìn dòng sông chảy mãi, ánh mắt vô định, hoàn toàn tuyệt vọng. Ký ức về Lê An, về những buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, về nụ cười trong trẻo và cái chạm tay vô tình, tất cả giờ chỉ còn là những mảnh vỡ lung linh nhưng sắc nhọn, găm sâu vào tim anh. “Tất cả chỉ còn là ký ức, và mình đã vĩnh viễn mất em rồi…” Anh thốt lên, lời nói như tiếng nức nở bật ra từ sâu thẳm tâm can.
Sương mù vẫn bao phủ dày đặc, che lấp cả đường chân trời. Dòng sông cứ thế chảy trôi, mang theo những bí mật của thời gian. Nỗi tiếc nuối và ký ức về Lê An sẽ là một vết sẹo vĩnh viễn trong lòng Trần Hạo, ám ảnh anh suốt cuộc đời. Và ngày mai, khi ánh bình minh thực sự lên, anh sẽ là một người ngoài cuộc hoàn toàn trong ngày trọng đại của Lê An, chỉ có thể chứng kiến từ xa, nhìn hạnh phúc của người mình yêu trôi về một bến bờ không có anh. Đêm nay là đêm cuối cùng anh có thể chìm đắm trong nỗi đau này, trước khi phải đối mặt với một cuộc đời không có cô, một cuộc đời mà anh đã tự tay đánh mất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.