Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 676: Hành Động Cuối Cùng: Dưới Bóng Của Hạnh Phúc Người
Cơn gió lạnh thấu xương của rạng sáng dần được thay thế bằng những tia nắng đầu tiên, mỏng manh như sợi chỉ vàng xuyên qua màn sương mờ ảo. Trần Hạo vẫn ngồi sụp trên bãi cát ẩm ướt, cơ thể tê dại vì lạnh và vì nỗi đau thấu tâm can. Dòng sông trước mặt anh vẫn vô tình chảy, mang theo những mảnh vụn của ký ức xa xăm, những lời nói không thành, và cả những "khoảng cách vô hình" đã chia cắt anh và Lê An. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt đã cạn kiệt từ bao giờ, chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác nhức nhối không ngừng.
“Tất cả chỉ còn là ký ức, và mình đã vĩnh viễn mất em rồi…” Lời thì thầm của anh như hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ, yếu ớt và vô vọng. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng mình đã "chậm một nhịp", chấp nhận rằng anh đã "lỡ cả một đời". Bình minh lên, nhuộm hồng cả một vùng trời, nhưng trái tim anh vẫn chìm trong màn đêm u tối. Dòng chảy cuộc đời Lê An đã rẽ sang một hướng khác, một hướng có Nguyễn Hoàng Huy, có một "bến đỗ an yên" mà anh đã không thể, không dám, và không kịp mang đến.
Nhưng rồi, khi ánh nắng yếu ớt bắt đầu rải đều trên mặt sông, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, một tia sáng nhỏ xé toạc bóng tối trong tâm trí Trần Hạo. Không phải là hy vọng, mà là một sự bùng nổ của nỗi dằn vặt cuối cùng. Anh đã gục ngã quá nhiều, đã hối tiếc quá lâu. Anh đã đứng trước nhà cô, lưỡng lự giữa việc gõ cửa và chấp nhận hiện thực, rồi cuối cùng đã chọn không gõ. Anh đã chọn né tránh, chọn im lặng, và đã đánh mất tất cả. Liệu anh có thể để bản thân hối hận một lần nữa, vì đã không làm *tất cả* những gì có thể, dù chỉ là một hành động tượng trưng?
Anh khẽ động đậy, toàn thân đau nhức. Hơi lạnh buổi sớm thấm vào từng thớ thịt, nhưng nó không thể so sánh với cái lạnh buốt giá đang gặm nhấm tâm hồn anh. Anh đứng dậy, từng cử động chậm rãi và nặng nề, như thể đang vác trên vai cả một gánh nặng của quá khứ. Anh nhìn dòng sông lần cuối, ánh mắt chất chứa nỗi buồn sâu thẳm, rồi quay lưng bước đi. Anh không muốn hối hận thêm nữa. Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải đối mặt với nó, đối mặt với sự thật, và đối mặt với chính mình.
Trần Hạo trở về căn nhà cũ của mình, nơi đã gắn liền với bao kỷ niệm, bao ước mơ non dại của tuổi thơ. Căn nhà giờ đây trống trải, im lìm, không còn hơi ấm của gia đình, chỉ còn lại sự tĩnh mịch của thời gian. Anh bước vào, cảm nhận từng hạt bụi bám trên đồ vật, từng vết nứt trên tường như những vết sẹo của ký ức. Anh đi thẳng vào phòng ngủ của mình, căn phòng mà ngày xưa anh thường lén nhìn sang cửa sổ của Lê An, nơi anh đã mơ về một tương lai có cô.
Ánh nắng ban mai đã len lỏi vào căn phòng qua khung cửa sổ cũ kỹ, rọi lên những hạt bụi bay lơ lửng trong không khí. Trần Hạo ngồi xuống mép giường, tay ôm lấy đầu, đôi mắt vẫn còn hằn lên những vết đỏ của một đêm không ngủ. Cơ thể anh rã rời, nhưng tâm trí anh lại bừng tỉnh một cách kỳ lạ. Anh không còn cảm thấy tê liệt bởi nỗi đau nữa, mà thay vào đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm bùng lên từ tro tàn của sự tuyệt vọng.
"Không thể... mình không thể cứ thế mà để mọi thứ trôi qua..." Anh độc thoại nội tâm, giọng nói khản đặc, chỉ đủ nghe thấy trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. "Mình không thể lại hối hận thêm nữa. Mình đã hối hận quá nhiều rồi." Những lời nói không thành của ngày xưa, sự e dè, "khoảng cách vô hình" do chính anh tạo ra, tất cả đã cướp đi hạnh phúc của anh. Anh không thể lặp lại sai lầm đó một lần nữa, dù chỉ là trong việc bày tỏ cảm xúc.
Anh đứng dậy, đôi mắt dù đỏ hoe nhưng đã ánh lên một tia kiên định lạ thường. Anh bước đến chiếc vali cũ kỹ đặt ở góc phòng, mở khóa và lục lọi bên trong. Không phải để tìm quần áo, mà là để tìm kiếm một thứ gì đó đã được anh cất giữ cẩn thận suốt bao năm tháng. Tay anh chạm vào một tấm vải mềm, rồi kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn cũ. Bên trong chiếc hộp là một vật kỷ niệm nhỏ bé, tưởng chừng vô giá trị, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Đó là một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín, màu xám tro, được anh nhặt từ "bờ sông cũ" vào một buổi chiều hoàng hôn đầy nắng. Ngày đó, Lê An đã vô tình làm rơi chiếc vòng tay tự làm của cô xuống nước, và anh đã lặn xuống tìm giúp. Khi bàn tay anh chạm vào đáy sông, thay vì chiếc vòng, anh đã nhặt được viên sỏi này. Anh đã đưa cho cô, nói rằng "Đây là viên sỏi may mắn của anh, giờ anh tặng em, để em luôn bình an." Cô đã cười, nụ cười trong trẻo như nắng ban chiều, và trả lại cho anh, nói rằng "Anh giữ đi, để nó mang may mắn cho anh." Anh đã giữ nó từ đó, như một bùa hộ mệnh, như một lời nhắc nhở về những khoảnh khắc giản dị mà hạnh phúc bên cô.
Trần Hạo siết chặt viên sỏi trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá và sự ấm áp của ký ức. "Ngày đó... anh đã rất thích em," anh lại thì thầm, nhưng lần này, giọng anh không còn run rẩy vì yếu đuối, mà vì một quyết tâm sắt đá. "Mình phải nói. Phải để cô ấy biết. Dù có là muộn màng, dù có là vô vọng, mình cũng phải nói ra." Đây không phải là một nỗ lực để níu kéo, mà là một hành động để giải thoát chính mình khỏi gánh nặng của sự hối tiếc, để nói lên "lời nói không thành" đã giấu kín suốt bao năm tháng. Anh muốn Lê An biết rằng, dù anh đã "chậm một nhịp", nhưng tình cảm của anh là thật, và nó chưa bao giờ phai nhạt. Anh muốn anh biết rằng, anh đã làm tất cả những gì anh có thể, trước khi chấp nhận "lỡ cả một đời".
Anh đứng dậy, đôi mắt đã không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Anh đặt viên sỏi vào túi áo ngực, ngay sát trái tim, như để nó tiếp thêm cho anh chút dũng khí cuối cùng. Anh bước vào phòng tắm, rửa mặt bằng nước lạnh, cố gắng xua đi vẻ mệt mỏi và u uất trên gương mặt. Khi nhìn vào gương, anh thấy một người đàn ông trưởng thành, phong trần, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa một nỗi buồn không thể che giấu. Anh không còn là chàng trai e dè, nhút nhát của ngày xưa. Anh đã thành đạt, đã trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, nhưng đứng trước tình yêu của mình, anh vẫn cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực. Tuy nhiên, lần này, anh sẽ không để sự bất lực ấy định đoạt số phận của mình.
Anh thay một bộ vest màu xám than, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm và thắt cà vạt cẩn thận. Đây là bộ vest anh vẫn thường mặc trong những dịp quan trọng ở thành phố, biểu tượng cho sự thành đạt và chững chạc của anh. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giây vẫn tích tắc đều đặn, lạnh lùng đếm từng khoảnh khắc trôi qua. Thời gian vẫn cứ thế, không chờ đợi một ai. Nó đã không chờ đợi anh ngày xưa, và giờ đây, nó cũng không chờ đợi anh. Nhưng ít nhất, anh sẽ không để nó mang đi nốt cơ hội cuối cùng để anh được thành thật với chính mình. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bước ra khỏi căn nhà cũ, bước ra khỏi miền ký ức, để đối mặt với hiện thực khắc nghiệt và "bờ vực của mất mát vĩnh viễn".
***
Thị trấn ven sông sáng nay khoác lên mình một vẻ rộn ràng, tưng bừng khác hẳn với sự tĩnh lặng thường ngày. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống những mái ngói rêu phong, làm bừng sáng cả một góc trời. Tiếng nhạc đám cưới từ những chiếc loa phóng thanh đặt dọc đường vang vọng khắp nơi, chen lẫn với tiếng cười nói xôn xao, tiếng trẻ con nô đùa, và mùi hương của hoa tươi, của xôi gấc, của những món cỗ truyền thống lan tỏa trong không khí. Mùi nước sông đặc trưng vẫn thoang thoảng đâu đó, nhưng bị át đi bởi hương vị của niềm vui và hạnh phúc.
Trần Hạo, khoác lên mình bộ vest chỉnh tề, hòa mình vào dòng người đông đúc đang đổ về phía nhà Lê An. Anh bước đi chậm rãi, ánh mắt quét qua từng gương mặt hân hoan, từng nụ cười rạng rỡ. Những người dân thị trấn, những người đã lớn lên cùng anh và Lê An, giờ đây đều tụ tập để chúc mừng hạnh phúc của cô gái nhỏ ngày nào. Họ không hề hay biết về nỗi giằng xé, về "khoảng cách vô hình" đã tồn tại giữa anh và cô, về "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Đối với họ, đây chỉ đơn thuần là một ngày vui, một ngày mà tình yêu được vun đắp, một ngày mà một đôi trẻ nên duyên.
Anh cố gắng tìm một vị trí khuất, nơi anh có thể nhìn rõ cô dâu mà không quá lộ liễu. Anh không muốn gây sự chú ý, không muốn làm phiền hạnh phúc của Lê An. Anh chỉ muốn được chứng kiến, được nhìn thấy cô lần cuối cùng trong vai trò "cô dâu", được nói lời tạm biệt trong im lặng, và được giải tỏa gánh nặng trong lòng mình. Anh tựa vào một gốc cây bàng cổ thụ, tán lá sum suê che khuất một phần thân mình. Từ đây, anh có thể nhìn rõ con đường nhỏ dẫn vào nhà Lê An, nơi đoàn rước dâu sẽ đi qua.
Tiếng nhạc bỗng nhiên rộn ràng hơn, tiếng pháo giấy nổ lách tách, báo hiệu đoàn rước dâu sắp sửa xuất phát. Đám đông bắt đầu xao động, mọi người chen chúc để có một vị trí tốt nhất để chiêm ngưỡng cô dâu. Tim Trần Hạo đập mạnh, một cảm giác căng thẳng tột độ bao trùm lấy anh. Tay anh vô thức siết chặt viên sỏi trong túi áo ngực, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó xuyên qua lớp vải.
"Hạo? Cậu làm gì ở đây?"
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, khiến Trần Hạo giật mình quay lại. Thanh Tùng, bạn thân của anh, đứng đó, vẻ mặt đầy ngạc nhiên và lo lắng. Thanh Tùng vẫn vậy, vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền lành, nhưng giờ đây, nụ cười đó đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối tột độ.
Trần Hạo chỉ im lặng, không trả lời. Anh chỉ nhìn về phía trước, nơi cánh cổng nhà Lê An đang hé mở.
"Cậu... cậu định làm gì?" Thanh Tùng hỏi tiếp, giọng nói hạ thấp, ánh mắt quét một lượt từ bộ vest chỉnh tề của Trần Hạo đến sự căng thẳng rõ ràng trên gương mặt anh. "Mình cứ tưởng cậu... cậu đã chấp nhận rồi. Sau cái hôm ở quán cà phê đó..."
Trần Hạo thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo tất cả nỗi niềm. "Mình chỉ muốn... nhìn cô ấy lần cuối." Anh nói, giọng khản đặc, trầm thấp. "Và... nói một lời tạm biệt."
Thanh Tùng nhìn bạn, ánh mắt vừa lo lắng vừa thấu hiểu. Anh biết rõ Trần Hạo hơn ai hết, biết về mối tình thầm kín đã kéo dài cả một thời thanh xuân, biết về những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã chia cắt hai người. Anh đã từng chứng kiến Trần Hạo dằn vặt, đã từng khuyên nhủ, nhưng anh cũng biết, có những nỗi đau chỉ người trong cuộc mới có thể tự mình vượt qua.
"Cậu An nó vẫn hay hỏi về cậu đấy!" Thanh Tùng khẽ nói, như muốn xoa dịu không khí căng thẳng. "Nó bảo... cậu dạo này thế nào. Nó vẫn quý cậu lắm."
Lời nói của Thanh Tùng như một mũi dao khứa sâu vào vết thương lòng của Trần Hạo. Lê An vẫn quan tâm, vẫn quý mến anh, nhưng đó chỉ là sự quan tâm của một người bạn cũ, một người hàng xóm đã lớn lên cùng nhau. Nó không phải là tình yêu, và nó không thể thay đổi được hiện thực phũ phàng này. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh phải chấp nhận hậu quả.
"Mình biết," Trần Hạo đáp, giọng nói đầy chua xót. "Nhưng... không đủ." Anh lặp lại chính lời Lê An đã nói với anh bên bờ sông cũ. "Thích thì không đủ." Và giờ đây, lời nói đó lại vang vọng trong tâm trí anh, như một bản án cuối cùng.
Thanh Tùng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh bạn, ánh mắt hướng về phía nhà Lê An. Anh cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn chứa bên trong vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của Trần Hạo. Anh biết, dù Trần Hạo có làm gì đi chăng nữa, thì kết quả cũng đã được định đoạt. Nhưng anh cũng hiểu, Trần Hạo cần làm điều này, không phải cho Lê An, mà là cho chính bản thân anh.
Đám đông bắt đầu vỡ òa reo hò. Tiếng nhạc bỗng nhiên tăng cường độ, át đi tất cả những âm thanh khác. Một chiếc xe hoa màu trắng tinh khôi, được trang trí bằng hoa lan và ruy băng lộng lẫy, từ từ lăn bánh ra khỏi cổng nhà Lê An.
"Đến rồi," Thanh Tùng khẽ thì thầm.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, nín thở. Ánh mắt anh không rời khỏi chiếc xe hoa, rồi sau đó, anh nhìn thấy.
***
Lê An, lộng lẫy trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, mái tóc vấn cao, điểm xuyết những bông hoa baby nhỏ li ti, bước xuống từ chiếc xe hoa. Cô đẹp như một nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích, rạng rỡ và thuần khiết. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh trên ngón áp út của cô, biểu tượng cho "bến đỗ an yên" mà cô đã tìm thấy. Bên cạnh cô là Nguyễn Hoàng Huy, chú rể, anh ta mặc bộ vest đen lịch lãm, tay nắm chặt tay Lê An, gương mặt tràn đầy hạnh phúc và tự hào. Anh ta mỉm cười rạng rỡ, ánh mắt không rời khỏi vợ mình, như muốn khẳng định chủ quyền, như muốn tuyên bố với cả thế giới rằng Lê An giờ đây là của anh ta.
Đoàn rước dâu bắt đầu di chuyển chậm rãi trên con đường nhỏ, từng bước chân như mang theo cả một câu chuyện tình yêu. Tiếng nhạc đám cưới vang dội, tiếng pháo giấy nổ lách tách, những cánh hoa hồng được rải tung bay trong gió, tạo nên một khung cảnh cổ tích. Mùi nước hoa cô dâu thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa tươi và mùi cỗ, tạo nên một bầu không khí ngập tràn hạnh phúc.
Trần Hạo đứng lặng lẽ dưới gốc cây bàng, hoàn toàn khuất mình trong đám đông đang reo hò chúc mừng. Anh nhìn Lê An, ánh mắt anh không chớp, như muốn ghi khắc từng đường nét trên gương mặt cô, từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Cô vẫn vậy, vẫn dịu dàng, vẫn xinh đẹp, nhưng giờ đây, nụ cười của cô đã không còn dành cho anh. Nó dành cho Nguyễn Hoàng Huy, dành cho một cuộc sống mới, một tương lai mà anh không thể là một phần.
Lê An và Nguyễn Hoàng Huy đi ngang qua vị trí của Trần Hạo. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vỏn vẹn vài bước chân. Lê An, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt cô vô tình lướt qua đám đông, rồi dừng lại. Ánh mắt cô chạm phải anh. Khoảnh khắc ấy, thế giới dường như ngừng lại. Tiếng nhạc bỗng chốc trở nên xa xăm, tiếng reo hò của đám đông biến thành một âm thanh ù ù không rõ ràng. Chỉ còn lại ánh mắt của hai người, giao nhau trong một khoảnh khắc định mệnh.
Trong ánh mắt của Lê An, Trần Hạo thấy một thoáng bối rối, một tia nhìn ngạc nhiên, rồi một sự thấu hiểu sâu sắc. Nó không phải là sự trách móc, không phải là sự hờn giận, mà là một sự bình thản đến lạ lùng. Anh biết, cô đã hiểu. Hiểu rằng anh đang ở đây, hiểu rằng anh vẫn còn tình cảm với cô, và hiểu rằng anh đang nói lời tạm biệt.
Tay Trần Hạo run rẩy, anh chậm rãi đưa tay lên, rút viên sỏi nhỏ từ túi áo ngực ra. Anh giơ cao nó lên, để Lê An có thể nhìn thấy. Viên sỏi xám tro, nhỏ bé, nằm im lìm trong lòng bàn tay anh, như một minh chứng cho tình yêu thầm kín, cho những ký ức đã ngủ quên, và cho "lời nói không thành" đã ám ảnh anh suốt bao năm. Đó là hành động "táo bạo" cuối cùng của anh, một lời khẳng định tình yêu đã muộn màng, một lời tạm biệt không tiếng nói.
Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh chất chứa tất cả nỗi đau, sự hối tiếc và tình yêu không thể nói thành lời. "An... anh đã rất thích em, yêu em... và anh sẽ mãi hối hận vì đã không nói sớm hơn." Anh thốt lên trong tâm trí, những lời này chỉ có anh và dòng ký ức nghe thấy. Anh không mong cô quay lại, không mong cô từ bỏ hạnh phúc của mình. Anh chỉ muốn cô biết, muốn anh tự giải thoát chính mình.
Lê An thoáng dừng lại một nhịp, bước chân cô chững lại. Ánh mắt cô đọng lại trên viên sỏi trong tay Trần Hạo. Một nụ cười nhẹ nhàng, bình thản nhưng chứa đựng nhiều điều, khẽ nở trên môi cô. Đó là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự tha thứ, và cũng là của sự dứt khoát. Cô khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, như một lời đáp lại không lời, một lời tạm biệt cuối cùng. "Em biết... nhưng đã quá muộn rồi, Hạo." Giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp của cô vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, dù anh không hề nghe thấy nó bằng tai. Nó là sự chấp nhận của cô, là sự khẳng định cho lựa chọn của cô.
Sau cái gật đầu đó, Lê An nắm chặt lấy tay Nguyễn Hoàng Huy, bước chân cô trở nên kiên định hơn. Cô quay lưng bước đi, hòa vào dòng người chúc mừng, tiếp tục hành trình về bến đỗ hạnh phúc của mình. Chiếc nhẫn cưới trên tay cô lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời nhắc nhở về hiện thực.
Trần Hạo buông thõng tay. Viên sỏi nhỏ, vật kỷ niệm đã theo anh suốt bao năm tháng, rơi xuống đất, không vỡ tan, chỉ nằm im lìm trên nền đất ẩm ướt, bị những cánh hoa hồng bay lả tả phủ lấp. Nó không vỡ, nhưng những gì nó đại diện đã tan vỡ từ lâu. Tiếng nhạc lại trở nên rõ ràng hơn, tiếng reo hò lại vang vọng, như một bản hùng ca của hạnh phúc, đối lập hoàn toàn với nỗi đau câm lặng của anh.
Anh đứng đó, bất động, nhìn theo bóng lưng Lê An dần khuất xa. Nước mắt anh không rơi, nhưng trái tim anh như đang bị bóp nghẹt. Đây là cái kết. Cái kết của một mối tình thanh mai trúc mã, của những giấc mơ dang dở, của những "nếu như ngày đó" không bao giờ trở thành hiện thực. Anh đã làm tất cả những gì có thể, đã nói lời tạm biệt, đã giải tỏa gánh nặng trong lòng. Giờ đây, anh chỉ còn lại nỗi đau, và sự chấp nhận.
Thanh Tùng lặng lẽ đặt tay lên vai Trần Hạo, khẽ siết nhẹ. Không cần bất kỳ lời nói nào, cả hai đều hiểu. Trần Hạo quay lại nhìn Thanh Tùng, ánh mắt anh trống rỗng, nhưng không còn sự tuyệt vọng điên cuồng nữa. Thay vào đó là một sự bình lặng đến đau lòng, sự bình lặng của một người đã trải qua tất cả và cuối cùng đã chấp nhận số phận.
Anh đứng đó, dưới gốc cây bàng cổ thụ, chứng kiến toàn bộ đám cưới từ xa. Anh nhìn thấy Nguyễn Hoàng Huy đỡ Lê An lên xe hoa, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của họ, nhìn thấy những người thân yêu tiễn đưa họ về nhà chồng. Anh là một người ngoài cuộc hoàn toàn, một nhân chứng thầm lặng cho hạnh phúc của người mình yêu với người khác. Viên sỏi nhỏ bé vẫn nằm im lìm trên nền đất, bị những bước chân vội vã của đám đông vô tình giẫm lên. Nó sẽ ở đó, như một dấu tích của một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời", và giờ đây, đã vĩnh viễn hóa thành ký ức, thành một vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim Trần Hạo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.