Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 677: Những Cánh Cửa Khép Lại: Lời Nhắn Không Gửi

Dưới gốc cây bàng cổ thụ, nơi những chiếc lá xanh thẫm soi bóng xuống nền đất ẩm ướt, Trần Hạo đứng lặng như một pho tượng tạc từ nỗi đau. Tiếng nhạc, tiếng reo hò, tiếng cười nói chúc phúc như những lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt trong lồng ngực anh. Anh nhìn theo bóng lưng Lê An, nhìn chiếc xe hoa lăn bánh, mang theo người con gái anh yêu về một bến đỗ mới, một cuộc đời mới mà anh vĩnh viễn không thể chạm tới. Viên sỏi nhỏ, vật chứng duy nhất cho những ký ức ngọt ngào và những tiếc nuối cay đắng, vẫn nằm im lìm trên nền đất, bị những cánh hoa hồng rơi rụng phủ lấp, rồi bị vô số bước chân vội vã của đám đông vô tình giẫm lên. Nó không vỡ, nhưng những gì nó đại diện đã tan vỡ, vụn nát tự bao giờ.

Thanh Tùng đã đặt tay lên vai anh, siết nhẹ, một cử chỉ không lời nhưng chứa đựng tất cả sự cảm thông và xót xa. Trần Hạo quay lại nhìn bạn, ánh mắt anh không còn sự tuyệt vọng điên cuồng như những đêm qua, mà thay vào đó là một sự bình lặng đến rợn người, một sự chấp nhận đau đớn, như thể linh hồn anh đã rời khỏi thể xác, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch. Anh biết, đây là cái kết. Không phải cái kết anh mong muốn, mà là cái kết anh đã tự mình tạo ra, bằng sự chần chừ, bằng sự e dè, bằng những lời nói không thành.

Đêm đó, Trần Hạo không ngủ. Anh nằm bất động trên chiếc giường gỗ cũ kỹ trong căn nhà thân thuộc, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà trắng bạc đã ngả màu thời gian. Toàn bộ cơ thể anh nặng trĩu, từng thớ cơ như bị rút cạn năng lượng, tâm trí anh trống rỗng đến đáng sợ sau cú sốc ngày hôm qua. Không còn tiếng nức nở, không còn những giọt nước mắt nóng hổi. Chỉ còn lại một khoảng không vô định, một sự tê liệt cảm xúc đến tận cùng. Ký ức về Lê An, về nụ cười bình thản của cô khi bước đi, về cái gật đầu dứt khoát như một lời từ biệt không thể đảo ngược, cứ hiện lên rõ mồn một như một thước phim quay chậm, tra tấn anh không ngừng nghỉ. Mỗi chi tiết, dù là nhỏ nhất, đều khắc sâu vào tâm trí anh, như nhắc nhở về một cơ hội đã mất, một tình yêu đã lỡ.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ, đậu trên sàn nhà gỗ lạnh lẽo. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, tiếng gà gáy thưa thớt từ những nhà hàng xóm, tất cả những âm thanh quen thuộc của thị trấn đều trở nên xa lạ, vọng lại trong tai anh như những tiếng vọng từ một thế giới khác. Mùi ẩm mốc nhẹ trong căn nhà cũ, mùi hương của đất ẩm và cây cỏ sau một đêm sương xuống, càng làm tăng thêm cảm giác cô độc, lạc lõng. Anh vẫn nằm đó, đôi mắt mở trừng trừng, không chớp, không phản ứng, như một bức tranh tĩnh vật giữa dòng chảy cuộc đời. Anh thấy mình như một con thuyền đã mất lái, trôi dạt vô định trên dòng sông cuộc đời, không còn bến đỗ, không còn phương hướng.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Trần Hạo về với thực tại. Cánh cửa gỗ cọt kẹt mở, Thanh Tùng bước vào, trên tay là một túi thức ăn nhỏ, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Vóc người Thanh Tùng cao, hơi gầy, nụ cười hiền thường trực giờ đây đã nhường chỗ cho sự ưu tư. Anh đặt túi thức ăn lên bàn, nhìn Trần Hạo đang nằm bất động.

"Hạo, cậu phải ăn chút gì đi," Thanh Tùng nói, giọng trầm ấm, nhưng đầy vẻ khuyên nhủ. "Cậu không thể cứ thế này mãi được. Cậu sẽ đổ bệnh mất."

Trần Hạo không trả lời, anh chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào trần nhà. Hơi thở anh đều đều, nhưng mỗi nhịp đập của trái tim như một nhát búa nặng nề giáng xuống lồng ngực. Anh đã làm mất cô ấy thật rồi. Cái ý nghĩ đó, đơn giản nhưng tàn nhẫn, cứ gặm nhấm tâm can anh. Nó không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định, một sự thật không thể chối cãi. Anh đã có vô số cơ hội, vô số khoảnh khắc để nói ra, để níu giữ. Nhưng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để những "lời nói không thành" chôn vùi tất cả. Bây giờ thì sao? Chỉ còn lại nỗi tiếc nuối, nỗi ân hận như một con sóng dữ dội, cuốn phăng mọi thứ.

"Tùng... tao... tao đã làm mất cô ấy thật rồi..." Giọng Trần Hạo khàn đặc, đứt quãng, như thể cổ họng anh bị một vật gì đó chặn lại. Đó là lần đầu tiên anh nói ra điều đó thành lời, không phải chỉ là suy nghĩ trong đầu. Nó mang một sức nặng ghê gớm, bóp nghẹt anh đến khó thở.

Thanh Tùng ngồi xuống bên mép giường, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trần Hạo. Anh nhìn bạn mình với ánh mắt thông cảm sâu sắc. Anh đã chứng kiến tất cả, từ những ngày thơ ấu, những buổi tan học chung đường, đến những đêm Trần Hạo thao thức vì Lê An. Anh hiểu nỗi đau này, nhưng anh cũng biết, có những thứ đã là quá khứ, không thể nào quay ngược được.

"Đã qua rồi, Hạo à," Thanh Tùng nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. "Cậu phải chấp nhận thôi. An đã có cuộc sống riêng của cô ấy. Cậu cũng phải bước tiếp."

Trần Hạo chỉ lắc đầu, nước mắt không rơi nhưng tâm hồn anh như đang khóc thét. Bước tiếp? Anh bước đi đâu? Mỗi bước chân của anh đều in hằn bóng hình Lê An, mỗi hơi thở của anh đều mang theo mùi hương quen thuộc của cô. Cuộc đời anh, từ khi sinh ra, đã được dệt nên bởi những kỷ niệm có cô. Giờ đây, khi cô rời đi, anh thấy mình trống rỗng, vô định. Những lời nói của Thanh Tùng, dù xuất phát từ lòng tốt, nhưng lại như những lưỡi dao sắc bén, cứa sâu thêm vào vết thương lòng anh. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, ký ức về khoảnh khắc Lê An bước qua anh ngày hôm qua cứ hiện lên, rõ nét đến từng chi tiết. Nụ cười bình thản ấy, ánh mắt thấu hiểu ấy, cái gật đầu dứt khoát ấy. Tất cả đều là lời khẳng định cho sự thật nghiệt ngã: anh đã mất cô thật rồi. Viên sỏi nằm im lìm trên nền đất ẩm ướt, bị những cánh hoa hồng phủ lấp, như chính tình yêu của anh, bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian và sự thờ ơ của chính mình. Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh đã "lỡ cả một đời". Cuộc đời anh giờ đây chỉ còn lại một "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc, giữa anh và những gì anh khao khát.

***

Trưa cùng ngày, ánh nắng mặt trời đổ lửa xuống thị trấn, khiến những con đường nhựa bốc hơi nóng hầm hập. Trần Hạo, với gương mặt phờ phạc, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, lê bước đến nhà Bà Mai. Anh đã không ăn uống gì, nhưng cơ thể anh lại không cảm thấy đói. Chỉ có một sự thôi thúc mãnh liệt, một hy vọng mong manh, đẩy anh đi tìm kiếm một lối thoát, một cơ hội cuối cùng, dù anh biết là vô vọng. Anh muốn nói chuyện với Lê An, dù chỉ là một lời cuối cùng, một lời giải bày không cần hồi đáp. Anh muốn xác nhận rằng anh đã làm tất cả những gì có thể, để không phải hối hận về sau.

Căn nhà của Bà Mai nằm cuối con hẻm nhỏ, bao quanh bởi một khu vườn xanh tốt, rực rỡ sắc hoa. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ ban thờ trong nhà, tạo nên một không khí tĩnh lặng, an yên. Tiếng ve kêu ra rả từ những hàng cây cổ thụ bên đường, như một bản nhạc buồn cho buổi trưa hè oi ả. Trần Hạo dừng chân trước cổng, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Anh đưa tay lên gõ cửa, tiếng gõ yếu ớt, như thể anh sợ sẽ làm vỡ tan sự yên bình nơi đây.

Bà Mai ra mở cửa, mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi. Khi nhìn thấy Trần Hạo, nụ cười trên môi bà khẽ tắt, thay vào đó là một vẻ ngạc nhiên và có chút bối rối. Bà đã nghe tin về việc Trần Hạo trở về, và bà cũng chứng kiến khoảnh khắc anh đứng lặng lẽ nhìn Lê An bước vào lễ đường ngày hôm qua. Bà hiểu nỗi lòng của chàng trai trẻ này, nhưng bà cũng hiểu hạnh phúc của Lê An là trên hết.

"Thằng Hạo đấy à? Con vào nhà đi." Bà Mai mở rộng cửa, giọng nói ấm áp, nhưng ánh mắt bà lại chất chứa một nỗi lo lắng khó tả.

Trần Hạo bước vào, cảm nhận hơi mát từ ngôi nhà cũ, như một sự đối lập với cái nóng gay gắt bên ngoài. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn màu thời gian, cảm giác mệt mỏi dâng lên tột độ. Anh nhìn Bà Mai, ánh mắt đầy van nài, như một đứa trẻ đang lạc lối tìm kiếm sự giúp đỡ.

"Cháu biết bây giờ là quá muộn, thưa bà," Trần Hạo bắt đầu, giọng nói anh vẫn còn khàn đặc, yếu ớt. "Nhưng cháu... cháu chỉ muốn nói chuyện với An một lần cuối. Cháu chỉ muốn nói với cô ấy vài điều mà cháu đã giữ trong lòng bấy lâu nay. Bà có thể giúp cháu không ạ?"

Bà Mai nhìn Trần Hạo, ánh mắt xót xa. Bà đặt tay lên vai anh, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một lời an ủi nhưng cũng là một lời từ chối không thể chối cãi. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, đã thấy những nỗi buồn, những sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Bà biết Lê An đã phải trải qua những gì, và bà không muốn bất cứ điều gì làm xáo trộn cuộc sống mới, hạnh phúc mới của cô.

"Thằng Hạo à, con bé An nó đã có gia đình rồi," Bà Mai nói, giọng bà trầm ấm, nhưng đầy sự dứt khoát. "Nó đang hạnh phúc. Con đừng làm khó nó nữa. Để nó yên đi con."

Trần Hạo cố gắng thuyết phục thêm. "Cháu... cháu không có ý làm phiền cô ấy, thưa bà. Cháu chỉ muốn nói... nói một lời thôi. Cháu không muốn cô ấy phải nghĩ rằng cháu đã bỏ rơi cô ấy, hay cháu... cháu không còn tình cảm nữa. Cháu chỉ muốn cô ấy biết..." Anh nói không nên lời, những câu chữ cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh muốn giải thích, muốn biện minh, muốn nói ra tất cả những gì anh đã giữ kín suốt bao năm qua. Nhưng anh biết, đó chỉ là những lời bào chữa vô nghĩa.

Bà Mai khẽ lắc đầu. "Thằng Hạo, con bé An nó hiểu hết rồi. Con không cần nói gì nữa đâu. Cái gì đã qua thì để nó qua đi. Con bé nó đã chọn con đường của nó, và nó đang đi rất tốt. Con đừng vì sự hối tiếc của mình mà làm tổn thương nó thêm nữa." Bà nhìn anh với ánh mắt đầy thấu hiểu, như thể bà có thể đọc được tất cả những suy nghĩ rối bời trong tâm trí anh. Bà biết anh đang đau khổ, nhưng bà cũng biết, có những nỗi đau phải tự mình gánh chịu, tự mình vượt qua.

Trần Hạo cúi đầu, bàn tay lạnh lẽo của anh nắm chặt lấy mặt kính chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Chiếc đồng hồ, một biểu tượng của sự thành công, của thời gian trôi đi không ngừng nghỉ, giờ đây chỉ gợi cho anh thêm nỗi chua xót. Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Anh đã để thời gian trôi qua một cách lãng phí, để "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày càng lớn dần. Bà Mai đã nói đúng. Lê An đã hiểu hết. Cô hiểu rằng anh đã từng thích cô, đã từng yêu cô. Nhưng "thích thì không đủ". Và "nếu như ngày đó" anh nói sớm hơn một chút, mọi chuyện có lẽ đã khác. Nhưng bây giờ, đã quá muộn. Cánh cửa hy vọng cuối cùng đã khép lại trước mắt anh, một cách nhẹ nhàng nh��ng dứt khoát, để lại anh đứng giữa một khoảng không vô định, cô độc.

Anh rời khỏi nhà Bà Mai, cảm giác nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh nắng gắt gao của buổi trưa hè như muốn thiêu đốt mọi hy vọng mong manh còn sót lại trong anh. Thị trấn vẫn ồn ào, hối hả, nhưng anh lại cảm thấy mình lạc lõng, như một người ngoài cuộc hoàn toàn, không thuộc về nơi đây nữa.

***

Chiều muộn cùng ngày, ánh nắng đã dịu hơn, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và những con đường đất nhỏ trong thị trấn. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương vị mặn mòi của sông nước. Trần Hạo ngồi một mình trong một quán cà phê nhỏ ven sông, cố gắng uống cạn ly cà phê nguội ngắt. Hương cà phê rang xay thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi khói thuốc lá từ một vài vị khách khác, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, u buồn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng sông hiền hòa vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ. Dòng sông, nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm của anh và Lê An, nơi đã nghe những lời thổ lộ không thành, giờ đây lại như một tấm gương phản chiếu nỗi cô độc tột cùng của anh.

Anh cảm thấy cơ thể mình rệu rã, mệt mỏi đến tận xương tủy. Tâm trí anh trống rỗng, không còn sức để suy nghĩ, để dằn vặt nữa. Chỉ còn lại một sự chấp nhận đau đớn, một nỗi buồn miên man, không hồi kết. Anh là một kẻ thua cuộc, một kẻ đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời".

Đúng lúc đó, tiếng cửa quán khẽ mở, một bóng người cao lớn bước vào. Trần Hạo không ngẩng đầu lên, anh chỉ thờ ơ nhìn dòng sông. Nhưng rồi, một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ cảnh giác vang lên, khiến anh giật mình.

"Cậu còn ở đây làm gì?"

Trần Hạo ngẩng đầu lên. Trước mặt anh là Anh Quân, anh họ của Lê An. Anh Quân vóc người cao lớn, đen nhẻm, vẻ ngoài chân chất nhưng ánh mắt lại sắc lạnh, đầy vẻ khó chịu. Vẻ mặt anh ta lập tức thay đổi khi nhìn thấy Trần Hạo, sự cảnh giác và tức giận hiện rõ.

Anh Quân đi thẳng đến bàn Trần Hạo, đặt tay xuống bàn, giọng nói anh ta vang lên trầm đục, như một lời cảnh cáo. "Cậu muốn phá hỏng cuộc sống của em tôi đến bao giờ nữa?"

Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh Quân là người luôn bảo vệ Lê An, và anh ta chưa bao giờ có thiện cảm với Trần Hạo. Giờ đây, khi Lê An đã kết hôn, sự tức giận của Anh Quân càng bùng lên mạnh mẽ.

"Tôi chỉ muốn..." Trần Hạo cố gắng giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc, những lời muốn nói cứ nghẹn lại.

"Đủ rồi!" Anh Quân cắt ngang lời Trần Hạo một cách thô bạo. "An bây giờ là vợ người ta rồi. Cậu đừng có mà giở trò gì nữa. Nếu không, tôi sẽ không để yên đâu!" Giọng Anh Quân gằn lên, ánh mắt sắc như dao găm, như muốn xuyên thủng Trần Hạo. Anh ta không hề che giấu sự tức giận và thái độ xua đuổi.

Trần Hạo im lặng. Anh không có gì để nói, không có gì để biện minh. Lời nói của Anh Quân như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào trái tim anh. Anh cảm thấy bẽ bàng, nhục nhã. Anh Quân nói đúng. Lê An đã là vợ người ta. Anh không còn là gì đối với cô nữa, và anh cũng không có quyền làm xáo trộn cuộc sống của cô. Cả thị trấn này, dường như cũng đang xua đuổi anh, coi anh như một kẻ phá hoại, một kẻ mang đến rắc rối. Anh cảm thấy mình bị cô lập hoàn toàn, không có một ai đứng về phía mình.

Anh Quân quay lưng bỏ đi, để lại Trần Hạo trong sự bẽ bàng và tuyệt vọng cùng cực. Tiếng bước chân mạnh mẽ của Anh Quân vang lên trên nền gạch, rồi dần tắt hẳn. Trần Hạo ngồi đó, bất động, cảm nhận nỗi đau thấu xương gặm nhấm từng tế bào. Ly cà phê nguội ngắt vẫn nằm trên bàn, như chính cuộc đời anh, đã nguội lạnh và vô vị.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh nắng chiều tà. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh. Anh đã làm tất cả những gì có thể, đã cố gắng tìm kiếm một cơ hội cuối cùng, nhưng tất cả những cánh cửa đều đã khép lại trước mặt anh. Bà Mai đã từ chối anh một cách nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Anh Quân đã cảnh cáo anh một cách gay gắt, thẳng thừng. Anh nhận ra, mình đã thực sự "lỡ làng". Nỗi tiếc nuối và ký ức về Lê An sẽ là vết sẹo vĩnh viễn trong lòng Trần Hạo, ám ảnh anh suốt cuộc đời. Anh sẽ là một người ngoài cuộc hoàn toàn trong cuộc đời Lê An, chỉ có thể chứng kiến từ xa, giống như cách anh đang nhìn dòng sông trôi.

Trần Hạo đưa tay lên, chạm vào mặt kính chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp. Hơi lạnh từ kim loại truyền vào lòng bàn tay anh. Anh đã chạy đua với thời gian, nhưng lại thua cuộc. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", và giờ đây, anh đã "lỡ cả một đời". Dòng sông vẫn chảy, nhưng cuộc đời anh thì dường như đã dừng lại. Sự cô lập ngày càng tăng của Trần Hạo cho thấy anh sẽ phải tự mình đối mặt với nỗi đau này, không có ai giúp đỡ. Lời cảnh báo của Anh Quân và sự từ chối của Bà Mai báo hiệu rằng những nỗ lực tiếp theo của Trần Hạo (nếu có) sẽ gặp phải rào cản lớn hơn hoặc chỉ đẩy anh vào tình thế khó xử hơn. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê, hình ảnh dòng sông lấp lánh hiện lên, gợi nhắc về một cuộc gặp gỡ định mệnh sắp tới, nhưng liệu đó có phải là một cuộc gặp gỡ anh mong muốn? Hay chỉ là một lời chia ly vĩnh viễn, khắc sâu thêm vào vết thương lòng anh?

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free