Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 678: Cánh Cửa Đóng Lại: Những Lời Khước Từ Thấu Hiểu
Tiếng Anh Quân dứt khoát, tàn nhẫn và đầy vẻ khinh miệt vẫn còn văng vẳng trong tâm trí Trần Hạo, như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng đã rỉ máu. Anh ngồi đó, bất động, cho đến khi ánh nắng chiều tà đổ xuống dòng sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, rồi dần tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Quán cà phê vắng tanh, chỉ còn lại anh và những mảnh vỡ của hy vọng. Anh đã cố gắng gượng dậy, lê bước về nhà trọ, nhưng cảm giác cô độc, bẽ bàng vẫn đeo bám như một cái bóng. Đêm đó, anh không ngủ. Anh nằm vắt tay lên trán, nhìn trần nhà trắng toát, nơi những ký ức về Lê An chập chờn hiện về như một thước phim quay chậm. Những nụ cười, những ánh mắt, những lời nói không thành... tất cả giờ đây đều trở thành những nhát cứa vô hình vào tim anh.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa sổ, Trần Hạo giật mình tỉnh dậy, dù anh nào có ngủ. Mệt mỏi rã rời, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng yếu ớt của sự cố chấp vẫn bùng lên. Anh không thể bỏ cuộc. Không thể chấp nhận rằng mọi thứ đã chấm dứt hoàn toàn. Phải có một cách nào đó, dù chỉ là để nói một lời cuối cùng, để giải tỏa những gánh nặng trong lòng. Anh biết mình đã sai, đã chậm một nhịp, nhưng anh không muốn cả đời này phải sống trong sự dằn vặt rằng mình đã không cố gắng đến cùng.
Anh khoác vội chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm, bước ra đường. Thị trấn ven sông vẫn còn ngái ngủ, không khí trong lành mang theo hơi sương sớm và mùi đất ẩm. Những chiếc xe đạp lướt qua, tiếng chuông leng keng vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh biết mình cần một người bạn, một người có thể lắng nghe anh lúc này, dù chỉ là để trút bỏ những nỗi niềm chất chứa. Và Thanh Tùng là người duy nhất anh có thể nghĩ đến.
Thanh Tùng đã đợi anh ở quán cà phê quen thuộc của thị trấn, quán "Hoài Niệm" nằm nép mình dưới bóng cây bàng cổ thụ. Quán nhỏ, ấm cúng, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bức tranh phong cảnh làng quê treo tường. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, một giai điệu cũ kỹ của Trịnh Công Sơn, chảy lơ lửng trong không gian, mang theo một nỗi buồn man mác, đồng điệu với tâm trạng của Trần Hạo. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh mì nướng từ quầy bar, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự nặng nề trong lòng anh.
Thanh Tùng ngồi đối diện Trần Hạo, ánh mắt đầy lo lắng. Vóc người anh cao, hơi gầy, nụ cười hiền lành thường trực nay đã tắt hẳn, thay vào đó là sự nghiêm nghị. Anh đặt ly cà phê sữa đá xuống bàn, đẩy về phía Trần Hạo.
“Cậu không ngủ được à?” Thanh Tùng hỏi, giọng trầm và nhẹ.
Trần Hạo lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng sớm len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch vỉa hè. Dòng người tấp nập bắt đầu đi lại, những tiếng rao hàng, tiếng còi xe, tất cả đều trở nên xa lạ, như thể anh đang ở một thế giới khác.
“Tớ không thể ngủ được, Thanh Tùng,” Trần Hạo đáp, giọng anh khàn đặc. “Tớ không thể chấp nhận mọi thứ cứ thế mà kết thúc. Tớ phải làm gì đó. Dù là một lời cuối cùng…”
Thanh Tùng thở dài, day nhẹ thái dương. “Hạo à, cậu phải chấp nhận thôi. An đã có cuộc sống mới rồi. Cậu đã thấy đấy, đám cưới của cô ấy… mọi người đều rất vui vẻ. Cô ấy đã chọn con đường của mình.”
“Không,” Trần Hạo gằn lên, lòng bàn tay anh siết chặt quanh chiếc ly cà phê. Hơi lạnh từ ly truyền qua da thịt, nhưng không thể làm nguội đi ngọn lửa tuyệt vọng đang cháy trong lòng anh. Anh liên tục day vò ngón tay đeo chiếc đồng hồ cao cấp trên cổ tay, mặt kính lạnh lẽo của nó phản chiếu ánh sáng mờ ảo của buổi sớm. “Tớ không thể. Tớ phải làm gì đó, dù chỉ là một lời cuối cùng. Tớ không thể để mình hối hận cả đời vì đã không cố gắng đến tận cùng, dù tớ biết là đã quá muộn.”
Thanh Tùng nhìn bạn, ánh mắt anh tràn đầy sự thông cảm nhưng cũng không kém phần kiên quyết. “Cậu làm vậy chỉ khiến cô ấy khó xử thêm thôi. An là người rất tinh tế, cô ấy sẽ cảm thấy áp lực. Mọi người, cả gia đình cô ấy, đều muốn cô ấy hạnh phúc, bình yên. Cậu có nghĩ đến cảm xúc của An không?”
Trần Hạo ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu. “Cảm xúc của An? Còn cảm xúc của tớ thì sao? Cậu nghĩ tớ dễ dàng bỏ qua tất cả sao? Tớ yêu cô ấy, Thanh Tùng. Yêu đến mức điên dại. Và tớ đã phạm một sai lầm chết người khi không nói ra sớm hơn.” Giọng anh nghẹn lại, những lời nói ra như xé lòng. “Tớ không thể chỉ đứng nhìn. Tớ cần một cơ hội, dù chỉ là để nói lời xin lỗi, hoặc một lời chào tạm biệt… thật sự.”
Thanh Tùng đặt tay lên vai Trần Hạo, vỗ nhẹ. “Tớ hiểu. Tớ hiểu nỗi đau của cậu. Nhưng cậu đã thấy rồi đấy. Bà Mai, Anh Quân… họ đều đã rất rõ ràng. Họ không muốn An bị xáo trộn cuộc sống mới. An đã phải trải qua rất nhiều, Hạo à. Giờ đây cô ấy xứng đáng có được sự bình yên, không vướng bận.”
Trần Hạo rụt tay lại, cúi gằm mặt. Hình ảnh Anh Quân với ánh mắt sắc lạnh, lời cảnh cáo gằn lên tối qua lại hiện rõ mồn một. Anh biết Thanh Tùng nói đúng. Anh đã bị cô lập. Nhưng sự cố chấp, nỗi tuyệt vọng vẫn không ngừng gặm nhấm anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dòng người tấp nập trên phố vẫn hối hả trôi. Anh cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, cô độc giữa dòng đời ấy, như một con thuyền mất phương hướng giữa đại dương bao la. Cả thị trấn này, dường như cũng đang đồng lòng bảo vệ Lê An khỏi anh, một kẻ lạc lõng đến muộn. Anh là một người ngoài cuộc, một kẻ đã "chậm một nhịp", để rồi "lỡ cả một đời".
***
Buổi trưa, ánh nắng đã dịu hơn, nhưng vẫn đủ để sưởi ấm những bức tường rêu phong của ngôi trường cấp ba cũ. Trần Hạo đứng đợi Thầy Bình ở sân trường, nơi những kỷ niệm thanh xuân ùa về, như một thước phim sống động. Tiếng ve kêu râm ran trong vòm lá bàng, tiếng gió xào xạc qua những hàng phượng vĩ, mang theo mùi lá cây khô và mùi bụi phấn bảng cũ kỹ. Mọi thứ ở đây đều gợi cho anh nhớ về những tháng ngày vô tư lự, về một Lê An rạng rỡ dưới nắng chiều, về một Trần Hạo ngây ngô không dám nói lên tình cảm của mình.
Thầy Bình xuất hiện từ phía dãy nhà hiệu bộ, dáng người gầy gò, mái tóc điểm bạc, chiếc kính lão trễ xuống sống mũi. Thầy vẫn giữ phong thái nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại đầy bao dung và thấu hiểu. Thầy nhìn Trần Hạo, một nụ cười nhẹ nở trên môi, nhưng nụ cười đó lại mang theo một nỗi buồn khó tả, như thể thầy đã đoán trước được mọi chuyện.
“Hạo đó hả con?” Thầy Bình cất tiếng, giọng nói vang và ấm áp, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn đang khô cạn của anh. “Lâu lắm rồi mới thấy con về trường cũ.”
Trần Hạo cúi đầu chào thầy, cảm giác bối rối và hổ thẹn dâng lên. “Dạ, em chào thầy. Em… em có chuyện muốn hỏi thầy ạ.”
Thầy Bình gật đầu, ra hiệu cho Trần Hạo cùng đi dạo trên sân trường. Dưới bóng cây bàng cổ thụ, nơi ngày xưa anh và Lê An thường ngồi học bài, trò chuyện, những ký ức lại ùa về. Mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên chính quá khứ của mình.
“Em biết là em sai, thầy ạ,” Trần Hạo bắt đầu, giọng anh run run. “Em đã… đã để lỡ cơ hội. Em không dám nói ra. Giờ thì đã quá muộn rồi.” Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. “Em… em muốn hỏi thầy về An. Em biết An là học trò cưng của thầy. Em muốn biết, liệu có cách nào không thầy? Em không thể chịu được khi cô ấy cứ thế mà rời xa cuộc đời em.”
Thầy Bình dừng lại, quay sang nhìn Trần Hạo. Ánh mắt thầy hiền từ nhưng cũng đầy kiên định. Thầy đặt tay lên vai Trần Hạo, khẽ vỗ về, như một lời an ủi, một sự sẻ chia mà anh đang rất cần. Hơi ấm từ bàn tay thầy truyền qua lớp áo, len lỏi vào trái tim anh, mang theo một chút bình yên hiếm hoi.
“An là một đứa bé hiểu chuyện, con bé luôn biết mình muốn gì,” Thầy Bình nói, giọng trầm ấm. “Từ nhỏ, An đã là một cô bé dịu dàng, nhưng nội tâm lại rất kiên cường. Con bé luôn có những suy nghĩ rất riêng, rất sâu sắc. Nó đã chọn con đường của mình, Hạo à. Và nó xứng đáng được hạnh phúc trọn vẹn, không vướng bận.”
“Nhưng… em không thể,” Trần Hạo thì thầm, nước mắt chực trào. “Em không thể chấp nhận rằng mình đã mất cô ấy vĩnh viễn. Em đã cố gắng rất nhiều, thầy ạ. Nhưng hình như, tất cả mọi cánh cửa đều đã đóng lại trước mặt em.”
Thầy Bình khẽ lắc đầu, ánh mắt thầy nhìn xa xăm, về phía cổng trường, nơi những học sinh cũ đã đi qua biết bao thế hệ. “Thời gian không chờ đợi ai, Hạo à. Đôi khi, buông bỏ cũng là một cách yêu thương. Con bé đã chờ đợi con rất lâu rồi. Có lẽ, con bé đã mệt mỏi với sự chờ đợi đó. Và giờ đây, khi con bé tìm thấy bến đỗ bình yên, con nên tôn trọng lựa chọn của nó.”
Lời nói của Thầy Bình như một nhát dao nữa đâm vào trái tim Trần Hạo, nhưng lần này, nó không phải là nhát dao của sự trách móc, mà là của sự thấu hiểu và chấp nhận. Anh cúi đầu lắng nghe, bàn tay nắm chặt, cảm nhận từng lời thầy nói như một lời phán quyết cuối cùng. Anh biết thầy nói đúng. Anh đã để Lê An chờ đợi quá lâu. Khoảng cách vô hình giữa họ không chỉ là địa lý, mà còn là sự e dè, là những lời nói không thành.
“Buông bỏ… là một cách yêu thương…” Trần Hạo lặp lại, giọng anh lạc đi. Anh ngẩng đầu nhìn thầy, ánh mắt chứa chan nỗi đau. “Em… em không biết làm sao để buông bỏ, thầy ạ.”
Thầy Bình mỉm cười nhẹ. “Thời gian sẽ chữa lành tất cả, Hạo à. Con còn trẻ, con còn nhiều con đường phía trước. Hãy để những kỷ niệm đẹp về An là một phần của con, nhưng đừng để nó trói buộc con. An đã tìm thấy hạnh phúc, và con cũng xứng đáng có được hạnh phúc của riêng mình.” Thầy vỗ nhẹ thêm một lần nữa vào vai Trần Hạo, như một lời động viên cuối cùng, rồi quay lưng bước đi, để lại Trần Hạo đứng lặng lẽ giữa sân trường cũ, nơi những ký ức về "nếu như ngày đó" cứ mãi vương vấn. Anh nhìn theo bóng thầy Bình khuất dần, cảm thấy một nỗi trống rỗng mênh mông bao trùm lấy mình. Lời khuyên của Thầy Bình, dù là lời an ủi, lại càng khiến anh nhận ra sự thật phũ phàng: anh đã không còn bất kỳ hy vọng nào.
***
Giữa buổi chiều, ánh nắng đã trở nên gay gắt và oi ả. Thị trấn chìm trong cái nóng hầm hập của mùa hè. Trần Hạo đứng trước cổng trụ sở UBND thị trấn, nơi Lê An làm việc. Anh biết đây là một hành động liều lĩnh, có phần ngu ngốc, nhưng anh không còn cách nào khác. Anh cần gặp một người nào đó có thể giúp anh truyền tải th��ng điệp, hoặc ít nhất là cho anh một lời khuyên cuối cùng. Và Chị Hà, đồng nghiệp thân thiết của Lê An, là người anh nghĩ đến.
Anh đứng nép mình dưới bóng cây bàng già, nhìn vào bên trong. Tiếng máy tính gõ lạch cạch vọng ra từ các ô cửa sổ mở hờ, quyện với mùi giấy mới và không khí điều hòa phả ra, tạo nên một cảm giác xa lạ, khác hẳn với sự bình yên của thị trấn. Anh đợi, lòng đầy thấp thỏm. Anh biết Chị Hà là người rất tinh tế, và cô ấy luôn bảo vệ Lê An.
Một lát sau, Chị Hà bước ra từ cổng, tay cầm một tập hồ sơ. Dáng người thanh lịch, khuôn mặt phúc hậu với nụ cười tươi thường trực. Nhưng khi nhìn thấy Trần Hạo, nụ cười ấy chợt tắt, thay vào đó là ánh mắt ngạc nhiên, rồi chuyển sang một chút thận trọng, cảnh giác.
“Chào chị Hà,” Trần Hạo bước tới, giọng anh khô khốc. “Tôi là Trần Hạo, bạn cũ của An. Tôi… tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.”
Chị Hà nhìn anh, ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh, rồi dừng lại ở gương mặt tiều tụy của anh. “Chào anh Hạo. Tôi biết anh là ai. Nhưng… An đang rất bận rộn với công việc, và đặc biệt là với cuộc sống mới của mình.” Giọng Chị Hà nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Cô ấy đang rất hạnh phúc, anh Hạo ạ. Tôi nghĩ anh nên để cô ấy yên.”
Trần Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, như thể mọi hy vọng cuối cùng của anh đang tan biến trong không khí oi ả. “Tôi… tôi chỉ muốn nói một lời cuối cùng. Không làm phiền cô ấy lâu đâu.” Anh cố gắng níu kéo, giọng nói yếu ớt.
Chị Hà khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy thông cảm nhưng vẫn giữ vững ranh giới. “An đã phải trải qua rất nhiều, anh Hạo. Giờ đây cô ấy xứng đáng có được sự bình yên trọn vẹn, không vướng bận bất cứ điều gì từ quá khứ. Với tư cách là một người bạn thân, một người chị, tôi sẽ không để bất cứ ai làm xáo trộn cuộc sống của An nữa.” Lời nói của Chị Hà như một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi nỗ lực của Trần Hạo. Cô không trách móc, không gay gắt, nhưng sự kiên quyết trong ánh mắt và giọng điệu của cô còn mạnh mẽ hơn bất kỳ lời cảnh cáo nào.
Chị Hà quay lưng đi, bước vào bên trong trụ sở. Bóng dáng cô nhanh chóng khuất sau cánh cửa kính. Trần Hạo đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng Chị Hà, cảm giác bất lực dâng trào. Ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng. Cánh cửa cuối cùng đã đóng sập trước mặt anh, không một kẽ hở. Anh đã cố gắng tìm kiếm một con đường, một cơ hội, dù là mong manh nhất, nhưng tất cả đều dẫn đến những lời khước từ khéo léo nhưng dứt khoát.
Anh cảm thấy mình bị cô lập hoàn toàn. Không ai muốn giúp anh. Không ai muốn anh tiếp cận Lê An. Cả thế giới này, dường như đang đồng lòng đẩy anh ra khỏi cuộc đời cô. Anh là một người ngoài cuộc, một kẻ đã "chậm một nhịp", và giờ đây, anh đã "lỡ cả một đời".
Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu cam buồn bã lên vai Trần Hạo. Anh quay lưng lại, bước đi trên con đường vắng vẻ, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn dòng người tấp nập trên phố mà cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, cô độc, như một hạt bụi giữa sa mạc. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Anh biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" chỉ là một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. Chấp nhận rằng mối tình thanh mai trúc mã ấy đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh sẽ phải tự mình đối mặt với nỗi đau này, không có ai giúp đỡ, không có ai chia sẻ. Dòng sông vẫn chảy, nhưng cuộc đời anh thì dường như đã dừng lại ở khoảnh khắc anh nhận ra, không còn bất kỳ hy vọng nào.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.