Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 679: Vực Sâu Của Sự Cô Độc: Khi Mọi Cánh Cửa Đều Khép
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam buồn bã lên vai Trần Hạo khi anh quay lưng lại, bước đi trên con đường vắng vẻ. Tiếng bước chân nặng nề của anh vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như gõ vào một trái tim trống rỗng. Anh nhìn dòng người tấp nập trên phố mà cảm thấy mình hoàn toàn lạc lõng, cô độc, như một hạt bụi vô danh bị cơn gió vô tình cuốn đi giữa sa mạc đời người. Dòng sông vẫn lặng lẽ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, một vẻ đẹp vô tri trước nỗi đau xé lòng của anh. Anh biết, đã đến lúc phải chấp nhận. Chấp nhận rằng "nếu như ngày đó" chỉ là một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực. Chấp nhận rằng mối tình thanh mai trúc mã ấy đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, thành một vết sẹo không thể xóa nhòa trong trái tim anh. Anh sẽ phải tự mình đối mặt với nỗi đau này, không có ai giúp đỡ, không có ai chia sẻ. Dòng sông vẫn chảy, nhưng cuộc đời anh thì dường như đã dừng lại ở khoảnh khắc anh nhận ra, không còn bất kỳ hy vọng nào.
***
Từng bước chân của Trần Hạo nặng trĩu trên con đường nhựa đã cũ mòn của thị trấn, nơi mà mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều mang một bóng hình kỷ niệm, giờ đây lại trở thành những mũi dao găm vào lồng ngực anh. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho bóng đêm, nhưng những vệt cam buồn bã vẫn còn vương vấn trên nền trời phía Tây, như một lời từ biệt không trọn vẹn của một ngày đã qua. Gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà đã lên đèn, mùi ẩm của đất sau một ngày nắng oi ả, và cả mùi của cuộc sống bình dị đang diễn ra mà anh cảm thấy mình hoàn toàn bị tách rời.
Tiếng xe cộ thưa thớt hơn, chỉ còn lại tiếng rao hàng xa xăm của một gánh hàng rong, hay tiếng nói cười vọng lại từ một quán ăn ven đường. Những âm thanh ấy, vốn dĩ là một phần không thể thiếu của thị trấn yên bình này, giờ đây lại nghe như những tiếng vọng từ một thế giới khác, xa lạ và vô vọng. Anh cúi gằm mặt, tránh ánh nhìn của những người quen có thể bắt gặp anh trong bộ dạng tiều tụy, với đôi mắt thâm quầng và khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự đổ vỡ của mình, không muốn phải đối diện với ánh mắt ái ngại hay thương hại. Trần Hạo bước đi không mục đích, như một bóng ma lướt qua cuộc sống của những người mà anh từng yêu quý, từng thuộc về.
Mỗi khi liếc nhìn những ngôi nhà sáng đèn, nơi những gia đình đang quây quần bên mâm cơm ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng vọng ra từ khung cửa sổ mở hờ, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh hình dung cảnh Lê An đang ngồi bên Nguyễn Hoàng Huy, có lẽ cũng trong một ngôi nhà ấm áp như thế, cùng nhau chia sẻ bữa cơm, cùng nhau xây đắp một tương lai mà lẽ ra phải thuộc về anh. Nỗi cô độc len lỏi vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng nhịp đập yếu ớt của trái tim anh. Nó không còn là một cảm giác mơ hồ, mà đã trở thành một thực thể rõ ràng, lạnh lẽo, bủa vây lấy anh, siết chặt anh vào một vòng xoáy của sự tuyệt vọng.
"Mình là ai ở đây?" Anh tự hỏi, giọng nói câm lặng trong tâm trí, không một âm thanh nào thoát ra khỏi đôi môi khô khốc. "Một kẻ đến muộn. Một kẻ đã mất tất cả." Anh nhớ lại lời của Chị Hà, những lời nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, như một bức tường vững chắc chặn đứng mọi nỗ lực của anh. "Cô ấy đang rất hạnh phúc, anh Hạo ạ. Tôi nghĩ anh nên để cô ấy yên." Hạnh phúc. Hai chữ ấy như một nhát dao chí mạng, cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của anh. Anh biết, Chị Hà nói thật. Lê An xứng đáng với hạnh phúc. Và hạnh phúc ấy, không có anh.
Trần Hạo bước qua con hẻm nhỏ dẫn vào nhà anh. Mùi khói bếp từ nhà hàng xóm vẫn vương vấn, nhưng không còn mang lại cảm giác thân thuộc như xưa. Thay vào đó, nó như nhắc nhở anh về một quá khứ đã mất, về những đêm hè anh và Lê An ngồi bên bờ sông, hít hà mùi khói bếp từ nhà mình, từ nhà cô, cùng nhau mơ về một tương lai chung. "Nếu như ngày đó..." Cụm từ ấy lại vang lên trong đầu anh, một điệp khúc đau đớn không bao giờ dứt. "Nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm, đủ chân thành, đủ quyết đoán. Nếu như ngày đó anh không để những khoảng cách vô hình chia cắt chúng ta." Nhưng tất cả chỉ là "nếu như". Và những "nếu như" ấy đã tạo nên một "lỡ cả một đời".
Anh cảm thấy sự thay đổi của thị trấn, của con người nơi đây, cũng là sự thay đổi của chính anh. Anh đã ra đi, đã trưởng thành, đã thành công ở một thế giới khác, một thế giới xa hoa và đầy cạnh tranh. Anh mang về đây không chỉ tiền bạc, danh vọng, mà cả sự xa cách, cả một tâm hồn đã chai sạn và mệt mỏi. Anh nhìn thấy những người bạn cũ, những hàng xóm quen thuộc, nhưng không thể tìm thấy sự kết nối như xưa. Anh đã trở thành một người lạ trên chính mảnh đất đã nuôi dưỡng anh, trên chính con đường anh đã đi qua hàng ngàn lần. Cảm giác xa lạ ấy, cùng với sự cô độc đang gặm nhấm, khiến anh kiệt quệ. Anh chỉ muốn bỏ lại tất cả, muốn chạy trốn khỏi cái thực tại phũ phàng này, khỏi những ánh mắt vô tình và cả những ánh mắt thấu hiểu nhưng không thể giúp đỡ. Trần Hạo biết, đây không còn là nơi anh thuộc về nữa.
***
Trần Hạo về đến nhà, căn nhà đã cũ kỹ nhưng vẫn được cha mẹ anh giữ gìn cẩn thận. Mở cửa bước vào, anh không bật đèn. Sự tĩnh mịch của căn phòng khách bao trùm lấy anh, chỉ có tiếng côn trùng đêm văng vẳng từ ngoài vườn, và thỉnh thoảng, tiếng cha mẹ anh nói chuyện nhỏ từ phòng khách vọng vào, như những âm thanh từ một thế giới khác, xa vời và không chạm tới được nỗi đau của anh. Anh lầm lũi đi vào phòng ngủ của mình, căn phòng mà anh đã rời đi từ nhiều năm trước, căn phòng mà mọi thứ dường như vẫn giữ nguyên, nhưng tâm hồn anh đã đổi khác quá nhiều.
Anh ngồi thụp xuống chiếc giường quen thuộc, cảm nhận sự mềm mại đã cũ của tấm nệm, mùi gỗ cũ của chiếc tủ quần áo, mùi giấy sách đã lâu không động đến từ giá sách nhỏ đầu giường. Những mùi hương ấy, lẽ ra phải mang lại sự an ủi, sự ấm áp của gia đình, thì giờ đây lại chỉ khơi gợi nỗi hoài niệm, và sau đó là sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh không có sức để bật đèn, để đối diện với chính mình trong gương, hay để nhìn những vật dụng thân quen đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An. Anh chỉ muốn chìm vào bóng tối, để che giấu đi khuôn mặt tiều tụy, đôi mắt mệt mỏi và cả tâm hồn đã vỡ vụn của mình.
Trong bóng tối bao trùm, những ký ức, những lời nói, những ánh mắt từ chối lại hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Lời khuyên của Bà Mai, đầy tình thương nhưng kiên quyết không giúp anh làm phiền Lê An. Ánh mắt cảnh giác của Anh Quân, và lời cảnh báo trực tiếp của anh ta. Sự thâm trầm của Thầy Bình, không trực tiếp từ chối nhưng ngụ ý anh nên để Lê An yên bình với cuộc sống mới. Và cuối cùng, sự kiên quyết không thể lay chuyển của Chị Hà, người đồng nghiệp thân thiết của Lê An, người đã dùng những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng lại tạo nên một bức tường vững chắc, chặn đứng mọi hy vọng mong manh của anh.
"Mình đã sai ở đâu?" Anh tự vấn, giọng nói câm lặng vang vọng trong tâm trí, tựa như một tiếng vọng từ vực sâu thăm thẳm. "Hay là mình đã sai ngay từ đầu? Sai ngay từ khoảnh khắc mình không dám nói ra lời yêu, không dám giữ lấy em?" Nỗi hối hận gặm nhấm anh không ngừng nghỉ, như một con quỷ dữ không ngừng cắn xé. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có địa vị, có tiền bạc, anh sẽ có thể quay về và giành lại tất cả. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một món hàng có thể mua bán, hay một cuộc chiến mà kẻ mạnh hơn sẽ thắng. Tình yêu là sự dũng cảm, là sự chân thành ở đúng thời điểm. Và anh, đã chậm một nhịp, đã lỡ cả một đời.
Anh ôm đầu, cảm thấy một nỗi đau vật lý lẫn tinh thần dâng trào, như thể một tảng đá đè nặng lên lồng ngực anh, khiến anh khó thở. Anh đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, một biểu tượng của sự thành công rực rỡ mà anh đã gầy dựng nơi thành thị. Chiếc đồng hồ lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, nhắc nhở anh về những năm tháng anh đã dành để theo đuổi sự nghiệp, để đạt được những thứ mà anh từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, nó chỉ còn là một vật vô tri, lạnh lẽo, không thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh.
Anh đã có tất cả, nhưng lại mất đi điều quan trọng nhất. Sự thành công vật chất trở nên vô nghĩa khi trái tim anh trống rỗng, khi anh hoàn toàn cô độc trong cuộc chiến nội tâm này. Cha mẹ anh yêu thương anh, nhưng họ không thể hiểu hết nỗi đau này. Bạn bè anh, Thanh Tùng, đã cố gắng an ủi, nhưng rồi cũng đành bất lực trước sự cố chấp và tuyệt vọng của anh. Anh nhận ra, anh đã mất đi tất cả sự ủng hộ, và hoàn toàn đơn độc trong cuộc chiến vô vọng này, một cuộc chiến mà anh biết chắc rằng mình sẽ thua. Cảm giác bị bỏ rơi, bị cô lập hoàn toàn, dồn anh đến bờ vực của sự suy sụp. Anh ước gì có thể quay ngược thời gian, ước gì có thể sửa chữa những sai lầm, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh.
***
Sự dằn vặt trong căn phòng tối, sự trống rỗng đến đáng sợ, khiến Trần Hạo không thể chịu đựng thêm được nữa. Đồng hồ điểm ba giờ sáng, đêm vẫn còn dài, nhưng anh biết mình không thể chợp mắt. Anh lẳng lặng rời khỏi nhà, như một bóng ma lạc lối trong đêm. Bước chân anh dẫn anh đến nơi quen thuộc nhất, nơi đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm trong cuộc đời anh: bờ sông.
Rạng sáng, trước bình minh, không khí se lạnh, sương đêm giăng nhẹ, tạo nên một bức tranh mờ ảo, u tịch. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, như một lời thì thầm của dòng sông, một bản nhạc buồn không lời. Gió thổi xào xạc qua những hàng cây ven sông, mang theo mùi nước sông, mùi bùn, mùi ẩm của đất, những mùi hương quen thuộc đã gắn liền với tuổi thơ anh và Lê An. Tiếng côn trùng đêm vẫn rả rích, làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến đáng sợ của không gian. Tất cả những chi tiết ấy, lẽ ra phải mang lại sự bình yên, sự hoài niệm ngọt ngào, thì giờ đây lại chỉ gieo thêm vào lòng anh nỗi chua xót.
Anh đứng lặng lẽ bên bờ sông, đôi vai gầy run lên trong gió lạnh, nhìn chằm chằm vào dòng nước vẫn chảy trôi không ngừng. Dòng sông vẫn thế, vẫn miệt mài với hành trình của mình, không chờ đợi ai, không níu kéo bất cứ điều gì. Giống như cuộc đời, giống như thời gian, đã trôi đi mất, mang theo tất cả những gì anh yêu quý. Anh nhớ lại buổi chiều định mệnh anh gặp lại Lê An ở đây, nhớ lại lời thổ lộ muộn màng của anh, và nụ cười bình thản của cô ấy: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, dù nhẹ nhàng, đã là một bản án chung thân cho tình yêu của anh.
Anh cảm thấy mọi hy vọng đều đã cạn kiệt, như dòng nước sông kia, đã cuốn trôi đi tất cả. Anh gần như muốn buông bỏ tất cả, muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi cái thị trấn đã từng là tất cả của anh, để trốn tránh nỗi đau không thể chịu đựng được. Trốn tránh khỏi những kỷ niệm, khỏi những gương mặt thân quen, khỏi cái thực tại phũ phàng mà anh đã tự mình tạo ra. Anh đã cố gắng, đã vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô vọng. Mọi cánh cửa đều đã khép lại, mọi con đường đều đã cụt.
Hình ảnh Lê An hạnh phúc bên Nguyễn Hoàng Huy hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng như một thước phim quay chậm. Nụ cười rạng rỡ của cô ấy, ánh mắt lấp lánh khi nhìn anh ta, tất cả đều là những điều mà anh chưa bao giờ có thể mang lại cho cô. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi nỗi đau xé lòng đang cuộn trào trong lồng ngực. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, hòa vào tiếng gió và tiếng sóng.
"Thật sự... không còn cách nào nữa rồi." Anh thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời thú tội với dòng sông, với bầu trời, với chính bản thân anh. Đó là sự chấp nhận đau đớn rằng anh đã thua cuộc. Thua một cách triệt để, không còn một chút hy vọng nào để níu kéo. Dòng sông vẫn chảy, mang theo tất cả những gì đã qua, và anh biết, đã đến lúc anh cũng phải buông tay. Buông tay khỏi quá khứ, buông tay khỏi Lê An, và buông tay khỏi chính mình của "nếu như ngày đó". Trần Hạo nhìn dòng sông chảy, tự nhủ về sự "trôi đi" của mọi thứ, và một phần trong anh cũng muốn trôi đi theo, muốn rời khỏi nơi này, rời khỏi nỗi đau này. Mặc dù gần như muốn bỏ cuộc, nỗi đau và hình ảnh Lê An vẫn ám ảnh anh, cho thấy cuộc chiến nội tâm của anh vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, chỉ tạm thời bị dồn nén dưới lớp vỏ bọc của sự chấp nhận đau đớn. Chiếc đồng hồ đeo tay lạnh lẽo trên cổ tay anh, một biểu tượng của thành công vật chất, giờ đây chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng trong tâm hồn anh, báo hiệu rằng anh sẽ phải tìm kiếm ý nghĩa khác ngoài sự nghiệp, một ý nghĩa mà anh chưa từng nghĩ tới.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.