Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 681: Ngưỡng Cửa Cuối Cùng Của Tiếc Nuối

Trần Hạo không biết mình đã rời khỏi căn nhà cũ lúc nào, chỉ biết đôi chân anh cứ vô thức đưa đẩy trên con đường quen thuộc, con đường mà hàng ngàn lần anh và Lê An đã đi qua. Màn đêm đã ngả về khuya tàn, nhưng đối với anh, nó dường như mới chỉ bắt đầu. Cả thị trấn chìm sâu vào giấc ngủ yên bình, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá xào xạc, thỉnh thoảng lẫn với tiếng côn trùng rả rích trong đêm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch đến rợn người. Không khí se lạnh của sương đêm như một bàn tay vô hình, vuốt ve khuôn mặt anh, thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến toàn thân anh run rẩy. Anh không bật đèn đường, không cần ánh sáng nào dẫn lối. Bóng tối dường như là người bạn tâm giao duy nhất của anh lúc này, ôm ấp lấy nỗi cô độc và tuyệt vọng đang dày vò.

Anh dừng lại, không phải vì đôi chân đã mỏi nhừ hay trái tim đã kiệt sức, mà vì một lực vô hình nào đó đã níu giữ anh lại trước con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Lê An. Ở đó, giữa màn sương mờ ảo bao phủ, ngôi nhà nhỏ thân quen vẫn đứng lặng lẽ, như một biểu tượng của hạnh phúc mà anh đã vụng về đánh mất. Ánh đèn vàng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt ra, vẽ nên một vệt sáng mỏng manh, run rẩy trên mặt đất ẩm ướt, như một tia hy vọng cuối cùng, mong manh đến tội nghiệp. Trần Hạo đứng im lìm, như một bức tượng tạc từ nỗi đau, giữa màn sương mờ ảo của đêm cuối cùng trước ngày cưới của cô. Anh đã đứng đó bao lâu không rõ, chỉ biết đôi chân đã tê dại, nhưng trái tim vẫn đập những nhịp đập đau đớn, dữ dội, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Mùi hoa cưới còn vương vấn trong không khí, không phải là mùi hương nồng nàn của những bó hoa tươi mới, mà là một dư vị nhẹ nhàng, ngọt ngào nhưng đầy ám ảnh, như một lời chế giễu chua xót cho sự muộn màng của anh. Nó len lỏi vào từng tế bào, gợi nhắc anh về những gì đang diễn ra bên trong cánh cửa kia, về một tương lai mà anh đã từng nghĩ sẽ là của mình. Anh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, đôi mắt thâm quầng mệt mỏi, hốc hác, ước gì mình có thể làm gì đó, dù chỉ là một phép màu nhỏ nhoi để thay đổi tất cả. Cánh cửa đó, chỉ một cánh cửa thôi, nhưng nó lại là một khoảng cách vô hình, một vực thẳm không thể nào vượt qua.

Trong đầu Trần Hạo, hàng vạn suy nghĩ hỗn độn chen chúc nhau, tranh giành nhau từng chút không gian trong tâm trí anh. Lê An... em đang làm gì trong đó? Có phải em đang ngủ say, mơ về ngày mai, về một cuộc sống mới bên người đàn ông khác? Hay em vẫn còn thức, có lẽ cũng đang trằn trọc như anh, hay em đã hoàn toàn bình yên và hạnh phúc? Liệu em có biết anh đang đứng đây không, đứng đây, ngay trước ngưỡng cửa nhà em, trong màn đêm và sương giá? Liệu một tiếng gõ cửa có thay đổi được gì không, hay chỉ khiến em thêm khó xử, thêm phiền lòng? Anh biết, anh biết câu trả lời rồi. Chỉ là anh vẫn cố chấp bám víu vào một tia hy vọng mỏng manh, một ảo ảnh đã tan vỡ từ lâu.

Anh đưa tay lên, cánh tay run rẩy như cành cây khô trong gió. Ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt gỗ thô ráp của cánh cửa, cảm nhận từng thớ gỗ sần sùi, lạnh lẽo. Anh muốn gõ, khao khát được gõ, khao khát được nghe thấy tiếng cô, được nhìn thấy ánh mắt cô một lần nữa. Anh muốn hét lên, muốn nói tất cả những lời anh đã chôn giấu suốt bao năm qua, những lời thổ lộ muộn màng, những lời xin lỗi không thành. Anh muốn cầu xin, muốn níu kéo, muốn van vỉ cô hãy quay lại, hãy cho anh một cơ hội cuối cùng. Nhưng rồi, ngón tay anh lại khựng lại, không thể nào ấn xuống. Một lực vô hình, mạnh mẽ hơn cả nỗi khao khát tột cùng của anh, đã ngăn cản anh. Đó là sự tôn trọng, sự tự trọng, và cả nỗi sợ hãi. Sợ hãi nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô, sợ hãi nghe thấy lời từ chối một lần nữa, sợ hãi phải đối mặt với sự thật rằng anh đã thực sự mất cô mãi mãi.

Trần Hạo nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh buốt. Anh nhớ lại lời của Lê An: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, như một bản án chung thân không thể chối cãi. Phải, thích thì không đủ. Tình yêu của anh, sự thích của anh, đã không đủ để vượt qua khoảng cách vô hình mà chính anh đã tạo ra. Nó không đủ để chiến thắng sự chờ đợi mỏi mòn của cô, không đủ để níu giữ cô lại khi anh đang bận rộn với những tham vọng xa vời nơi thành thị. Anh đã chậm một nhịp, chậm một nhịp mà đã lỡ cả một đời. Bao nhiêu năm qua, anh đã sống trong sự hối hận, tự dằn vặt mình bằng những câu hỏi "nếu như ngày đó". Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như ngày đó anh nói sớm hơn một chút, thì liệu mọi chuyện có khác? Nhưng cuộc đời không có "nếu như", và giờ đây anh phải đối mặt với hậu quả của chính sự hèn nhát của mình.

Anh buông thõng tay xuống, để nó rũ rượi bên hông. Hơi thở anh nặng nhọc hòa vào không khí lạnh lẽo, tạo thành những làn khói mờ ảo rồi tan biến. Anh cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, như thể một phần linh hồn anh đã chết đi ngay tại ngưỡng cửa này. Tiếng lòng anh đập thình thịch trong sự giằng xé, nhưng cuối cùng, một sự bình lặng đau đớn dần chiếm lấy. Anh đã thua, thua một cách triệt để, không còn một chút hy vọng nào để níu kéo. Cánh cửa vẫn đóng, và anh vẫn đứng ngoài, như một người ngoài cuộc, một kẻ thua cuộc trong cuộc chiến tình yêu của chính mình.

***

Sương mù dần tan khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói phía chân trời, vẽ nên những vệt sáng yếu ớt trên nền trời xám xịt. Không khí vẫn se lạnh, nhưng đã có một sự chuyển mình nhẹ nhàng, một dấu hiệu của ngày mới đang thức giấc. Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa, như thể muốn xuyên thấu vào bên trong, muốn nhìn thấy Lê An một lần cuối trước khi cô chính thức thuộc về người khác.

Bỗng, một bóng dáng lướt qua khung cửa sổ. Dù chỉ là một khoảnh khắc chớp nhoáng, một hình ảnh mờ ảo trong ánh sáng lờ mờ của rạng sáng, nhưng nó cũng đủ khiến trái tim Trần Hạo thắt lại, như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Là Lê An? Anh không chắc, nhưng ý nghĩ đó khiến anh muốn lao vào, gõ cửa, níu kéo, hét lên tất cả những gì anh đang kìm nén. Hàng vạn câu hỏi, lời xin lỗi, lời thổ lộ chen chúc trong cổ họng anh, dường như muốn bật ra thành tiếng, nhưng tất cả chỉ là sự im lặng, sự nghẹn ngào đến tột cùng.

Anh hình dung cảnh Lê An mở cửa, ánh mắt ngạc nhiên, rồi thất vọng, có lẽ cả sự khó chịu khi nhìn thấy anh ở đây vào khoảnh khắc này. Anh hình dung Nguyễn Hoàng Huy sẽ xuất hiện, ánh mắt kiên định, cánh tay vững chãi ôm lấy Lê An, bảo vệ hạnh phúc của mình. Những cử chỉ ân cần, những ánh mắt tin tưởng họ trao nhau mà anh đã chứng kiến chiều hôm qua lại hiện về rõ mồn một. Tất cả những hình ảnh đó đều như những vết cắt sắc lẹm, cứa vào trái tim anh, khoét sâu thêm vào vết thương lòng đã rỉ máu, khiến anh nhận ra sự ích kỷ của việc níu kéo. Anh sẽ không thể mang lại cho cô hạnh phúc trọn vẹn như Nguyễn Hoàng Huy. Anh đã có quá nhiều cơ hội, quá nhiều khoảnh khắc để bày tỏ, để níu giữ, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lùi lại. Giờ đây, phá vỡ hạnh phúc của cô chỉ vì nỗi đau của anh, đó là một hành động hèn hạ.

"Anh phải nói gì đây?" Trần Hạo thì thầm, giọng nói khản đặc, hòa lẫn vào tiếng gió sớm. "Rằng anh đã sai? Rằng anh yêu em? Rằng anh không thể sống thiếu em? Nhưng liệu em có còn tin không? Liệu em có còn muốn tin không? Hay tất cả chỉ là sự ích kỷ của anh, sự cố chấp của một kẻ đã bỏ lỡ tất cả?" Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói. "Anh không thể khiến em đau khổ thêm một lần nào nữa."

Nỗi giằng xé nội tâm đạt đến đỉnh điểm. Một bên là tình yêu mãnh liệt, sự hối hận tột cùng, khao khát được níu giữ. Một bên là ý thức về sự chậm trễ, sự thiếu dũng khí của bản thân, và quan trọng hơn cả, là mong muốn không làm tổn thương Lê An. Cuộc chiến giữa tình yêu và lý trí, giữa khao khát và sự hy sinh, cứ thế diễn ra dữ dội trong tâm trí anh. Anh siết chặt nắm đấm, run rẩy, từng khớp xương kêu răng rắc. Đôi mắt anh nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh đau đớn, những giọng nói vang vọng trong đầu. Anh tựa đầu vào bức tường gạch lạnh lẽo của ngôi nhà gần đó, cảm nhận sự lạnh buốt thấm qua lớp tóc, xuyên vào tận não, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên giữa cơn bão cảm xúc.

Từng tiếng gà gáy xa xa bắt đầu vọng lại, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm tàn, báo hiệu một ngày mới đang đến. Tiếng xe máy đầu tiên của người dân đi chợ sớm bắt đầu rề rà trên con đường lớn. Mùi đất ẩm sau đêm sương, lẫn với mùi hoa cưới còn vương vấn trong không khí, càng khiến anh thêm đau đớn. Anh vật vã, như một người bị dìm xuống nước, cố gắng ngoi lên tìm kiếm một hơi thở. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho Lê An. Tất cả đều là những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng giờ đây lại trở thành những mũi dao cứa vào tim anh, nhắc nhở anh về "nếu như ngày đó", về "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt họ.

Rồi, một tiếng thở dài thườn thượt, nặng nề đến vô cùng, bật ra khỏi lồng ngực anh. Đó không phải là tiếng thở phào nhẹ nhõm, mà là tiếng thở của sự buông xuôi, của sự chấp nhận thất bại một cách triệt để. Anh đã thua cuộc. Không còn gì để níu kéo, không còn gì để thay đổi. Cánh cửa đó, không chỉ là một rào cản vật lý, mà còn là biểu tượng cho bức tường vô hình đã ngăn cách họ, một bức tường mà anh đã tự tay xây dựng bằng sự e dè, không dám bày tỏ, và sự chậm trễ của chính mình. Anh đã chọn không gõ. Đó là quyết định cuối cùng, một quyết định mang tính biểu tượng, một sự từ bỏ đau đớn nhưng dứt khoát.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh đã đủ mạnh mẽ để xuyên qua màn sương còn sót lại, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đường ướt đẫm, Trần Hạo buông một tiếng thở dài cuối cùng, nặng nề đến tột cùng. Anh đứng thẳng người dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, tê dại, như thể đã trải qua một trận chiến khốc liệt kéo dài suốt cả đêm. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt trũng sâu, và dưới ánh nắng yếu ớt của ngày mới, chúng lộ rõ vẻ trống rỗng, vô hồn. Tiếng gà gáy đã rộn ràng hơn, tiếng xe máy đã nhiều hơn, và đâu đó, anh còn nghe thấy tiếng chổi tre quét đường của những người hàng xóm dậy sớm. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu, với nhịp sống hối hả quen thuộc của thị trấn.

Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của mình, ánh kim loại lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng yếu ớt của ngày mới. Nó vẫn sáng bóng, vẫn đắt tiền, vẫn là biểu tượng của thành công vật chất mà anh đã đánh đổi bằng tình yêu. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời nhắc nhở cay đắng về thời gian đã trôi đi, về những cơ hội đã mất, về một cuộc đời anh đã bỏ lỡ. Nó lạnh lẽo, nặng trĩu, không khác gì chính tâm hồn anh lúc này. Tất cả mọi hy vọng đã tan biến, chỉ còn lại sự chấp nhận cay đắng.

"Ngày hôm nay... là ngày của em." Trần Hạo thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió, như một tiếng nức nở không thành. Anh biết, anh không thể phá hỏng nó. Không thể phá hỏng hạnh phúc mà cô đã chọn, dù cho trái tim anh có tan nát đến mức nào. Đó là hành động cuối cùng của tình yêu, của sự tôn trọng, dù nó đau đớn hơn bất cứ sự từ bỏ nào. "Vĩnh biệt, Lê An. Vĩnh biệt, tình yêu của anh." Lời thì thầm cuối cùng như một lời đoạn tuyệt, một bản án chung thân mà anh tự phán quyết cho chính mình.

Trần Hạo quay lưng lại với ngôi nhà, với tất cả những gì đã từng là của anh. Đôi vai anh rũ xuống, nặng trĩu gánh nặng của sự hối hận và mất mát. Bước chân anh nặng nề, chậm rãi và dứt khoát trên con đường vắng, mỗi bước đi như đang đoạn tuyệt với một phần linh hồn, với một phần quá khứ mà anh không thể nào lấy lại. Anh sẽ buông tay, buông tay khỏi quá khứ, buông tay khỏi Lê An, và buông tay khỏi chính mình của "nếu như ngày đó". Anh sẽ mang theo nỗi đau này, như một phần của mình, mãi mãi. Bóng dáng anh đổ dài trên mặt đường, dần khuất trong ánh bình minh, không một lần ngoảnh lại. Anh rời đi, bỏ lại phía sau mùi hoa cưới còn vương vấn trong không khí, bỏ lại một tình yêu đã chậm một nhịp, đã lỡ cả một đời, và mang theo một tương lai đầy thành công vật chất nhưng trống rỗng về mặt tình cảm, một hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc và cuộc sống cô độc mà anh sẽ phải đối mặt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free