Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 682: Bình Minh Của Nỗi Hối Tiếc Vĩnh Hằng
Trần Hạo lê bước trên con đường nhựa còn ẩm ướt hơi sương, từng thớ thịt trong cơ thể như đang phản kháng lại ý chí của anh, nặng trĩu và tê dại. Ánh bình minh yếu ớt vừa đủ để xua đi màn đêm tĩnh mịch, nhưng lại bất lực trong việc xua tan bóng tối sâu thẳm đang vần vũ trong tâm hồn anh. Tiếng gà gáy đã rộn ràng hơn, hòa lẫn với tiếng xe máy rề rà của những người đi chợ sớm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thị trấn đang thức giấc. Mùi đất ẩm sau đêm sương, mùi khói bếp thoang thoảng đâu đó, và cả mùi hoa cưới còn vương vấn trong không khí từ đêm qua, tất cả đều trở thành những nhát cắt xé lòng, khơi gợi lại nỗi đau anh vừa trải qua.
Mỗi bước chân của anh in hằn trên nền đường, nặng nề như thể anh đang kéo theo một gánh nặng vô hình, một tảng đá khổng lồ của sự hối tiếc và tuyệt vọng. Đầu óc anh quay cuồng, những hình ảnh và suy nghĩ không ngừng nghỉ giằng xé tâm trí. Anh thấy lại ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ngôi nhà của Lê An, thấy nụ cười dịu dàng của cô khi trò chuyện với Nguyễn Hoàng Huy, thấy những cánh cổng hoa rực rỡ và tiếng cười nói rộn ràng của họ hàng. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hạnh phúc mà anh đã chọn đứng ngoài, một hạnh phúc mà anh đã tự tay đánh mất bằng sự do dự, bằng sự chậm trễ của chính mình.
"Đã quá muộn rồi," anh thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc đi trong gió sớm. "Quá muộn thật rồi..." Lời nói đó không chỉ là một sự chấp nhận, mà là một bản án, một lời khẳng định tàn nhẫn về hiện thực. Anh sờ lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vỏ kim loại lạnh lẽo dưới lớp áo sơ mi. Nó vẫn sáng bóng, vẫn đắt tiền, một biểu tượng không thể chối cãi của thành công vật chất mà anh đã đạt được. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một lời nhắc nhở mỉa mai, một minh chứng cho thời gian đã trôi đi, cho những cơ hội đã mất, cho một cuộc đời anh đã bỏ lỡ. Nó nặng trĩu trên cổ tay anh, lạnh lẽo không khác gì chính tâm hồn anh lúc này. Tất cả mọi hy vọng, mọi ảo tưởng về một "nếu như ngày đó" đã tan biến, chỉ còn lại sự chấp nhận cay đắng.
Những con phố trung tâm thành phố, nơi anh thường sải bước với vẻ tự tin của một người thành đạt, giờ đây trở nên xa lạ và vô vị. Những biển hiệu quảng cáo rực rỡ, những cửa hàng đang dần mở cửa, những tòa nhà cao tầng vươn mình đón nắng, tất cả đều như một khung cảnh vô nghĩa trước đôi mắt vô hồn của anh. Anh đi bộ chậm rãi, không mục đích, ánh mắt lướt qua mọi thứ mà không thực sự nhìn thấy gì. Tiếng còi xe ô tô bắt đầu vang lên thưa thớt, tiếng người nói chuyện râm ran đâu đó, mùi khói bụi, mùi xăng xe, và cả mùi thức ăn đường phố bắt đầu lan tỏa. Một thành phố nhộn nhịp, ồn ào, hối hả, nhưng Trần Hạo lại cảm thấy mình đang lạc lõng trong một không gian riêng, nơi chỉ có anh và nỗi đau của chính mình.
"Một đời người, liệu có bao nhiêu cái 'ngày đó' để mà lỡ?" Anh tự hỏi, câu hỏi không lời đáp vang vọng trong tâm trí. Anh đã có quá nhiều "ngày đó", quá nhiều khoảnh khắc mà anh có thể hành động, có thể nói ra, nhưng anh đã chọn im lặng, chọn sự e dè, chọn cách lùi lại. Và giờ đây, cái giá phải trả là cả một cuộc đời, là hạnh phúc của một người mà anh yêu hơn cả bản thân mình. Anh nhớ lại lời Lê An đã nói bên bờ sông cũ, "Thích thì không đủ." Phải, anh đã thích cô ấy, thích rất nhiều, nhưng anh đã không đủ dũng khí để biến cái "thích" đó thành "yêu", thành một lời cam kết. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, không phải do hoàn cảnh, mà do chính sự hèn nhát của anh đã tạo ra, đã được củng cố qua từng năm tháng im lặng.
Trần Hạo bước đi, đôi vai rũ xuống, nặng trĩu. Bóng dáng anh đổ dài trên mặt đường, dần khuất trong ánh bình minh đang lên, không một lần ngoảnh lại. Anh rời khỏi con phố này, rời khỏi thị trấn này, rời khỏi cái đêm định mệnh ấy, mang theo tất cả những gì còn lại của một trái tim tan nát. Anh đã chọn không gõ cửa. Đó là sự từ bỏ, là sự chấp nhận cay đắng nhất, nhưng cũng là hành động cuối cùng của tình yêu, của sự tôn trọng mà anh có thể dành cho Lê An. Anh sẽ mang nỗi đau này, như một phần không thể tách rời của mình, mãi mãi.
***
Khi những tia nắng ban mai đã đủ mạnh mẽ để nhuộm vàng con ngõ nhỏ dẫn vào nhà Trần Hạo, anh mới về đến. Tiếng chim hót líu lo trong vườn, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, và cả tiếng động nhỏ từ nhà bếp vọng ra – mẹ anh, bà Mai, chắc hẳn đã dậy và đang chuẩn bị bữa sáng. Mùi hương quen thuộc của ngôi nhà cũ, mùi cà phê mẹ anh pha, mùi đất vườn thoang thoảng đưa vào không khí, tạo nên một bầu không khí ấm áp, quen thuộc. Nhưng Trần Hạo, người đã từng coi nơi này là tổ ấm bình yên nhất, giờ đây lại cảm thấy lạc lõng, xa lạ với chính mình trong không gian thân thuộc ấy.
Anh cố gắng đi thật nhẹ nhàng, tránh tạo ra tiếng động, không muốn đối mặt với cha mẹ lúc này. Anh biết, chỉ cần nhìn vào đôi mắt anh, họ sẽ nhận ra ngay có điều gì đó không ổn. Anh chỉ muốn trốn vào căn phòng của mình, ẩn mình khỏi ánh sáng của ngày mới, khỏi ánh mắt dò xét của những người thân yêu. Vừa vào đến phòng, anh không chút do dự, đóng sập cửa lại, tạo ra một âm thanh khô khốc xé toạc sự yên tĩnh. Anh buông mình xuống chiếc giường quen thuộc, tấm nệm mềm mại lẽ ra phải mang lại sự an ủi, nhưng giờ đây chỉ càng khiến anh cảm thấy sự trống rỗng bên trong.
Anh nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh và suy nghĩ ám ảnh, những mảnh ghép của đêm qua và của cả một quá khứ đã được niêm phong. Nhưng vô ích. Càng cố quên, những ký ức càng hiện lên rõ nét, như một thước phim quay chậm, từng khung hình một cứa vào tâm can anh. Anh nhớ về những buổi tan học chung đường, tiếng cười giòn tan của Lê An dưới hàng cây phượng vĩ. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nơi ánh trăng dát bạc trên mặt nước, nơi những lời nói không thành cứ lơ lửng trong không khí. Anh nhớ những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh dành cho cô, những lần anh cố ý đi chậm lại để cô bắt kịp, những lần anh giả vờ vô tình chạm vào tay cô. Tất cả đều là những kỷ niệm đẹp đẽ, nhưng giờ đây lại trở thành những mũi dao cứa vào tim anh, nhắc nhở anh về "nếu như ngày đó", về "lời nói không thành" đã vĩnh viễn chia cắt họ.
Căn phòng quen thuộc, nơi anh đã lớn lên, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm tuổi thơ, bỗng trở nên ngột ngạt, bức bối. Bốn bức tường như đang siết chặt lấy anh, không cho anh một lối thoát. Anh vùi mặt vào lòng bàn tay, cảm nhận sự bất lực tột cùng, một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực anh. Anh đã có thể. Anh đã có vô vàn cơ hội. Nhưng anh đã để tất cả trôi qua, như cát chảy qua kẽ tay.
"Nếu ngày đó... nếu chỉ một lần thôi, anh đủ dũng khí..." Giọng anh nghèn nghẹn, câu nói không thành lời thoát ra từ kẽ răng. Anh ước, chỉ một lần thôi, anh được quay trở lại cái đêm định mệnh ấy, hoặc là những ngày tháng thanh xuân ấy, để nói ra tất cả, để không còn giữ lại bất cứ điều gì. Nhưng thời gian là một dòng chảy không ngừng, không có chỗ cho những ước muốn hão huyền.
Anh mở mắt, nhìn ra cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã trải khắp khu vườn, chiếu rọi vào một thế giới đang bừng tỉnh. Những giọt sương còn đọng trên lá cây lấp lánh như những viên pha lê, đàn chim chuyền cành hót líu lo, và đâu đó tiếng mẹ anh đang gọi vọng từ nhà bếp, một tiếng gọi đầy yêu thương và quan tâm. Đó là một thế giới tươi đẹp, tràn đầy sức sống, nhưng anh lại cảm thấy mình không còn thuộc về nó. Anh là một kẻ ngoài cuộc, một linh hồn lạc lõng giữa sự sống động.
"Giờ đây, tất cả những gì anh có chỉ là sự trống rỗng này." Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự kiệt quệ về thể xác và tinh thần. Sự thành công vật chất mà anh đã miệt mài theo đuổi, những danh vọng, tiền tài, giờ đây trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch như chính tâm hồn anh. Chiếc đồng hồ lấp lánh trên cổ tay anh, biểu tượng của mọi thứ anh đã đạt được, nhưng lại không thể mua được một khoảnh khắc, không thể níu giữ một tình yêu. Nó chỉ là một vật vô tri, một lời nhắc nhở về cái giá của sự chậm trễ.
Anh nằm đó, bất động, cảm nhận rõ ràng sự cô độc đang bao trùm lấy mình. Nỗi đau này, sự hối tiếc này, sẽ là vết sẹo không thể lành trong tâm hồn anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ và quyết định trong tương lai. Anh biết, cuộc đời anh đã bước sang một trang mới, một trang đầy thành công vật chất nhưng trống rỗng về mặt tình cảm, một hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc và cuộc sống cô độc mà anh sẽ phải đối mặt.
***
Sự ngột ngạt trong căn phòng, cùng với những suy nghĩ luẩn quẩn không ngừng nghỉ, khiến Trần Hạo không thể chịu đựng thêm. Anh đứng dậy, bước ra khỏi nhà, mặc kệ tiếng gọi của mẹ anh đang vọng theo. Anh cần một không gian rộng lớn hơn, một nơi nào đó có thể giúp anh thở, giúp anh đối diện với chính mình. Không cần suy nghĩ, đôi chân anh tự động dẫn lối đến bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến tuổi thơ anh và Lê An, nơi tình yêu của họ chớm nở, và cũng là nơi anh đã thổ lộ lời yêu muộn màng.
Giữa buổi sáng, nắng đã lên nhưng không quá gay gắt, chỉ là những tia nắng nhẹ nhàng len lỏi qua tán lá cây, tạo nên những đốm sáng lung linh trên mặt đất. Một làn gió mát lành thổi từ mặt sông lên, mang theo mùi nước sông đặc trưng, mùi đất ẩm và mùi cây cỏ xanh tươi. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một bản nhạc buồn, tiếng gió thổi xào xạc qua những rặng tre, và đâu đó, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Không gian nơi đây vẫn trong lành, yên bình và lãng mạn như ngày nào, nhưng đối với Trần Hạo, sự yên bình đó lại trở thành một sự tương phản đau đớn với nỗi lòng anh đang dậy sóng.
Anh đứng đó, nhìn dòng nước chảy xiết, cảm nhận từng nhát cắt của sự thật đang xé nát tâm can. Dòng sông vẫn trôi, vẫn mang theo những câu chuyện của nó, nhưng câu chuyện của anh và Lê An đã vĩnh viễn dừng lại. Anh nhớ lại cái ngày anh trở về thị trấn, cái ngày anh gặp lại Lê An bên bờ sông này, và cái khoảnh khắc anh thốt ra lời thổ lộ "Ngày đó... anh đã rất thích em". Tiếng cười bình thản của cô, "Em biết. Nhưng thích thì không đủ," vẫn văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở không bao giờ phai. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã đánh mất tất cả bằng sự im lặng và do dự của chính mình.
"Dòng sông này chứng kiến tình yêu của chúng ta chớm nở, và giờ đây, nó cũng chứng kiến anh để mất em." Trần Hạo thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy tuyệt vọng. Anh ngồi phịch xuống thảm cỏ xanh mướt bên bờ, vốc một nắm đất ẩm trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo và vô thường của nó. Anh ném một viên đá nhỏ xuống mặt sông, nhìn những gợn sóng lan tỏa dần ra xa, rồi biến mất. Chúng giống như nỗi đau trong lòng anh, cứ lan rộng mãi, không ngừng nghỉ, nhưng rồi lại chìm vào hư vô.
Anh tự hỏi, liệu dòng thời gian, dòng nước chảy xiết này, có thể cuốn trôi đi nỗi hối tiếc khôn nguôi này không? Hay nó sẽ mãi mãi là một gánh nặng, một phần không thể gột rửa trong tâm hồn anh? Anh nhìn thấy một người đàn ông đánh cá địa phương, lặng lẽ buông lưới, chiếc thuyền nhỏ của ông lững lờ trôi theo dòng nước. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn bình dị như vốn có, chỉ có trái tim anh là đang vỡ vụn.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước sông và cây cỏ tràn vào lồng ngực. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy anh, không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là sự tĩnh lặng của sự chấp nhận tột cùng.
"Sai một bước, lỡ cả một đời. Anh đã hiểu điều đó rồi, Lê An." Anh nói, không phải với ai khác, mà là với chính mình, với dòng sông, với bầu trời. Lời nói đó không còn mang theo sự oán trách hay dằn vặt, mà là sự chấp nhận đau đớn đến tận xương tủy. Anh đã mất cô ấy. Mất vĩnh viễn. Không còn hy vọng, không còn lối thoát.
Trần Hạo đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây không còn sự trống rỗng vô hồn như lúc sáng sớm, mà thay vào đó là một vẻ kiên định, một sự kiên định đến đau đớn. Anh biết, anh phải rời đi. Rời khỏi nơi này, rời khỏi những ký ức này, rời khỏi cái thị trấn đã chứng kiến tất cả. Nỗi đau và sự hối tiếc này sẽ là vết sẹo không thể lành, một phần của anh, ảnh hưởng đến mọi mối quan hệ và quyết định trong tương lai. Sự thành đạt vật chất của anh sẽ trở nên vô nghĩa khi thiếu đi người anh yêu.
Anh quay lưng lại với dòng sông, với những rặng tre, với những ký ức tuổi thơ. Bước chân anh không còn nặng nề hay lững thững, mà dứt khoát hơn, dù vẫn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm. Anh biết, quyết định rời đi ngay lập tức này sẽ là khởi đầu cho một giai đoạn mới của cuộc đời anh, một giai đoạn đầy cô độc và dằn vặt. Anh sẽ mang theo nỗi đau này như một người bạn đồng hành, trên con đường dài phía trước. Anh sẽ sống với nó, học cách chấp nhận nó, và có lẽ, một ngày nào đó, anh sẽ tìm thấy ý nghĩa trong sự mất mát này. Nhưng hôm nay, và rất nhiều ngày sau nữa, anh chỉ cảm thấy một sự trống rỗng không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối vĩnh hằng về một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "lỡ cả một đời".
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.