Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 684: Khoảnh Khắc Vỡ Ốa: Quyết Định Cuối Cùng
Trần Hạo cúp máy. Thế giới xung quanh anh như vỡ vụn. Tiếng Thanh Tùng vẫn văng vẳng bên tai, những lời kể xé nát tâm can anh thành từng mảnh. Anh úp mặt vào lòng bàn tay, vai run lên bần bật. Nỗi hối hận cuộn trào, dâng lên như một cơn sóng thần, nhấn chìm anh trong biển cả của sự tự trách. Anh đã làm gì vậy? Anh đã sống như thế nào mà lại vô tâm đến thế? Anh đã luôn nghĩ mình là người bị động, là người phải chịu đựng sự giằng xé của tình cảm và sự nghiệp. Nhưng hóa ra, Lê An mới là người phải chịu đựng nhiều hơn gấp bội. Cô ấy đã chờ đợi anh, chờ đợi trong cô đơn, trong những đêm dài bên bờ sông cũ, nhìn về phía thành phố xa xôi, nơi anh đang cố gắng xây dựng sự nghiệp của mình. Cô ấy đã hy vọng, đã buồn bã, đã khóc thầm, trong khi anh lại vô tư nghĩ rằng cô vẫn ổn, vẫn sẽ ở đó khi anh quay về. Anh đã bỏ lỡ không chỉ một khoảnh khắc thổ lộ, không chỉ một “nhịp” của tình yêu. Anh đã bỏ lỡ cả một quãng đời tuổi trẻ của cô, những năm tháng cô cần anh nhất, cần một bờ vai để tựa vào, cần một lời động viên, một sự quan tâm nhỏ nhoi. Anh đã để cô đơn độc chiến đấu với sự chờ đợi mỏi mòn, với sự tò mò của những người xung quanh, với chính những nghi ngờ trong lòng mình. Và điều đau đớn nhất, là cô ấy đã tự trách mình, đã nghĩ rằng mình không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để giữ chân anh. “Mình đã làm gì vậy? Sao mình có thể vô tâm đến thế? Cô ấy đã chờ đợi mình… chờ đợi mình đến bao giờ?” Trần Hạo tự vấn, giọng khàn đặc, nghẹn ngào. Mỗi câu hỏi tuôn ra đều như một nhát dao tự đâm vào trái tim anh. Anh cảm thấy một sự đau nhói đến tận xương tủy, một cảm giác nghẹt thở, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Mùi cà phê giờ đây trở nên thật khó chịu, nó gợi nhắc anh về sự tĩnh lặng giả tạo mà anh đã tìm kiếm, trong khi nỗi đau của Lê An lại âm ỉ suốt những năm tháng qua. Ánh nắng trưa gay gắt bên ngoài cửa sổ dường như đang thiêu đốt nỗi đau trong lòng anh. Nó không còn là những tia nắng yếu ớt của buổi sáng nữa, mà trở thành một luồng sáng chói chang, phơi bày tất cả những yếu đuối, những sai lầm của anh. Trần Hạo nhớ lại lời nói của Thanh Tùng: “Nó cũng nói với tao, ‘nếu như ngày đó, Hạo chịu nói sớm hơn một chút, thì mọi chuyện đã khác rồi’…” Lời nói không thành. Khoảng cách vô hình. Tất cả những cụm từ đó, giờ đây, không còn là những khái niệm mơ hồ nữa, mà là những vết thương sâu hoắm, nhức nhối trong tâm hồn anh. Anh đứng dậy một cách nặng nề, cơ thể như bị rút cạn sinh lực. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn lấp lánh, nhưng anh không còn nhìn thấy vẻ hào nhoáng của nó nữa, chỉ thấy sự trống rỗng và vô nghĩa. Anh trả tiền một cách máy móc, tâm trạng nặng nề hơn gấp bội so với khi anh bước vào quán. Anh bước ra khỏi quán cà phê, không khí bên ngoài oi ả của buổi trưa dường như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt trong lồng ngực anh. Anh đi như một cái bóng, không phương hướng, không mục đích. Nỗi đau và sự day dứt từ cuộc gọi này sẽ ám ảnh Trần Hạo trong suốt hành trình rời thị trấn và cuộc sống sau này, trở thành vết sẹo không thể lành. Sự thấu hiểu muộn màng về những gì Lê An đã trải qua sẽ định hình lại cách Trần Hạo nhìn nhận về tình yêu và sự dũng cảm, ảnh hưởng đến các mối quan hệ tương lai của anh. Anh biết, quyết định rời đi của anh sẽ được củng cố thêm bởi gánh nặng hối tiếc này, khiến anh càng muốn chạy trốn khỏi thị trấn và những kỷ niệm đau lòng. Nhưng giờ đây, chạy trốn không còn là để thoát khỏi nỗi đau của chính mình nữa, mà là để thoát khỏi nỗi đau mà anh đã vô tình gây ra cho Lê An. Anh đã sai một bước, và cái giá phải trả là cả một đời. Không chỉ đời anh, mà còn là những năm tháng tuổi trẻ của Lê An, những năm tháng mà cô đã dành để chờ đợi một lời nói không bao giờ thành.
***
Trần Hạo bước đi vô định trên con đường trung tâm thị trấn, nơi mà chỉ vài giờ trước anh còn cảm thấy như một chốn bình yên đang dần mất đi. Giờ đây, sự bình yên ấy đã biến thành một bức tranh u ám, nhuốm màu dằn vặt trong tâm trí anh. Ánh nắng ban mai đã len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền đường nhựa còn ẩm ướt sau cơn mưa đêm qua. Không khí se lạnh của buổi sớm vẫn còn vương vấn, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng, mùi của những hàng cây xanh mướt ven đường và một chút hương hoa dại phảng phất từ những khu vườn nhỏ. Sương mờ đã tan dần, nhường chỗ cho một bầu trời trong xanh đến vô tận, nhưng ánh mắt Trần Hạo vẫn vô hồn, không nhìn thấy vẻ đẹp ấy.
Tiếng xe cộ thưa thớt trên đường, tiếng người nói chuyện râm ran đâu đó từ những quán phở, quán bún riêu mới mở cửa, tiếng rao hàng xa xa của một bà cụ bán xôi, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của thị trấn mỗi sớm mai. Nhưng đối với Trần Hạo, những âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật sự trống rỗng, cô độc trong tâm hồn anh. Anh bước đi chậm rãi, bàn chân như không có trọng lực, từng bước chân như nặng trĩu hàng ngàn cân hối tiếc. Mỗi bước đi là một nhát dao tự trách cứ khoét sâu vào vết thương lòng của anh. Lời của Thanh Tùng vẫn văng vẳng bên tai, như một đoạn băng cũ kỹ cứ tua đi tua lại, khoét sâu vào tâm can anh: "Nó đã chờ mày, Hạo ạ... Đã có lúc nó ngồi bên bờ sông cũ hàng đêm, chỉ để nhìn về phía thành phố, nơi mày đang sống... Nó đã nghĩ rằng mày sẽ quay về..."
Anh tự hỏi, tại sao mình lại có thể vô tâm đến thế, lại sợ hãi đến thế? Sự nghiệp anh dày công xây dựng ở thành phố, những thành công vang dội, những hợp đồng bạc tỷ, giờ đây tất cả chỉ là một vỏ bọc rỗng tuếch, một pháo đài cô độc không có bóng người con gái anh yêu. Nó giống như một lâu đài tráng lệ được xây trên cát, chỉ cần một cơn sóng nhỏ của sự thật cũng đủ sức nhấn chìm nó vào quên lãng. Anh đã đổi cả tuổi trẻ, đổi cả tình yêu, đổi cả những khoảnh khắc quý giá nhất để chạy theo thứ gọi là thành công, để rồi nhận ra, cái giá phải trả quá đắt.
Trần Hạo dừng lại bên một gốc cây bàng cổ thụ, rễ xù xì bám chặt vào lòng đất. Anh đưa tay chạm nhẹ vào lớp vỏ cây sần sùi, cảm nhận sự chai sạn của thời gian. Giống như anh, cây bàng này đã chứng kiến bao mùa mưa nắng, bao cuộc chia ly, sum họp của thị trấn nhỏ này. Nó đã chứng kiến anh và Lê An những ngày thơ ấu, hồn nhiên cùng nhau chạy nhảy, trốn tìm dưới tán lá. Nó cũng đã chứng kiến anh quay lưng bước đi, để lại Lê An một mình, lặng lẽ dõi theo. Anh đã từng là một thằng bé con dũng cảm, chẳng sợ trời, chẳng sợ đất, chỉ sợ không được chơi cùng Lê An. Vậy mà, khi lớn lên, thứ anh sợ nhất lại là tình cảm của chính mình, là lời nói "anh thích em" tưởng chừng đơn giản nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
Anh rút chiếc điện thoại di động thế hệ cũ ra khỏi túi quần, chiếc điện thoại mà anh đã dùng để liên lạc với Lê An trong những năm tháng xa cách. Màn hình đã cũ, nhiều vết xước, nhưng nó vẫn chứa đựng những tin nhắn ngắn ngủi, những cuộc gọi nhỡ không dám bắt máy của cô. Anh vuốt nhẹ lên màn hình, cảm giác chiếc điện thoại trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết, như đang chứa đựng tất cả những bi kịch, tất cả những lời hối tiếc mà anh đã gây ra. Anh vẫn nhớ như in cái cảm giác chần chừ, do dự mỗi khi Lê An gọi đến. Anh sợ phải đối mặt với những câu hỏi về tương lai, sợ phải thừa nhận rằng anh cũng nhớ cô nhiều đến nhường nào, sợ phải nói ra một lời hứa mà anh không chắc chắn có thể thực hiện. Và thế là, anh chọn sự im lặng, chọn khoảng cách vô hình, để rồi bây giờ, khoảng cách ấy đã trở thành một vực thẳm không thể nào lấp đầy.
“Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút… mọi chuyện đã khác rồi.” Anh lặp lại lời của Thanh Tùng, giọng khàn đặc, nghẹn ngào. Cổ họng anh khô rát, như có một nắm cát vừa được nuốt xuống. Anh cảm thấy một sự đau nhói đến tận xương tủy, một cảm giác nghẹt thở, như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Thành công vật chất mà anh đã đạt được ở thành phố lớn, những danh vọng, tiền bạc, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Chúng không thể mua được một lời "nếu như", không thể quay ngược thời gian để sửa chữa một "sai một bước". Anh đã sai, sai một cách đau đớn, sai một cách không thể cứu vãn.
Anh ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, đôi mắt cay xè. Những giọt nước mắt nóng hổi ứ đọng nơi khóe mi, nhưng anh cố gắng kìm nén, không cho chúng rơi xuống. Anh không muốn mình yếu đuối ngay lúc này, không muốn mình gục ngã hoàn toàn. Anh đã gục ngã quá đủ rồi. Anh đã trốn tránh quá đủ rồi. Suốt bao nhiêu năm, anh đã sống trong sự hèn nhát của chính mình, để nỗi sợ hãi che mờ đi lý trí, để sự nghiệp trở thành cái cớ cho sự vô tâm. Anh đã để Lê An phải chịu đựng quá nhiều, phải tự mình đối mặt với những nỗi buồn, những thất vọng mà đáng lẽ anh phải là người chia sẻ. Anh đã khiến cô phải tin rằng cô không đủ tốt, không đủ xứng đáng để anh níu giữ. Điều đó, còn đau đớn hơn bất kỳ sự từ chối nào mà anh từng sợ hãi.
Mùi đất ẩm sau cơn mưa, mùi của những hàng cây xanh mướt, mùi thức ăn từ những quán nhỏ ven đường, tất cả những mùi hương quen thuộc của thị trấn này dường như đang hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của nỗi nhớ và sự hối tiếc. Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, như thể nó là thứ duy nhất còn kết nối anh với quá khứ, với Lê An. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ điên rồ, nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng le lói trong màn đêm tuyệt vọng. Anh không thể tiếp tục chạy trốn nữa. Anh cần phải đối mặt. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi mọi thứ, mà là để nói ra những lời đã chôn giấu quá lâu, để tạ lỗi, để xin lỗi cho sự hèn nhát của một thanh niên từng yêu hết lòng nhưng lại không dám nói ra.
Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Quyết định rời khỏi thị trấn ngay lập tức, tránh né đám cưới, tránh né sự thật, giờ đây không còn là một lựa chọn nữa. Anh không thể bỏ đi khi chưa làm rõ mọi chuyện, khi chưa đối mặt với chính mình, và quan trọng hơn, với cô ấy. Anh phải làm điều đó, dù cho mọi thứ đã quá muộn màng, dù cho kết quả cuối cùng có ra sao đi nữa. Anh cần phải giải thoát cho chính mình, và có lẽ, cho cả Lê An nữa.
***
Bước chân Trần Hạo, từ vô định, bỗng trở nên có hướng đi. Anh không biết mình đã đi bao xa, chỉ biết rằng bản năng mách bảo anh phải đi về một nơi, một nơi mà lý trí anh đang cố gắng né tránh. Con đường dẫn anh đi, như một dòng chảy tự nhiên, cuối cùng đã đưa anh đến gần con hẻm thân quen dẫn vào nhà Lê An. Ánh nắng đã lên cao, trời trong xanh không một gợn mây, nhưng sự trong trẻo của bầu trời lại càng làm nổi bật sự nặng nề, u ám trong lòng anh. Không khí buổi sáng muộn đã bớt đi phần nào cái se lạnh ban đầu, thay vào đó là sự ấm áp của nắng hè đang dần lan tỏa.
Từ xa, anh đã nghe thấy những âm thanh quen thuộc của một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Tiếng cười nói nhỏ của vài người đang trang trí cổng cưới, tiếng loảng xoảng của đồ vật kim loại, tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm láng giềng. Mùi hoa tươi, mùi bánh trái, phảng phất mùi khói bếp từ những căn nhà lân cận hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí náo nhiệt, rộn ràng. Đối với bất kỳ ai khác, đó sẽ là một khung cảnh ấm cúng, vui tươi, chuẩn bị cho một ngày hạnh phúc. Nhưng đối với Trần Hạo, những âm thanh và mùi hương ấy lại như những nhát dao cứa vào trái tim anh, khiến anh cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, một nỗi đau âm ỉ lan tỏa khắp cơ thể.
Anh ẩn mình sau một gốc cây trứng cá già cỗi, tán lá rậm rạp đủ để che khuất tầm nhìn của anh khỏi những ánh mắt tò mò. Từ vị trí này, anh có thể nhìn thấy rõ ràng con hẻm dẫn vào nhà Lê An. Cổng cưới đã được dựng lên, trang hoàng lộng lẫy bằng những dải lụa đỏ, những chùm hoa tươi rực rỡ. Hoa cúc, hoa ly, những loại hoa quen thuộc của vùng quê này, được kết thành hình trái tim, hình vòng nguyệt quế, treo khắp nơi, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, nồng nàn.
Trái tim Trần Hạo thắt lại. Cảnh tượng này, anh đã từng mơ về nó không biết bao nhiêu lần, nhưng trong mơ, người đứng bên cạnh Lê An là anh, chứ không phải một người đàn ông khác. Nước mắt anh lại chực trào, nhưng anh cố nuốt ngược vào trong. Anh không có quyền khóc, không có quyền đau khổ. Anh đã tự tay vứt bỏ tất cả, tự tay đẩy cô ra xa.
Anh lén nhìn vào trong sân nhà Lê An. Vài người bạn của cô đang tất bật cùng nhau sắp xếp lại bàn ghế, chuẩn bị cho ngày trọng đại. Và rồi, anh thấy cô. Lê An. Cô mặc một chiếc áo dài màu xanh ngọc nhạt, màu của sự dịu dàng và thanh khiết. Mái tóc đen nhánh của cô được búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và chiếc cổ thon thả. Cô vẫn đẹp như ngày nào, vẫn dịu dàng và thanh lịch như hình ảnh anh đã lưu giữ trong ký ức.
Cô đang cùng một người bạn kê lại một chiếc bàn gỗ lớn. Dáng người cô mảnh mai, uyển chuyển trong tà áo dài. Anh thấy cô mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô, dù cố giấu, vẫn thoáng hiện lên nét buồn man mác. Đó là một nỗi buồn thẳm sâu, một sự cam chịu mà Trần Hạo chưa từng thấy rõ đến thế. Nó không phải là nỗi buồn của một cô gái thất tình, mà là nỗi buồn của một người phụ nữ đã trải qua quá nhiều sự chờ đợi, quá nhiều sự tổn thương, và cuối cùng chấp nhận số phận của mình. Nụ cười của cô giống như một lớp vỏ bọc mỏng manh, che giấu đi những vết sẹo sâu thẳm trong lòng.
Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh đã từng nghĩ rằng Lê An bình thản chấp nhận mối quan hệ mới, rằng cô đã tìm được hạnh phúc thực sự. Nhưng giờ đây, nhìn thấy ánh mắt đó, nụ cười đó, anh mới nhận ra, cô không hề hạnh phúc trọn vẹn. Cô chỉ đang chấp nhận, đang cam chịu, đang cố gắng sống một cuộc đời êm đềm như mọi người mong đợi.
Vô tình, từ phía bên kia con hẻm, anh nghe thấy tiếng Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, đang nói chuyện với một người phụ nữ khác. Giọng bà Mai, với âm điệu chậm rãi, chất phác của người miền Bắc, vang lên rõ ràng trong không khí tĩnh lặng của buổi sáng.
“Thôi thì con bé An nó hiền lành, chịu thương chịu khó. Cũng đến tuổi rồi, có bến đỗ an yên là tốt rồi. Ai bảo số nó lận đận…” Bà Mai thở dài, giọng nói đầy vẻ cảm thông và tiếc nuối.
“Đúng đấy bà ạ. Thấy nó với thằng Huy cũng đẹp đôi. Thằng bé ấy chịu khó, thương An lắm. Cũng là duyên số thôi.” Người phụ nữ kia đáp lại, giọng cũng đầy vẻ chia sẻ.
Câu nói của Bà Mai, cùng với ánh mắt buồn man mác của Lê An, như một cú đánh mạnh vào lồng ngực Trần Hạo. Nó không chỉ là những lời nói đơn thuần của hàng xóm, mà là sự xác nhận cho tất cả những gì Thanh Tùng đã kể, cho tất cả những gì anh đã vô tình bỏ lỡ. "Ai bảo số nó lận đận..." Câu nói ấy như một lời nguyền, một lời trách móc thầm kín mà cả thị trấn này dành cho Lê An, và gián tiếp là cho chính anh.
Lê An hiền lành, chịu thương chịu khó. Cô ấy đã chờ đợi anh quá lâu, đã chịu đựng quá nhiều sự cô đơn và những lời bàn tán. Cô ấy xứng đáng có một bến đỗ an yên, xứng đáng có một người đàn ông yêu thương cô thật lòng. Và giờ đây, khi anh quay về, anh lại một lần nữa trở thành nguyên nhân cho nỗi buồn trong mắt cô, cho sự cam chịu trong nụ cười của cô.
Trần Hạo cảm thấy một làn sóng giận dữ dâng trào trong lòng, nhưng không phải giận dữ với Lê An, không phải giận dữ với người đàn ông sắp cưới cô, mà là giận dữ với chính bản thân mình. Anh đã hèn nhát, đã chậm một nhịp, đã để lỡ cả một đời của cô. Anh đã sai một bước, và giờ đây, cái giá phải trả không chỉ là nỗi đau của anh, mà còn là nỗi buồn thầm kín của Lê An.
Anh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng đập như một hồi trống dồn dập, vang vọng trong tai anh. Mùi hoa ly từ cổng cưới bỗng trở nên nồng nặc, như đang chế giễu sự bất lực của anh. Anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh không thể để Lê An bước vào một cuộc hôn nhân mà trái tim cô vẫn còn mang nặng những vết sẹo, những câu hỏi không lời giải đáp về anh. Anh không thể để cô nghĩ rằng anh chưa từng thực sự yêu cô, rằng cô không đủ quan trọng để anh phải dũng cảm một lần.
Một sự thôi thúc mạnh mẽ, một quyết tâm điên cuồng bỗng trỗi dậy trong lòng Trần Hạo. Nó không phải là sự níu kéo ích kỷ, mà là một nhu cầu cấp bách, một sự giải thoát cho cả hai. Anh cần phải nói ra, không phải để thay đổi định mệnh, không phải để phá hoại hạnh phúc của cô, mà là để bày tỏ lòng mình, để xin lỗi, để tạ lỗi cho sự hèn nhát của tuổi trẻ, cho cái "nếu như ngày đó" đã ám ảnh anh suốt bao năm qua. Anh cần phải nói ra sự thật, dù cho sự thật ấy có đau đớn đến nhường nào, dù cho nó có thể không thay đổi được bất cứ điều gì. Ít nhất, anh cũng đã từng yêu cô, đã từng trân trọng cô. Và cô, xứng đáng được biết điều đó.
Trần Hạo từ từ đứng thẳng dậy sau gốc cây, cơ thể anh như được tiếp thêm một luồng sinh lực mới, mạnh mẽ và dứt khoát.
***
Nỗi đau của Lê An, sự hiền lành và chấp nhận của cô, giờ đây hiện rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí Trần Hạo. Nó không chỉ là câu nói “thích thì không đủ” mà cô đã từng thốt ra một cách bình thản, mà là cả một gánh nặng của những chờ đợi, những hy sinh, những vết sẹo âm thầm mà cô đã chịu đựng. Anh hình dung lại hình ảnh Lê An ngồi bên bờ sông cũ, một mình trong đêm tối, nhìn về phía thành phố xa xôi, nơi anh đang cố gắng gầy dựng sự nghiệp. Anh hình dung lại những giọt nước mắt cô đã nuốt ngược vào trong, những lời tự trách cô đã dành cho chính mình, rằng cô không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để giữ chân anh.
Những hình ảnh đó, cùng với lời nói của Bà Mai về “số phận lận đận” của Lê An, như một dòng điện chạy dọc sống lưng Trần Hạo, đánh thức anh khỏi cơn mê của sự hối tiếc và nỗi sợ hãi. Anh không thể để cô bước vào một cuộc hôn nhân với một vết sẹo lòng còn nguyên đó, không thể để cô nghĩ rằng anh chưa từng thực sự yêu cô. Anh biết, quyết định này có thể là điên rồ, có thể sẽ không mang lại bất kỳ sự thay đổi nào, nhưng anh không thể im lặng thêm nữa. Anh cần phải nói ra, không phải để níu kéo, không phải để phá vỡ hạnh phúc của cô, mà là để bày tỏ lòng mình, để xin lỗi cho sự hèn nhát của tuổi trẻ. Anh phải tạ lỗi cho những lời nói không thành, cho khoảng cách vô hình mà anh đã tạo ra giữa hai người.
Hít một hơi thật sâu, lồng ngực Trần Hạo căng tức, nhưng lần này không phải vì nghẹt thở, mà vì một ý chí mạnh mẽ đang bùng cháy. Đôi mắt anh, vốn vô hồn từ sáng, giờ đây tràn ngập một quyết tâm kiên định, pha lẫn sự tuyệt vọng. Anh quay lưng lại với con đường dẫn ra bến xe, nơi mà vài giờ trước anh đã định chạy trốn. Con đường ấy, giờ đây, giống như một lối thoát hèn nhát, một con đường mà anh không còn muốn đi nữa. Anh không thể bỏ đi khi chưa đối mặt, chưa nói ra sự thật.
Từng bước chân của Trần Hạo trở nên dứt khoát hơn bao giờ hết. Tiếng giày của anh ma sát với nền đường lát gạch cũ kỹ, tạo nên một âm thanh khô khốc, vang vọng trong không khí tĩnh lặng của buổi sáng muộn. Cứ như thể mỗi bước đi là một lời thề, một sự khẳng định cho quyết định đã được đưa ra. Anh không còn là cái bóng mờ nhạt, không còn là kẻ chạy trốn. Anh là một người đàn ông đang đối mặt với sai lầm lớn nhất cuộc đời mình.
Mùi hoa ly từ cổng cưới nhà Lê An, vốn nồng nặc và ngột ngạt, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn là mùi hương của sự chế giễu, mà là mùi hương của sự khẩn cấp, của một khoảnh khắc định mệnh. Anh cảm nhận được hơi ấm của nắng vàng ươm trên làn da, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tập trung vào một mục tiêu duy nhất: Nhà Lê An.
“Mình phải nói,” Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, dứt khoát và rõ ràng. “Dù có là gì đi nữa, mình phải nói.” Lời nói đó không chỉ là sự giải tỏa cho chính anh, mà còn là một lời hứa, một sự chuộc lỗi cuối cùng cho một tình yêu đã lỡ. Anh biết, quyết tâm này sẽ dẫn đến một cuộc đối mặt đầy cảm xúc, một cuộc đối mặt mà cả anh và Lê An đều đã chờ đợi quá lâu, dù cho kết quả cuối cùng có thể không thay đổi được gì. Ngày cưới của Lê An vẫn sẽ diễn ra, đó là một sự thật nghiệt ngã, nhấn mạnh sự tàn khốc của "thời điểm", của cái gọi là "chậm một nhịp".
Anh không ảo tưởng rằng lời nói của mình sẽ thay đổi được mọi thứ. Anh không mong Lê An sẽ hủy bỏ hôn lễ, không mong cô sẽ quay lại với anh. Điều anh mong muốn duy nhất lúc này, là được nói ra sự thật, được cho cô biết rằng anh đã yêu cô nhiều đến nhường nào, đã hối hận vì những sai lầm của mình ra sao. Sự thật mà Trần Hạo sắp nói ra có thể là một sự giải thoát cho anh, một gánh nặng được trút bỏ. Nhưng anh cũng không khỏi lo sợ, liệu nó có trở thành một gánh nặng mới cho Lê An, một vết thương mới trong trái tim cô hay không. Dẫu sao đi nữa, anh cũng không thể lùi bước.
Chiếc điện thoại di động trong tay anh, vẫn nặng trĩu, nhưng không còn là gánh nặng của sự hối tiếc đơn thuần. Nó là vật kỷ niệm, là nhân chứng cho một tình yêu câm lặng, cho một khoảng cách vô hình đã từng ngăn cách hai người. Giờ đây, anh đang tiến về phía trước, hướng thẳng về phía cổng nhà Lê An, nơi định mệnh đang chờ đợi. Anh sẽ đối mặt. Anh sẽ nói ra. Dù cho mọi thứ đã quá muộn màng, dù cho đó chỉ là một lời nói cuối cùng, anh cũng cần phải làm điều đó. Đó là điều duy nhất anh có thể làm cho Lê An, và cho chính mình, sau tất cả những năm tháng "sai một bước, lỡ cả một đời" này.
Và rồi, anh đã đứng đó, trước cánh cổng được trang hoàng lộng lẫy, trước ngưỡng cửa của một cuộc đời mà lẽ ra anh đã có thể là một phần. Hơi thở anh gấp gáp, tim anh đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh đưa tay lên, định gõ cửa, nhưng rồi lại khựng lại. Một cảm giác quen thuộc, một sự do dự đã ám ảnh anh suốt bao năm qua, lại bủa vây lấy anh. Nhưng lần này, nó không phải là sự hèn nhát. Nó là sự tôn trọng. Tôn trọng quyết định của cô, tôn trọng hạnh phúc mà cô đã lựa chọn. Anh nhìn vào trong sân, nơi Lê An đang cười nói cùng bạn bè, nụ cười ấy vẫn còn vương vấn nét buồn man mác, nhưng đã có một sự chấp nhận, một sự bình yên. Anh biết, anh không thể phá vỡ sự bình yên ấy. Nhưng anh cũng không thể bỏ đi mà không làm gì cả.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, rồi hạ tay xuống. Anh quay người, không phải để bỏ chạy, mà để tìm một cách khác. Một cách để nói ra, mà không làm tổn thương cô thêm nữa. Một cách để cho cô biết, rằng anh đã trở về, rằng anh đã từng yêu cô. Và rằng, anh hối hận biết nhường nào.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.