Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 685: Chốn Cũ Hẹn Ước, Nỗi Lòng Cuối Cùng

Ánh đèn vàng hắt ra từ bên trong ngôi nhà Lê An không còn mang vẻ lung linh của hy vọng, mà chỉ còn là sự chói chang, ngột ngạt đối với Trần Hạo. Hơi thở anh vẫn còn gấp gáp, nhưng nhịp đập nơi lồng ngực không còn hỗn loạn bởi sự cuồng nhiệt của một quyết định bộc phát. Thay vào đó, một nỗi trầm tư sâu sắc, lạnh lẽo hơn, đã chiếm lấy tâm trí anh. Bàn tay anh, vốn đã đưa lên định gõ cửa, giờ đây như hóa đá giữa không trung. Anh nhìn chằm chằm vào những cánh hoa ly trắng muốt được kết thành hình trái tim, treo lủng lẳng trên cổng, cảm nhận mùi hương ngọt lịm đến nhức nhối đang bủa vây. Nó không phải là mùi của tình yêu, mà là mùi của sự kết thúc, của một tương lai không có anh.

Anh biết, anh không thể làm điều đó. Không phải vì anh hèn nhát, không phải vì anh sợ đối mặt với Lê An. Mà là bởi vì anh tôn trọng cô, tôn trọng hạnh phúc mà cô đã lựa chọn, dù hạnh phúc ấy không có anh. Tôn trọng sự bình yên mà cô đã dày công vun đắp sau bao nhiêu năm tháng chờ đợi trong câm lặng. Phá vỡ sự bình yên ấy, vào đúng đêm trước ngày trọng đại nhất cuộc đời cô, bằng những lời thổ lộ muộn màng và đầy ích kỷ, đó không phải là điều anh muốn. Anh đã từng là kẻ làm tổn thương cô bằng sự im lặng, anh không muốn lại trở thành kẻ làm xáo trộn cuộc sống của cô bằng những lời nói không thành.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi cái mùi hoa ly nồng nặc đang xoáy vào buồng phổi, cố gắng làm dịu đi sự quặn thắt nơi lồng ngực. Anh hạ bàn tay xuống, chậm rãi, như thể đang đặt xuống một gánh nặng vô hình. Tiếng gió xào xạc lướt qua tán cây bàng cổ thụ trước sân nhà Lê An, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa dạ lý hương từ khu vườn nhà hàng xóm, hòa cùng mùi ẩm của đêm khuya, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã. Những âm thanh đó như đang vỗ về anh, nhắc nhở anh về những đêm trăng cũ, về những lời hứa đã hóa thành sương khói.

"Không. Không phải ở đây. Không phải lúc này," Trần Hạo độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, dứt khoát nhưng cũng đầy xót xa. Anh không thể biến cuộc gặp gỡ cuối cùng của họ thành một màn kịch đau khổ, diễn ra giữa những ánh đèn rực rỡ và tiếng cười nói chuẩn bị cho đám cưới. Anh không muốn ký ức về ngày hạnh phúc của cô bị vấy bẩn bởi sự xuất hiện của anh, của những lời tiếc nuối không thể thay đổi được gì. Anh quay lưng lại với cánh cổng được trang hoàng, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt, cô độc và nặng trĩu. Bước chân anh không còn vội vã, không còn dồn dập như khi anh quay trở lại đây vài phút trước. Thay vào đó, mỗi bước đi đều mang một sự tính toán, một sự quyết tâm lạnh lùng. Anh sẽ không chạy trốn, nhưng anh sẽ chọn cách đối mặt khác. Một cách để nói ra, mà không làm tổn thương cô thêm nữa. Một cách để cho cô biết, rằng anh đã trở về, rằng anh đã từng yêu cô. Và rằng, anh hối hận biết nhường nào. Nỗi hối hận ấy, nó như một dòng sông ngầm chảy xiết trong tâm hồn anh, cuộn trào lên mỗi khi anh nghĩ về những điều "nếu như ngày đó". Anh biết, mình phải làm điều gì đó, dù chỉ là để tự giải thoát cho chính mình khỏi cái gánh nặng của sự im lặng đã ám ảnh anh suốt những năm tháng "sai một bước, lỡ cả một đời" này.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới bắt đầu xuyên qua khung cửa sổ quán cà phê "Góc Yên Bình", nơi Trần Hạo đang ngồi một mình trong góc khuất. Ly cà phê trước mặt anh vẫn còn nguyên vẹn, hơi ấm đã nguội lạnh tự bao giờ. Anh không động vào, chỉ lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, nơi những hạt sương đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như những giọt nước mắt pha lê. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, mùi gỗ cũ ấm áp, hòa quyện với chút hương hoa nhài tinh khiết từ vườn nhỏ bên cạnh, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ lùng. Nhưng tâm trí Trần Hạo lại là một cơn bão.

Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách quen đang nhâm nhi bữa sáng, tất cả đều trở nên mờ nhạt trong tâm trí anh. Anh chỉ nghe thấy tiếng vọng của lời Thanh Tùng, tiếng cười của Lê An trong ký ức, và ánh mắt thoáng buồn của cô khi anh nhìn thấy cô bên hiên nhà đêm qua. Tất cả những mảnh ghép đó hợp lại, vẽ nên một bức tranh về nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của Lê An, một bức tranh mà anh đã quá chậm trễ để nhận ra.

"Bờ sông..." Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc như chưa được dùng đến suốt một đêm dài. Đó là nơi duy nhất. Nơi mà tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ. Nơi chứng kiến những cử chỉ quan tâm thầm lặng của anh, và cả sự chờ đợi mỏi mòn của cô. Nơi mà "khoảng cách vô hình" giữa họ bắt đầu hình thành, rồi lớn dần theo thời gian. Nơi mà anh đã từng đứng lặng lẽ, chứng kiến cô bước đi cùng người đàn ông khác.

Nếu anh phải nói ra, thì phải là ở đó. Ở "bên bờ sông cũ" ấy. Không phải để níu kéo, không phải để thay đổi hiện thực phũ phàng, mà là để đặt dấu chấm hết cho một câu chuyện tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước, lỡ cả một đời". Đó là nơi duy nhất anh có thể trút bỏ gánh nặng của "lời nói không thành" đã đè nặng lên trái tim anh suốt bao năm.

Anh đưa tay vào túi, rút ra chiếc điện thoại di động cũ kỹ. Màn hình đã sờn, nhưng những con số trong danh bạ thì vẫn rõ ràng. Anh lướt qua, tìm kiếm cái tên đã từng nằm trong mục ưu tiên hàng đầu, giờ đây lại bị đẩy xuống sâu thẳm. Ngón tay anh run rẩy, chần chừ trên màn hình cảm ứng, mỗi cử động như một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. Anh biết, việc gửi đi tin nhắn này có thể sẽ làm xáo trộn sự bình yên của Lê An, có thể sẽ khiến cô bối rối, thậm chí tức giận. Nhưng anh không thể không làm. Đây là lần cuối cùng. Lần cuối cùng anh có thể nói ra.

"Vẫn vị cũ chứ cháu?" Một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai, kéo Trần Hạo khỏi dòng suy nghĩ. Anh ngẩng đầu, nhìn thấy Chú Nam đang đứng đó, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh. Chú đặt một đĩa bánh quẩy nóng hổi lên bàn, rồi quay lưng đi, không chờ câu trả lời. Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Vẫn vị cũ. Cà phê đã nguội, lòng người đã lạnh, nhưng hương vị ký ức thì vẫn còn nguyên. Anh gật đầu nhẹ, Chú Nam dường như đã hiểu, rồi lại lẳng lặng pha chế những ly cà phê khác cho khách. Sự thản nhiên, quan sát của Chú Nam, như một phần không thể thiếu của thị trấn này, chứng kiến bao nhiêu cuộc hợp tan, bao nhiêu nỗi niềm cất giấu.

Trần Hạo quay lại với chiếc điện thoại trong tay. Anh không thể lùi bước nữa. Anh phải đối mặt. Không phải để mong cầu một kết quả khác, mà là để tìm một sự giải thoát cho chính mình. Anh hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ những dòng chữ ngắn ngủi, nhưng chứa đựng tất cả sự khẩn thiết và nỗi đau của anh.

***

Chiếc điện thoại di động trong tay Trần Hạo rung nhẹ, như một nhịp đập đột ngột của trái tim. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi hiện lên dòng tin nhắn phản hồi từ Lê An. Chỉ vỏn vẹn hai từ, nhưng đủ sức khiến mọi giác quan trong anh bùng nổ, kéo theo một nỗi nhẹ nhõm cùng cực xen lẫn sự sợ hãi tột độ.

Trước đó, anh đã gửi đi một tin nhắn, những con chữ như được khắc tạc từ chính ruột gan anh: "An, anh biết bây giờ đã quá muộn. Anh biết ngày mai là ngày trọng đại của em. Nhưng xin em, hãy gặp anh một lần cuối ở bờ sông. Sáng mai, trước khi mọi thứ bắt đầu. Anh có điều cần nói."

Và giờ đây, tin nhắn của Lê An chỉ là: "Được. Mấy giờ?"

"Được." Một sự chấp thuận quá đỗi bình thản, đến mức khiến Trần Hạo bất ngờ. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho một lời từ chối thẳng thừng, một sự im lặng, hoặc thậm chí là một lời trách móc. Nhưng "Được" của cô, nó mang một ý nghĩa sâu xa hơn. Nó không phải là lời đồng ý của một người còn vương vấn tình cảm, mà là sự chấp thuận của một người đã buông bỏ, một người muốn khép lại mọi chuyện một cách rõ ràng. Nó báo hiệu cho một câu trả lời dứt khoát sau này, một sự thật nghiệt ngã mà anh sẽ phải đối mặt.

Trần Hạo cảm nhận gió nhẹ lướt qua làn da, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi từ bờ sông, mặc dù anh vẫn đang ngồi trong quán cà phê. Tâm trí anh đã bay bổng đến nơi đó, nơi những con sóng vỗ nhẹ vào bờ, nơi tiếng chim hót líu lo mỗi buổi bình minh. Nơi ấy, "bên bờ sông cũ", là nhân chứng cho tình yêu đầu đời của họ, cho những lời nói không thành, cho "khoảng cách vô hình" đã ngăn cách họ. Và giờ đây, nó sẽ là nơi chứng kiến sự kết thúc.

Anh vội vã gõ thời gian, một con số cụ thể, rồi tắt màn hình điện thoại. Chiếc điện thoại trở nên lạnh lẽo trong tay, nhưng trái tim anh lại bùng cháy một ngọn lửa dữ dội. Ngọn lửa của sự giải thoát, của sự đối mặt. Cuộc gặp gỡ cuối cùng tại bờ sông sẽ là khoảnh khắc định mệnh. Anh không còn mong đợi một phép màu nào nữa. Anh không còn ảo tưởng rằng lời nói của mình có thể thay đổi được gì. Nhưng anh cần phải nói. Để Lê An biết, anh đã từng yêu cô nhiều đến nhường nào, và anh hối hận vì những sai lầm của mình ra sao. Để anh có thể thực sự buông bỏ, để anh không còn phải sống trong day dứt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút".

Ánh bình minh trên mặt sông, qua khung cửa kính của quán cà phê, dường như trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Nhưng trong mắt Trần Hạo, đó là ánh sáng của một bình minh nhuốm màu bi kịch. Một khởi đầu mới cho Lê An, và một cái kết cho riêng anh. Anh đứng dậy, đặt vài tờ tiền lên bàn, rồi bước ra khỏi quán, bỏ lại ly cà phê nguội lạnh và những suy tư nặng trĩu. Bước chân anh giờ đây đã vững vàng hơn, không còn sự do dự hay hối tiếc trong từng cử động. Anh đang đi về phía bờ sông, về phía định mệnh, để nói ra lời cuối cùng cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã "sai một bước, lỡ cả một đời".

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free