Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 686: Bình Minh Cuối Cùng Bên Bờ Sông Cũ
Bước chân Trần Hạo nặng trĩu trên con đường mòn quen thuộc dẫn ra bờ sông. Bóng đêm vẫn còn giăng mắc, nhưng nơi chân trời phía đông, một vệt sáng mờ ảo đã bắt đầu hé lộ, nhuộm một màu tím than lên vòm trời. Không khí se lạnh của buổi sớm mai tràn vào phổi, mang theo mùi đất ẩm, mùi phù sa đặc trưng của dòng sông và hương cây cỏ dại còn vương sương đêm. Từng hạt sương li ti bám trên những sợi tóc lòa xòa trước trán anh, lạnh buốt nhưng không làm anh tỉnh táo hơn, mà ngược lại, dường như càng đẩy anh sâu hơn vào cõi mịt mờ của những suy nghĩ hỗn độn.
Anh đứng bất động bên bờ sông, nơi từng chứng kiến những kỷ niệm đẹp nhất, trong trẻo nhất của anh và Lê An. Dòng sông vẫn chảy, vẫn rì rào một bản tình ca muôn thưở, nhưng mọi thứ đã khác. Dòng chảy không ngừng nghỉ ấy như một lời nhắc nhở phũ phàng về thời gian đã trôi qua, về những điều không thể quay ngược. Anh dõi mắt về phía con đường mòn đất đỏ, nơi anh biết cô sẽ xuất hiện. Mỗi tiếng động khẽ khàng, mỗi tiếng gió xào xạc lướt qua những hàng liễu rủ bên bờ, đều khiến trái tim anh đập mạnh, như một tiếng trống trận dồn dập trong lồng ngực. Anh vật lộn với chính mình, với những lời lẽ đã chuẩn bị sẵn trong tâm trí suốt đêm qua, nhưng giờ đây lại khó thốt nên lời đến vậy.
*Đây là cơ hội cuối cùng.* Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm khàn đặc, đầy tuyệt vọng. *Phải nói ra. Không thể trốn tránh nữa.* Nỗi sợ hãi vẫn quẩn quanh, một nỗi sợ hãi cố hữu đã ám ảnh anh suốt những năm tháng tuổi trẻ, khiến anh chùn bước trước mọi quyết định quan trọng. Sự e dè, cái tính cách vốn dĩ đã ăn sâu vào máu thịt, lại trỗi dậy, muốn kéo anh lùi lại, muốn anh tiếp tục giữ im lặng như anh đã từng làm. Anh siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch, cố gắng chống lại sự cám dỗ của việc bỏ cuộc. Anh hít một hơi thật sâu, rồi lại một hơi nữa, cố gắng trấn tĩnh. Anh nhìn chằm chằm vào mặt sông gợn sóng, như tìm kiếm câu trả lời trong đó, hay chỉ đơn giản là tìm một điểm tựa để tâm trí không hoàn toàn vỡ vụn.
Cảm giác lạnh lẽo từ *chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo* lấp lánh trên cổ tay anh, một vật phẩm đắt giá, biểu tượng cho sự thành công mà anh đã dày công xây dựng nơi thành thị, nhưng giờ đây lại trơ trọi và vô nghĩa đến lạ. Nó như một lời nhắc nhở về những gì anh đã đạt được, và một lời giễu cợt cay đắng về những gì anh đã đánh mất. Tiền tài, danh vọng, tất cả những thứ đó không thể mua lại được một khoảnh khắc của quá khứ, không thể xóa nhòa đi "khoảng cách vô hình" mà chính anh đã tạo ra.
*Sợ hãi? E dè? Chúng đã cướp đi quá nhiều rồi.* Anh gầm gừ trong tâm trí, một tiếng gầm gừ đầy đau đớn và hối hận. Chúng đã cướp đi tuổi trẻ của anh, cướp đi tình yêu đầu đời, và giờ đây, chúng không thể cướp đi cơ hội cuối cùng này nữa. Anh không còn mong cầu một phép màu nào. Anh biết rõ, lời thổ lộ của anh sẽ không thay đổi được bất cứ điều gì. Ngày mai, Lê An vẫn sẽ khoác lên mình chiếc váy cưới, vẫn sẽ bước vào một cuộc đời mới, không có anh. Nhưng anh cần phải nói. Để Lê An biết, anh đã từng yêu cô nhiều đến nhường nào. Để anh không còn phải sống trong day dứt về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", để anh có thể tìm thấy một chút bình yên cho tâm hồn đã quá đỗi mỏi mệt này.
Bình minh bắt đầu ló dạng rõ rệt hơn, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, dát một lớp vàng cam hồng lên mặt sông. Khung cảnh đẹp đến nao lòng, nhưng trong mắt Trần Hạo, nó nhuốm màu bi kịch. Một bình minh của sự kết thúc. Anh cảm nhận rõ sự trống rỗng đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách trong trái tim, một cảm giác sẽ còn theo anh mãi về sau. Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn vang lên từ phía con đường mòn. Không còn là tiếng vọng trong tâm trí, mà là âm thanh thật, rõ ràng. Trần Hạo quay người lại, trái tim anh như ngừng đập.
***
Lê An xuất hiện từ phía con đường mòn, dáng vẻ cô thanh thoát và bình thản đến lạ. Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng màu be, mái tóc dài buông xõa trên vai, hắt nhẹ ánh nắng bình minh. Bước chân cô nhẹ nhàng, dường như không làm xáo động dù chỉ một hạt sương trên cỏ. Trần Hạo đứng bất động, ánh mắt anh dán chặt vào cô. Anh nhận ra ngay lập tức, *chiếc nhẫn cưới của Lê An* lấp lánh trên ngón áp út bàn tay trái của cô, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của bình minh, như một lời khẳng định không thể chối cãi về thực tại phũ phàng. Nó chói mắt đến mức khiến anh phải nheo mắt lại, như thể nhìn thẳng vào mặt trời.
Ánh mắt họ chạm nhau, một khoảnh khắc dài như vô tận, kéo dài đến hàng thế kỷ trong tâm trí Trần Hạo. Trong ánh nhìn của Lê An, anh không thấy sự giận dữ, không thấy sự trách móc, cũng không thấy sự đau khổ. Chỉ có sự bình lặng, một sự bình lặng đến đáng sợ, như mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng. Nó chứa đựng một sự xa cách, một sự kiên định đã được tôi luyện qua thời gian, qua những tổn thương mà anh đã vô tình gây ra. Trần Hạo cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng, mọi lời lẽ đã chuẩn bị kỹ càng như tan biến vào hư không. Anh muốn nói, muốn giải thích, muốn xin lỗi, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra.
"An..." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt đến mức chính anh cũng không nhận ra đó là giọng mình. Nó chỉ là một tiếng thở dài, một tiếng gọi tên đã khắc sâu vào tâm trí anh từ thuở bé.
Lê An đứng đối diện Trần Hạo, cách anh một khoảng vừa đủ, không quá gần để tạo sự thân mật, cũng không quá xa để tỏ vẻ xa lánh. Nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi cô, một nụ cười mà Trần Hạo đã từng yêu, nhưng giờ đây nó ẩn chứa một sự lạnh nhạt, một sự không thể chạm tới. Cô nhìn anh, ánh mắt bình thản, không một chút biểu cảm dao động.
"Hạo. Anh muốn gặp em?" Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như mọi khi, nhưng lại mang một chút gì đó không thể lay chuyển. Nó không phải là một câu hỏi tò mò, mà là một sự chấp nhận, một sự chờ đợi cho điều không thể tránh khỏi.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, dồn hết dũng khí còn sót lại trong mình. Bàn tay anh siết chặt đến trắng bệch, run rẩy không kiểm soát. Anh nhìn thẳng vào mắt Lê An, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu vết của tình cảm cũ, nhưng chỉ thấy sự tĩnh lặng. Anh biết, đây là lời cuối cùng. Lời nói không thành ngày trước, giờ đây phải được thốt ra, dù biết là quá muộn.
"Ngày đó... anh đã rất thích em." Lời nói thoát ra khỏi môi anh, chậm rãi, run rẩy, như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng cũng như một vết dao cứa vào chính tim anh. Nó không phải là "yêu", mà là "thích" – một từ ngữ anh đã dùng để che giấu cảm xúc thật của mình, một từ ngữ mà giờ đây, anh hối hận vô cùng vì đã không thể nói rõ ràng hơn, mãnh liệt hơn. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng anh dành cho cô. Tất cả, tất cả đều được gói gọn trong hai chữ "thích em" đầy bi kịch ấy.
Nụ cười trên môi Lê An phai nhạt dần, ánh mắt cô thoáng một nét buồn sâu thẳm, một nỗi buồn lướt qua nhanh như làn sương sớm tan đi khi mặt trời lên. Nhưng ngay sau đó, sự kiên định lại trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô không trách móc, không oán giận, chỉ nhìn anh bằng ánh mắt thấu hiểu.
"Em biết." Lê An khẽ gật đầu, giọng cô vẫn bình thản, nhưng có một chút gì đó nghẹn ngào ẩn chứa bên trong. "Nhưng thích thì không đủ."
Câu nói đó, như một lưỡi dao sắc bén, xuyên thẳng vào tim Trần Hạo. "Thích thì không đủ." Không phải không sâu đậm, mà là không đủ mạnh mẽ để vượt qua sự e dè, không đủ kiên cường để đối mặt với áp lực, không đủ quyết đoán để níu giữ. Nó là sự thật trần trụi, là cái kết đau đớn cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", cho một cuộc đời đã "sai một bước". Trần Hạo cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình. Mọi hy vọng, dù mong manh đến đâu, đều tan vỡ thành từng mảnh vụn. Khoảng cách vô hình giữa họ giờ đây đã trở thành một vực thẳm không thể nào lấp đầy.
Ánh bình minh trên mặt sông đã trở nên rực rỡ, nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một màu xám xịt. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc qua lá liễu, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Anh đứng đó, run rẩy, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh khi Lê An quay lưng đi, bóng cô dần khuất sau hàng cây. Lời thổ lộ muộn màng của anh, lời đáp lại đầy dứt khoát của cô, đã đóng lại vĩnh viễn một cánh cửa trong cuộc đời anh. Đó là bình minh của một ngày mới cho Lê An, một khởi đầu mới đầy hy vọng, nhưng đối với Trần Hạo, đó là bình minh của một sự kết thúc, một bi kịch không thể nào cứu vãn. Anh biết, đêm nay, anh sẽ phải đối mặt với một quyết định cuối cùng, trước khi mọi thứ hoàn toàn khép lại. Và lần này, anh sẽ không mắc lại sai lầm của sự e dè nữa. Anh sẽ chọn cách để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.