Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 687: Lời Khắc Khoải Đêm Trước Ngày Em Cưới
Ánh bình minh đã lên rực rỡ trên mặt sông, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những gợn sóng lăn tăn và hàng liễu rủ. Nhưng trong mắt Trần Hạo, tất cả chỉ là một màu xám xịt, vô vọng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc qua lá liễu, tất cả đều trở nên vô nghĩa, như thể thế giới bên ngoài đã tắt tiếng, chỉ còn lại âm vang câu nói của Lê An trong đầu anh: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Nó không chỉ là một câu nói, mà là một bản án, một lời kết tội cho sự hèn nhát, cho những "lời nói không thành" và những "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân anh, mọi hy vọng, dù mong manh đến đâu, đều tan vỡ thành từng mảnh vụn. Anh đứng đó, run rẩy, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy anh khi Lê An quay lưng đi, bóng cô dần khuất sau hàng cây, mang theo tất cả những gì đã lỡ làng. Đó là bình minh của một ngày mới cho Lê An, một khởi đầu mới đầy hy vọng. Nhưng đối với Trần Hạo, đó là bình minh của một sự kết thúc, một bi kịch không thể nào cứu vãn. Anh biết, đêm nay, anh sẽ phải đối mặt với một quyết định cuối cùng, trước khi mọi thứ hoàn toàn khép lại. Và lần này, anh sẽ không mắc lại sai lầm của sự e dè nữa. Anh sẽ chọn cách để tình yêu của mình vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối.
***
Bước chân Trần Hạo nặng nề trên con đường làng quen thuộc. Nắng đã lên cao, gay gắt tạt vào mặt anh, nhưng anh không cảm thấy nóng, chỉ có một sự lạnh lẽo thấm sâu vào tận xương tủy. Căn nhà cũ kỹ của cha mẹ anh hiện ra phía cuối con dốc, im lìm dưới tán cây bàng cổ thụ. Từ xa, anh đã ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng, lẫn trong mùi ẩm mốc nhẹ của ngôi nhà đã lâu không người ở thường xuyên. Nó là mùi của ký ức, mùi của những buổi chiều yên bình, mùi của một tuổi thơ vô tư lự, nơi anh từng tin rằng mọi thứ sẽ mãi mãi là của mình. Nhưng giờ đây, mùi hương đó chỉ gợi lên một nỗi đau âm ỉ, một sự tiếc nuối không thể gọi tên.
Cánh cửa gỗ khẽ mở khi anh đến gần. Trần Văn Ba, cha anh, đứng lặng lẽ ở ngưỡng cửa, mái tóc đã bạc thêm nhiều theo năm tháng. Ánh mắt ông trầm buồn, ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nguyễn Thị Tư, mẹ anh, từ trong bếp đi ra, tay vẫn cầm chiếc khăn rằn. Vừa nhìn thấy bóng con trai, bà buông vội chiếc khăn, đôi mắt rưng rưng.
"Thằng Hạo... con về rồi à?" Giọng Trần Văn Ba trầm đục, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy. Ông không hỏi anh đã đi đâu, cũng không hỏi chuyện gì đã xảy ra. Có lẽ, những người cha, người mẹ luôn có một giác quan đặc biệt để nhận ra nỗi đau của con mình.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói một lời. Cổ họng anh khô khốc, nghẹn ứ, như có một tảng đá đè nặng. Anh bước qua ngưỡng cửa, cảm nhận sàn nhà gỗ kêu cót két dưới chân, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Bầu không khí trong nhà nặng nề, u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng bên ngoài kêu ve ve như càng khắc sâu sự trống rỗng trong lòng anh. Mùi hương trầm mẹ thắp lúc sáng sớm dường như vẫn còn vương vấn, càng làm không gian thêm phần u tịch.
"Con có sao không? Ăn chút gì đi con." Giọng Nguyễn Thị Tư run run, xót xa. Bà muốn ôm lấy con, muốn xoa dịu nỗi đau đang giày vò anh, nhưng bà biết, Trần Hạo luôn là một người đàn ông kín đáo, ít khi bộc lộ cảm xúc. Bà chỉ có thể đứng đó, nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự bất lực.
Anh khẽ lắc đầu, rồi đi thẳng vào phòng mình. Cánh cửa gỗ khẽ khàng đóng lại, một âm thanh nhỏ nhưng dứt khoát, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Cha mẹ anh vẫn đứng đó, lắng nghe tiếng động bên trong với nỗi lo lắng tột độ. Họ nghe thấy tiếng bước chân anh dừng lại, rồi một tiếng thở dài nặng nề.
Trong căn phòng quen thuộc, ký ức ùa về như một cơn bão, nhấn chìm anh trong hối hận và tuyệt vọng. Từng góc nhỏ, từng vật dụng đều gợi nhắc đến Lê An. Chiếc bàn học cũ, nơi anh từng lén viết tên cô vào quyển vở. Chiếc cửa sổ, nơi anh từng nhìn sang nhà cô, chờ đợi cô xuất hiện. Mùi sách cũ, mùi gỗ ẩm mốc, tất cả đều quẩn quanh, bóp nghẹt anh. Trần Hạo ngồi sụp xuống sàn nhà, dựa lưng vào tường. Ánh nắng gắt ban ngày vẫn cố gắng lách qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà, nhưng không thể xua đi bóng tối trong tâm hồn anh. Anh ôm lấy chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, món đồ đã từng là biểu tượng cho sự thành đạt, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh nơi thành phố hoa lệ. Nhưng giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, lạnh lẽo, nhắc nhở anh về một cuộc sống trống rỗng về tình cảm, về một sự nghiệp thăng hoa nhưng không có người để sẻ chia. Anh ghì chặt chiếc đồng hồ vào lòng, như thể muốn níu giữ một thứ gì đó đã vuột mất. Tiếng côn trùng kêu ve ve bên ngoài càng làm không gian thêm tĩnh mịch, nhấn chìm anh vào nỗi cô độc tột cùng. Anh vật vã trong phòng, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng ôm đầu rên rỉ. Nỗi đau ấy không thể diễn tả bằng lời, nó là sự tan nát của một trái tim đã quá lâu cất giấu yêu thương, giờ đây bị xé toạc ra bởi sự thật phũ phàng.
***
Thời gian trôi qua, chậm chạp và nặng nề. Nắng đã tắt, nhường chỗ cho một buổi chiều tà u ám. Từ ngoài cửa sổ, Trần Hạo có thể cảm nhận được gió đã bắt đầu se lạnh, như báo hiệu một đêm dài và cô quạnh sắp đến. Căn phòng đã chìm vào bóng tối, chỉ có tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, đếm từng giây khắc nghiệt của cuộc đời anh. Tiếng gió xào xạc qua tán cây bàng bên ngoài cửa sổ nghe như tiếng thở dài của tạo hóa, hòa cùng mùi ẩm của gỗ và mùi mồ hôi của chính anh, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nặng nề, tràn ngập sự dằn vặt nội tâm.
Nỗi ám ảnh về câu nói của Lê An, "thích thì không đủ," cứ vang vọng không ngừng trong đầu Trần Hạo, như một điệp khúc bi ai. Anh ngồi bó gối trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Anh không thể chấp nhận được rằng mình đã mất cô, chỉ vì một từ "thích" không đủ mạnh mẽ, không đủ quyết liệt. Nếu như ngày đó, anh đã nói "yêu" thay vì "thích", liệu mọi chuyện có khác? Nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn, đã giữ cô lại bên mình, liệu có còn "khoảng cách vô hình" nào tồn tại?
Anh bắt đầu thì thầm, tự nhủ, tự tập luyện những lời anh muốn nói. Không phải để thay đổi số phận, không phải để níu kéo một điều đã mất, mà là để giải tỏa nỗi lòng, để cô hiểu, dù chỉ là một chút, về tình cảm mà anh đã chôn giấu suốt bao năm. Anh nghĩ về từng câu, từng chữ, cố gắng tìm cách diễn đạt chân thành nhất, sâu sắc nhất để Lê An có thể cảm nhận được.
"Ngày đó... anh đã rất thích em." Anh nói khẽ, giọng khàn đặc. Rồi anh lắc đầu nguầy nguậy. "Không, không đủ. 'Thích' không đủ. Nó là sự hèn nhát của anh. Nó là cái cớ để anh trốn tránh."
Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng Lê An đang đứng trước mặt mình, ánh mắt bình thản như buổi sáng nay. "Anh đã yêu em," anh thì thầm, như một lời thú tội. "Phải, anh đã yêu em rất nhiều. Nhưng sao lúc đó anh không nói?" Nỗi hối hận cắn xé anh, nỗi dằn vặt vì sự rụt rè, chậm trễ của bản thân khiến anh đau đớn đến tột cùng. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn nắm lấy bàn tay cô, muốn hét lên cho cả thế giới biết rằng anh yêu cô, yêu hơn bất cứ điều gì trên đời. Nhưng đã quá muộn. "Chậm một nhịp," anh lẩm bẩm, "chậm một nhịp, lỡ cả một đời."
Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, tay ôm đầu. Đôi khi anh gục mặt xuống gối, tiếng rên rỉ bị bóp nghẹt trong tấm vải mềm. Anh muốn cô hiểu, không phải để cô thay đổi quyết định, mà để cô biết rằng anh đã yêu cô sâu đậm nhường nào, rằng những năm tháng xa cách, hình bóng cô vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí anh, rằng mọi thành công anh đạt được đều chỉ vì muốn xứng đáng với cô.
"Anh xin lỗi vì sự hèn nhát của mình." Anh lại nói lớn hơn một chút, ngữ điệu như đang van xin. Rồi anh lại cười chua chát. "Có lẽ cô ấy sẽ không tin. Cô ấy sẽ nghĩ đó chỉ là lời ngụy biện của một kẻ sắp mất đi thứ quý giá nhất." Khuôn mặt anh biến dạng vì đau khổ và sự tập trung cao độ vào việc tìm kiếm ngôn từ. Anh thì thầm, nói lớn, rồi lại im bặt, lặp đi lặp lại những câu nói, thay đổi ngữ điệu, biểu cảm, như thể đang nói chuyện với Lê An trước mặt. Anh muốn tìm ra một câu nói, một cụm từ, đủ sức nặng để chạm đến trái tim cô, để xóa đi vết thương mà anh đã vô tình gây ra. Anh muốn cô nhìn thấu được nỗi đau của anh, sự tan nát của một người đàn ông đã nhận ra sai lầm lớn nhất đời mình.
"Anh muốn em hiểu..." Hiểu gì? Hiểu rằng anh đã sai lầm thế nào? Hiểu rằng anh đã bỏ lỡ cô ra sao? Những câu hỏi cứ quẩn quanh, không có lời đáp. Càng cố gắng, anh càng nhận ra sự bất lực của mình. Những lời lẽ anh chuẩn bị, dù có chân thành đến đâu, cũng không thể thay đổi được sự thật rằng "thích thì không đủ" để giữ cô lại. Nó là một sự thật trần trụi, là cái kết đau đớn cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", cho một cuộc đời đã "sai một bước". Tiếng đồng hồ tích tắc vẫn đều đặn, như đang đếm ngược đến khoảnh khắc định mệnh của ngày mai, ngày mà Lê An sẽ hoàn toàn thuộc về một người đàn ông khác.
***
Đêm khuya buông xuống, nặng nề và tĩnh mịch. Tiếng dế kêu rả rích từ vườn tược vọng vào, càng làm nổi bật sự cô độc trong căn phòng. Mùi ẩm của đêm, mùi sương giăng mắc, thấm đẫm không khí. Mùi hương mẹ thắp lúc chiều đã tan đi từ lâu, chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lẽo. Trần Hạo đã kiệt sức sau hàng giờ vật lộn với những từ ngữ, với những ám ảnh và hối hận. Nhưng anh không thể ngủ. Mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Lê An lại hiện rõ mồn một, nụ cười bình thản nhưng đầy day dứt, câu nói "thích thì không đủ" như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tim anh.
Anh biết, những lời lẽ anh đã 'tập luyện' không phải để thay đổi số phận, cũng không phải để níu kéo một điều đã mất. Chúng chỉ là những lời giải tỏa nỗi lòng, để cô biết anh đã day dứt thế nào, để anh có thể tự tha thứ cho chính mình, dù chỉ là một chút. Anh đã từng tin rằng sự thành đạt, tiền bạc, địa vị sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, anh nhận ra, tất cả những thứ đó đều vô nghĩa khi không có cô bên cạnh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh dường như cũng mất đi ánh sáng lấp lánh, trở nên mờ nhạt trong bóng tối.
Anh nhận ra, dù đã quá muộn, anh vẫn cần phải làm một điều gì đó. Không phải để thay đổi kết quả, mà để hoàn thành một nghi thức, một lời từ biệt không thành tiếng, một lời chấp nhận nghiệt ngã. Anh phải đến đó, đến nhà Lê An, vào đêm cuối cùng trước khi cô thuộc về người khác. Dù chỉ là một sự hiện diện thầm lặng, một cái nhìn cu��i cùng, anh vẫn phải ở đó, với tất cả những lời khắc khoải anh đã 'tập luyện' trong đầu, những lời mãi mãi không thể thốt ra thành tiếng.
Trần Hạo đứng dậy khỏi giường, đôi chân anh nặng trĩu nhưng ánh mắt lại đầy vẻ kiên quyết pha lẫn tuyệt vọng. Anh tiến đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen đặc. Gió lạnh luồn qua khe cửa, thổi vào mặt anh, xua tan đi một phần sự u uất. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, như muốn xoa dịu trái tim đang rỉ máu. Gương mặt anh hiện lên một vẻ chấp nhận nghiệt ngã, nhưng cũng đầy sự cương quyết. Anh mặc vội chiếc áo khoác đã sờn vai, chiếc áo mà anh vẫn thường mặc khi còn ở thị trấn, chiếc áo mang theo hơi ấm của quá khứ. Anh không cần đèn pin, con đường đến nhà Lê An đã quá quen thuộc, như in hằn vào từng mạch máu, từng thớ thịt của anh. Anh biết mọi ngóc ngách, mọi khúc quanh, ngay cả trong đêm tối mịt mờ nhất. Anh sẽ đi, không phải để gõ cửa, không phải để nói ra những lời đã tập luyện, mà chỉ để đứng đó, lặng lẽ, như một lời từ biệt cuối cùng, trước khi bình minh ngày mai mang cô đi xa khỏi cuộc đời anh mãi mãi. Anh nợ em, và nợ chính mình, một lời từ biệt.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.