Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 688: Khoảnh Khắc Độc Nhất: Định Mệnh Bên Bờ Sông Đêm

Trần Hạo bước đi trên những con đường quen thuộc của thị trấn, mỗi bước chân in hằn trên nền đất ẩm ướt như muốn níu giữ chút hơi tàn của quá khứ. Đêm đã khuya lắm rồi, cái khoảng khắc giao thoa giữa ngày cũ và ngày mới, khi màn đêm ôm trọn vạn vật vào lòng nhưng bình minh đã lấp ló phía chân trời. Ánh đèn đường vàng vọt, yếu ớt, hiu hắt trải dài trên lối đi, kéo theo cái bóng đổ dài của anh, cô độc và lạc lõng. Không khí se lạnh, mang theo mùi của đất, của sương đêm và cả một chút hương hoa dại vương vấn đâu đó từ những khu vườn im lìm. Tiếng dế rả rích vẫn đều đặn, như một bản nhạc nền buồn bã cho cuộc độc thoại nội tâm không ngừng nghỉ của anh.

Tâm trí Trần Hạo lúc này là một mớ bòng bong không thể gỡ, chằng chịt những nỗi đau, hối hận và những lời lẽ chưa kịp nói ra, những lời anh đã "tập luyện" trong vô vọng suốt mấy tiếng đồng hồ. "Anh đã đi rồi, An," anh thì thầm, giọng khản đặc, lạc hẳn giữa không gian tĩnh mịch. "Anh đã đến, nhưng... 'thích thì không đủ'...". Câu nói ấy của Lê An cứ xoáy sâu vào tâm can, một nhát dao chí mạng khiến anh không tài nào gượng dậy nổi. Mỗi bước chân của anh là một sự giằng xé nội tâm dữ dội, giữa mong muốn buông bỏ và một tia hy vọng mờ nhạt, nhỏ bé đến mức anh còn không dám gọi tên. Anh thở dài nặng nề, từng hơi thở như muốn trút bỏ cả gánh nặng ngàn cân đang đè nén lồng ngực. Bàn tay anh siết chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau đớn như muốn nhắc nhở anh về hiện thực khắc nghiệt.

Anh đi chậm rãi, đôi khi dừng lại, ngước nhìn về phía xa xăm, nơi anh biết là nhà Lê An. Ngôi nhà ấy giờ đây chìm trong bóng đêm, không một ánh đèn, im lìm như đang ngủ vùi, nhưng trong mắt anh, nó là một pháo đài kiên cố, ngăn cách anh với người con gái anh yêu. Anh nhớ lại lời hứa với chính mình, rằng sẽ chỉ đứng lặng lẽ trước cửa, như một lời từ biệt không thành tiếng. Nhưng liệu một lời từ biệt câm nín có đủ sức xoa dịu những vết thương lòng, có đủ sức xóa đi "khoảng cách vô hình" mà anh đã tự tạo ra giữa hai người? "Mình phải làm gì bây giờ? Có còn cách nào không?" Những câu hỏi không lời đáp cứ luẩn quẩn, dày vò anh. Mỗi một ngôi nhà quen thuộc anh đi qua, một con hẻm nhỏ rẽ vào, một gốc cây cổ thụ đứng trầm mặc ven đường, đều gợi lên những ký ức về Lê An. Nụ cười của cô khi tan học, ánh mắt cô khi cùng anh ngồi "bên bờ sông cũ" ngắm hoàng hôn, hay cả dáng vẻ bẽn lẽn của cô khi anh vô tình chạm tay. Tất cả đều hiện rõ mồn một, sắc nét đến tàn nhẫn.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh ấy, nhưng chúng lại càng trở nên sống động hơn, như một thước phim quay chậm về những cơ hội đã mất. Những "lời nói không thành" cứ dội về trong tâm trí anh, từng câu, từng chữ anh đã "tập luyện" một cách tỉ mỉ, giờ đây nghe sao mà vô nghĩa. "Anh muốn em hiểu rằng anh đã sai lầm thế nào, An. Anh muốn em biết anh đã bỏ lỡ em ra sao." Anh lẩm bẩm, giọng nói chìm vào tiếng gió đêm. Nhưng rồi, anh lại tự cười nhạo chính mình. Cô sẽ hiểu gì đây, khi anh đã chọn sự im lặng quá lâu? Khi anh đã để "tình yêu chậm một nhịp" của mình trở thành một nỗi nuối tiếc khôn nguôi? Cái ý nghĩ "nếu như ngày đó" cứ mãi ám ảnh, như một lời nguyền, nhắc nhở anh về sự hèn nhát, về cái giá phải trả cho sự chần chừ của mình. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh giá của đêm thấm vào từng thớ thịt. Anh vẫn đi, bước chân vô định nhưng lại có một điểm đến rõ ràng trong tâm trí: nhà Lê An. Không phải để gõ cửa, mà để hoàn thành cái nghi thức từ biệt đau đớn ấy, một mình, trong bóng đêm.

***

Khi Trần Hạo rẽ vào lối mòn quen thuộc dẫn ra "bờ sông cũ", nơi đã chứng kiến bao kỷ niệm đầu đời, bao lời hứa thầm lặng và cả những lần anh vụng về giấu đi tình cảm của mình, một hình bóng quen thuộc hiện ra dưới ánh trăng bạc. Trái tim anh như ngừng đập, rồi bất chợt đập loạn xạ, mạnh mẽ đến mức anh có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập thình thịch trong lồng ngực. Lê An. Cô đang ngồi một mình trên bãi cát, cách anh không xa, lưng quay về phía anh, nhìn về phía dòng sông chảy trôi. Bóng dáng cô đơn, nhỏ bé, hoàn toàn không biết có người đang quan sát. Mái tóc dài của cô buông xõa trên vai, hắt lên một ánh bạc dưới vầng trăng tròn vành vạnh, lung linh trên mặt nước. Dòng sông vẫn êm đềm trôi, tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ như một lời thì thầm, một bản tình ca buồn, xen lẫn tiếng gió rì rào qua những hàng cây ven bờ. Tiếng côn trùng đêm rả rích trở nên to hơn, rõ hơn, như muốn nhấn nhá thêm cho sự tĩnh lặng đầy ám ảnh của khoảnh khắc này.

"An! Em... em lại ở đây sao?" Trần Hạo thốt lên trong suy nghĩ, giọng anh nghẹn lại. Anh bàng hoàng, không tin vào mắt mình. Tại sao cô lại ở đây, vào giờ này, đêm trước ngày cưới của chính mình? Đây là nơi họ đã từng ngồi cạnh nhau, từng chia sẻ những giấc mơ tuổi thơ, từng im lặng hiểu nhau mà chẳng cần lời nói. Nơi mà anh đã từng muốn nói ra tất cả, nhưng lại chần chừ, để rồi đánh mất. Giờ đây, cô lại ở đây, một mình, như thể đang tìm kiếm điều gì đó đã đánh rơi giữa dòng chảy thời gian. Anh nấp mình sau một bụi cây lớn, thân cây sần sùi và những tán lá rậm rạp che khuất bóng anh, chỉ còn đôi mắt anh là không rời khỏi bóng dáng cô. Anh cố gắng kiểm soát hơi thở gấp gáp của mình, sợ rằng bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng có thể phá vỡ khoảnh khắc mong manh này. Mùi nước sông ẩm lạnh, mùi phù sa thoang thoảng, mùi đất và cỏ cây ven bờ sông quen thuộc tràn vào khứu giác anh, hòa lẫn với sự chua xót trong lòng.

Anh khẽ cúi người xuống, cảm nhận cát dưới chân mình, lạnh ngắt và ẩm ướt. Sự cô đơn của cô, dù không nói ra thành lời, cũng đủ để khiến trái tim anh quặn thắt. Anh nhớ lại Lê An của những năm tháng trước, một cô gái luôn tràn đầy sức sống, ánh mắt lấp lánh như những vì sao. Giờ đây, bóng lưng cô toát lên vẻ trầm tư, thậm chí là một chút u uẩn, mà anh chưa từng thấy. Phải chăng, dù đã đưa ra quyết định dứt khoát, trái tim cô vẫn còn những vết xước, những nỗi niềm riêng mà cô đang cố gắng giấu kín? Cái ý nghĩ ấy càng làm anh thêm dằn vặt. Anh đã từng nghĩ rằng cô đã hoàn toàn chấp nhận số phận, đã bình thản đón nhận cuộc sống mới. Nhưng cảnh tượng này, nó khiến anh đặt dấu hỏi cho tất cả. Cô ngồi đó, bất động, như một bức tượng, chỉ có mái tóc khẽ bay trong gió, và dòng sông vẫn miệt mài trôi.

Hồi ức ùa về như một cơn lũ. Anh nhớ những đêm trăng như thế này, hai đứa trẻ con ngồi "bên bờ sông cũ", kể cho nhau nghe những bí mật ngô nghê, những ước mơ to lớn. Anh đã từng hứa sẽ luôn ở bên cô, sẽ là bến đỗ an yên của cô. Nhưng rồi, anh lại là người rời đi, là người đã tạo ra "khoảng cách vô hình" ấy. Anh đã để tình yêu của mình "chậm một nhịp", để rồi "sai một bước" và đánh mất cô. Giờ đây, cô đang ở đây, một mình, ngay tại nơi mà lẽ ra phải là của hai người. Sự xuất hiện bất ngờ này của cô như một đòn đánh mạnh vào tâm trí anh, phá vỡ mọi kế hoạch, mọi sự chuẩn bị cho lời từ biệt câm lặng. Nó không còn là một lời từ biệt nữa. Nó là một dấu hỏi lớn, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.

***

Khoảnh khắc Lê An một mình "bên bờ sông cũ", nơi tình yêu của họ từng chớm nở và cũng là nơi anh đã thốt ra lời thổ lộ muộn màng nhất, giáng xuống Trần Hạo như một cú sốc điện. Anh cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, xuyên qua từng thớ thịt, từng mạch máu, đánh thức những tế bào đang ngủ quên trong anh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực, nhưng nó không còn khiến anh rùng mình nữa, mà như tiếp thêm cho anh một nguồn năng lượng lạ lùng. Đây là tín hiệu! Một tín hiệu không thể rõ ràng hơn! Định mệnh không muốn anh từ bỏ!

Cả cuộc đời anh đã sống trong sự e dè, trong nỗi sợ hãi bị từ chối, trong sự chần chừ và những "lời nói không thành". Anh đã luôn "chậm một nhịp", luôn "sai một bước". Nhưng bây giờ, ngay lúc này, khi cô đang ngồi đó, cô đơn và trầm tư, ngay tại nơi thiêng liêng nhất của hai người, anh biết mình không thể lặp lại sai lầm đó. Cái câu nói "thích thì không đủ" của Lê An lại vang vọng trong đầu anh, nhưng lần này, nó không còn là một bản án. Nó là một lời thách thức. Anh khao khát được chứng minh điều ngược lại, khao khát được cho cô thấy rằng tình yêu của anh, dù muộn màng, dù có những vết sẹo, nhưng nó đủ sâu đậm, đủ lớn để xứng đáng được cô tin tưởng. Anh phải nói... phải làm gì đó... ngay bây giờ!

Trần Hạo siết chặt nắm tay, ánh mắt anh hiện lên sự kiên quyết tột độ, một ngọn lửa bùng cháy trong sâu thẳm con ngươi. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nỗi đau vẫn còn đó, nhưng chúng bị lu mờ bởi một ý chí sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Từ trước đến giờ, anh luôn là người trốn tránh, là người đứng sau những bụi cây, những bức tường vô hình. Nhưng giờ đây, anh không thể làm thế nữa. Anh không thể để cô một mình ở đây, vào cái đêm cuối cùng này. Anh hít thở thật sâu, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang đập như trống bỏi. Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe rõ ràng hơn, tiếng gió rì rào qua những hàng cây như đang cổ vũ anh. Anh cảm nhận được mùi phù sa nồng nồng, mùi của dòng sông đã nuôi dưỡng tình yêu của họ từ thuở ban sơ. Tất cả những giác quan của anh đều tập trung vào một điểm: Lê An.

Từ từ, anh bước ra khỏi chỗ nấp, từng bước chân nặng trĩu nhưng đầy dứt khoát. Cát dưới chân anh khẽ sột soạt, tạo nên một âm thanh nhỏ nhoi nhưng lại vang dội trong sự tĩnh lặng của đêm khuya. Cái lạnh của đêm không còn làm anh bận tâm, chỉ có sự nóng bỏng của quyết tâm đang thiêu đốt bên trong. Anh không biết mình sẽ nói gì, những "lời khắc khoải" anh đã chuẩn bị đã bị xóa nhòa bởi khoảnh khắc định mệnh này. Anh chỉ biết, anh phải tiến lại gần, phải đối mặt với cô, phải để cô nhìn thấy anh, nhìn thấy sự hiện diện của anh vào cái đêm trọng đại này. Khoảng cách giữa anh và cô, cái "khoảng cách vô hình" đã tồn tại bấy lâu, giờ đây đang dần được thu hẹp lại bằng những bước chân đầy can đảm. Anh tiến về phía Lê An, bóng anh đổ dài trên bãi cát, như một lời thú tội cuối cùng, một lời từ biệt không thành tiếng, mà có lẽ, sẽ là một lời bắt đầu mới.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free