Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 689: Bên Bờ Sông Đêm: Lời Thổ Lộ Muộn Màng
Trần Hạo bước đi, từng bước chân như muốn xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Cát dưới chân anh sột soạt, âm thanh ấy vọng vào tai anh như tiếng trống đánh trong lồng ngực. Anh cảm nhận rõ rệt từng thớ thịt đang căng lên, từng mạch máu đang đập rộn ràng dưới làn da lạnh buốt. Mùi bùn đất ẩm ướt, mùi nước sông se lạnh và mùi cây cỏ ven bờ sông cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức. Anh đã từng hít thở những mùi hương này không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ chúng lại trở nên sống động và ám ảnh đến thế. Chúng gợi nhắc về một thời tuổi thơ vô tư, về những buổi chiều tà ngồi kề bên nhau, về những lời hứa không thành hình.
Khoảng cách giữa anh và Lê An không còn là một "khoảng cách vô hình" nữa. Giờ đây, nó là một đoạn đường hữu hình, mỗi bước chân anh đi là một nhịp đập của hy vọng và nỗi sợ hãi. Anh thấy rõ bóng Lê An đổ dài trên bãi cát, mảnh mai và cô độc dưới ánh trăng mờ nhạt. Ánh trăng ấy, dù không đủ sáng để soi rõ mọi đường nét, nhưng lại đủ để tô đậm sự khắc khoải trên hình dáng cô. Mái tóc cô khẽ lay động trong gió, như một dải lụa mềm mại đang khiêu vũ cùng nỗi buồn. Cô vẫn ngồi đó, bất động, như một phần của cảnh vật, như thể đang chờ đợi một điều gì đó, hoặc không chờ đợi bất cứ điều gì.
Trần Hạo dừng lại cách Lê An vài bước chân. Anh sợ hãi. Sợ hãi rằng chỉ một lời nói, một hành động nhỏ nhoi cũng có thể phá vỡ sự tĩnh lặng mong manh này, đẩy cô xa anh thêm một lần nữa. Anh sợ hãi cái nhìn của cô, sợ hãi lời nói của cô, và hơn hết, sợ hãi sự thật phũ phàng mà anh sắp phải đối mặt. Tim anh đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngực anh căng tức, khó thở. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và buồn bã, như tiếng thở dài của dòng sông chứng kiến bao cuộc tình đi qua.
Lê An vẫn không quay đầu lại ngay. Cô dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của anh, nhưng vẫn chần chừ. Có lẽ, cô cũng đang đấu tranh với chính mình, với những kỷ niệm, với những điều chưa nói. Sự im lặng kéo dài nặng nề, đè nén lên hai người. Anh có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc qua những hàng cây dương liễu, tiếng côn trùng rỉ rả đâu đó trong bụi cỏ. Tất cả những âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật thêm sự tĩnh mịch của khoảnh khắc này, một khoảnh khắc định mệnh.
Cuối cùng, Lê An khẽ quay đầu. Ánh mắt cô chạm vào anh. Không có sự ngạc nhiên, không có sự sợ hãi, cũng không có vẻ trách móc. Chỉ có sự bình thản đến lạ lùng, một sự bình thản ẩn chứa nỗi buồn sâu kín mà anh không thể lý giải. Ánh mắt cô xa xăm, như đang nhìn xuyên qua anh, nhìn vào một nơi nào đó rất xa, nơi mà anh không thể với tới. Trái tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh đã chuẩn bị cho hàng trăm phản ứng khác nhau của cô, nhưng sự bình thản này lại là điều anh không lường trước được, và cũng là điều khiến anh đau đớn nhất. Nó như một lời khẳng định không lời rằng mọi thứ đã kết thúc, rằng anh đã đến quá muộn.
Trần Hạo muốn nói, muốn thốt ra hàng ngàn lời đã chuẩn bị, những lời đã "khắc khoải" trong tâm trí anh suốt đêm qua. Nhưng cổ họng anh khô khốc, giọng nói như bị mắc kẹt lại. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn ấy giúp anh tập trung. Anh nhìn Lê An, nhìn thật sâu vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của sự giằng xé, một chút nuối tiếc, nhưng chỉ thấy một vực sâu tĩnh lặng.
"An..." Giọng anh khàn đặc, run rẩy, gần như không thể nghe thấy trong gió đêm.
Lê An khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng, gần như không đáng kể. Cô không nói gì. Sự im lặng của cô lại càng đè nặng lên anh, như một tảng đá vô hình. Anh cảm thấy mình đang đứng trước bờ vực thẳm, và chỉ một động thái nhỏ cũng có thể đẩy anh xuống.
"Anh... anh biết là đã muộn rồi," Trần Hạo tiếp tục, mỗi từ như được bóc tách khỏi trái tim anh. Anh cố gắng kiểm soát giọng nói, nhưng sự run rẩy vẫn không thể che giấu. "Nhưng... anh không thể không nói." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi nước sông se lạnh tràn vào phổi. Anh đã chần chừ quá lâu, đã để "lời nói không thành" này ám ảnh anh cả một đời. Giờ đây, anh phải nói ra, dù cho kết quả có thế nào đi chăng nữa. Đây là cơ hội cuối cùng, "nếu như ngày đó" anh đã không đủ dũng khí, thì đêm nay, anh không thể để mình hối hận thêm nữa. "Ngày đó... anh đã rất thích em."
Lời thổ lộ cuối cùng cũng được thốt ra. Nó không phải là một lời yêu. Nó là một lời thú nhận về một tình cảm chân thành nhưng non nớt, về một sự thích thầm đã lớn dần thành một tình yêu sâu đậm mà anh không dám gọi tên. Nó là tất cả những gì anh có thể nói vào lúc này, một lời nói mang theo bao nhiêu tiếc nuối, bao nhiêu dằn vặt. Anh nhìn chằm chằm vào Lê An, chờ đợi. Anh mong chờ một tia sáng trong mắt cô, một giọt nước mắt, một cái nhíu mày, bất cứ thứ gì cho thấy cô cũng cảm thấy đau đớn, giằng xé như anh.
Lê An vẫn nhìn anh, nhưng ánh mắt cô vẫn xa xăm. Một nụ cười mỉm chi khẽ nở trên môi cô, một nụ cười bình thản đến đau lòng. Nụ cười ấy không có vẻ gì là hạnh phúc, cũng không có vẻ gì là đau khổ. Nó chỉ đơn thuần là sự chấp nhận, một sự cam chịu định mệnh. Cái nụ cười ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Trần Hạo, còn đau đớn hơn bất kỳ lời trách móc nào.
"Em biết," Lê An nhẹ nhàng nói, giọng cô ấm áp như làn gió đêm, nhưng lại chứa đựng một sự dứt khoát lạnh lùng. "Nhưng thích thì không đủ."
"Thích thì không đủ." Ba từ đơn giản ấy vang vọng trong đầu Trần Hạo, lặp đi lặp lại như một câu thần chú nghiệt ngã. Nó là câu trả lời anh đã lường trước, nhưng khi nghe trực tiếp từ môi cô, nó vẫn nghiền nát mọi hy vọng mong manh cuối cùng trong anh. Ngay cả cái "khoảng cách vô hình" giữa họ cũng không thể so sánh với sự ngăn cách mà ba từ này tạo ra. Nó không phải là một lời từ chối giận dữ, mà là một sự thật hiển nhiên, một chân lý không thể lay chuyển. Tình yêu của anh, dù có sâu đậm đến mấy, dù có chân thành đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là "thích", và "thích thì không đủ" để vượt qua những năm tháng dài anh đã bỏ lỡ, không đủ để lấp đầy khoảng trống mà sự im lặng và chần chừ của anh đã tạo ra.
Toàn thân Trần Hạo như sụp đổ. Anh cảm thấy một sự tê dại lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Nỗi đau đớn tột cùng, sự hối hận và tuyệt vọng hòa quyện vào nhau, tạo thành một khối nặng nề đè nén lên tâm hồn anh. Anh đứng bất động, ánh mắt dằn vặt nhìn cô. Anh muốn níu kéo, muốn giải thích, muốn nói rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã trưởng thành, rằng tình cảm của anh giờ đây không chỉ là "thích" nữa. Nhưng tất cả những lời ấy đều trở nên vô nghĩa trước sự bình thản và dứt khoát của Lê An.
Lê An vẫn nhìn anh thêm một khoảnh khắc, ánh mắt cô thoáng buồn, một nỗi buồn lướt qua nhanh như làn gió, nhưng đủ để Trần Hạo nhận ra. Dù cô dứt khoát, nhưng trái tim cô vẫn mang theo những vết xước của quá khứ, những nỗi niềm riêng mà cô đang cố gắng giấu kín. Ánh mắt ấy như một lời từ biệt không nói, một sự cảm thông cho nỗi đau của anh, nhưng cũng là một lời khẳng định không thể thay đổi về con đường cô đã chọn.
Cô khẽ gật đầu lần nữa, rồi từ từ đứng dậy. Dáng người cô mảnh mai, thanh thoát dưới ánh trăng. Lê An chậm rãi bước đi, từng bước chân nhẹ nhàng trên bãi cát, không quay đầu lại. Bóng cô đổ dài trên mặt đất, rồi dần hòa vào bóng tối của hàng cây ven sông. Tiếng bước chân cô nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và tiếng gió rì rào.
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng. Anh nhìn theo bóng Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Sự im lặng bao trùm lấy anh, một sự im lặng lạnh lẽo và tàn nhẫn. Dòng sông vẫn miệt mài trôi, mang theo những lời nói không thành, những ước mơ dang dở và cả những tiếc nuối không tên. Nỗi đau tê dại trong lòng anh lớn dần, nuốt chửng mọi thứ. Hy vọng đã bùng cháy như một ngọn lửa nhỏ nhoi, giờ đây đã tắt ngấm, chỉ còn lại tro tàn lạnh lẽo.
Anh đã đến, anh đã nói, và anh đã nhận được câu trả lời. Một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát, không một chút mơ hồ. Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây không còn là sự day dứt nữa, mà là một sự thật nghiệt ngã đã được xác nhận. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là cả một đời. Đêm khuya, gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của dòng sông, thấm sâu vào da thịt anh, lạnh buốt như chính tâm hồn anh lúc này. Anh vẫn đứng đó, một mình bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ từng chớm nở, và cũng là nơi nó đã vĩnh viễn khép lại. Cái bờ sông quen thuộc hiện lên trong màn đêm, giờ đây chỉ còn là một chứng nhân câm lặng cho một tình yêu đã lỡ. Toàn bộ cơ thể anh run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì sự trống rỗng cùng cực đang gặm nhấm từ bên trong. Nước mắt không rơi, vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn của nước mắt. Chỉ còn lại sự tê dại, một sự chấp nhận đau đớn cho số phận đã an bài. Lê An đã đi rồi, và mang theo cả một phần hồn của anh.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.