Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 690: Ngưỡng Cửa Không Gõ
Trần Hạo vẫn đứng đó, bất động như một pho tượng. Anh nhìn theo bóng Lê An cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Sự im lặng bao trùm lấy anh, một sự im lặng lạnh lẽo và tàn nhẫn. Dòng sông vẫn miệt mài trôi, mang theo những lời nói không thành, những ước mơ dang dở và cả những tiếc nuối không tên. Nỗi đau tê dại trong lòng anh lớn dần, nuốt chửng mọi thứ. Hy vọng đã bùng cháy như một ngọn lửa nhỏ nhoi, giờ đây đã tắt ngấm, chỉ còn lại tro tàn lạnh lẽo. Anh đã đến, anh đã nói, và anh đã nhận được câu trả lời. Một câu trả lời rõ ràng, dứt khoát, không một chút mơ hồ. Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây không còn là sự day dứt nữa, mà là một sự thật nghiệt ngã đã được xác nhận. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là cả một đời. Đêm khuya, gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của dòng sông, thấm sâu vào da thịt anh, lạnh buốt như chính tâm hồn anh lúc này. Anh vẫn đứng đó, một mình bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ từng chớm nở, và cũng là nơi nó đã vĩnh viễn khép lại. Cái bờ sông quen thuộc hiện lên trong màn đêm, giờ đây chỉ còn là một chứng nhân câm lặng cho một tình yêu đã lỡ. Toàn bộ cơ thể anh run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì sự trống rỗng cùng cực đang gặm nhấm từ bên trong. Nước mắt không rơi, vì nỗi đau đã vượt quá giới hạn của nước mắt. Chỉ còn lại sự tê dại, một sự chấp nhận đau đớn cho số phận đã an bài. Lê An đã đi rồi, và mang theo cả một phần hồn của anh.
Anh không biết mình đã đứng đó bao lâu. Thời gian dường như ngưng đọng, vô nghĩa. Chỉ có dòng sông vẫn đều đặn chảy, tiếng sóng vỗ rì rào như một lời thì thầm vĩnh cửu của sự chia ly. Trần Hạo xoay người, bước đi. Anh bước từng bước nặng nề, vô định trên con đường quen thuộc của thị trấn. Mỗi bước chân là một sự đè nén, một sự giằng xé nội tâm đến tận cùng. Con đường này, từng in dấu bao kỷ niệm của anh và Lê An, giờ đây chỉ còn là một lối đi đơn độc, lạnh lẽo. Đêm đã khuya lắm, thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu và tiếng côn trùng rả rích trong những lùm cây. Không khí mang theo hơi ẩm của đêm, pha lẫn mùi đất và mùi cây cỏ ven đường. Mùi hương quen thuộc đến nao lòng, từng gợi nhớ về những buổi chiều tan học cùng Lê An, giờ đây chỉ làm tăng thêm nỗi trống vắng.
Anh bước qua những con hẻm nhỏ, những góc phố từng chứng kiến anh và cô trao nhau những ánh mắt, những nụ cười thẹn thùng. Mỗi con đường, mỗi ngõ ngách đều như một thước phim quay chậm, tua lại những hình ảnh đã qua. Hình ảnh Lê An với mái tóc đen dài xõa ngang lưng, nụ cười hiền hậu và đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu. Hình ảnh anh lén nhìn cô, trái tim đập rộn ràng nhưng không một lời nào dám thốt ra. Anh nhớ những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những kế hoạch cho tương lai mà anh đã vẽ ra, nhưng chưa bao giờ đủ dũng khí để biến thành lời hứa. Tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ của một giấc mơ không thành. Tiếng xe cộ thưa thớt, tiếng còi xe yếu ớt từ xa thỉnh thoảng xé toạc màn đêm, nhưng không thể đánh thức anh khỏi cõi hư vô của riêng mình. Những biển hiệu quảng cáo rực rỡ của các cửa hàng dọc theo con đường trung tâm đã tắt đèn, chỉ còn những ánh sáng lờ mờ từ các cột đèn đường, tạo thành những vệt sáng dài trên vỉa hè rộng. Mùi khói bụi còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm của đêm, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của thị trấn về khuya, vừa thân thuộc vừa xa lạ.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói của Lê An lại vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng như thể cô đang đứng ngay bên cạnh. Nó không phải là một lời trách móc, không phải là một sự giận dỗi. Nó chỉ đơn thuần là một sự thật hiển nhiên, một lời khẳng định không thể chối cãi. Anh đã từng nghĩ, tình cảm anh dành cho cô là tình yêu, nhưng dưới góc nhìn của Lê An, nó chỉ là "thích". Và cái "thích" đó, nó quá hời hợt, quá yếu ớt để có thể níu giữ cô lại, để có thể chống chọi với những thử thách của thời gian và khoảng cách. Mùi xăng xe thoảng qua từ một chiếc xe máy vừa vụt qua, làm anh giật mình nhẹ, nhưng tâm trí anh vẫn bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự hối hận.
"Làm sao có thể đủ, khi anh đã quá hèn nhát?" Trần Hạo tự hỏi, giọng nói khản đặc chỉ đủ cho chính anh nghe thấy, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. Anh hít sâu một hơi, mùi khói bụi còn vương lại trong không khí dù đêm đã khuya. Những suy nghĩ hỗn độn xoáy vặn trong đầu anh. Anh hối hận, nhưng sự hối hận ấy đã quá muộn màng. Anh muốn níu kéo, nhưng không còn gì để níu kéo. Cô đã dứt khoát, đã chọn con đường của riêng mình, một con đường không có anh. Tiếng chó sủa vu vơ từ xa, tiếng côn trùng rả rích trong những lùm cây bên đường, tất cả đều hòa vào bản giao hưởng của nỗi buồn trong anh.
Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía trước, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch. Anh bước đi không mục đích, cứ thế hết con đường này đến con đường khác. Đôi khi, anh nghe thấy tiếng xe máy lướt qua, tiếng còi xe yếu ớt từ xa, hay tiếng chó sủa vu vơ. Những âm thanh ấy, thay vì làm anh tỉnh táo, lại càng đẩy anh sâu hơn vào cõi hư vô của riêng mình. Sự tê dại bao trùm lấy anh, một lớp vỏ bọc dày đặc che chắn mọi cảm xúc. Anh không còn cảm thấy cái lạnh của đêm, không còn cảm thấy sự đau nhói trong lồng ngực. Chỉ còn lại một sự trống rỗng cùng cực, một sự chấp nhận chậm rãi và đau đớn rằng mọi thứ đã kết thúc. Thị trấn vốn nhộn nhịp, ồn ào vào ban ngày, giờ đây chìm trong vẻ hối hả, năng động đã tắt lịm, chỉ còn lại sự u tịch và một chút buồn bã.
Mỗi con hẻm, mỗi góc phố đều gợi lên một ký ức, nhưng tất cả đều dẫn về một kết thúc không thể tránh khỏi. Cả thị trấn này, từng là tổ ấm, là nơi chắp cánh cho những ước mơ non trẻ của họ, giờ đây lại trở thành một cái lồng chật chội, giam hãm anh trong nỗi tiếc nuối không nguôi. Anh đã từng rời đi, để lại Lê An một mình nơi đây. Giờ anh trở về, nhưng cô đã không còn đứng đó chờ anh nữa. Cái vòng luẩn quẩn của sự chậm trễ và lỡ làng cứ thế bám riết lấy anh. Tiếng gió đêm thổi qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm của sông, thấm sâu vào từng thớ thịt anh.
"Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút..." Lời tự vấn này, anh đã lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong suốt những năm qua. Nhưng giờ đây, nó không còn là một câu hỏi mở nữa. Nó đã trở thành một lời khẳng định tàn nhẫn: Anh đã không nói. Và cái giá phải trả là cả một đời. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, trăng đã lặn hoặc bị mây che khuất, chỉ còn lại những vì sao lấp lánh xa xăm, lạnh lẽo. Chúng giống như những ước mơ đã vụt tắt của anh, chỉ còn là những đốm sáng mờ nhạt trong vô vọng. Hơi lạnh của đêm thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng nó không thể làm anh run rẩy hơn nỗi đau đang gặm nhấm tâm can. Trần Hạo tiếp tục bước đi, những bước chân nặng nề, vô hồn, như một cái bóng đơn độc giữa màn đêm bao la. Anh đang đi về đâu, anh cũng không biết. Có lẽ là về một nơi nào đó, nơi anh có thể đối diện với sự thật phũ phàng này một mình.
***
Cứ thế, Trần Hạo bước đi, không ý thức được phương hướng, chỉ biết rằng mỗi bước chân đều đưa anh xa rời bờ sông cũ, xa rời khoảnh khắc tàn nhẫn vừa rồi. Anh không biết mình đã rẽ bao nhiêu con đường, đi qua bao nhiêu con phố. Chỉ đến khi một thứ ánh sáng khác lạ lọt vào tầm mắt, xé tan màn đêm tĩnh mịch của thị trấn, anh mới khẽ giật mình. Đó là ánh sáng hắt ra từ một ngôi nhà quen thuộc, không phải là ánh đèn đường vàng vọt hay ánh sao xa xăm, mà là ánh đèn lồng lấp lánh, những dải đèn nhấp nháy, và cả ánh sáng ấm áp từ bên trong hắt ra qua khung cửa sổ. Ánh sáng ấy không rực rỡ chói lóa, mà dịu dàng, ấm áp, hệt như tính cách của Lê An, nhưng lại đâm thẳng vào tâm can anh như hàng ngàn mũi kim.
Tim Trần Hạo như bị bóp nghẹt. Anh đứng sững lại, như một kẻ mộng du vừa tỉnh giấc, nhận ra mình đang đứng trước ngưỡng cửa nhà Lê An. Ngôi nhà quen thuộc ấy, từng là biểu tượng của sự bình yên và những ước mơ giản dị, giờ đây lại được trang hoàng lộng lẫy một cách đau lòng. Những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, những dây hoa kết tạm đơn sơ nhưng vẫn toát lên vẻ ấm cúng, một chiếc cổng chào nhỏ đã được dựng lên một cách vội vã. Tất cả đều là bằng chứng không thể chối cãi cho một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, một sự kiện mà anh không thể nào can thiệp. Bầu không khí của sự chuẩn bị, mong chờ, bao trùm lấy ngôi nhà, nhưng đối với Trần Hạo, nó lại nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.
Anh đứng lặng lẽ dưới bóng cây rậm rì bên đường, cố gắng hòa mình vào màn đêm để không bị ai phát hiện. Ánh mắt anh dán chặt vào ngôi nhà. Anh có thể lờ mờ nhìn thấy những bóng người thấp thoáng bên trong qua tấm rèm cửa sổ. Có tiếng nói chuyện nhỏ, tiếng cười khẽ vọng ra, dù không rõ ràng nhưng vẫn đủ để anh nhận ra đó là không khí của sự chuẩn bị, của niềm vui, của sự mong chờ. Một cảm giác nặng nề, ngột ngạt bao trùm lấy anh. Mùi hoa thoảng nhẹ trong gió, có lẽ là mùi hoa được dùng để trang trí, mang theo một sự ngọt ngào giả tạo, đối lập hoàn toàn với vị đắng chát trong lòng anh. Anh cảm nhận rõ mùi ẩm của đêm, pha lẫn mùi đất và mùi hoa tươi, tạo thành một hỗn hợp khó tả, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Trần Hạo nhìn chằm chằm vào cánh cổng, vào khung cửa sổ. Anh nhớ như in hình ảnh Lê An cười rạng rỡ bên khung cửa này, mỗi buổi tan trường anh đi qua, cô đều chờ đợi anh ở đó. Anh nhớ những lần cô ngồi học bài dưới ánh đèn vàng, mái tóc đen dài rủ xuống, đôi mắt chăm chú vào trang sách. Anh nhớ cả những buổi chiều cô đứng tưới cây trước sân, dáng người mảnh mai, thanh thoát như một đóa hoa. Tất cả những hình ảnh ấy, từng là những viên ngọc quý trong ký ức, giờ đây lại biến thành những mũi dao cứa vào trái tim anh. Anh đứng đó, run rẩy không kiểm soát, không phải vì cái lạnh của đêm, mà vì nỗi đau tột cùng đang xé nát tâm can.
Anh đưa tay lên, ngón tay run rẩy, định chạm vào cánh cổng sắt lạnh lẽo. Một tia hy vọng mong manh, một sự thôi thúc cuối cùng muốn gõ cửa, muốn xin cô một cơ hội, dù chỉ là một lời giải thích. Anh muốn nói rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã học được bài học về sự dũng cảm và chân thành. Anh muốn nói rằng tình yêu anh dành cho cô giờ đây không còn chỉ là "thích" nữa. Nhưng rồi, cánh tay anh lại rụt về. Liệu có còn ý nghĩa gì để gõ cửa? Anh đã đến bờ sông, đã nói ra lời thổ lộ muộn màng của mình. Và cô đã trả lời. "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, cùng với sự bình thản nhưng dứt khoát trong ánh mắt cô, đã đặt dấu chấm hết cho tất cả. Tiếng côn trùng đêm rả rích không ngừng, như một lời nhắc nhở không dứt về thời gian đang trôi.
Gõ cửa bây giờ, liệu có phải chỉ làm cô thêm khó xử? Làm xáo trộn đêm cuối cùng của cô với tư cách là một cô gái độc thân? Hay chỉ để anh thêm một lần nữa đối diện với sự thật phũ phàng, một sự thật không thể thay đổi? Anh đã bỏ lỡ quá nhiều. Anh đã chậm một nhịp. Anh đã sai một bước. Và giờ đây, khi mọi thứ đã an bài, khi cô đã tìm thấy bến đỗ an yên của mình, anh còn có thể làm gì? Tiếng cười nói vọng lại từ ngôi nhà càng lúc càng rõ, tựa như một mũi kim châm vào vết thương lòng anh.
Cái khoảng cách vật lý giữa anh và cánh cửa, chỉ vài bước chân, nhưng lại là một "khoảng cách vô hình" không thể vượt qua. Nó tượng trưng cho rào cản giữa anh và Lê An, rào cản được tạo nên bởi sự chần chừ, bởi những lời nói không thành, bởi những năm tháng dài anh đã vắng mặt. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng hắt ra, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên mặt đất, uốn éo như những lời trách móc không nói.
Nỗi đau thắt nghẹn trong lồng ngực anh, nhưng nó đã lẫn vào sự tê dại đến mức anh không còn cảm nhận được sự nhói buốt ban đầu. Thay vào đó là một sự trống rỗng, một sự uất nghẹn không thể nói thành lời. Anh cảm thấy bất lực, bất lực trước thời gian, bất lực trước định mệnh, và bất lực trước chính sự hèn nhát của bản thân. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang trào dâng, nhưng chỉ cảm nhận được vị đắng chát nơi cuống họng.
Trần Hạo đứng đó, bất động như một bức tượng đá. Anh cảm nhận được hơi lạnh của đêm se sắt, thấm sâu vào da thịt, nhưng tâm hồn anh còn lạnh hơn thế. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán lá cây, tất cả đều trở thành bản nhạc nền cho nỗi bi ai của anh. Anh lắng nghe tiếng cười nói vọng lại từ ngôi nhà, những âm thanh của hạnh phúc, của sự khởi đầu mới. Nhưng đối với anh, đó lại là những âm thanh của sự kết thúc, của một chương đã khép lại vĩnh viễn.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đang giày vò tâm trí. Nhưng chúng càng hiện lên rõ ràng hơn, sống động hơn. Khuôn mặt Lê An, nụ cười bình thản của cô, ánh mắt thoáng buồn khi cô quay lưng bước đi. Tất cả đều in hằn sâu trong tâm khảm anh. Anh nhớ mùi hương quen thuộc của cô, mùi của hoa sữa và sự dịu dàng, giờ đây chỉ còn là một ký ức xa xăm, không thể chạm tới.
Anh biết mình không thể ở đây mãi được. Anh biết mình phải buông bỏ. Quyết định không gõ cửa này, dù đau đớn đến tận cùng, lại là một sự chấp nhận. Một sự chấp nhận rằng anh đã thua, thua trong cuộc chiến với chính bản thân mình, thua trong cuộc đua với thời gian. Anh đã không đủ dũng khí để giành lấy hạnh phúc của mình, và giờ đây, anh phải trả giá. Đêm đã gần sáng, không khí càng thêm se lạnh, báo hiệu một ngày mới sắp đến, một ngày mới mà Lê An sẽ bắt đầu một chương khác của cuộc đời.
Trần Hạo khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo tất cả những nỗi niềm, những tiếc nuối. Anh đưa mắt nhìn lần cuối vào ngôi nhà đang lấp lánh ánh đèn. Một lời chúc phúc thầm lặng, không thành tiếng, dành cho Lê An, cho cuộc sống mới của cô. Rồi anh xoay người, chậm rãi bước đi. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt, một sự buông bỏ. Anh không quay đầu lại, để lại sau lưng ngôi nhà rực rỡ ánh đèn và những ký ức không thể xóa nhòa.
***
Dù đã quay lưng rời khỏi ngôi nhà của Lê An, nhưng tâm trí Trần Hạo vẫn không ngừng quay cuồng, tái hiện lại những khoảnh khắc vừa qua. Anh bước đi trên con đường vắng, ánh đèn đường dần lùi lại phía sau, chỉ còn lại bóng tối và sự tĩnh lặng của đêm khuya ôm lấy anh. Bất giác, trong đầu anh lại hiện lên rõ mồn một hình ảnh Lê An bên bờ sông chỉ vài giờ trước. Đó là một ký ức sống động, chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được cơn gió đêm mơn man trên da thịt, nghe rõ tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, và thấy rõ từng nét trên khuôn mặt cô dưới ánh trăng mờ. Mùi ẩm của sông, mùi của đất và cây cỏ ven bờ sông lại ùa về trong khứu giác anh, như thể anh đang thực sự đứng đó một lần nữa.
Trong ký ức của anh, Lê An vẫn ngồi đó, dáng người mảnh mai, thanh thoát như một tiên nữ đang chìm đắm trong suy tư. Ánh trăng bàng bạc phủ lên mái tóc cô, khiến nó lấp lánh như dải ngân hà. Khi anh tiến lại gần, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát cả mặt đất, cô đã không hề giật mình. Cô quay đầu lại, đôi mắt cô hướng về phía anh, không một chút bất ngờ hay hoảng hốt. Ánh mắt ấy, anh nhớ rất rõ, xen lẫn một sự đề phòng nhẹ nhàng, như thể cô đã biết trước anh sẽ xuất hiện. Nhưng hơn thế, còn có một chút hoài niệm khó tả, một nỗi buồn thoảng qua như làn gió, đủ để anh nhận ra rằng dù cô đã dứt khoát, nhưng trái tim cô vẫn mang theo những vết xước của quá khứ. Tiếng sóng vỗ bờ đều đặn trong ký ức, như một nhịp điệu của sự chờ đợi và rồi là sự chấp nhận.
"Lê An ngạc nhiên khi thấy Trần Hạo xuất hiện, ánh mắt cô xen lẫn sự đề phòng và chút hoài niệm khó tả. Cô biết cuộc gặp gỡ này không thể tránh khỏi." Câu nói ấy, định hướng cho cuộc gặp gỡ, đã khắc sâu vào tâm trí anh. Cô biết. Cô đã biết. Có lẽ cô đã chờ đợi giây phút này, chờ đợi một lời nói, một lời giải thích. Nhưng anh đã đến quá muộn. Và khi anh nói ra, khi anh dồn hết dũng khí còn sót lại để thốt lên câu "Ngày đó... anh đã rất thích em", cô chỉ mỉm cười. Một nụ cười bình thản đến đau lòng, một nụ cười không có vẻ gì là hạnh phúc, cũng không có vẻ gì là đau khổ, chỉ là sự chấp nhận, một sự cam chịu định mệnh.
"Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Lời nói ấy, một lần nữa, vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, rõ ràng và tàn nhẫn như một bản án chung thân. Anh nhớ cái cách cô thốt ra từng từ, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Giọng cô ấm áp như làn gió đêm, nhưng lại chứa đựng một sự lạnh lùng không thể lay chuyển. Nó không phải là một lời từ chối giận dữ, mà là một sự thật hiển nhiên, một chân lý không thể lay chuyển. Tình yêu của anh, dù có sâu đậm đến mấy, dù có chân thành đến đâu, cuối cùng cũng chỉ là "thích", và "thích thì không đủ" để vượt qua những năm tháng dài anh đã bỏ lỡ, không đủ để lấp đầy khoảng trống mà sự im lặng và chần chừ của anh đã tạo ra. Tiếng gió đêm rì rào qua hàng tre trong ký ức, như một lời than thở cho số phận của anh.
Trong ký ức ấy, Trần Hạo thấy mình chết lặng, những lời nói của Lê An như đòn chí mạng đánh sập mọi hy vọng mong manh cuối cùng trong anh. Anh muốn níu kéo, muốn giải thích, muốn nói rằng anh đã thay đổi, rằng anh đã trưởng thành, rằng tình cảm của anh giờ đây không chỉ là "thích" nữa. Nhưng tất cả những lời ấy đều trở nên vô nghĩa trước sự bình thản và dứt khoát của Lê An. Cô đã trưởng thành, đã dứt khoát, và không còn là cô bé Lê An sẽ chờ đợi anh vô điều kiện nữa. Lời thổ lộ muộn màng của anh chỉ là một cơn gió thoảng qua, không đủ sức lay chuyển con thuyền đã neo đậu ở một bến bờ khác. Anh nhớ rõ từng cử chỉ của cô, từng cái nhíu mày nhẹ, từng hơi thở đều đặn.
Anh nhắm mắt lại, những hình ảnh và lời nói của Lê An hiện lên rõ nét trong tâm trí. Anh lại thấy ánh mắt Lê An thoáng buồn khi cô quay lưng đi, một nỗi buồn lướt qua nhanh như làn gió, nhưng đủ để anh nhận ra. Dù cô dứt khoát, nhưng trái tim cô vẫn mang theo những vết xước của quá khứ, những nỗi niềm riêng mà cô đang cố gắng giấu kín. Ánh mắt ấy như một lời từ biệt không nói, một sự cảm thông cho nỗi đau của anh, nhưng cũng là một lời khẳng định không thể thay đổi về con đường cô đã chọn. Anh cảm nhận được sự im lặng bao trùm lấy khoảnh khắc đó, một sự im lặng nặng trĩu.
Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ trong ký ức, tiếng gió thổi qua hàng tre rì rào như một lời than thở. Bầu không khí yên tĩnh, trầm mặc, mang theo nỗi buồn chia ly. Anh đã đứng đó, bất động như một pho tượng, nhìn theo bóng cô đổ dài trên mặt đất, rồi dần hòa vào bóng tối của hàng cây ven sông. Tiếng bước chân cô nhỏ dần, nhỏ dần, cho đến khi chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và tiếng gió rì rào. Một sự mất mát không thể bù đắp, một cái kết mà anh đã tự tay mình tạo ra.
Cái cảm giác tê dại, lạnh lẽo bao trùm lấy Trần Hạo khi anh nhớ lại khoảnh khắc đó. Nó không chỉ là cái lạnh của đêm, mà là cái lạnh từ sâu thẳm tâm hồn anh, cái lạnh của sự trống rỗng và tuyệt vọng. Anh đã từng hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, rằng cô sẽ cho anh một cơ hội, rằng cô vẫn còn chút tình cảm nào đó. Nhưng cô đã dập tắt tất cả. Nỗi đau nhói trong lồng ngực anh giờ đây đã hòa vào sự tê dại, trở thành một phần không thể tách rời của anh.
Lời nói không thành, những ước mơ dang dở, những tiếc nuối không tên – tất cả đều trôi theo dòng sông trong ký ức của anh. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là cả một đời. Cái cảm giác "chậm một nhịp" giờ đây không còn là sự day dứt nữa, mà là một sự thật nghiệt ngã đã được xác nhận.
Trần Hạo mở mắt. Đêm vẫn đen đặc, không một ánh trăng. Tiếng gió thổi vi vút qua những hàng cây ven đường, mang theo hơi lạnh se sắt. Anh biết, anh phải chấp nhận. Chấp nhận rằng cô đã không còn thuộc về anh. Chấp nhận rằng anh đã đánh mất cô vĩnh viễn. Quyết định không gõ cửa nhà Lê An là dấu hiệu cho sự buông bỏ hoàn toàn và việc anh sẽ rời khỏi thị trấn ngay sau đám cưới. Sự chấp nhận hiện thực của Trần Hạo sẽ là bước đầu cho hành trình dằn vặt nội tâm sâu sắc hơn của anh về sau. Anh sẽ đi, mang theo nỗi đau này, mang theo những ký ức không thể nào phai mờ, và để lại tất cả những gì thuộc về quá khứ ở nơi đây, bên bờ sông cũ, nơi tình yêu của họ đã vĩnh viễn khép lại.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.