Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 691: Lời Câm Lặng Và Đêm Dài Hối Hận

Trần Hạo bước đi. Không phải là đi về một điểm đến cụ thể, mà là đi trong vô định, bước chân nặng nề, lết từng bước trên con đường quen thuộc của thị trấn. Mỗi bước chân là một nỗ lực khổng lồ, như thể đôi giày anh đang mang được đúc từ chì, kéo ghì anh xuống đất, khiến mỗi chuyển động đều mang theo một sức ì khủng khiếp. Hơi thở anh đặc quánh trong không khí đêm se lạnh, tạo thành một làn khói trắng mỏng manh rồi tan biến nhanh chóng vào màn đêm tăm tối, y hệt như những tia hy vọng mong manh cuối cùng vừa vụt tắt trong anh. Con đường lát gạch cũ kỹ, dưới ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu từ những cột đèn cao thế, bỗng trở nên xa lạ đến đáng sợ, như thể anh đang lạc vào một thế giới hoàn toàn khác, một nơi mà anh không hề thuộc về. Từng viên gạch nứt nẻ, từng vệt rêu phong xanh xám bám trên tường nhà cũ kỹ đã nhuốm màu thời gian, từng bóng cây lay động uốn éo trong gió, tất cả đều nhuốm màu ảm đạm của sự tuyệt vọng, một bức tranh tĩnh lặng nhưng lại gào thét trong nội tâm anh, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm hồn anh.

Cái bóng của anh đổ dài trên mặt đất, đơn độc và méo mó, kéo lê theo từng bước chân xiêu vẹo, như chính tâm hồn anh lúc này – một hình hài vặn vẹo, không còn trọn vẹn, đã bị xé toạc thành từng mảnh. Anh không biết mình đang đi đâu, không một mục đích, không một phương hướng, chỉ biết rằng anh không thể dừng lại. Anh không thể quay về căn nhà trống trải, nơi sự tĩnh lặng sẽ nhấn chìm anh trong vực sâu của nỗi cô đơn và hối hận, nơi mỗi góc nhỏ đều chất chứa những kỷ niệm đau đáu về Lê An. Mỗi bước đi là một sự chạy trốn, chạy trốn khỏi chính mình, chạy trốn khỏi những lời nói cứa vào tâm can anh như hàng vạn mũi kim sắc nhọn, không ngừng nghỉ.

“Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Lời nói ấy, đã bao nhiêu lần rồi, cứ xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo, rõ ràng và tàn nhẫn như một lưỡi dao cứa vào từng thớ thịt tâm hồn anh. Nó không phải là một tiếng vang mơ hồ, một dư âm xa xôi dễ bị bỏ qua, mà là một giọng nói sắc lạnh, vang vọng liên tục, không ngừng nghỉ, không cho anh bất cứ phút giây nào để thoát ra khỏi sự ám ảnh đó. Anh cố gắng xua đi, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong đầu bằng bất kỳ suy nghĩ nào khác, bất kỳ hình ảnh nào khác, nhưng tất cả đều vô ích. Mỗi khi anh hít thở, mỗi khi trái tim anh đập một nhịp yếu ớt, nặng nề, câu nói đó lại hiện về, nhấn chìm anh sâu hơn vào vực sâu không đáy của sự hối hận. Nó không chỉ là sự từ chối một tình yêu, mà là sự từ chối cả một quãng đời, cả một cơ hội, cả một tương lai mà anh đã từng vẽ nên trong thầm lặng, ấp ủ bấy lâu, giờ đây tất cả chỉ còn là cát bụi.

Anh dừng lại bên một hàng rào dâm bụt, những bông hoa đỏ thắm đã khép cánh trong đêm, chỉ còn lại màu đen nhung mịt mờ, những nụ hoa chúm chím ẩn mình trong bóng tối, im lìm chờ đợi ánh bình minh. Anh đưa tay siết chặt hàng rào sắt lạnh ngắt, cảm nhận từng gai nhọn của dây thép đâm vào lòng bàn tay anh. Một cảm giác đau nhói lan tỏa, nhưng anh dường như không còn quan tâm. Đau. Nhưng cái đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau đang cào xé, xé nát tâm hồn anh từ bên trong, một nỗi đau không thể chạm tới, không thể băng bó. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một từ, một câu để gọi tên cảm xúc đang nhấn chìm mình. Sụp đổ? Phải, anh cảm thấy cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình, không còn gì để níu giữ. Tê dại? Phải, một sự tê dại đến tận cùng, khiến anh không còn cảm nhận được bất kỳ điều gì khác ngoài nỗi trống rỗng bao la. Hối hận tột cùng? Chắc chắn rồi, sự hối hận giờ đây đã trở thành một phần của xương thịt anh, ăn sâu vào từng thớ tế bào. Dằn vặt nội tâm? Từng giây phút trôi qua đều là sự tự vấn, tự trách móc không ngừng nghỉ, như một vòng lặp không lối thoát. Đau đớn không thể gọi tên? Đúng vậy, một nỗi đau quá lớn, quá sâu sắc đến mức không có một từ ngữ nào trong ngôn ngữ loài người có thể diễn tả trọn vẹn. Tất cả đều đúng, nhưng không một từ nào, không một cụm từ nào đủ sức diễn tả trọn vẹn cái vực thẳm mà anh đang rơi xuống, một vực thẳm không đáy của tuyệt vọng, nơi không có ánh sáng, không có hy vọng.

“Tại sao... tại sao mình không thể nói?” Anh thì thầm, giọng khản đặc, lạc lõng giữa màn đêm tĩnh mịch, nghe như tiếng gió rít qua khe cửa. Câu hỏi đó cứ lơ lửng, không có câu trả lời, không có lối thoát, ám ảnh anh không ngừng. Tại sao anh đã chờ đợi quá lâu? Tại sao anh lại sợ hãi đến vậy? Anh sợ điều gì? Sợ bị từ chối? Sợ làm mất đi tình bạn thiêng liêng giữa họ? Hay sợ phải đối mặt với chính bản thân mình, với những cảm xúc chân thật, mãnh liệt mà anh luôn cố gắng chôn giấu, che đậy kỹ lưỡng? Giờ đây, mọi nỗi sợ hãi hèn nhát ấy đều đã trở thành hiện thực, nhưng theo một cách tàn khốc hơn gấp vạn lần, một cách không thể cứu vãn, không thể thay đổi. Anh đã không nói ra "lời nói không thành" ấy, và anh đã mất tất cả, mất đi người con gái anh yêu hơn cả sinh mạng mình, mất đi cả một tương lai.

Những ký ức vụn vỡ ùa về như một cơn thủy triều dữ dội, không ngừng nghỉ, nhấn chìm anh trong biển cả của quá khứ, của những điều đã qua. Hình ảnh Lê An thời thơ ấu, mái tóc dài thướt tha, nụ cười rạng rỡ dưới nắng chiều vàng ươm bên bờ sông cũ, hồn nhiên và trong sáng. Lê An tuổi thiếu nữ, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm, đôi khi thoáng buồn khi anh vô tâm, không nhận ra những tín hiệu của cô, những lời mời gọi thầm lặng. Lê An của những lá thư tay thưa dần, những cuộc gọi ngắn lại, những khoảng cách vô hình dần hình thành, kéo họ ra xa nhau. Và Lê An của ngày hôm nay, bình thản nhưng dứt khoát, mỉm cười nhẹ nhưng lại chứa đựng cả một trời tiếc nuối và sự cam chịu, một nụ cười mà anh sẽ mãi mãi mang theo trong tâm trí. Mỗi hình ảnh là một nhát dao, cứa sâu vào trái tim anh, khiến nó rỉ máu không ngừng, không bao giờ lành lại. Anh đã chứng kiến cô lớn lên, từng bước trưởng thành, từng bước xa rời anh, nhưng anh lại không bao giờ đủ dũng khí để giữ cô lại, để nói ra một lời yêu thương tưởng chừng đơn giản đến thế, một lời nói có thể thay đổi cả vận mệnh của hai người, nhưng anh đã không làm.

Mùi hoa đêm thoang thoảng trong gió, ngọt ngào nhưng lại gợi lên một nỗi buồn da diết đến tê tái, như một bản tình ca buồn. Đó là mùi của những đêm hè thanh bình, khi anh và Lê An còn là những đứa trẻ vô tư, không chút lo âu, ngồi bên bờ sông, ngắm sao trời và ước mơ về một tương lai xa xôi, một tương lai mà họ mặc định là sẽ có nhau, sẽ cùng nhau bước đi. Giờ đây, tương lai ấy đã đến, nhưng anh lại đứng một mình, lạc lõng và trống rỗng, như một kẻ bị bỏ lại phía sau, không ai chờ đợi. Tiếng gió rít qua những tán cây, nghe như một lời than thở của đất trời, hay chính là tiếng lòng đang gào thét của anh, một tiếng gào thét câm lặng trong nỗi tuyệt vọng, không thể thốt thành lời. Anh đưa tay lên che mắt, tựa như muốn ngăn chặn những hình ảnh đau khổ đang hiện về, những thước phim bi kịch đang chiếu đi chiếu lại trong đầu anh, nhưng tất cả đều vô ích. Chúng cứ thế hiện ra, rõ ràng và sống động, như một bộ phim bi kịch không hồi kết, không cho anh bất kỳ lối thoát nào, buộc anh phải đối mặt với sự thật tàn khốc.

Anh tiếp tục bước đi, vô định, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, không còn phản chiếu bất kỳ sự sống nào, chỉ còn là một khoảng trống vô nghĩa. Con đường kéo dài, dường như không có điểm dừng, cũng như nỗi đau trong anh, cứ thế kéo dài vô tận. Cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể, từ đỉnh đầu xuống gót chân, từ những tế bào nhỏ nhất đến tận cùng sâu thẳm của tâm hồn. Nó không phải là sự giải thoát, mà là một trạng thái lơ lửng giữa sự sống và cái chết tinh thần, một sự tồn tại vô nghĩa, không mục đích. Anh muốn khóc, muốn gào thét, muốn đập phá tất cả, muốn giải tỏa nỗi uất hận trong lòng, nhưng mọi cảm xúc đều bị đóng băng, bị vùi lấp dưới lớp tuyết dày của sự hối hận, của sự chai sạn. Chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lẽo, một khoảng không vô hình trong lồng ngực, nơi trái tim anh đã từng đập vì Lê An, giờ đây chỉ còn là một lỗ hổng không thể lấp đầy. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả một đời". Anh đã "chậm một nhịp", và giờ đây, nhịp đập của trái tim anh cũng đã trở nên lạc lõng, cô độc, lạc hậu so với nhịp sống của thế gian, không còn hòa cùng bất kỳ ai.

Mỗi ngôi nhà anh đi qua đều chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo hắt ra từ vài khung cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy những bóng hình mơ hồ, gợi lên hình ảnh những gia đình đang say giấc nồng, những cuộc đời bình yên, trọn vẹn mà anh không bao giờ có được, một sự đối lập nghiệt ngã. Anh là kẻ lang thang giữa đêm, một linh hồn lạc lối, bị giam cầm trong chính những sai lầm của mình, những sai lầm không thể nào sửa chữa, không thể nào quay ngược thời gian. Anh tự hỏi, Lê An giờ này đã ngủ chưa? Cô có đang mơ không? Liệu có phải cô đang mơ về một tương lai hạnh phúc bên người đàn ông khác, người đã đủ dũng cảm để nói ra điều mà anh đã chôn giấu suốt bao năm tháng, người đã không hề chần chừ như anh? Nghĩ đến đó, một cơn đau nhói lại xé toạc lồng ngực anh, đau đến mức anh phải khẽ rên lên, một tiếng rên khe khẽ hòa vào tiếng gió đêm, không ai nghe thấy.

Anh đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim. Nó vẫn còn đập, nhưng dường như chỉ là một thói quen cơ học, một sự tồn tại vô nghĩa, không còn sức sống. Sức sống trong anh đã cạn kiệt, bị rút cạn bởi những tiếc nuối không thể gọi tên, bởi những ảo ảnh về một "nếu như ngày đó", một quá khứ không thể thay đổi. Anh cố gắng tìm kiếm một từ ngữ, một câu nói nào đó có thể diễn tả được sự trống rỗng, sự bất lực đang bủa vây mình, nhưng cổ họng anh khô khốc, giọng nói anh nghẹn lại, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Mọi ngôn từ đều trở nên vô nghĩa trước vực sâu của cảm xúc mà anh đang trải qua, một vực sâu không đáy. Anh chỉ còn là một cái bóng, một hình hài không hồn, lang thang giữa màn đêm tăm tối của thị trấn ven sông, một kẻ đã đánh mất chính mình, đánh mất cả tương lai. Anh tự nhủ, đây là cái giá của sự chậm trễ, của "lời nói không thành". Anh đã để "khoảng cách vô hình" giữa họ trở thành một vực sâu không thể vượt qua, một hố đen nuốt chửng tất cả những gì anh từng có.

Anh đi qua một con hẻm nhỏ, nơi những cây chuối mọc um tùm, lá xào xạc trong gió, tạo nên những âm thanh kỳ lạ, như những lời thì thầm của quá khứ, của những hồn ma ký ức. Mùi ẩm của đất, mùi hoa chuối thoang thoảng hòa quyện với mùi nước sông từ xa vọng lại, một sự kết hợp quen thuộc đến nhói lòng, đánh thức những kỷ niệm đã ngủ quên. Những mùi hương ấy, thay vì an ủi, lại càng khoét sâu thêm vào nỗi nhớ nhung, vào nỗi đau, như xát muối vào vết thương lòng. Chúng gợi về những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng đi qua con hẻm này, cười nói ríu rít, những bàn tay vô tình chạm vào nhau, tạo nên những rung động đầu đời, những tia lửa tình yêu đầu tiên. Ngày đó, anh đã cảm nhận được một thứ gì đó, một sự rung động nhẹ nhàng, một mầm non tình yêu đang chớm nở, nhưng anh đã chọn cách im lặng, chọn cách lảng tránh, chọn cách chôn giấu. Và giờ đây, sự im lặng ấy đã trở thành một lời nguyền, một bản án chung thân cho trái tim anh, không thể nào thoát ra, không thể nào chuộc lỗi.

Anh ngước nhìn bầu trời đêm, không một vì sao lấp lánh, không một ánh trăng soi đường, chỉ là một màn đêm đen đặc quánh. Chỉ có một màu đen đặc quánh, nuốt chửng tất cả, nuốt chửng cả hy vọng cuối cùng của anh, không để lại bất kỳ tia sáng nào. Giống như cuộc đời anh lúc này, một màu đen vô tận, không lối thoát, không ánh sáng, một vực thẳm sâu hun hút. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có địa vị, anh sẽ có thể quay về và giành lại cô, bù đắp cho những năm tháng đã qua, mua chuộc lại tình yêu. Nhưng anh đã lầm. Tình yêu không phải là một món hàng để trao đổi, không phải là một danh hiệu để đạt được, không phải là thứ có thể mua bằng tiền bạc hay địa vị. Tình yêu là sự dũng cảm, là sự chân thành, là những lời nói đúng lúc, đúng thời điểm, là sự hiện diện kịp thời. Và anh, anh đã thiếu tất cả những điều đó một cách trầm trọng, thiếu đến mức không thể cứu vãn.

Anh tiếp tục bước, từng bước chân nặng nề, cơ thể rã rời nhưng tinh thần vẫn không ngừng dằn vặt, không ngừng tự trách. Anh cảm thấy mình như một con thuyền lạc giữa biển khơi, không la bàn, không hải đồ, chỉ biết trôi dạt vô định trong màn đêm tăm tối, chờ đợi sự nhấn chìm, chờ đợi một cái kết không thể tránh khỏi. Anh đã từng là người chủ động, người có thể kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống, trong sự nghiệp, luôn nắm giữ quyền lực trong tay, nhưng trước tình yêu, anh lại trở thành một kẻ bất lực, một kẻ hèn nhát, không thể tự mình đưa ra một quyết định đơn giản. Và giờ đây, sự bất lực ấy đã đẩy anh đến bờ vực của sự tuyệt vọng, một vực thẳm mà anh không biết liệu mình có thể thoát ra được hay không, có thể tìm thấy lối thoát hay không. Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lối thoát, nhưng chỉ có màn đêm đặc quánh và những tiếng vọng của lời nói "thích thì không đủ" vang vọng mãi không thôi, như một bản nhạc ai oán không ngừng nghỉ, mãi mãi ám ảnh anh.

Không biết tự lúc nào, đôi chân Trần Hạo đã như bị một sợi dây vô hình kéo đi, một lực hút không thể cưỡng lại, dẫn anh trở lại bờ sông cũ. Nơi định mệnh đã một lần nữa đặt anh và Lê An đối diện nhau chỉ vài giờ trước, nơi anh đã dồn hết can đảm để thốt lên lời thổ lộ muộn màng, và cũng là nơi anh đã nhận lấy bản án chung thân cho tình yêu của mình, một bản án không thể kháng cự. Dòng sông vẫn đó, im lìm chảy trôi dưới màn đêm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những ngôi nhà xa xăm ven bờ, tạo thành những dải lụa bạc lung linh trên mặt nước đen thẫm, một vẻ đẹp huyền ảo nhưng lại chứa đựng nỗi buồn. Gió thổi nhẹ qua những hàng tre xanh rì, tạo nên âm thanh rì rào quen thuộc, như một bản nhạc buồn không lời, một điệu ru của sự tiếc nuối, của những điều đã mất. Anh ngồi sụp xuống phiến đá lạnh lẽo, nơi Lê An đã từng ngồi, cảm nhận cái lạnh buốt giá của đá thấm vào da thịt, nhưng không thể so sánh với cái lạnh buốt giá đang xâm chiếm tận cùng tâm hồn anh, một cái lạnh đến từ sự trống rỗng và mất mát không thể bù đắp.

Anh nhìn dòng sông, một màu đen thẫm, cuốn trôi tất cả những gì thuộc về quá khứ, những kỷ niệm đẹp đẽ mà giờ đây chỉ còn là nỗi đau, chỉ còn là những mảnh vỡ. Dòng sông này đã chứng kiến tuổi thơ của họ, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng, những lời hứa hẹn ngây thơ và cả những ước mơ về một tương lai tươi sáng, một tương lai mà họ tin rằng sẽ thuộc về nhau. Nó đã chứng kiến sự chớm nở của một tình yêu thầm lặng, một mối tình thanh mai trúc mã tưởng chừng sẽ viên mãn, sẽ kết thúc bằng một đám cưới hạnh phúc. Và giờ đây, nó lại trở thành chứng nhân cho sự tan vỡ, cho một tình yêu đã vĩnh viễn hóa thành tiếc nuối, một giấc mơ đã vỡ vụn không thể hàn gắn. Mùi ẩm của nước sông, mùi hoa đêm và mùi đất nồng nồng hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của ký ức, vừa ngọt ngào vừa cay đắng đến tột cùng, khiến anh nghẹn ngào. Mỗi hơi thở, anh đều cảm thấy mình đang hít vào những mảnh vỡ của quá khứ, của những "nếu như ngày đó", những câu hỏi không có lời đáp, mãi mãi đeo đẳng anh.

“Thích thì không đủ... Phải rồi, thích thì không bao giờ đủ.” Anh thì thầm, cố gắng nói to những lời đó, để chúng thoát ra khỏi lồng ngực đang bị đè nén, để giải tỏa một phần nào đó nỗi đau, nhưng giọng anh chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng, nghẹn lại trong cổ họng khô khốc. Anh cảm thấy như có một vật gì đó chặn ngang cổ họng, một khối u vô hình, khiến anh không thể thở, không thể cất thành lời, không thể giải tỏa bất kỳ cảm xúc nào. Những từ ngữ đơn giản ấy, giờ đây lại mang sức nặng của cả một tảng đá khổng lồ, đè nén lên lồng ngực anh, khiến anh gần như ngạt thở, không thở được nữa. Anh nhớ lại ánh mắt của Lê An khi cô nói những lời đó, không một chút giận dữ, không một chút trách móc nào, chỉ có sự bình thản đến đau lòng, và một nỗi buồn thoáng qua nhanh như làn gió, đủ để anh nhận ra nhưng không đủ để anh níu giữ, không đủ để anh thay đổi. Nỗi buồn ấy, anh biết, không chỉ dành cho anh, mà còn dành cho chính cô, cho những gì họ đã từng có thể là, cho những gì đã vụt mất vì sự chậm trễ của anh, vì sự hèn nhát của anh.

Anh vùi mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên từng đợt, từng đợt co thắt không kiểm soát, như một cỗ máy đã hỏng hóc. Có lẽ có những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, chảy qua kẽ tay, nhưng anh không còn sức để khóc thành tiếng, không còn đủ năng lượng để bộc lộ ra bên ngoài, chỉ còn là sự câm lặng. Chúng chỉ âm thầm chảy, hòa vào cái lạnh của đêm, thấm vào lòng bàn tay anh, mang theo tất cả nỗi đau, sự hối hận không lời, không thể diễn tả. Đó là những giọt nước mắt của sự bất lực, của sự hèn nhát, của một người đàn ông đã mất đi tất cả vì chính sự im lặng, vì "lời nói không thành" của mình, một sự im lặng đã hủy hoại cả một đời. Anh đã từng là một người đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán trong công việc, trong sự nghiệp, luôn dẫn đầu mọi cuộc đua, nhưng trước tình yêu, anh lại trở nên yếu đuối, rụt rè một cách đáng thương, một sự yếu đuối mà anh chưa từng biết mình có, chưa từng đối mặt.

Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn và chậm rãi, như nhịp đập của một trái tim đang thổn thức, đang gào thét trong câm lặng, một bản giao hưởng của nỗi buồn. Anh ném một hòn đá nhỏ xuống sông, nhìn những gợn sóng lan tỏa thành những vòng tròn đồng tâm rồi tan biến dần vào màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể chưa từng tồn tại. Giống như cuộc đời anh, như tình yêu của anh và Lê An. Một gợn sóng nhỏ, một thoáng rung động nhẹ nhàng, rồi tan biến, không để lại dấu vết gì ngoài một chút hoài niệm và tiếc nuối không nguôi, một vết sẹo mãi mãi không lành. Anh đã từng có cơ hội để biến gợn sóng ấy thành một con sóng lớn, một dòng chảy mãnh liệt, một tình yêu vĩnh cửu, nhưng anh đã chần chừ, đã sợ hãi, đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần theo năm tháng, trở thành một bức tường không thể vượt qua. Và giờ đây, mọi thứ đã quá muộn, không thể nào quay trở lại được nữa, không thể nào thay đổi được số phận.

Anh nhớ lại đêm trước khi Lê An rời đi học cấp ba, cái đêm mà anh đã muốn nói điều gì đó, nhưng lại không thể, một nỗi day dứt không ngừng. Anh đã hứa "không quên em", một lời hứa hão huyền, một lời nói không thành, một sự an ủi vô nghĩa mà anh đã tự dối lừa chính mình. Khoảng cách địa lý, khoảng cách thời gian, và quan trọng hơn cả, "khoảng cách vô hình" do sự im lặng của anh đã dần kéo họ ra xa, ngày càng xa, đến mức không thể chạm tới, không thể hàn gắn. Anh đã để Lê An chờ đợi mỏi mòn, để cô ấy phải tự tìm kiếm bến đỗ an yên cho riêng mình, một bến đỗ mà anh đã không đủ dũng khí để mang lại, không đủ mạnh mẽ để giữ lấy. Và anh đã trách cô ư? Không, anh không có quyền. Anh chỉ có thể trách chính mình, trách cái tôi hèn nhát đã giam cầm tình yêu của anh, giam cầm cả hạnh phúc của cả hai người, khiến mọi thứ trở thành bi kịch.

Nỗi đau không chỉ là một cơn đau nhói, một sự thống khổ nhất thời, mà là một sự tê dại lan tỏa, biến anh thành một khối băng lạnh lẽo giữa đêm đông, không còn cảm xúc, không còn hơi ấm, chỉ còn là sự trống rỗng. Sự chấp nhận hiện thực phũ phàng này, nó còn đau đớn hơn cả sự chối bỏ hay sự chống cự. Bởi vì nó không cho anh bất kỳ tia hy vọng nào để bấu víu, không cho anh bất kỳ ảo tưởng nào để duy trì, chỉ còn là sự thật trần trụi. Lê An đã kết hôn, cô sẽ sống một cuộc đời êm đềm, một cuộc đời trọn vẹn bên người đàn ông khác, người đã đủ dũng cảm để nắm lấy tay cô, để nói ra lời yêu thương. Còn anh, anh sẽ mãi mãi mang theo gánh nặng của sự hối hận, của những điều chưa nói, của một tình yêu đã "chậm một nhịp", một nhịp chậm đã đánh đổi bằng cả một đời, một cuộc đời đầy tiếc nuối.

Anh ngước nhìn bầu trời. Những đám mây đen kịt vẫn che khuất ánh trăng, như che khuất cả tương lai mờ mịt, không lối thoát của anh, không để lại bất kỳ tia sáng nào. Tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm, nghe như những lời thì thầm của quá khứ, những lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất, về những cơ hội đã bỏ lỡ, mãi mãi không thể lấy lại. Trần Hạo cảm thấy mình như một kẻ lạ giữa chính quê hương mình, một kẻ xa lạ với chính tâm hồn mình, một kẻ không thuộc về nơi nào cả, hoàn toàn lạc lõng. Anh đã trở về, thành đạt, giàu có, một doanh nhân thành công, nhưng lại trắng tay trong tình yêu, mất mát tất cả những giá trị tinh thần thiêng liêng nhất, không còn gì cả. Cái giá của sự thành công vật chất, anh đã phải đánh đổi bằng sự mất mát tinh thần không thể bù đắp, một sự mất mát lớn hơn bất kỳ thành tựu nào, một cái giá quá đắt.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng hít thật sâu mùi hương của dòng sông, của đất mẹ thân thuộc, như muốn níu giữ chút hơi thở cuối cùng của quá khứ. Có lẽ, đây là lần cuối cùng anh ngồi đây, một mình, mang theo nỗi đau này, mang theo những ký ức không thể nào phai mờ, những hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí. Quyết định không gõ cửa nhà Lê An là dấu hiệu cho sự buông bỏ hoàn toàn, một sự chấp nhận cay đắng, một sự đầu hàng trước số phận. Nhưng buông bỏ không có nghĩa là quên đi, mà là chấp nhận mang theo nỗi đau ấy như một phần không thể thiếu của cuộc đời mình, một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn, không bao giờ lành lại. Anh sẽ rời khỏi thị trấn này, rời khỏi "bên bờ sông cũ", mang theo những ký ức không thể nào phai mờ, và để lại tất cả những gì thuộc về quá khứ ở nơi đây, nơi tình yêu của họ đã vĩnh viễn khép lại, nơi mọi hy vọng đã chết.

Sự tê dại và trống rỗng trong tâm hồn Trần Hạo báo hiệu một hành trình dài của sự dằn vặt và tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống mà không có Lê An bên cạnh, một hành trình cô độc và đầy đau khổ. Quyết định không gõ cửa và sự chấp nhận cay đắng này sẽ là bước ngoặt lớn, định hình tính cách và hành động của Trần Hạo trong tương lai, có thể dẫn đến một sự thay đổi sâu sắc trong quan điểm về tình yêu và cuộc đời, một sự thay đổi không thể đoán trước. Anh biết, cuộc đời anh sẽ không bao giờ trọn vẹn, không bao giờ được lấp đầy bởi hình bóng của Lê An, bởi tiếng cười của Lê An, bởi hơi ấm của Lê An. Anh đã "sai một bước", và cái giá phải trả là "lỡ cả một đời", một cuộc đời mãi mãi mang theo một khoảng trống không thể lấp đầy, một nỗi tiếc nuối khắc sâu vào tận xương tủy, không thể nào xóa nhòa. Đêm vẫn còn dài, và nỗi hối hận của Trần Hạo cũng vậy, kéo dài vô tận, như dòng sông đang lặng lẽ chảy trôi về phía biển cả, mang theo những lời nói không thành và những giấc mơ dang dở, không bao giờ có thể thực hiện, mãi mãi chỉ là ảo ảnh. Anh sẽ sống, nhưng có lẽ chỉ là một sự tồn tại, một cái bóng của chính mình, mãi mãi bị ám ảnh bởi câu hỏi "nếu như ngày đó...", một câu hỏi không có lời đáp, không có lối thoát.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free