Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 693: Khoảnh Khắc Đánh Đổi: Lời Hứa Với Quá Khứ

Gió đêm vẫn thổi, mang theo cái lạnh se sắt len lỏi vào từng thớ thịt. Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhìn Lê An, ánh mắt anh tràn ngập sự tuyệt vọng, sự hối hận và một tia hy vọng mong manh cuối cùng. Anh đã gợi lại kỷ niệm cũ, đã mở lòng mình, đã đặt cược tất cả vào khoảnh khắc này. Anh chờ đợi, chờ đợi một phản ứng, một dấu hiệu nhỏ từ cô, dù chỉ là một tiếng thở dài, một cái chớp mắt, một giọt nước mắt, bất cứ điều gì. Nhưng Lê An chỉ khẽ xoay người, ánh mắt cô lại hướng về phía dòng sông đen thẫm, như một bức tường vô hình không thể xuyên thủng. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy trôi, vô tình với những lời nói không thành, vô tình với những trái tim tan vỡ. Nỗi tuyệt vọng lại dâng lên trong lòng Trần Hạo, nặng trĩu hơn bao giờ hết, như một tảng đá đè nén lồng ngực anh. Anh biết mình không thể dừng lại, dù cho lời nói của anh có tan vào hư không, dù cho nỗi đau có cứa sâu thêm. Anh phải nói, dù chỉ là để giải thoát cho chính mình khỏi gánh nặng của sự im lặng, khỏi nỗi ám ảnh của "nếu như ngày đó", dù biết rằng cái giá phải trả là "lỡ cả một đời".

Trần Hạo ngồi đó, bên cạnh Lê An, trên bờ sông quen thuộc mà giờ đây nhuốm màu xa lạ. Ánh trăng lưỡi liềm cuối tháng treo lơ lửng trên nền trời đêm thẳm, soi rọi một vệt bạc vằng vặc xuống mặt sông, vẽ nên một con đường mờ ảo dẫn về nơi vô định. Bóng hai người đổ dài trên nền đất ẩm ướt, kéo lê những hình hài méo mó, cô độc. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió lướt qua những rặng tre rì rào như tiếng thở dài của tạo hóa, và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như muốn nuốt chửng những lời chưa kịp thốt, những cảm xúc nghẹn ngào. Mùi phù sa quen thuộc, mùi của đất và cây cỏ về đêm, giờ đây không còn mang theo ký ức ngọt ngào mà chỉ là một nỗi ngai ngái, se lòng. Trần Hạo cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt, hô hấp trở nên khó khăn. Từng nhịp đập của trái tim anh vang vọng trong lồng ngực, dồn dập và nặng nề, như tiếng trống trận đang thúc giục một cuộc chiến mà anh biết chắc phần thua đã thuộc về mình.

Anh nhìn Lê An. Cô vẫn ngồi đó, bờ vai gầy khẽ run lên trong gió, ánh mắt xa xăm dõi theo dòng nước. Gương mặt cô dưới ánh trăng mờ nhạt như được tạc từ băng giá, bình yên đến lạ lùng, nhưng lại vô cùng kiên cố. Nó khiến Trần Hạo cảm thấy mình đang đối diện với một tảng băng trôi khổng lồ, mà dù anh có dùng bao nhiêu nhiệt huyết cũng không thể nào làm tan chảy. Mỗi giây phút trôi qua, anh lại cảm thấy như mình đang chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự bất lực. "Nói đi, Trần Hạo!" một tiếng nói vang lên trong tâm trí anh, vừa là thúc giục, vừa là dằn vặt. "Đây là cơ hội cuối cùng. Lời anh nợ cô ấy. Lời anh nợ chính mình." Anh biết, nếu bây giờ không nói, anh sẽ vĩnh viễn bị ám ảnh bởi câu hỏi "nếu như ngày đó" cho đến cuối cuộc đời.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự run rẩy đang lan khắp cơ thể. Cổ họng anh khô khốc, giọng nói như bị mắc kẹt. Anh muốn bắt đầu bằng một lời xin lỗi, một lời giải thích, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự im lặng của cô. Anh đã từng nghĩ, khi đối mặt với Lê An, anh sẽ có hàng ngàn điều để nói, hàng vạn lời biện minh cho sự rụt rè của mình. Nhưng giờ đây, mọi từ ngữ đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng đau đớn. Anh đưa tay lên, định chạm vào vai cô, nhưng rồi lại ngập ngừng hạ xuống. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, sau bao nhiêu năm, giờ đây dường như đã biến thành một bức tường thép kiên cố, ngăn cách hai thế giới.

"An..." Trần Hạo khẽ gọi, giọng anh trầm khàn, chỉ là một tiếng thở than yếu ớt bị gió cuốn đi. Anh phải cố gắng rất nhiều để nghe thấy chính mình. "Anh... anh đã từng..." Anh ngập ngừng, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt cổ họng anh. Những lời anh muốn nói cứ vỡ vụn thành từng mảnh vô nghĩa trong đầu, không thể nào sắp xếp lại thành một câu hoàn chỉnh. Anh đã từng muốn nói gì? Rằng anh đã từng rất thích cô? Rằng anh đã từng yêu cô? Rằng anh đã từng mơ về một tương lai có cô? Tất cả đều đúng, nhưng đều quá muộn màng, quá đỗi tầm thường để diễn tả hết những gì anh đã chôn giấu. Cảm giác tội lỗi vì đã chậm trễ, nỗi sợ hãi bị từ chối, và cả sự hối hận tột cùng, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một khối u nghẹn đắng nơi cuống họng.

Lê An vẫn im lặng. Cô không quay đầu lại, không một cử động nhỏ. Ánh mắt cô vẫn dõi xa xăm về phía dòng sông, như thể cô đang lắng nghe tiếng sóng vỗ, tiếng thì thầm của gió, hay một điều gì đó vô hình mà chỉ mình cô cảm nhận được. Sự bình thản của cô, trong khoảnh khắc này, lại trở thành một áp lực vô hình đè nặng lên Trần Hạo. Nó không phải là sự thờ ơ, mà là một sự chấp nhận, một sự điềm tĩnh đến đáng sợ, cho thấy cô đã chuẩn bị cho những lời này từ rất lâu rồi. Hoặc có lẽ, cô đã biết tất cả, và lời nói của anh giờ đây chỉ là một sự xác nhận không cần thiết. Trái tim Trần Hạo quặn thắt. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối trước sự mạnh mẽ, kiên định của Lê An. Cô đã vượt qua nỗi đau, đã xây dựng lại cuộc đời mình, trong khi anh, Trần Hạo, vẫn mắc kẹt trong quá khứ, trong những "nếu như ngày đó" đầy day dứt.

Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, kéo dài và buồn thảm, như một khúc nhạc tiễn biệt cho những điều đã qua. Trần Hạo cảm nhận được không khí se lạnh của đêm khuya đang thấm sâu vào da thịt, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn nhiều. Anh nắm chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng, như đang đấu tranh với chính mình, với những con quỷ nội tâm. Anh vật lộn với những từ ngữ, với những cảm xúc hỗn độn đang cào xé. Anh biết đây là cơ hội cuối cùng, là lời anh nợ cô, nhưng nỗi sợ hãi và hối hận cứ bóp nghẹt cổ họng. Những lời anh muốn nói cứ vỡ vụn thành từng mảnh vô nghĩa trong đầu, không thể nào thành hình. Đêm nay, Lê An sẽ là cô dâu. Đêm nay, cô sẽ vĩnh viễn thuộc về một người đàn ông khác. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao sắc bén, cứa sâu vào trái tim anh, khiến anh nhận ra sự cấp bách của khoảnh khắc này. Anh không thể lùi bước nữa. Không còn đường lui.

"Anh... anh không biết phải bắt đầu từ đâu..." Giọng Trần Hạo khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió rít qua khe cửa, nhưng lần này anh đã cố gắng hơn, dùng toàn bộ sức lực còn lại để đẩy những âm thanh đó ra khỏi lồng ngực. Anh cảm thấy một dòng nước mắt nóng hổi chảy xuống khóe mắt, nhưng anh cố gắng kìm nén, không muốn mình trở nên yếu đuối hơn nữa trước mặt cô. "Quá nhiều điều đã xảy ra... quá nhiều điều anh đã không nói..." Anh ngừng lại, nuốt khan. "Nhưng có một điều... một điều duy nhất... anh cần phải nói với em." Mỗi chữ thốt ra đều nặng trĩu, như thể anh đang nhấc một tảng đá từ đáy lòng mình.

Lê An vẫn không nói gì, nhưng lần này, đôi vai cô khẽ run lên, một cử chỉ nhỏ bé gần như không thể nhận ra trong bóng tối. Nó giống như một dao động nhẹ trên mặt hồ tĩnh lặng, một dấu hiệu cho thấy những lời của Trần Hạo đã chạm đến cô, dù chỉ là một chút. Cô hít một hơi thật sâu, từ từ xoay người lại, đối mặt với Trần Hạo. Ánh mắt cô, dưới ánh trăng mờ ảo, không còn nhìn xa xăm nữa. Nó hướng thẳng vào anh, không có sự giận dữ, không có sự trách móc, chỉ là một sự chờ đợi tĩnh lặng, một sự chấp nhận nghiệt ngã. Nó khiến Trần Hạo cảm thấy như tất cả những bí mật, những nỗi sợ hãi trong anh đều bị phơi bày dưới cái nhìn đó. Cô không hỏi "Chuyện gì?", cũng không nói "Quá muộn rồi", chỉ im lặng chờ đợi. Ánh mắt ấy như một lời mời gọi không lời, một sự cho phép anh nói ra tất cả, dù cho kết quả có thế nào. Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Khoảnh khắc đó, anh biết, anh không chỉ đối mặt với Lê An, mà còn đối mặt với chính bản thân mình, với quá khứ và tương lai. Anh phải nói. Bây giờ, hoặc không bao giờ.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free