Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 719: Tấm Thiệp Lạnh Lẽo: Vị Khách Ngoài Cuộc

Gió đêm đã lặng, nhưng bão tố trong lòng Trần Hạo thì vẫn gào thét không ngừng. Anh đã chọn không gõ cửa, đã chọn quay lưng lại với ngôi nhà ấy, với tình yêu ấy. Anh đã rời đi, mang theo tấm thiệp cưới như một bằng chứng rợn người của sự chậm trễ, của những lời nói không thành, của một đời đã lỡ. Đêm trên sân thượng hôm qua, những giọt nước mắt đã rơi, không phải vì yếu đuối, mà là sự thừa nhận cuối cùng về nỗi mất mát không thể bù đắp. Anh đã cất tấm thiệp vào túi áo ngực, nơi gần trái tim nhất, như giữ lại một mảnh vỡ đau đớn của quá khứ. Thành phố không ngủ dưới chân anh đã chứng kiến sự sụp đổ thầm lặng của một tình yêu, và giờ đây, nó sẽ chứng kiến cách anh vực dậy, hay đúng hơn là cách anh vùi mình vào một cuộc sống mới, trống rỗng và đầy toan tính.

***

Ánh nắng sớm len lỏi qua tấm kính cường lực khổng lồ, rọi vào căn penthouse nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà Trần Thịnh. Không gian rộng lớn, được thiết kế theo phong cách Bắc Âu tối giản, hiện đại, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo. Sàn gỗ sồi bóng loáng, tường đá cẩm thạch mát lạnh, và những món đồ nội thất cao cấp làm từ da và kim loại, tất cả đều toát lên vẻ sang trọng, tinh tế. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh, hòa cùng tiếng điều hòa khe khẽ và tiếng tủ lạnh hoạt động, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, xa cách. Mùi gỗ mới, mùi da từ chiếc ghế sofa, và chút hương nước hoa nam tính còn vương lại trong không khí, phảng phất vẻ cô độc.

Trần Hạo mở mắt. Đồng hồ báo thức trên điện thoại chưa kịp reo, nhưng cơ thể anh đã quen với nhịp điệu mới, nhịp điệu của một người đàn ông không còn thời gian để ngủ vùi. Ánh mắt anh không tự chủ được mà hướng về phía chiếc bàn kính cạnh giường, nơi tấm thiệp hồng rực rỡ nằm đó, như một vết sẹo chói mắt giữa sự hoàn hảo giả tạo của căn phòng. Nó như một mảnh gương phản chiếu chính tâm hồn anh lúc này: lạnh lẽo, trống trải, dù được bao bọc bởi sự xa hoa. Anh đưa tay day nhẹ thái dương, cảm nhận một cơn đau âm ỉ sau một đêm dài không ngủ trọn. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình thản của cô bên bờ sông cũ, lời nói "thích thì không đủ" vẫn quẩn quanh, dày vò anh. Cái cảm giác mình đã đánh mất đi điều gì đó vĩnh viễn, cái cảm giác của một kẻ ngoài cuộc, cứ thế gặm nhấm.

Trần Hạo chậm rãi ngồi dậy, đôi chân trần chạm xuống sàn gỗ mát lạnh. Anh bước đi, từng bước vững vàng nhưng nặng nề, hướng về phía chiếc bàn kính. Tấm thiệp cưới vẫn nằm đó, trắng ngà với những họa tiết hoa văn tinh xảo, tên "Lê An & Nguyễn Hoàng Huy" được in bằng mực vàng lấp lánh. Anh đưa tay, khẽ miết ngón tay lên dòng chữ ấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy mời, như một lời nhắc nhở rằng anh chỉ còn là một người ngoài cuộc. Nó không còn là một lời mời, mà là một thông báo, một dấu chấm hết nghiệt ngã. Tim anh như bị bóp nghẹt, một cơn đau nhói chạy dọc lồng ngực. Anh nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua gương mặt vốn đã chai sạn. Ký ức ùa về như một thước phim quay chậm: những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, và cả lời hứa dại khờ "không quên em". Giờ đây, tất cả chỉ còn là tàn tro của một quá khứ xa xăm.

"Lạnh lẽo... Đúng vậy, nó lạnh lẽo như chính số phận của mình," anh thầm nghĩ, giọng nói nội tâm khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Mình đã bỏ lỡ, đã chậm một nhịp. Đã lỡ cả một đời..." Cảm giác trống rỗng dâng lên, như một hố sâu không đáy trong lồng ngực. Anh đã cố gắng kìm nén cảm xúc, cố gắng chai sạn hóa trái tim mình, nhưng tấm thiệp này, dù nhỏ bé, lại có sức mạnh xuyên thủng mọi lớp vỏ bọc mà anh đã tạo ra. Nó không chỉ là một mảnh giấy, mà là một biểu tượng của sự tiếc nuối, của những gì đã có thể xảy ra nhưng không bao giờ thành hiện thực.

Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào tấm thiệp thêm một lúc. Thành phố bên ngoài đã bắt đầu thức giấc, những âm thanh còi xe từ xa vọng lên yếu ớt, lẫn vào tiếng gió nhẹ thổi qua khe cửa. Mùi cà phê thơm nồng từ máy pha cà phê tự động bắt đầu lan tỏa trong không khí, nhưng anh không cảm thấy muốn uống. Thứ duy nhất anh muốn lúc này là một liều thuốc lãng quên, một cách để xóa nhòa đi hình ảnh và tên của Lê An. Nhưng anh biết, điều đó là không thể. Tấm thiệp này, dù muốn hay không, đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo vĩnh viễn trong trái tim. Anh thở dài, một hơi thở nặng nề, chất chứa bao nhiêu ưu tư và day dứt. "Nếu như ngày đó…", câu nói quen thuộc lại vọng về, một câu hỏi không có lời đáp, một hối tiếc không thể sửa chữa. Anh đặt tấm thiệp xuống, quay người bước vào phòng tắm, để lại nó đơn độc trên bàn kính, chờ đợi một ngày mới, một ngày nữa anh phải sống chung với nỗi đau này.

***

Văn phòng Tổng Giám Đốc tại Tập Đoàn Trần Thịnh nằm ở tầng cao nhất, là một không gian rộng lớn với ba mặt tường bằng kính cường lực trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Từ đây, Trần Hạo có thể bao quát cả một phần lớn đô thị đang cuộn chảy bên dưới, những tòa nhà chọc trời vươn cao, những dòng xe cộ tấp nập như dòng máu chảy trong huyết quản của một sinh vật khổng lồ. Ánh nắng gắt của buổi trưa hắt vào, nhưng bên trong phòng lại mát lạnh nhờ hệ thống điều hòa hoạt động hết công suất. Nội thất tối giản nhưng cực kỳ sang trọng: chiếc bàn làm việc khổng lồ bằng gỗ óc chó đen bóng, chiếc ghế da cao cấp xoay tròn, một vài tác phẩm nghệ thuật hiện đại treo trên tường, và một giá sách lớn chứa đầy tài liệu, sách chuyên ngành được xếp ngay ngắn. Mùi gỗ mới, mùi da từ đồ nội thất, mùi cà phê đậm đặc và mùi giấy cao cấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trang trọng, uy nghiêm, đôi khi lạnh lẽo nhưng luôn toát lên sự thông minh, quyết đoán.

Trần Hạo ngồi trước bàn làm việc, hàng chồng tài liệu cao ngất ngưởng, những chiếc máy tính bảng và laptop sáng rực. Anh lao vào công việc với một sự tập trung gần như ám ảnh. Đôi mắt anh, vốn đã sâu thẳm, giờ đây còn hằn lên những quầng thâm mờ nhạt, nhưng ánh nhìn thì sắc lạnh và kiên định. Tiếng gõ phím đều đặn vang lên trong phòng, đôi khi xen lẫn tiếng điện thoại rung nhẹ hoặc tiếng giấy tờ sột soạt. Anh duyệt từng hợp đồng, từng báo cáo tài chính, đưa ra quyết định nhanh gọn, dứt khoát, không một chút do dự. Mọi cảm xúc cá nhân dường như đã bị gạt bỏ hoàn toàn, nhường chỗ cho sự lý trí và hiệu quả. Anh quên cả uống nước, ăn uống, chỉ thỉnh thoảng nhấp một ngụm cà phê đen đặc.

Một tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

"Mời vào," Trần Hạo nói, giọng trầm, không ngẩng đầu lên khỏi màn hình máy tính.

Chị Nguyệt, thư ký riêng của anh, bước vào. Chị vẫn xinh đẹp, thanh lịch, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ trang phục công sở tinh tế. Trên tay chị là một ly cà phê mới pha, bốc khói nghi ngút.

"Anh Hạo, cà phê của anh," chị nói, đặt ly cà phê xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt chị thoáng dừng lại trên gương mặt sếp, nhận thấy sự khác biệt. Trần Hạo gầy đi trông thấy, và ánh mắt anh có một vẻ gì đó xa xăm, lạnh lẽo hơn thường lệ. Chị Nguyệt là người tinh ý, chuyên nghiệp, nhưng cũng không khỏi tò mò về sự thay đổi đột ngột này của vị sếp trẻ tuổi, tài năng. "Anh có muốn tôi gọi đồ ăn trưa lên không ạ? Đã quá giờ rồi."

Trần Hạo lắc đầu, mắt vẫn dán vào màn hình. "Không cần đâu, Nguyệt. Tôi không đói. Cô cứ để cà phê ở đó."

"Vâng, anh Hạo. Có cuộc hẹn lúc 2 giờ với đối tác bên Singapore, anh có muốn xem lại tài liệu trước không?" Chị Nguyệt hỏi, giọng nói chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ sự tò mò nào.

"Đã xem rồi. Cứ đúng giờ đó báo tôi," anh đáp gọn lỏn.

Chị Nguyệt khẽ cúi đầu rồi lặng lẽ rời đi, cánh cửa văn phòng nhẹ nhàng khép lại, trả lại sự tĩnh lặng cho không gian. Trần Hạo tiếp tục vùi mình vào công việc, như thể đó là liều thuốc duy nhất có thể giúp anh quên đi nỗi đau trong lòng. Anh dùng chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt sapphire sáng bóng, để xem giờ, nhưng dường như thời gian không còn ý nghĩa với anh ngoài việc chạy đua với deadline, với những mục tiêu anh tự đặt ra cho bản thân. Mỗi tích tắc trôi qua là một nhịp nữa anh lấp đầy khoảng trống bằng công việc, một nhịp nữa anh cố gắng đẩy Lê An ra khỏi tâm trí.

Ít phút sau, Anh Long, đồng nghiệp và cũng là một người anh thân thiết của Trần Hạo, đi ngang qua. Anh Long cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh dừng lại một lúc, nhìn vào phòng Trần Hạo qua tấm kính trong suốt. Anh Long đã quan sát sự thay đổi của Trần Hạo trong vài tuần qua. Từ một người đàn ông trầm tính nhưng vẫn mang một vẻ ấm áp tiềm ẩn, Trần Hạo giờ đây trở nên lạnh lùng và xa cách hơn bao giờ hết, như thể anh đang xây dựng một bức tường vô hình xung quanh mình. Anh Long gõ cửa và bước vào.

"Hạo," Anh Long nói, giọng điệu có chút lo lắng. "Dạo này cậu làm việc nhiều quá, Hạo. Cần nghỉ ngơi không?"

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hơi nheo lại, dường như không quen với sự gián đoạn này. "Không sao, công việc nhiều. Tôi ổn." Giọng anh trầm, dứt khoát, không chút cảm xúc. Anh Long biết rõ Hạo không ổn, nhưng anh cũng hiểu rằng Hạo không muốn nói ra.

"Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," Anh Long nói, cố gắng tìm một cách nhẹ nhàng để nhắc nhở Hạo giữ gìn sức khỏe, nhưng cũng ngầm hiểu rằng Hạo đang cố gắng chạy trốn điều gì đó. "Nhưng con người thì cần ngủ."

Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời. Anh Long nhìn thấy sự trống rỗng trong đôi mắt của Hạo, một sự trống rỗng mà không có bất kỳ thành công vật chất nào có thể lấp đầy. Anh thở dài, rồi vỗ nhẹ vai Hạo. "Thôi được, cố gắng giữ sức khỏe nhé. Tôi ra ngoài trước đây."

Khi Anh Long rời đi, Trần Hạo lại vùi mình vào công việc. Anh biết Anh Long lo lắng cho mình, nhưng anh không thể ngừng lại. Mỗi giây phút rảnh rỗi là một giây phút anh phải đối mặt với những ký ức, với nỗi đau, với sự hối tiếc. Công việc là liều thuốc gây mê duy nhất, là cách duy nhất để anh giữ cho tâm trí mình không lạc lối trong mê cung của nỗi buồn. Anh quyết tâm vùi mình vào đó, để biến nỗi đau thành động lực, để trở thành một người đàn ông thành đạt hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng cũng cô độc hơn, lạnh lùng hơn. Anh biết, đây là cái giá của sự chần chừ, của *chậm một nhịp*, và anh phải chấp nhận nó.

***

Khi Trần Hạo trở về căn hộ penthouse của mình vào tối muộn, thành phố bên dưới đã lên đèn, biến thành một dải ngân hà rực r�� trên mặt đất. Từ cửa sổ kính khổng lồ, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lung linh, huyền ảo, nối tiếp nhau đến vô tận. Căn hộ vẫn tĩnh lặng như ban ngày, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô độc đến lạ thường. Anh mệt mỏi rũ người xuống chiếc ghế sofa da, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu da cao cấp dưới cơ thể. Cả ngày làm việc không ngừng nghỉ đã vắt kiệt sức lực của anh, nhưng tâm trí anh thì vẫn không thể ngủ được. Nỗi ám ảnh về Lê An, về tấm thiệp cưới, về cái giá của sự chần chừ cứ thế bủa vây.

Anh đưa tay vào túi áo ngực, lấy ra tấm thiệp cưới. Dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng, nó vẫn rực rỡ một cách chói mắt, như một ngọn lửa nhỏ đang đốt cháy trái tim anh. Anh lướt ngón tay lên những dòng chữ in tên cô, "Lê An", và tên người đàn ông đã trở thành chồng cô. Cảm giác đau đớn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự bùng nổ dữ dội như đêm qua, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, đã bắt đầu trở thành một phần của anh. Nó là một vết sẹo không thể lành, định hình lại con người anh, khiến anh trở nên lý trí hơn, nhưng cũng khó mở lòng hơn trong các mối quan hệ sau này.

Anh ngồi lặng lẽ một lúc lâu, ngắm nhìn tấm thiệp, ngắm nhìn những ánh đèn thành phố. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Lê An bên bờ sông cũ, lời thổ lộ muộn màng, và nụ cười bình thản của cô khi đáp lại "Thích thì không đủ." Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi giữ nó trong túi áo, như một vật kỷ niệm đau đớn, một bằng chứng cho sự chậm trễ của mình. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng việc cứ giữ nó bên mình chỉ càng khiến nỗi đau thêm sâu sắc, càng khiến anh không thể thoát ra khỏi quá khứ. Nó không phải là một sự vứt bỏ, mà là một hành động cất giữ, cất giữ nỗi đau và sự thật nghiệt ngã vào một nơi an toàn, nhưng cũng là một nơi anh có thể tìm lại khi cần, để không bao giờ quên bài học này.

Sau một hồi suy nghĩ, Trần Hạo đứng dậy, bước đến một chiếc tủ gỗ óc chó lớn trong phòng khách. Anh mở một ngăn kéo nhỏ, bên trong là vài vật kỷ niệm cũ đã úa màu: một chiếc ảnh chụp anh và Lê An hồi bé, một chiếc vòng tay bện bằng dây dù đã sờn cũ, và vài bức thư tay viết vội vàng từ thời cấp ba. Tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ đã lùi xa, những bằng chứng về một tình yêu thơ ngây, trong sáng đã bị anh đánh mất. Anh đặt tấm thiệp cưới vào đó, nhẹ nhàng đặt lên trên cùng, như một dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời mình. Nó sẽ nằm ở đó, an toàn, được bảo quản cẩn thận, không bị thời gian bào mòn, không bị anh lãng quên.

Anh đóng ngăn kéo lại một cách cẩn thận, tiếng gỗ khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn thành phố không ngủ, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Xung quanh anh là sự xa hoa, là biểu tượng của thành công, nhưng trong lòng anh là một khoảng trống mênh mông, không gì có thể lấp đầy. Nỗi tiếc nuối này sẽ trở thành một vết sẹo không thể lành trong con người Trần Hạo, định hình những quyết định và cách anh đối diện với tình yêu và cuộc sống sau này. Tấm thiệp cưới này, dù là lời tiễn biệt, nhưng cũng sẽ là một vật kỷ niệm đau đớn, một "mốc son" của sự nuối tiếc, có thể xuất hiện lại trong những chương sau như một biểu tượng cho quá khứ không thể thay đổi, về cái giá của sự chần chừ và rụt rè, ảnh hưởng đến cách anh đưa ra quyết định trong tương lai.

Trần Hạo bước đến quầy bar mini, lấy một chai rượu vang đỏ cao cấp, rót ra ly thủy tinh. Anh nhấp từng ngụm chậm rãi, cảm nhận vị chát của rượu lan tỏa trong vòm miệng, như vị đắng của chính cuộc đời anh. Con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, và anh sẽ bước đi một mình, với tấm thiệp hồng trong ngăn kéo tủ, mãi mãi là một lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ. Anh đã chọn. Anh đã chọn bước tiếp, mang theo vết sẹo của *chậm một nhịp*, của *lời nói không thành*, của *nếu như ngày đó*... và của một *khoảng cách vô hình* giờ đã trở thành vĩnh cửu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free