Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 720: Dưới Ánh Đèn Cưới: Lời Tiễn Biệt Thầm Lặng

Khi Trần Hạo trở về căn hộ penthouse của mình vào tối muộn, thành phố bên dưới đã lên đèn, biến thành một dải ngân hà rực rỡ trên mặt đất. Từ cửa sổ kính khổng lồ, anh có thể nhìn thấy những ánh đèn lung linh, huyền ảo, nối tiếp nhau đến vô tận. Căn hộ vẫn tĩnh lặng như ban ngày, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vẫn đều đặn vang lên, tạo nên một không gian sang trọng nhưng cô độc đến lạ thường. Anh mệt mỏi rũ người xuống chiếc ghế sofa da, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu da cao cấp dưới cơ thể. Cả ngày làm việc không ngừng nghỉ đã vắt kiệt sức lực của anh, nhưng tâm trí anh thì vẫn không thể ngủ được. Nỗi ám ảnh về Lê An, về tấm thiệp cưới, về cái giá của sự chần chừ cứ thế bủa vây.

Anh đưa tay vào túi áo ngực, lấy ra tấm thiệp cưới. Dưới ánh đèn mờ ảo của căn phòng, nó vẫn rực rỡ một cách chói mắt, như một ngọn lửa nhỏ đang đốt cháy trái tim anh. Anh lướt ngón tay lên những dòng chữ in tên cô, "Lê An", và tên người đàn ông đã trở thành chồng cô. Cảm giác đau đớn vẫn còn đó, nhưng không còn là sự bùng nổ dữ dội như đêm qua, mà là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, đã bắt đầu trở thành một phần của anh. Nó là một vết sẹo không thể lành, định hình lại con người anh, khiến anh trở nên lý trí hơn, nhưng cũng khó mở lòng hơn trong các mối quan hệ sau này.

Anh ngồi lặng lẽ một lúc lâu, ngắm nhìn tấm thiệp, ngắm nhìn những ánh đèn thành phố. Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Lê An bên bờ sông cũ, lời thổ lộ muộn màng, và nụ cười bình thản của cô khi đáp lại "Thích thì không đủ." Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi giữ nó trong túi áo, như một vật kỷ niệm đau đớn, một bằng chứng cho sự chậm trễ của mình. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng việc cứ giữ nó bên mình chỉ càng khiến nỗi đau thêm sâu sắc, càng khiến anh không thể thoát ra khỏi quá khứ. Nó không phải là một sự vứt bỏ, mà là một hành động cất giữ, cất giữ nỗi đau và sự thật nghiệt ngã vào một nơi an toàn, nhưng cũng là một nơi anh có thể tìm lại khi cần, để không bao giờ quên bài học này.

Sau một hồi suy nghĩ, Trần Hạo đứng dậy, bước đến một chiếc tủ gỗ óc chó lớn trong phòng khách. Anh mở một ngăn kéo nhỏ, bên trong là vài vật kỷ niệm cũ đã úa màu: một chiếc ảnh chụp anh và Lê An hồi bé, một chiếc vòng tay bện bằng dây dù đã sờn cũ, và vài bức thư tay viết vội vàng từ thời cấp ba. Tất cả đều là những mảnh ghép của một quá khứ đã lùi xa, những bằng chứng về một tình yêu thơ ngây, trong sáng đã bị anh đánh mất. Anh đặt tấm thiệp cưới vào đó, nhẹ nhàng đặt lên trên cùng, như một dấu chấm hết cho một chương trong cuộc đời mình. Nó sẽ nằm ở đó, an toàn, được bảo quản cẩn thận, không bị thời gian bào mòn, không bị anh lãng quên.

Anh đóng ngăn kéo lại một cách cẩn thận, tiếng gỗ khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn thành phố không ngủ, cảm thấy mình cô độc hơn bao giờ hết. Xung quanh anh là sự xa hoa, là biểu tượng của thành công, nhưng trong lòng anh là một khoảng trống mênh mông, không gì có thể lấp đầy. Nỗi tiếc nuối này sẽ trở thành một vết sẹo không thể lành trong con người Trần Hạo, định hình những quyết định và cách anh đối diện với tình yêu và cuộc sống sau này. Tấm thiệp cưới này, dù là lời tiễn biệt, nhưng cũng sẽ là một vật kỷ niệm đau đớn, một "mốc son" của sự nuối tiếc, có thể xuất hiện lại trong những chương sau như một biểu tượng cho quá khứ không thể thay đổi, về cái giá của sự chần chừ và rụt rè, ảnh hưởng đến cách anh đưa ra quyết định trong tương lai.

Trần Hạo bước đến quầy bar mini, lấy một chai rượu vang đỏ cao cấp, rót ra ly thủy tinh. Anh nhấp từng ngụm chậm rãi, cảm nhận vị chát của rượu lan tỏa trong vòm miệng, như vị đắng của chính cuộc đời anh. Con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, và anh sẽ bước đi một mình, với tấm thiệp hồng trong ngăn kéo tủ, mãi mãi là một lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ. Anh đã chọn. Anh đã chọn bước tiếp, mang theo vết sẹo của *chậm một nhịp*, của *lời nói không thành*, của *nếu như ngày đó*... và của một *khoảng cách vô hình* giờ đã trở thành vĩnh cửu.

***

Trong căn phòng cũ kỹ của Trần Hạo tại thị trấn ven sông, đêm dường như đặc quánh hơn bao giờ hết. Tiếng côn trùng ri rỉ không ngừng, như một bản hòa tấu buồn bã của tự nhiên, hòa vào tiếng gió xào xạc luồn qua kẽ lá, tạo nên một không gian tĩnh mịch đến rợn người. Mùi gỗ cũ, mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường vôi đã sờn màu, cùng với mùi đất đặc trưng của vùng quê, tất cả quấn lấy anh, gợi về một tuổi thơ không thể nào xóa nhòa. Nhưng sự quen thuộc ấy giờ đây lại mang một vị đắng, một nỗi cô đơn quặn thắt trong lồng ngực.

Trần Hạo nằm trằn trọc trên chiếc giường gỗ đơn sơ, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà tối đen. Dù đã cố gắng vùi mình vào công việc, cố gắng dùng sự bận rộn của thành phố để lấp đầy khoảng trống trong lòng, nhưng cuối cùng anh vẫn không thể chịu đựng được. Một khao khát đau đáu, gần như là bản năng, đã thôi thúc anh rời bỏ những ánh đèn rực rỡ, những tòa nhà chọc trời để quay về nơi khởi nguồn của nỗi đau này. Tấm thiệp cưới, dù đã được cất kỹ trong ngăn kéo ở thành phố, nhưng vẫn ám ảnh tâm trí anh, từng nét chữ, từng con số thời gian, địa điểm, đều khắc sâu vào tâm khảm. Anh biết rõ, anh biết rõ ngày mai, ngày mai Lê An sẽ trở thành vợ của người đàn ông khác.

Anh đưa tay lên miết nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi cùng cực đang lan tỏa khắp cơ thể. Hơi thở phả ra trong không khí se lạnh của đêm khuya thị trấn mang theo một nỗi hối hận sâu sắc. Anh tự hỏi, tại sao mình lại quay về? Để làm gì? Để tự mình đâm thêm một nhát dao vào vết thương lòng đã rỉ máu? Hay để cố chấp níu kéo một sợi tơ vương đã đứt từ lâu? Lý trí mách bảo anh nên ở lại thành phố, vùi mình vào công việc, quên đi tất cả. Nhưng trái tim anh, cái trái tim đã từng *chậm một nhịp* mà đánh mất tất cả, lại không cho phép anh làm vậy. Một phần nào đó trong anh cần sự xác nhận cuối cùng, cần tự mình chứng kiến để chấp nhận sự thật tàn khốc này một cách trọn vẹn nhất.

"Một lần cuối... chỉ một lần cuối thôi," anh thì thầm vào khoảng không tĩnh lặng, giọng nói khàn đặc. "Anh không thể đứng nhìn... nhưng cũng không thể không nhìn." Anh cảm thấy mình đang tự hành hạ bản thân, nhưng lại không thể dừng lại. Giống như một kẻ nghiện đang tìm kiếm liều thuốc độc cuối cùng để kết thúc chuỗi ngày dằn vặt. "Phải nhìn thấy em... để biết rằng mọi chuyện đã kết thúc thật rồi." Phải thấy cô ấy hạnh phúc, phải thấy cô ấy rạng rỡ bên người đàn ông khác, thì có lẽ, chỉ có lẽ anh mới có thể buông bỏ được. Nỗi đau này, sự dằn vặt này đã quá lớn, quá sức chịu đựng. Anh cần một dấu chấm hết rõ ràng, không thể chối cãi.

Anh đứng dậy, cơ thể rã rời nhưng đôi chân lại vững vàng một cách lạ thường, như được dẫn lối bởi một sức mạnh vô hình. Anh bước đến bên cửa sổ, hé nhẹ tấm rèm đã cũ. Ngoài kia, màn đêm buông xuống đặc quánh, không một vì sao, không một ánh trăng. Chỉ có không khí se lạnh luồn qua khe cửa, chạm vào làn da anh, nhắc nhở anh về sự lạnh lẽo của cô đơn. Anh cài lại cúc áo, chỉnh trang lại chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, vật bất ly thân đã theo anh từ khi trở thành một người đàn ông thành đạt. Ánh bạc của nó lấp lánh trong bóng tối, tương phản rõ rệt với khung cảnh tăm tối xung quanh, cũng như cuộc đời anh lúc này – bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong lại mục rỗng. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ẩm của đất, mùi hoa đêm phảng phất, và cả mùi của những ký ức đang ùa về. Anh biết, chuyến đi này sẽ rất đau đớn, nhưng anh không thể không làm. Đây là lời tiễn biệt cuối cùng, không phải bằng lời nói, mà bằng một hành động của sự tuyệt vọng và chấp nhận.

***

Đêm khuya, gần rạng sáng, không khí thị trấn ven sông trở nên se lạnh và tĩnh mịch đến lạ thường. Màn sương mỏng như một tấm voan trắng, giăng lối khắp những con đường quen thuộc, biến những cảnh vật bình dị trở nên hư ảo. Trần Hạo bước đi trên vỉa hè lát gạch đã sờn cũ, đôi giày da đắt tiền khẽ khàng lướt qua từng viên gạch, tạo nên một âm thanh nhỏ nhoi, lạc lõng trong sự im ắng bao trùm. Tiếng chó sủa xa xăm vọng lại từ phía cuối làng, như tiếng vọng của một thế giới khác, một thế giới vẫn đang say ngủ, không hay biết về nỗi đau đang cồn cào trong lồng ngực anh.

Mỗi bước chân của anh đều nặng trĩu, không chỉ bởi sự mệt mỏi của cả ngày dài mà còn bởi sức nặng của những ký ức. Con đường này, con đường nhỏ dẫn vào trung tâm thị trấn, rồi rẽ vào con hẻm nhỏ dẫn đến nhà Lê An, đã in dấu bao nhiêu kỷ niệm của anh và cô. Thuở nhỏ, họ thường đạp xe song song trên con đường này sau mỗi buổi tan học, tiếng cười nói giòn tan xé tan màn nắng chiều. Những buổi tối trăng sáng, anh và Lê An lại lén lút đi bộ cùng nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vu vơ dưới ánh trăng vàng vọt. Từng hàng cây ven đường, từng ngôi nhà quen thuộc với ánh đèn đã tắt, tất cả đều gợi nhớ về hình bóng cô, về những khoảng thời gian ngây thơ, trong sáng mà anh đã từng có, và đã từng đánh mất.

"Con đường này, bao nhiêu lần ta đã đi cùng nhau..." Anh thầm thì, nghe giọng mình lạc đi trong gió. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi sông phảng phất từ con sông cũ, và mùi hoa đêm nồng nàn quấn lấy anh, như những sợi tơ vô hình níu giữ anh lại trong vòng xoáy của quá khứ. Anh nhớ những lần anh và Lê An cùng chạy dưới mưa, tiếng dép lẹt xẹt trên vũng nước, và nụ cười rạng rỡ của cô khi những giọt mưa táp vào mặt. Anh nhớ những lúc anh lén lút nhìn trộm cô từ phía sau, mái tóc dài mượt mà đung đưa theo từng bước chân. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh đẹp đẽ, nhưng giờ đây đã vỡ vụn, chỉ còn lại những mảnh sắc nhọn đâm vào tim anh.

Anh đi qua những ngôi nhà quen thuộc, nơi ánh đèn đã tắt, cửa đóng then cài. Mọi người đều đang say ngủ, chuẩn bị cho một ngày mới, một ngày hân hoan của một gia đình nào đó. Chỉ có ngôi nhà cuối con đường, nơi có ánh sáng mờ ảo hắt ra từ khe cửa, là vẫn bừng sáng. Đó là nhà Lê An. Một cảm giác sợ hãi không tên dâng lên trong lòng anh. Anh sợ phải đối mặt với sự thật, sợ phải nhìn thấy hình ảnh mà anh đã cố gắng chối bỏ bấy lâu nay. Nhưng đồng thời, một nỗi đau không thể cưỡng lại lại thôi thúc anh tiến về phía trước. Anh muốn nhìn thấy cô, muốn nhìn thấy cô lần cuối cùng, để khắc ghi hình bóng ấy vào tận sâu thẳm tâm hồn, như một lời tiễn biệt thầm lặng cho một tình yêu đã lỡ.

"Giờ đây chỉ còn một mình anh." Trần Hạo nghĩ, cảm nhận sự cô độc bủa vây mình. *Khoảng cách vô hình* giữa anh và Lê An đã không còn là vô hình nữa, nó đã trở thành một vực thẳm không thể nào vượt qua. Anh tự hỏi, *nếu như ngày đó*, nếu như anh dũng cảm hơn, nếu như anh không *chậm một nhịp* trong việc bày tỏ tình cảm của mình, liệu mọi chuyện có khác đi không? Liệu anh có đang bước đi trên con đường này, trong bóng tối và sự cô độc này không? Những câu hỏi cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dằn vặt. Anh đã để vuột mất cô từ lúc nào? Có lẽ là từ khoảnh khắc anh quyết định rời đi thành phố, hay có lẽ là từ khi anh bắt đầu im lặng, để *lời nói không thành* mãi mãi chôn vùi trong lòng. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào tim, mỗi kỷ niệm là một giọt máu nhỏ xuống, thấm đẫm con đường anh đang đi. Anh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng mùi hương của kỷ niệm và nỗi tiếc nuối vẫn cứ bám riết lấy anh, không buông tha.

***

Trần Hạo dừng lại, ẩn mình trong bóng cây rậm rạp của một cây bàng cổ thụ, thân cây to lớn che khuất gần như hoàn toàn hình bóng anh khỏi tầm nhìn của ngôi nhà phía trước. Nhà Lê An, giờ đây, không còn là ngôi nhà nhỏ bé, bình dị mà anh vẫn thường lui tới khi còn thơ bé. Nó đã biến thành một bức tranh rực rỡ của lễ hội, bừng sáng giữa màn đêm còn vương sương. Hàng trăm chiếc đèn lồng đỏ thắm được treo lơ lửng, tạo thành một dải lụa phát sáng lung linh. Những chùm hoa tươi, đủ mọi màu sắc, được kết thành cổng chào, thành những vòng hoa trang trí khắp hiên nhà, tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, quyến rũ. Ruy băng đỏ thắm bay phấp phới trong gió đêm, như những dải lụa chúc phúc, như báo hiệu một niềm vui sắp đến.

Từ góc khuất, anh có thể nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng vọng ra từ trong nhà, tiếng lách cách của bát đĩa, xen lẫn tiếng nhạc đám cưới du dương, nhẹ nhàng. Âm thanh ấy, lẽ ra phải mang đến niềm vui, nhưng trong tai Trần Hạo, nó lại như những nhát búa tạ giáng xuống trái tim anh, khiến lồng ngực anh quặn thắt. Anh thấy những bóng người tất bật qua lại, có lẽ là họ hàng, hàng xóm đang phụ giúp chuẩn bị cho ngày trọng đại. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết của Lê An, với mái tóc bạc vấn cao và nụ cười hiền hậu, đang thoăn thoắt xếp những chiếc ghế, miệng không ngừng trò chuyện rôm rả. Bà nói gì đó, rồi lại cười vang, tiếng cười trong trẻo như chưa từng có nỗi buồn trên đời. "Con bé An nhà mình lớn rồi, bao giờ thì có đôi có cặp đây?" câu nói cũ của bà Mai chợt vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, giờ đây lại nghe như một lời chế giễu cay đắng. Lê An đã có đôi có cặp rồi, nhưng không phải là với anh.

Anh cố gắng tìm kiếm, ánh mắt anh dán chặt vào từng khung cửa sổ, từng khoảng trống trong sân. Rồi anh thấy cô, Lê An. Cô xuất hiện thoáng qua ở cửa ra vào, mái tóc dài buông xõa, một nụ cười bình thản nở trên môi. Cô mặc một chiếc áo dài trắng tinh khôi, có lẽ là áo dài ăn hỏi, đang được một người phụ nữ lớn tuổi giúp chỉnh sửa vạt áo. Bên cạnh cô, một bóng dáng cao lớn, vững chãi xuất hiện – Nguyễn Hoàng Huy. Anh ta vòng tay ôm nhẹ lấy vai cô, thì thầm điều gì đó, và Lê An khẽ gật đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên, không một chút gợn sóng.

Cảnh tượng đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Trần Hạo, một nhát dao chí mạng, không thể nào cứu vãn. Cảm giác *khoảng cách vô hình* giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh vĩnh viễn khỏi thế giới của Lê An. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc, và hạnh phúc đó không có anh. Nụ cười bình thản của cô, ánh mắt không chút vương vấn, tất cả đều xác nhận một điều: Trần Hạo, anh đã hoàn toàn là một người ngoài cuộc. Anh đã lỡ mất rồi, thật rồi. Cái giá của sự *chậm một nhịp*, của *lời nói không thành*, của *nếu như ngày đó* đã phải trả quá đắt.

Trần Hạo siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm nhận sự tê dại lan truyền. Anh muốn gào thét, muốn chạy đến, muốn phá tan cái khung cảnh hạnh phúc giả tạo này, muốn kéo Lê An ra khỏi vòng tay người đàn ông khác. Nhưng anh không thể. Anh không có quyền. Anh đã đánh mất quyền đó từ rất lâu rồi. Anh chỉ có thể đứng đây, trong bóng tối, lặng lẽ nhìn người con gái mình yêu thương nhất sắp thuộc về một người đàn ông khác. Nỗi đau ấy không phải là sự bùng nổ, mà là một sự tan vỡ từ từ, âm thầm, khiến từng mảnh vỡ trong tim anh rơi xuống, không thể nào hàn gắn lại được. Mùi hoa tươi, mùi thức ăn đang chuẩn bị, mùi hương trầm nhẹ từ ban thờ vọng ra, tất cả những mùi hương của hạnh phúc đó lại trở thành lưỡi dao cứa vào tâm hồn anh, nhắc nhở anh về sự thiếu vắng của chính mình trong bức tranh đó.

***

Không thể chịu đựng thêm nữa, Trần Hạo quay lưng lại với ngôi nhà rực rỡ ánh đèn, với những tiếng cười nói rộn ràng đang đâm sâu vào tâm can anh. Bước chân anh không còn chậm rãi, nặng nề như lúc đến, mà giờ đây hối hả, vô định, như muốn chạy trốn khỏi tất cả. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải rời khỏi nơi đó, rời khỏi cái khung cảnh hạnh phúc không thuộc về mình. Cứ thế, đôi chân anh tự động dẫn lối, xuyên qua những con hẻm nhỏ, những con đường vắng, cuối cùng dừng lại ở bờ sông cũ, nơi gắn liền với bao kỷ niệm, và cũng là nơi anh đã thổ lộ *lời nói không thành* một cách quá muộn màng.

Trời vẫn chưa sáng hẳn, nhưng màn sương đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho một màu xám bạc mơ hồ báo hiệu bình minh sắp đến. Không khí nơi đây lạnh lẽo hơn, mang theo mùi bùn đất ẩm ướt, mùi cỏ dại và hơi nước mát lạnh từ dòng sông. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ, đều đặn và buồn bã, như tiếng thở dài của chính dòng sông. Tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre ven sông, tạo nên những âm thanh rì rào, giống như những lời thì thầm của quá khứ. Anh đứng đó, nhìn dòng sông vẫn chảy trôi, hệt như ngày xưa, như hàng trăm, hàng ngàn năm qua, không hề thay đổi. Nhưng mọi thứ xung quanh anh, và trong anh, đã thay đổi hoàn toàn.

Anh nhớ lại buổi chiều định mệnh *bên bờ sông cũ* ấy, khi anh cuối cùng cũng dám thốt lên lời yêu, lời thổ lộ đã bị chôn giấu quá lâu. Anh nhớ ánh mắt Lê An, nụ cười bình thản của cô khi cô đáp lại: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Giờ đây, những lời ấy vang vọng trong tâm trí anh, rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô đã đúng. "Thích thì không đủ... Em đã đúng." Anh đã không đủ dũng cảm, không đủ kiên quyết, không đủ nhanh nhẹn để giữ lấy cô. Anh đã *chậm một nhịp*, và cái nhịp chậm ấy đã cướp đi cả một đời.

Trần Hạo cúi gằm mặt, hai bàn tay nắm chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Cơn gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc anh, mang theo vị mặn chát của nước mắt đã khô cứng trên khóe mắt. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của cô đơn đang bao trùm lấy mình, sự trống rỗng trong lồng ngực như một hố sâu không đáy. Anh đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi giữ tấm thiệp cưới như một vật kỷ niệm đau đớn, một bằng chứng cho sự chậm trễ của mình. Nhưng giờ đây, anh hiểu rằng, dù có giữ hay cất đi, nỗi đau ấy vẫn sẽ không bao giờ biến mất. Nó đã trở thành một phần của anh, một vết sẹo không thể lành, định hình con người anh từ nay về sau.

"Vĩnh biệt em, Lê An. Vĩnh biệt tình yêu của anh." Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạc đi trong tiếng gió và tiếng sóng. Đây không chỉ là lời tiễn biệt cho Lê An, mà còn là lời tiễn biệt cho một phần tuổi trẻ của chính anh, cho những mơ mộng ngây thơ đã vỡ tan. Anh đã chấp nhận. Chấp nhận rằng anh đã mất cô vĩnh viễn, rằng *khoảng cách vô hình* giờ đây đã trở thành vĩnh cửu.

Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng đầu tiên bắt đầu ló rạng, nhuộm hồng một dải mây. Bình minh lên, một ngày mới bắt đầu, một ngày mà Lê An sẽ chính thức thuộc về người khác. Còn anh, anh sẽ trở về thành phố, vùi mình vào công việc một cách điên cuồng, xây dựng một bức tường cảm xúc cao ngất để bảo vệ trái tim đã tan vỡ. Nỗi đau này, sự chấp nhận đau đớn này sẽ là động lực để Trần Hạo trở nên lạnh lùng hơn, quyết đoán hơn trong sự nghiệp, nhưng cũng khó mở lòng hơn trong các mối quan hệ tương lai.

Anh quay người, bước đi dọc bờ sông, bóng dáng cô độc in trên nền trời dần sáng. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh bình minh, như một biểu tượng của sự thành đạt, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về cái giá của sự chần chừ. Lời tiễn biệt thầm lặng của Trần Hạo đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn, khởi đầu cho một Trần Hạo thành đạt nhưng mãi mãi mang trong mình vết sẹo của tình yêu đã lỡ. Anh biết, dù có đi đâu, làm gì, hình bóng Lê An, cùng với nỗi tiếc nuối của *nếu như ngày đó*, *chậm một nhịp*, và *lời nói không thành*, sẽ mãi mãi theo anh, như một bóng ma của quá khứ không thể thay đổi. Con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, và anh sẽ bước đi một mình, với trái tim mang đầy vết sẹo, mãi mãi là một lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free