Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 721: Đêm Trước Hôn Lễ: Cánh Cửa Khép Hờ và Lời Từ Biệt Câm Lặng

Dòng sông vẫn chảy, mang theo những mảnh vỡ của ký ức, cuốn trôi đi những giọt nước mắt mặn chát của bình minh. Trần Hạo đã quay lưng lại với bờ sông cũ, nơi anh vừa thốt lên lời vĩnh biệt thầm lặng, lời tiễn đưa cho một tình yêu đã lỡ. Trái tim anh, vốn tưởng đã chai sạn bởi nỗi đau, bỗng quặn thắt một lần nữa, như thể có một sợi dây vô hình níu kéo anh lại, không cho anh rời đi một cách dễ dàng như thế. Lời thề sẽ quay về thành phố, vùi mình vào công việc, xây dựng một bức tường cảm xúc kiên cố, bỗng trở nên rỗng tuếch trước khao khát cháy bỏng cuối cùng: nhìn thấy cô, dù chỉ một lần nữa, trước khi mọi thứ vĩnh viễn khép lại.

Anh bước đi như kẻ mất hồn, đôi chân tự động đưa anh về phía chiếc xe hơi đắt tiền đỗ cách đó không xa. Khóa xe kêu tách một tiếng khô khốc trong màn đêm vẫn còn vương vấn sương lạnh. Trần Hạo ngồi vào ghế lái, hơi ấm từ ghế da không đủ xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn anh. Anh không khởi động ngay, chỉ tựa đầu vào vô lăng, nhắm mắt lại. Hình ảnh Lê An, nụ cười bình thản của cô khi nói "Thích thì không đủ," và không khí rộn ràng của ngôi nhà cô cách đây không lâu, cứ chập chờn trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Tiếng nói nội tâm vang vọng: "Mình đang làm cái quái gì ở đây? Để làm gì nữa...?" Câu hỏi đó không có lời đáp, chỉ có sự thôi thúc mù quáng của một trái tim tan vỡ.

Bàn tay anh run rẩy khởi động xe. Động cơ gầm nhẹ, phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm khuya. Trần Hạo lái xe chậm rãi qua những con phố quen thuộc của thị trấn. Mỗi góc cua, mỗi hàng cây xà cừ cổ thụ in bóng trên nền trời xám bạc, mỗi mái ngói rêu phong đều gợi lên một ký ức về Lê An, về những tháng ngày tuổi thơ êm đềm đã xa. Đây là con đường hai đứa từng đạp xe tan học, chiếc giỏ xe của cô lúc nào cũng đầy ắp sách vở, còn anh thì luôn cố ý đi chậm lại, chỉ để được nghe tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng trong gió. Kia là quán tạp hóa nhỏ xíu nơi họ từng mua kẹo dẻo. Rồi đến bưu điện cũ kỹ, nơi anh từng mơ về những lá thư tình không bao giờ được gửi đi. Mọi thứ vẫn vậy, vẫn nằm im lìm dưới màn sương đêm, nhưng trong mắt anh, chúng đã nhuốm màu thời gian và nỗi tiếc nuối.

Càng tiến gần đến khu nhà cô, trái tim anh càng đập dữ dội, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Hơi thở anh trở nên gấp gáp, từng thớ thịt trong cơ thể căng cứng. Anh không biết mình đang mong chờ điều gì, hay chỉ đơn giản là muốn tự hành hạ bản thân thêm một lần nữa. Có lẽ, anh muốn tìm kiếm một chút hy vọng mong manh, một dấu hiệu nào đó cho thấy mọi thứ chưa hoàn toàn kết thúc. Hay có lẽ, anh chỉ muốn chạm đến tận cùng của nỗi đau, để rồi có thể thực sự buông tay.

Anh tắt máy xe cách xa một đoạn, giấu mình trong bóng tối của một con hẻm nhỏ. Động cơ ngừng hẳn, trả lại sự im lặng đến đáng sợ. Trần Hạo bước xuống xe, đôi chân anh nặng như chì, mỗi bước đi đều như đang chống lại một lực cản vô hình. Anh không còn vội vã như khi rời khỏi bờ sông. Giờ đây, anh đi bộ chậm rãi, như muốn kéo dài khoảnh khắc đối diện với sự thật phũ phàng này. Gió đêm se lạnh luồn qua lớp áo khoác dày, thấm vào tận xương tủy, nhưng không lạnh bằng sự trống rỗng trong anh. Không khí ẩm ướt mang theo mùi đất sau mưa, mùi cỏ dại và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ đâu đó bay tới, làm nỗi lòng anh thêm phần nặng trĩu. Anh ngước nhìn bầu trời, những vì sao đã lặn hết, chỉ còn lại màu xám mờ của một đêm sắp tàn, báo hiệu một bình minh mới, một ngày mới, mà anh biết sẽ khác hẳn mọi ngày.

Con đường dẫn đến nhà Lê An giờ đây như một con đường hầm tối tăm, mà cuối đường, ánh sáng rực rỡ của hạnh phúc không thuộc về anh đang chờ đợi. Anh bước đi, mỗi bước chân đều là một lời thì thầm của quá khứ, của những "nếu như ngày đó," của những "chậm một nhịp" đã định đoạt cả một đời. Anh tự hỏi, liệu Lê An có đang ngủ yên trong ngôi nhà ấm áp kia, mơ về ngày mai, hay cô cũng thao thức, dù chỉ một chút, về những gì đã qua? Nhưng rồi, anh tự cười nhạo bản thân. Cô có lý do gì để thao thức chứ? Cô đã có được hạnh phúc của mình, một bến đỗ an yên mà anh đã không thể mang lại. Anh chỉ là một vết sẹo cũ trong cuộc đời cô, một nỗi nhớ thoáng qua không đáng để bận tâm.

Cuối cùng, Trần Hạo cũng đến được con đường quen thuộc. Anh ẩn mình trong bóng tối dưới gốc cây cổ thụ già nua đối diện nhà Lê An, tán lá rộng lớn của nó như một tấm màn che chắn hoàn hảo. Từ vị trí này, anh có thể nhìn rõ toàn bộ ngôi nhà, giờ đây rực rỡ hơn bao giờ hết. Ánh đèn lồng đỏ, đèn chùm lấp lánh, và những dải đèn nhấp nháy màu vàng ấm áp được giăng mắc khắp nơi, hắt sáng cả một góc phố. Chúng xua tan bóng đêm, nhưng lại khoét sâu hơn vào tâm hồn anh, tô đậm thêm sự cô độc và lạc lõng của anh giữa thế giới đang hân hoan. Tiếng cười nói rộn ràng từ bên trong vọng ra, không còn là tiếng ồn ào hỗn độn như lúc chiều, mà là những âm thanh nhỏ nhẹ, ấm áp hơn, của những người thân đang tất bật chuẩn bị những công đoạn cuối cùng cho ngày trọng đại. Anh nghe thấy tiếng bát đũa lanh canh, tiếng người lớn thì thầm trao đổi, tiếng trẻ con khúc khích cười, tất cả hòa vào một bản giao hưởng của niềm vui và sự mong chờ.

Trần Hạo đứng bất động, đôi mắt dán chặt vào ngôi nhà. Từng ánh đèn, từng cử chỉ nhỏ nhặt của những người bên trong đều bị anh ghi nhớ một cách đau đớn. Anh có thể thấy bóng dáng một người phụ nữ trẻ đang đi lại trong bếp, có lẽ là chị gái của Lê An, hay một người họ hàng nào đó. Rồi một bóng người đàn ông cao lớn xuất hiện ở phòng khách, chỉnh sửa lại tấm phông cưới. Chắc hẳn đó là Nguyễn Hoàng Huy, chú rể tương lai, người đàn ông đã mang lại cho Lê An bến đỗ an yên mà cô khao khát. Trái tim Trần Hạo quặn thắt lại, một cơn đau buốt nhói lan khắp lồng ngực. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nín thở, như thể làm vậy có thể ngăn chặn được nỗi đau đang dâng trào. Mùi hương hoa cưới thoang thoảng trong gió, ngọt ngào và nồng nàn, nhưng lại khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Mùi đất ẩm và sương đêm cũng không thể át đi cái vị đắng chát trong cổ họng anh.

Qua khung cửa sổ mở hờ, anh thoáng thấy bóng dáng Lê An. Cô không mặc áo cưới, có lẽ chỉ là bộ đồ ngủ đơn giản, mái tóc dài buông xõa. Cô đang đứng bên bàn, có lẽ là đang kiểm tra lại danh sách khách mời, hay sắp xếp lại những món quà cưới. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt cô, khiến anh không thể nhìn rõ biểu cảm. Liệu cô có đang mỉm cười không? Hay chỉ đơn giản là bình thản, mãn nguyện với lựa chọn của mình? Dù là gì đi nữa, cảnh tượng đó như hàng ngàn mũi dao cứa vào trái tim anh. Cô đang ở rất gần, chỉ cách anh một bức tường và vài mét khoảng cách, nhưng lại xa vời vợi, như hai thế giới song song không bao giờ giao nhau.

Anh tự hỏi, "Em... em thật sự hạnh phúc sao, Lê An? Hay là em đã quá mệt mỏi để chờ đợi anh, đến mức chỉ cần một bến đỗ an yên, dù không phải là tình yêu mãnh liệt?" Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không có câu trả lời. Anh muốn tin rằng cô hạnh phúc, vì đó là điều duy nhất anh có thể làm cho cô bây giờ. Nhưng một phần trong anh lại ích kỷ muốn biết, liệu cô có từng nghĩ đến anh, dù chỉ một chút, trong những giây phút cuối cùng này trước khi bước sang một trang mới của cuộc đời?

Trần Hạo siết chặt hai bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau đớn thể xác giúp anh phần nào xoa dịu nỗi đau tinh thần đang giằng xé. Anh đã từng mơ về một ngôi nhà như thế này, một đêm như thế này, nhưng là với anh, chứ không phải với người đàn ông khác. Anh đã từng mơ về tiếng cười của cô, về ánh đèn ấm áp của tổ ấm do hai người xây dựng. Nhưng tất cả giờ đây chỉ là một giấc mơ vỡ tan, một ảo ảnh tàn nhẫn. "Đây là cái kết mà mình đã tự tay tạo ra," anh thì thầm, giọng nói khàn đặc, lẫn vào tiếng gió xào xạc. Sự hối hận như một con thú dữ gặm nhấm từng tế bào trong anh. Anh đã có tất cả cơ hội, tất cả thời gian, nhưng lại để chúng trôi tuột khỏi kẽ tay bởi sự e dè, bởi "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" do chính anh tạo ra.

Trời đã dần sáng, những tia nắng đầu tiên bắt đầu len lỏi qua kẽ lá, nhuộm màu xám bạc của màn đêm thành một sắc hồng dịu dàng. Sương đêm càng lúc càng dày, phủ một lớp mỏng lên mái tóc anh, lên vai áo anh. Không khí càng thêm se lạnh, cảm giác như những giọt sương đang thấm vào da thịt, lạnh thấu xương.

Đứng đó, giữa ranh giới của ngày và đêm, giữa hạnh phúc của người khác và nỗi đau của chính mình, một ý nghĩ điên rồ bỗng lóe lên trong đầu Trần Hạo: gõ cửa. Chỉ một lần này thôi, anh tự nhủ. Chỉ một lần này thôi để nói ra tất cả, những lời anh đã chôn giấu suốt bao năm tháng. Để cầu xin, để vớt vát chút hy vọng cuối cùng, dù anh biết là vô ích. Anh hình dung cảnh Lê An mở cửa, ánh mắt ngạc nhiên, rồi có thể là giận dữ, hoặc chỉ là sự bình thản đến đáng sợ. Anh sẽ nói gì? Anh sẽ quỳ gối van xin cô đừng đi? Anh sẽ nói rằng anh yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng anh đã sai lầm ra sao?

Cơn gió se lạnh thổi qua, cuốn theo mùi hương hoa cưới và hơi đất ẩm, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không chờ đợi ai. Bàn tay Trần Hạo run rẩy đưa lên, ngón tay chầm chậm tiến về phía cánh cửa gỗ quen thuộc, nơi anh đã từng gõ biết bao lần khi còn bé, để gọi cô đi học, đi chơi. Cánh cửa đó, nay dán đầy những chữ "Hỷ" đỏ chói, như một lời khẳng định không thể chối cãi về một khởi đầu mới, một kết thúc cũ. Anh bước thêm một bước, rồi một bước nữa, khoảng cách giữa anh và cánh cửa chỉ còn vài tấc. Anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm từ bên trong, hơi ấm của một gia đình đang chuẩn bị cho hạnh phúc.

Nhưng rồi, ngay trước khi những ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cửa, một hình ảnh chợt hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh: nụ cười bình thản của Lê An, ánh mắt không chút dao động khi cô nói: "Em biết. Nhưng thích thì không đủ." Rồi hình ảnh Nguyễn Hoàng Huy, người đàn ông đã mang đến cho cô sự an yên, sự ổn định mà anh đã không thể. Tất cả như một gáo nước lạnh dội thẳng vào khao khát điên rồ của anh. Anh hiểu, dù anh có gõ, có nói gì đi nữa, mọi thứ đã quá muộn. Không phải vì Lê An không còn yêu anh, mà vì cô đã mệt mỏi với sự chờ đợi, với những "lời nói không thành" và những "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra.

Nỗi đau giằng xé giữa mong muốn níu giữ và sự chấp nhận phũ phàng lên đến đỉnh điểm. Một bên là trái tim đang gào thét, muốn phá vỡ mọi rào cản để chạy đến bên cô. Một bên là lý trí lạnh lùng, nhắc nhở anh về sự thật tàn nhẫn, về "nếu như ngày đó," về "chậm một nhịp" đã đánh mất tất cả. Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức đến đau đớn. Bàn tay anh, đã gần chạm đến cánh cửa, bỗng khựng lại, rồi buông thõng xuống, như trút bỏ cả một gánh nặng ngàn cân, nhưng cũng là đánh mất đi tất cả những gì còn sót lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo của anh, tan vào màn sương đêm. Đây không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự chấp nhận, sự cam chịu.

"Không... Không thể được nữa rồi." Anh thì thầm, giọng nói lạc đi trong gió. "Mình đã để mất em thật rồi, An à." Lời từ biệt câm lặng này, không ai nghe thấy ngoài chính anh, còn đau đớn hơn bất kỳ tiếng khóc than nào. Nó là lời từ biệt cho một tình yêu thanh xuân, cho một phần linh hồn anh đã gắn chặt với cô. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp trên cổ tay anh lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh, như một biểu tượng của sự thành đạt vật chất, nhưng cũng là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cái giá của sự chần chừ, của những cơ hội bị bỏ lỡ.

Trần Hạo nhắm nghiền mắt, cố gắng khắc ghi hình ảnh ngôi nhà rực rỡ ánh đèn cưới vào tâm trí mình. Nó sẽ ám ảnh anh, là biểu tượng cho "nếu như" và "đã quá muộn" trong cuộc đời anh. Nó sẽ trở thành một vết sẹo vĩnh viễn, không bao giờ lành, định hình con người anh từ nay về sau. Anh xoay người lại, từng bước chân nặng nề, dứt khoát rời xa ngôi nhà đang rực rỡ ánh đèn cưới, nơi hạnh phúc của người con gái anh yêu đang thuộc về người khác. Mỗi bước đi, anh đều cảm thấy như đang cắt đứt một sợi dây vô hình nối anh với quá khứ, với Lê An. Sự chấp nhận buông bỏ này đánh dấu một bước ngoặt lớn trong cuộc đời anh. Trần Hạo sẽ quay trở lại thành phố, vùi mình hoàn toàn vào công việc như một cơ chế đối phó, trở thành một người đàn ông thành đạt, nhưng cô độc và khó gần.

Bóng dáng anh in trên nền trời dần sáng, một bóng hình cô độc và đầy bi thương. Phía sau anh, tiếng cười nói bắt đầu rõ hơn, hòa cùng tiếng nhạc đám cưới từ xa vọng lại, như một khúc ca hạnh phúc trêu ngươi. Anh biết, con đường phía trước sẽ dài, đầy chông gai, và anh sẽ bước đi một mình, với trái tim mang đầy vết sẹo, mãi mãi là một lời nhắc nhở về một tình yêu đã lỡ vì "chậm một nhịp."

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free